Báu Vật Của Guide - Chương 67

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Thứ duy nhất anh có thể tin tưởng bây giờ là súng điện. Si Jin từ từ đưa tay phải ra sau lưng. Anh nắm được khẩu súng điện hiệu suất cao. Đầu ngón tay anh run lên nhè nhẹ. Anh không biết liệu súng điện có tác dụng với con quái thú khổng lồ không xác định kia hay không, nhưng có lẽ nó có thể gây sốc và khiến nó bỏ chạy sang nơi khác.

'Nơi ẩn náu gần nhất là, trạm liên lạc số 2...'

Sau đó, Si Jin tìm một nơi để trốn. Cách đó khoảng 50m có trạm liên lạc số 2. Chỉ cần đến được đó, các thành viên đang làm nhiệm vụ sẽ... À, vào giờ này thì trạm liên lạc số 2 sẽ không có ai cả. Si Jin thở dài run rẩy vì tuyệt vọng. Chóng mặt ập đến do căng thẳng và sợ hãi.

Nhưng bây giờ Si Jin chỉ có một lựa chọn.

'Bắn súng điện và chạy đến văn phòng liên lạc số 2. Chỉ có một cơ hội duy nhất.'

Điều Si Jin mong muốn là lính canh trung tâm sẽ đến càng sớm càng tốt. Si Jin cảm thấy buồn nôn vì tim đập quá nhanh, nhưng anh không có thời gian để do dự nữa.

Anh cảm thấy sự hiện diện nặng nề ngày càng gần hơn từ phía sau. Si Jin cầm súng điện, đếm đến ba trong lòng. Một, hai.

Tách tách!

Si Jin nhanh chóng quay lại và bắn súng điện. Điện cực màu xanh lam bắn trúng mặt quái thú. Quái thú gầm lên thô bạo vì đau đớn. Quái thú đập đầu vào cây bên đường và thở hổn hển, nghiến răng nghiến lợi và thở ra những hơi thở thô bạo.

Quái thú thậm chí còn trở nên hưng phấn hơn.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Si Jin nhận ra hai điều. Quái thú đã ở trong trạng thái bùng nổ và khẩu súng điện này không còn tác dụng nữa.

Si Jin lập tức bắt đầu chạy hết tốc lực. Quái thú không ngã xuống mà chỉ loạng choạng, sau đó bắt đầu đuổi theo Si Jin với một tiếng ầm ầm khủng khiếp.

'Làm ơn, hãy liên lạc, liên lạc được đi!'

Si Jin điên cuồng bấm nút liên lạc khẩn cấp trên ipad. Nhưng vì đang chạy nên anh đã trượt tay và phải bấm lại nút nhiều lần.

Ầm!

Ở phía sau, con quái thú mất phương hướng do ảnh hưởng của súng điện và đuổi theo, đâm vào tất cả các loại cây. Cây cối đổ rạp như tờ giấy với những tiếng ầm ầm. Nhờ súng điện mà anh đã có thời gian để trốn thoát, nhưng hy vọng của Si Jin rất mong manh.

Lúc đó, cuộc gọi khẩn cấp cuối cùng cũng được kết nối. Đó là khi Si Jin đến lối vào văn phòng liên lạc số 2. Một hành lang dài vô tận ở tầng 1 hiện ra trước mắt anh.

[Bác sĩ Baek! Chúng tôi sẽ mở hộp súng khẩn cấp ngay bây giờ.]

"Đừng làm thế, hãy cử người đến đây!"

[Chúng tôi sẽ đóng cửa khẩn cấp nếu anh vào trạm liên lạc.]

"Cứ đóng ngay bây giờ đi, ách...!"

Si Jin vấp ngã trên bậc thang thấp. Anh đã không nhìn thấy bậc thang vì trời tối. Lòng bàn tay anh bị cọ xát đau đớn trên nền đá và ipad bay đi xa. Si Jin nghiến răng chịu đựng cơn đau lan tỏa từ mắt cá chân bị trẹo, nhưng anh phải đứng dậy ngay lập tức.

Ầm!

Quái thú đập đầu vào bức tường bên cạnh.

Ánh mắt đỏ ngầu của nó nhắm vào Si Jin. Khi ánh mắt họ chạm nhau, Si Jin không thể cử động vì sợ hãi.

Lúc đó, cuộc gọi phát ra từ chiếc ipad bị rơi.

[Lính canh đang trên đường đến. Sẽ đến trong vòng 3 phút.]

"3 phút...! Cứ đóng cửa ngay bây giờ đi!"

3 phút trong khi quái thú ở ngay bên cạnh mình. Si Jin khó khăn đứng dậy và di chuyển đôi chân của mình. Con đường sống duy nhất là vào trạm liên lạc.

Quái thú đang đập đầu hết bên này đến bên kia ở lối vào. Tòa nhà rung chuyển như sắp sập. Si Jin cắn răng vì sợ hãi và lảo đảo bước vào hành lang của văn phòng liên lạc. Sau lưng anh, một hàng rào sắt đang hạ xuống từ trần nhà.

Trạm liên lạc là một tòa nhà hai tầng. Hơn nữa, tầng 2 chỉ toàn máy móc nên cầu thang thoát hiểm đã bị khóa. Rầm! Trong lúc Si Jin tuyệt vọng, quái thú đã đập đầu vào hàng rào sắt đang đóng lại một nửa. Si Jin sợ hãi lảo đảo chạy đến cuối hành lang.

'Không được rồi, với tình hình này thì hàng rào sắt cũng không trụ được bao lâu đâu.'

Si Jin nhanh chóng đánh giá tình hình. Anh phải trực tiếp đối đầu ngay lập tức. Si Jin mở hộp súng khẩn cấp được đặt trong hành lang.

Trung tâm có các hộp súng ở khắp mọi nơi để đối phó với những tình huống như thế này, và sở chỉ huy đã mở chúng trong trường hợp khẩn cấp. Si Jin chạy đến cuối hành lang và nhanh chóng lấy ra một khẩu súng trường.

Si Jin nhanh chóng nạp đạn và nghĩ.

'Chỉ cần nhắm vào tim thôi.'

Sinh vật đang bùng nổ sẽ tiếp tục vùng vẫy cho đến khi đầu chúng nổ tung. Chỉ có thể ngăn chặn sự bùng nổ bằng cách hướng dẫn hoặc làm nổ tung trái tim chúng. Trong khi đó, hàng rào sắt hạ xuống một nửa chỉ bị cong chứ không bị hỏng.

Nhưng phần kết nối trần nhà của hàng rào sắt bắt đầu lỏng lẻo. Với tình hình này, hàng rào sắt sẽ rơi xuống hoàn toàn.

'Không được...!'

Và khi Si Jin nạp đạn, hàng rào sắt rơi xuống.

[Đóng cửa tòa nhà thất bại. Đóng cửa tòa nhà thất bại.]

Cùng với tiếng còi báo động đỏ, con quái thú đen ngòm bước vào hành lang. Nó nhỏ những giọt chất lỏng quái dị và nhìn thẳng vào Si Jin.

Si Jin chắc chắn. Giờ con quái thú sẽ lao đến cuối hành lang nơi anh đang đứng.

Đoàng!

Si Jin bắn ngay lập tức. Anh không còn thời gian để do dự nữa.

Ngay lập tức, tiếng bộ đàm vang lên từ loa bên trong trạm liên lạc.

[Lính canh dự kiến sẽ đến sau 2 phút 30 giây.]

"Tôi có thể để lại di ngôn không?"

[Bác sĩ Baek. Tuyệt đối, tuyệt đối không được bỏ cuộc.]

Đoàng! Si Jin lại bắn. Quái thú không hề nao núng, nó chỉ đập đầu vào tường.

Tiếng bộ đàm lại vang lên.

[Nhắm vào tim quái thú mà bắn.]

"Làm ơn đi, súng không có tác dụng mà!"

[Đừng bỏ cuộc. Đây là trung tâm F12.]

Lời an ủi không mang lại cho Si Jin bất kỳ hy vọng nào. Si Jin luôn nắm bắt thực tế một cách chính xác.

'Jung Tae Yul...'

Tại nơi anh tin là an toàn nhất, anh lại cô đơn.

'Cậu đã nói sẽ bảo vệ tôi mà.'

Anh là một con người yếu đuối và nhỏ nhen. Anh lại oán hận ai đó trước khi chết. Si Jin gạt bỏ cả những oán hận đó sang một bên. Dù khó tập trung vì sợ hãi, anh vẫn cố gắng nhắm súng. Mồ hôi lạnh toát ra khắp người anh.

À, quái thú đang lao đến.

Da gà nổi lên theo nhịp tim đang tăng nhanh. Anh liên tục mất sức ở đầu ngón tay. Nhưng Si Jin nghiến răng và bắn.

Quái thú không hề giảm tốc độ dù trúng đạn. Thay vào đó, nó còn tăng tốc.

Anh sẽ bị nghiền nát và chết mất.

Giờ Si Jin đã vứt khẩu súng trường và mở to mắt.

Đầu tiên là một mùi tanh tưởi xộc vào mũi anh. Si Jin tưởng tượng ra cảnh cơ thể mình nổ tung mà chết.

Anh không nhìn thấy những hồi ức cuối đời, mà chỉ cảm thấy thật vô nghĩa khi chết như thế này.

Nhưng thậm chí anh còn không nghĩ ra được lý do gì để sống, điều đó càng trở nên vô nghĩa hơn. Đó là một điều kỳ lạ và thảm hại.

Lúc đó, tiếng bộ đàm của một người đàn ông khác vang lên.

[Bác sĩ Baek.]

Khoảnh khắc đó, quái thú dừng lại. Chẳng lẽ đây là những hồi ức cuối đời sao. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, một viên đạn găm vào tấm kính cường lực bên cạnh và làm nứt nó.

[Cúi đầu xuống.]

Keng-!!

Đồng thời, cửa sổ vỡ tan và ai đó lao vào như một con thú dữ. cậu ta không do dự túm lấy bờm đen của quái thú.

Quái thú bắt đầu hét lên những tiếng kêu xé lòng. Nó đập đầu vào tường và vùng vẫy, nhưng người đàn ông túm lấy bờm của nó không hề buông tay.

Quái thú run rẩy như phát cuồng rồi dễ dàng ngã xuống. Ánh mắt đỏ ngầu của quái thú từ từ biến mất.

"Ha, hừ..."

Si Jin nhìn cảnh tượng đó và lùi lại, thở dốc.

Si Jin muộn màng nhận ra tình hình. Ai đó đã dội bom guiding ép buộc lên quái thú và vô hiệu hóa nó.

Si Jin nhắm mắt run rẩy rồi mở mắt ra. Anh nhìn thấy người đàn ông đang dùng đầu gối ghì chặt cổ con quái thú đã ngã xuống. cậu ta nhìn Si Jin rồi cười toe toét và nói.

"60 giây, tôi không đến muộn chứ?"

Jung Tae Yul vừa nói vừa điều chỉnh lại hơi thở dồn dập. Máu chảy nhẹ trên má cậu vì bị mảnh vỡ kính cứa phải. Si Jin nhìn chằm chằm vào nụ cười đó với hàng mi run rẩy.

"cậu, Jung Tae Yul..."

Si Jin lắp bắp nói. Rồi Jung Tae Yul phủi tay và đứng dậy. Cậu nạp lại đạn vào khẩu súng đã phá vỡ tấm kính cường lực rồi nhắm chính xác vào tim quái thú và bắn. Sau đó cậu tiến về phía Si Jin.

"Phù."

Jung Tae Yul vẫn còn tác dụng của thuốc nên bước đi loạng choạng. Nhưng cậu chỉ nhìn Si Jin và tiến lại gần.

Si Jin nhìn cảnh tượng đó và nhớ lại những lời mà Jung Tae Yul đã từng nói thoáng qua.

'Đội Alpha sẽ đến bảo vệ anh trong vòng 60 giây.'

Jung Tae Yul thực sự đã giữ lời hứa. Si Jin đã cạn kiệt sức lực, từ từ tựa lưng vào tường và ngồi xuống. Rồi anh khó khăn lắm mới mở miệng nói được.

"Sao, sao cậu lại ở, ở đây..."

Lúc đó, con quái thú tưởng chừng như đã mất ý thức lại thở ra những hơi thở thô bạo. Si Jin vừa định mở miệng, giật mình hoảng sợ và co rúm người lại.

"Nó không cử động được đâu. Đừng lo."

Jung Tae Yul lẩm bẩm và giẫm mạnh lên cổ con quái thú như thể muốn nghiền nát nó. Có lẽ do đã dùng guiding ép buộc một lần nữa nên giờ con quái thú đã không còn động đậy nữa. Chỉ còn máu chảy ra từ cơ thể đen ngòm và lan ra trên sàn nhà.

"Phù... Kết thúc tình huống ở trạm liên lạc số 2."

Jung Tae Yul điều chỉnh lại hơi thở và báo cáo tình hình qua bộ đàm. Si Jin vẫn còn run rẩy. Nhịp tim của anh vẫn còn vang vọng trong tai. Anh đã trải qua cơn nguy kịch đến chết quá chân thực.

Ngay sau đó, Jung Tae Yul đến trước mặt Si Jin. Cậu quỳ một chân xuống trước mặt Si Jin đang co rúm người lại và hỏi.

"Bác sĩ Baek, nhìn tôi này. Anh có bị thương ở đâu không?"

"...Không, k, không sao..."

"Mọi chuyện đã kết thúc rồi. Hít thở sâu vào."

"Vâng, vâng... Tôi, dù sao thì. Tôi ổn mà..."

"...Bác sĩ Baek."

Đột nhiên giọng của Jung Tae Yul dường như run lên. Nhưng Si Jin thậm chí còn không ngẩng đầu lên và run rẩy. Si Jin cảm thấy mình còn tệ hơn một con chó đang sợ hãi, nhưng anh hoàn toàn không thể trấn tĩnh lại.

Ngay sau đó, Si Jin nấc cụt lớn như một tiếng nức nở. Rồi Jung Tae Yul khoác chiếc áo khoác dã chiến của mình lên vai Si Jin. Hơi ấm áp bao trùm lấy vai anh.

Nhưng sự run rẩy trong cơ thể anh hoàn toàn không dừng lại. Vì quá sợ hãi, Si Jin nắm chặt áo khoác, cúi đầu và lặp đi lặp lại rằng anh ổn. Đây không phải là nơi để mè nheo.

"Bác sĩ Baek, ngẩng đầu lên xem nào. Hả?"

"...Tôi, tôi ổn mà... Tôi ổn rồi nên..."

"Baek Si Jin."

"......"

"Làm ơn đi. Giờ không cần phải nói với tôi rằng anh ổn nữa đâu."

"......"

Giọng dỗ dành vô cùng dịu dàng.

Nghe vậy, Si Jin mới khó khăn ngẩng đầu lên. Jung Tae Yul đang nhìn anh với đôi mắt vừa dịu dàng vừa có vẻ tuyệt vọng. Jung Tae Yul vuốt ve đôi má trắng trẻo của Si Jin và nói.

"Anh đã một mình và sợ hãi như vậy. Xin lỗi vì đã đến muộn."

"......"

Nghe vậy, ánh mắt của Si Jin khựng lại.

Sức lực trên môi dưới mà anh đã cắn chặt dường như biến mất. Anh cảm thấy như bức tường thành trong lòng mà anh đã cố gắng kìm nén đang sụp đổ.

Không ổn chút nào. Đó là một điều đáng sợ. Lúc nãy anh suýt chút nữa đã bị con quái thú xé xác mà chết. Đôi mắt của Si Jin dần trở nên tủi thân.

Thấy vậy, Jung Tae Yul đã có một hành động bất ngờ. Cậu trực tiếp ôm Si Jin vào lòng.

"Hức..."

Lúc đó, Si Jin mới bật ra một tiếng rên rỉ thảm hại và tuyệt vọng bám chặt lấy vòng tay an toàn. Jung Tae Yul không hề chế nhạo Si Jin mà trái lại còn ôm chặt lấy anh trong vòng tay rộng lớn của mình.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo