10 Quy Tắc Của Thư Ký - Chương 11

Thứ 5 hàng tuần

“Thư ký Seonyul sống một mình ư? Tôi sống cùng với em gái, đúng là ác mộng.”
 
Tôi nhìn cô ấy, nghĩ rằng có một nơi để sống cùng em gái thì tốt thật. Tưởng lầm ý tôi, cô ấy vội thêm, “Căn hộ ấy không phải của chúng tôi đâu, còn không phải thuê dài hạn, ngắn hạn thôi. Nó là căn hộ một phòng.”
 
“Vậy ta là bạn thuê chung nhỉ.”
 
“Ồ, em cũng đang thuê phòng đây!”
 
Kang Yeonkyu chen vào ngay lập tức, cười với tôi, nụ cười trong sáng, thuần khiết đúng kiểu nhân viên mới.
 
Cậu ấy mới vào làm được năm tháng, sắp được sáu, tôi tự hỏi cậu ta có sớm khóc lóc đòi nghỉ việc hay không.
 
Cám dỗ nghỉ việc ở mốc 369 ngày đều như nhau với cả dân nghiệp dư và dân chuyên với tám năm kinh nghiệm.
 
Đáp lại nụ cười hồn nhiên của cậu ta, tôi trả lời, “Ba bọn tôi cùng thuê chung. Giá nhà ở Seoul thật không thể đùa được.”
 
“Còn em phải chuyển ra vì công ty ở xa nhà ba mẹ em quá. Lúc sống với họ thật đỡ biết bao. Giờ em phải tự lo chi phí sinh hoạt và cáng đáng mọi việc. Sao mà phức tạp quá. Lúc nào em cũng phải xin lời khuyên từ ba mẹ, sao mà họ có thể lo toan mọi thứ được nhỉ. Em vừa chuyển tới, mà có lắm thứ phải lo quá…”
 
Thấy bộ dạng thiểu não của Kang Yeonkyu, tôi nhẹ nhàng vỗ vai cậu. Cũng thật dễ đồng cảm với nỗi lo của cậu ấy. Ít ra cậu ta còn có ai đó để nhờ vả.
 
Với mấy cô cậu trẻ, được sống tự do như được tận hưởng hoa thơm trái ngọt vậy, nhưng sau một tuần là hết thôi. Phải xử lý chuyện đăng ký dân cư và chi trả phí sinh hoạt nữa, cũng chỉ là khởi đầu của một loạt chuyện lặt vặt phải lo.
 
Mong rằng họ sẽ chóng nhận ra điều ấy, tôi khích lệ cả hai người.
 
“Nhớ phải xếp lịch nếu muốn chuyển đi, cô Yoon, và nếu cậu muốn uống, cậu Kang, cứ bảo với tôi.”
 
“Còn tôi thì sao? Cậu không muốn uống với tôi sao? Chẳng phải đây là bất công bằng giới tính sao?”
 
Khẽ cười trước lời mắng yêu của Yoon Sanghye, tôi nói, “Cô Yoon à, ta đã luôn uống say khướt với nhau cứ mỗi 3 tháng rồi mà, từ khi cô bắt đầu vào làm rồi đấy. Thế đầu gối cô sao rồi? Ví tôi giờ vẫn đang biểu tình đây.”
 
Nhìn lại năm vừa qua ở công ty, Yoon Sanghye đúng là đã luôn tìm tôi giải quyết tâm sự mỗi ba tháng. 
Chúng tôi lúc nào cũng uống say bí tỉ ở quán gopchang gần công ty, cô ấy lúc nào cũng làm xước đầu gối mỗi lần ngã dúi dụi. Và lúc tăng hai, cô ấy luôn chỉ ăn phần đùi của con gà, bị tôi lườm suốt nhưng mà có vẻ như cô ấy đã quên rồi.
 
 
“Nếu cô không nhớ ra gì, thì ta lại đi uống, lần này đầu gối cô sẽ lại có thêm mấy vết xước nữa”
 
“Nghe ghê vậy. Thư ký Seonyul lại có sở thích phá hoại đầu gối người ta lúc uống ư? Tốt nhất nên tránh đi uống với cô thôi.”
 
“Tôi có làm gì đâu. Cô tự mình ngã còn gì…”
 
Theo thói quen, tôi quay lại để nói. 
 
Đứng đằng ấy, không ai khác mà chính là giám đốc Han, theo sau anh ta là viên luật sư từ ban pháp lý.
 
Viên luật sư, với khuôn mặt vô cảm cứng như đá, gật nhẹ đầu chào tôi.
 
Tôi lúng túng chào đáp lại, sau đó ấp úng nói với giám đốc Han.
 
“Chúng tôi không nói về ngài đâu ạ… Tôi chắc chắn sẽ chú tâm đến đầu gối ngài, thưa giám đốc.”
 
“Có phải cuộc họp bắt đầu vào 2:00 không?”
 
“Cuộc họp bắt đầu lúc 2:30 thưa ngài. Ta còn khoảng 50 phút nữa.”
 
“Tới văn phòng của tôi, Seonyul. Luật sư Son, anh cũng đi.”
 
“Vâng.”
 
Luật sư Son lễ phép cúi mình, anh ấy cúi xong, tôi cũng cúi, chỉ khi nghe tiếng cửa đóng, tôi mới đứng thẳng dậy. Thấy hai đứa đều nơm nớp lo, tôi chỉ biết mỉm cười.
 
“Tôi nghĩ mình sẽ cần chút cồn sớm thôi. Giờ tôi đi đây.”
 
Tôi cầm lấy máy tinh bảng đã sạc trong văn phòng thư ký và nhanh chóng đi vào phòng làm việc của giám đốc.”
 
Giám đốc và luật sư Son đã nói chuyện rất say sưa rồi.
 
 
Như thường lệ, tôi bật ứng dụng ghi âm trên máy tính bảng và bắt đầu viết.”
 
“Nếu chỉ vì lý do đó, thì phía bên ta sẽ thiệt hại nhiều hơn.”
“Chẳng phải ta có chứng cứ sao? Tôi còn cần phải giải thích cho một người ở trong ban pháp lý sao?”
 
Tôi cũng hiểu rõ cuộc trò chuyện này. Điểm chung của mấy ông sếp lớn là luôn tưởng rằng cấp dưới suy nghĩ y như họ.
 
Sau một thời gian, nhân viên làm việc đúng ý họ hơn vì đã học được cách xét đoán, nhưng như vậy càng khiến mấy ông sếp nghĩ rằng nhân viên cũng cùng suy nghĩ với mình.
 
Tôi dừng bút và xen ngang để giúp luật sư Son.
 
“Dữ liệu phân tích về công ty dược Hajeong dựa trên tình hình tài chính và báo cáo an ninh có chút không nhất quán. Tôi sẽ đưa dữ liệu cần thiết ngay. Tôi cũng sẽ làm thêm báo cáo phân tích đính kèm.”
 
Tôi lập tức chuyển các dữ liệu cho luật sư Son và tiếp tục ghi chú trong khi nghe cuộc trò chuyện của họ.
 
Cũng không có gì đáng lưu tâm nữa.
 
Họ nói hàng giờ với chủ đề nhàm chán về việc sáp nhập và thâu tóm các công ty dược. Và cuối cùng, cũng nói qua về buổi họp ngày hôm nay.
 
Khi đã thấy luật sư Son ra ngoài, tôi nhắc giám đốc Han về cuộc họp sắp tới.
 
“Sẽ có cuộc họp về viện dưỡng lão vào buổi chiều nay thưa giám đốc.”
 
“Thư ký Seonyul.”
 
Tay anh ấy, trắng nhợt và khẳng khiu, nhẹ nhàng đưa tới.
 
Không nghĩ ngợi gì, tôi đặt tay lên lòng bàn tay ấy.
 
Anh ta siết chặt tay tôi và kéo lại.
 
Cơn đau nhói khiến tôi nhìn xuống, anh ấy đang nắm chặt những ngón tay bị thương của tôi.
 
“Hôm nay cô ở cùng ai vậy? Sao dấu của người khác lại có ở khắp trên người cô như thế.”
 
Tôi chậm rãi chớp mắt, bị lời nói của anh ta làm cho bối rối. Thấy tôi không trả lời, anh ta tặc lưỡi và chuyển chủ đề.”
 
“Cô còn chưa xử lý vết thương đi. Sao vậy? Cô định xin nghỉ phép với chỗ thương tích này sao? Thư ký Seonyul, cô không biết bệnh uốn ván nguy hiểm thế nào ư?”
 
“Tôi đã tiêm phòng từ năm năm trước rồi. Tôi thường… làm việc trong điều kiện khắc nghiệt mà. Xin ngài hãy buông tôi ra, thưa giám đốc.”
 
“Tay cô. Xử lý ngay đi.”
 
“Vậy còn buổi họp—”
 
“Chẳng thiếu người đến muộn ít phút đó. Nếu tôi đã bảo cô đi, cứ đi đi. Sao cô nhiều chuyện vậy?”
 
Sau đó, giám đốc Han thở dài não nề, kéo tôi lại gần.
 
Trước khi tôi kịp nhận ra, người tôi nghiêng về trên phía chỗ để tay của ghế sofa, sau đó tôi nhận ra mình đã va vào vai của giám đốc.
 
Tôi nghe thấy tiếng thở gần tai mình, theo sau đó là hơi thở ấm trên cổ, khiến lông tơ tôi dựng đứng. Khi tôi định lui ra, một lời nói nhẹ nhàng cất lên.
 
“Xử lý vết thương đi. Đừng nghĩ đến việc xin nghỉ bởi lý do nhỏ nhặt như vậy.”
 
Hơi thở mềm mại chạm vào cổ tôi. Khi tôi tỉnh ra, đã chỉ còn mình tôi trong văn phòng.
 
Tôi liếc nhìn những ngón tay còn đau nhức, máu đang chảy ra từ vết thương. Những vết thương vừa chớm lành lại mở miệng.
 
Ai chẳng biết giám đốc Han nóng tính? Anh ta đối xử với trợ lý như một con chó. À không, chó còn sướng hơn.
 
Nghĩ về thú cưng của Han, Dduki và Ddolboki, tôi nghĩ đời mình còn tệ hơn cả mấy con chó.
 
Chúng có đồ ăn ngon, chỗ ngủ yên ấm, chưa kể tiền thuê nhà của chúng chỉ là tình thương vô bờ dành cho chủ nhân.
 
Tình yêu còn rẻ hơn cả tiền.
 
Nghĩ lại thì tôi thấy mình thực sự không may mắn.
 
“Ah...”
 
Tôi bị đối xử còn không bằng một con chó. Sao mà sống được với nỗi khổ này đây?
 
Tôi tới phòng y tế ở tầng ba và khẽ khàng mở cửa.
 
“Ah, cô đã tới sao? Tôi nhận được cuộc gọi từ giám đốc rồi.”
 
“Xin chào, bác sĩ Jeong.”
 
Người phụ nữ với mái tóc ngắn ngang cằm, mặc chiếc áo khoác trắng và đang thư thái tận hưởng một cốc trà, cô nở một nụ cười ấm áp.
 
“Lại đây.”
Theo cử chỉ của cô, tôi tới ngồi trên cái ghế đẩu tròn trước mặt. Bác sĩ Jeong kéo một cái khay lại và bắt đầu xịt khử mùi với hương bạc hà lên người tôi.
 
“Khụ, khụ. Cái gì đây ạ?”
 
 
“Cô không chịu nổi mùi ấy, nên cháu chịu khổ chút đi”
 
 
Người tôi bị hôi hả?
 
Tôi chẳng hiểu được tại sao cô ấy làm vậy, nhưng cô cứ xịt đến khi hai má tôi đều ướt đẫm, cuối cùng, dường như đã thỏa mãn, cô đưa tay về phía tôi.
 
“Cháu bảo bị đau tay đúng không.”
 
“Vết cắt nhỏ thôi mà cô. Vết thương đóng vảy rồi ạ.”
 
“Kể cả vậy, cô ít nhất cũng phải giả vờ đã chữa cho cháu khỏi bị giám đốc mắng. Thêm nữa, phải cẩn thận với mép giấy, chúng sắc lắm.”
 
Bác sĩ Jeong sát trùng vết thương và gọn gàng đặt một chiếc băng cá nhân màu hồng đào lên đó. Sau đó cô thảy rác vào thùng, rồi đưa tôi một cốc trà.
 
“Uống chút trà trước khi cháu đi. Trà hoa hồng đấy… Uống thư giãn lắm.”
 
Tôi biết trà cúc, trà bạc hà và trà táo đỏ giúp thư giãn, nhưng tôi chưa nghe trà hoa hồng có cùng tác dụng bao giờ.
 
Tôi có thể đọc hết ra các loại trà tôi đã ghi nhớ dành cho giám đốc Han, người thi thoảng lại phàn nàn về việc mất ngủ, dù vậy tôi vẫn im lặng cầm lấy cốc trà bác sĩ đưa.
 
“Cảm ơn cô. Gần đây cô thế nào rồi? Có bận không ạ?”
 
“Không hẳn. Mọi người ai cũng khỏe mạnh, vị trí của cô cũng nhẹ nhàng mà. Còn cháu thì sao, thư ký Seonyul? Có việc gì khó không? Kể cả cháu có là một beta đi nữa thì giám đốc cũng là một alpha.”
 
“Không có gì quá khó khăn đâu ạ. Giám đốc kiểm soát pheromones của anh ấy rất tốt.”
 
“Chà, kể cả beta cũng có thể cảm nhận pheromones tới một mức độ nào đó. Cháu đúng đấy, giám đốc kiểm soát pheromones rất tốt. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng điều đó hôm nay.”
Cô ấy cảm nhận rất rõ? Điều đó nghĩa là gì vậy trời? Tôi xem xét kỹ biểu cảm của cô ấy nhưng không nhận ra thay đổi nào.
 
Nghĩ lại thì, một vài nhân viên phải bịt mũi và có biểu cảm rất kỳ với tôi khi ở trong thang máy.
 
Vài người còn có vẻ như sắp nôn tới nơi.
Mùi họ ngửi được rốt cuộc là gì vậy?
* * *


Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo