Báu Vật Của Guide - Chương 85

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

BẢN DỊCH THUỘC VỀ TEAM EKATERINA. NẾU CÓ SAI SÓT, VUI LÒNG LIÊN HỆ QUA FACEBOOK TEAM EKATERINA.
----------
Si-jin nhấc máy tính bảng lên để kiểm tra thông tin. Anh vung tay vài lần theo trái tim nghẹn ngào, nhưng chẳng mấy chốc đã xác nhận được những Esper có tỷ lệ phù hợp cao nhất với Jung Tae-yul.

[Guide Jung Tae-yul][Sắp xếp theo tỷ lệ phù hợp]

[(A) Esper Ham Geon-woo-69%]

[(B) Esper Lee Chan-do-63%]

[(B) Esper Park Yoon-ah-60%]

Si-jin sắp xếp theo thứ tự tỷ lệ phù hợp. Tỷ lệ phù hợp với Ham Geon-woo gần đây đã giảm một chút. Esper Lee Chan-do là thành viên đội dị năng Alpha đang hoạt động cùng với Jung Tae-yul, và Esper Park Yoon-ah hiện đang nghỉ phép nên không có mặt ở trung tâm.

Có lẽ Jung Tae-yul sẽ tiến hành guiding với Esper Lee Chan-do thay vì Ham Geon-woo, người phải dẫn dắt đội Alpha. Trong ít nhất sáu giờ, trong cùng một không gian....

Bị dày vò bởi những suy nghĩ vẩn vơ, Si-jin nhớ lại vai trò của mình là một người bình thường.

'...Chắc mình không cần giải thích thêm nữa đâu nhỉ.'

Anh chỉ đang kéo dài thời gian trước mặt người bệnh vì chút tiếc nuối. Si-jin lặng lẽ cắn môi dưới. Anh không thể can thiệp vào việc Jung Tae-yul sẽ guiding với ai nữa. Guiding là sự lựa chọn của cậu, và vị trí của anh là đưa ra lời khuyên tốt nhất.

"Để phòng trường hợp.... Tôi sẽ để tinh thể guiding ở đây."

"......"

Jung Tae-yul không trả lời. Chỉ có đường nét ngồi trên giường trong bóng tối là có thể nhìn thấy. Cậu đang chống trán mà không thèm nhìn Si-jin. Chắc hẳn cậu vẫn còn rất đau đầu và mệt mỏi do dư âm của bùng phát.

"Vậy thì... Tôi đi đây."

Si-jin muốn hỏi cậu rất nhiều điều, nhưng anh nhớ ra cậu đang rất mệt mỏi và nắm lấy tay nắm cửa.

Lúc đó, Jung Tae-yul khẽ gọi Si-jin.

"Bác sĩ Baek."

"...Vâng."

Si-jin trả lời trong khi nhìn vào cửa. Giọng anh hơi run, nhưng anh vẫn may mắn vì cậu không nhìn thấy vẻ mặt bất ổn của anh. Chắc hẳn anh trông như một đứa trẻ đang bị phạt.

cậu nói với giọng trầm khàn.

Si-jin lặng lẽ ngắm nhìn bàn tay trắng nõn đang nắm chặt lấy tay nắm cửa. Nhìn bàn tay yếu ớt của mình, anh dần cảm thấy tủi thân dâng trào. Anh chỉ là một người bình thường. Anh không thể xoa dịu cơn bùng phát của cậu ấy. Đó là sự thật mà anh hiểu rõ nhất.

Dù vậy, anh đã thực sự cố gắng hết sức mình, vậy mà ngay cả điều đó cũng bị cấm cản.

"...Guide Jung Tae-yul."

Giọng nói yếu ớt gọi cậu ấy . Si-jin từ từ buông tay khỏi tay nắm cửa. Cảm giác như nếu anh ra ngoài ngay bây giờ, anh sẽ vĩnh viễn không có cơ hội nói chuyện với cậu ấy nữa.

Si-jin chậm rãi quay người lại.

"...Tôi chỉ hỏi một câu thôi."

"Đừng hỏi."

Jung Tae-yul ngồi bên giường, lẩm bẩm một cách nhỏ nhẹ. Giọng nói bất ổn và khàn đặc như một con thú dữ đang cảnh cáo. Nhưng Si-jin không dừng lại và hỏi.

"Tại sao...? Cậu lại nói những lời đó vì không muốn làm tôi bị thương nữa sao?"

"......"

"Chỉ cần trả lời câu đó thôi."

Jung Tae-yul nhìn Si-jin và từ từ đứng dậy. Chiều cao quá khổ của cậu nổi bật lên. Trong căn phòng tối tăm, chỉ có thể thấy cơ thể được rèn luyện và đường nét mệt mỏi đang thở dốc của cậu.

"Lần trước ngất xỉu rồi mà vẫn chưa học được gì sao?"

"......"

Giọng cậu ấy trở nên thô ráp hơn bình thường.

"Tôi hỏi anh là bị thương rồi mà vẫn chưa học được gì sao?"

"Nhưng, tôi..."

Si-jin định nói gì đó với giọng buồn bã.

Lúc đó, Jung Tae-yul bước nhanh tới như một người không thể chịu đựng thêm được nữa, chống tay lên vai và cửa của Si-jin. Rõ ràng là cậu đang muốn đẩy anh ra khỏi cửa.

Si-jin bị ép lưng vào cửa, nhỏ giọng nói một cách thảm hại.

"Tôi... không muốn cậu bị đau."

"......"

Nghe thấy giọng nói yếu ớt đó, cậu ấy dừng lại

Giờ đây, hai người đứng đối diện nhau. Si-jin cảm nhận được cảm giác lạnh lẽo của cánh cửa sau lưng, từ từ nắm chặt bàn tay đang run rẩy.

Một khi đã nói ra sự thật, anh không thể dừng lại được. Nhưng anh không đủ tự tin để nhìn cậu ấy, nên Si-jin vẫn hướng mắt xuống sàn và lẩm bẩm một cách thảm hại.

"Khi nhìn thấy cậu đau khổ... tôi cũng cảm thấy khó khăn và sợ hãi..."

"......"

"Vậy mà cậu... lại bảo tôi đừng làm gì cả sao?"

Si-jin từ từ ngẩng đầu lên. Dù mắt anh hơi nhòe đi vì nước mắt, nhưng anh vẫn có thể thấy rõ đường gân guốc trên má Jung Tae-yul khi cậu ấy nghiến răng và cánh tay đang chống lên cửa căng cứng.

Si-jin biết rằng mình sẽ bị từ chối, nhưng anh vẫn cố chấp hỏi.

"Thật sự đối với cậu, tôi... không có chút giá trị nào sao?"

"......"

Trước câu hỏi đó, Jung Tae-yul từ từ hít thở sâu.

Bờ vai rộng lớn và lồng ngực rắn chắc của cậu lọt vào tầm mắt của Si-jin. Dù cảm thấy áp lực vì sự chênh lệch về thể hình, Si-jin cũng không hối hận vì đã nói ra những lời nghẹn đến cổ họng.

"...Giá trị?"

Jung Tae-yul cười khẩy như không thể tin được, lẩm bẩm như nói một mình.

"Biết rõ thứ duy nhất tôi cần là gì mà."

Jung Tae-yul nhìn xuống Si-jin với ánh mắt độc địa.

Ánh mắt sắc bén đặc trưng đó như muốn khoét sâu vào đôi má trắng nõn của Si-jin. Si-jin cắn chặt môi đang run rẩy. Đương nhiên, người cậu ấy cần không phải là anh mà là Esper.

Cậu ấy lẩm bẩm như một lời cảnh cáo cuối cùng dành cho Si-jin.

"Việc anh làm trước mặt tôi bây giờ là một sai lầm."

"......"

Si-jin cũng biết điều đó. Những gì anh đang làm bây giờ là một sai lầm liều lĩnh. Anh đang trút bỏ những cảm xúc thảm hại của mình với một dị năng giả mà mình quản lý, hơn nữa lại là một người đang bị bệnh.

Nhưng Si-jin đã cảm nhận được một điều khi đối mặt với cái chết lần này. Cuộc sống mà anh đã sống hết mình chỉ vì bị ám ảnh bởi cảm giác tội lỗi là vô nghĩa. Anh nên lắng nghe trái tim mình hơn một chút, và mắc đủ những sai lầm cần thiết.

"Ngay từ đầu, những lời này đã được nói ra để tạo ra sai lầm rồi."

Si-jin nói với giọng run rẩy yếu ớt.

"Khi thích ai đó... ai cũng sẽ mắc sai lầm."

Đây là một lời tỏ tình thảm hại đến mức ai cũng thấy rõ. Còn gì tồi tệ hơn một người bình thường bám lấy một dị năng giả?

Dù vậy, Si-jin vẫn hy vọng rằng trái tim cậu ấy không muốn làm anh bị thương và trái tim anh không muốn cậu ấy bị đau sẽ giống nhau.

Lúc đó, một tiếng chửi rủa nhỏ vang lên.

"Chết tiệt."

Khoảnh khắc đó, cánh tay của Si-jin bị nắm chặt một cách thô bạo.

Si-jin giật mình mở to mắt và ngước nhìn cậu ấy. Anh thấy Jung Tae-yul đang nghiến răng nghiến lợi và nắm chặt lấy mình.

"Tại sao anh cứ làm người ta phát điên lên thế."

Đồng thời, Jung Tae-yul lao vào một cách thô bạo.

Khi Si-jin tỉnh táo lại, anh chỉ kịp tiếp nhận những nụ hôn như mưa rào trút xuống. Trong những nụ hôn thô bạo đó, Si-jin run rẩy làn mi mỏng manh.

"Jung Tae, Yul, hức..."

Ngay cả việc hít thở cũng khó khăn, nhưng Jung Tae-yul không cho anh một chút cơ hội nào. Theo đường sống mũi lướt qua của cậu, chiếc kính gọng lệch lạc rơi xuống sàn.

'Không, còn sức nữa...'

À, lại nữa rồi. Si-jin càng quấn quýt lưỡi với cậu, cơ thể anh càng mất đi sức lực. Bàn tay đang chống lên ngực cậu dần trượt xuống, đôi chân mất sức cứ khuỵu xuống.

Si-jin dần dựa người vào cậu như thể sắp ngã quỵ. Ngay lập tức, Jung Tae-yul luồn một bên đùi vào giữa hai chân của Si-jin để đỡ anh.

"A...! Hức..."

Si-jin rên rỉ yếu ớt trước sự kích thích trần trụi đó. Bắp đùi được tạo thành từ những cơ bắp cuồn cuộn ép chặt vào háng anh. Phía trên nó, anh cảm nhận được cái trụ lớn đã hành hạ mình lần trước.

"Jung Tae-yul, dừng, xin cậu..."

Si-jin nói như van xin. Nhưng Jung Tae-yul vẫn cố chấp như thể không muốn rời xa anh dù chỉ một giây. Cậu cắn vào chiếc cổ mảnh mai như nai và ôm lấy vòng eo nhỏ bé của Si-jin, đẩy anh đến tận giường.

Ngay cả khi bị đẩy đến giường, Si-jin vẫn chỉ kịp tiếp nhận những nụ hôn. Thở không nổi, anh chống tay lên ngực Jung Tae-yul nhưng vô ích. Vốn dĩ cậu là một thành viên đội đặc nhiệm nặng hơn anh 20kg cơ bắp.

Khi bị đè xuống giường, Si-jin khó khăn chống tay lên vai cậu ấy, vai cậu ấy cứng như đá.

"Không, được mà... không được..."

Si-jin cố gắng giữ lý trí cuối cùng và lắc đầu nguầy nguậy.

Anh không thể chữa lành cơ thể đang rối bời của cậu ấy bây giờ.

"Bây giờ phải, làm với Esper..."

"Không cần."

Jung Tae-yul lẩm bẩm một cách thô bạo.

"Dù sao thì chỉ có anh mới có thể trấn an được tôi thôi."

Nghe thấy những lời tàn nhẫn đó, Si-jin mất hết sức lực khỏi cánh tay đang đẩy cậu ấy ra. Những lời nói đó giống như sự cho phép cho cuộc nổi loạn này.

Cậu ấy dễ dàng tháo bàn tay của Si-jin ra và cởi chiếc áo sơ mi mỏng manh của anh. Ngay cả khi không kiểm soát được sức lực, những chiếc cúc áo đã bị giật tung ra. Chỉ với một động tác, bộ ngực đầy đặn của Si-jin lộ ra.

Jung Tae-yul đặt bàn tay đặc biệt to lớn của mình lên vùng tim, nhìn xuống cơ thể trắng nõn của Si-jin với ánh mắt khao khát.

"Hà, ha..."

Si-jin căng thẳng đến mức anh khó thở, như một con vật nhỏ bị chế ngự. Jung Tae-yul không thể rời mắt khỏi hình ảnh đó.

Ánh mắt cậu dừng lại ở bờ vai gầy gò và bộ ngực đầy đặn của Si-jin, cùng với vòng eo thon thả. Cảm nhận được ánh mắt trần trụi đó, Si-jin ôm chặt chiếc áo sơ mi vào lòng, nhưng Jung Tae-yul đã giật phăng chiếc áo đi như thể muốn loại bỏ mọi vật cản.

Ngay sau đó, Jung Tae-yul nâng người lên và cởi khóa quần của Si-jin. Khi cậu định kéo quần lót của anh xuống ngay lập tức, Si-jin vội vàng đặt tay xuống và nói.

"Tôi, tôi sẽ tự làm..."

"Bỏ tay ra."

Jung Tae-yul không nhường nhịn một chút nào. Ánh mắt nhìn xuống của cậu ấy thật âm u. Si-jin định tự cởi quần và nâng người lên, nhưng cậu ấy đã ôm lấy phía sau đầu gối anh và kéo anh xuống, khiến anh phải nằm lại.

Một cách tự nhiên, Si-jin nằm trên giường và nhìn lên cậu ấy.

Bờ vai với những cơ bắp cuồn cuộn dang rộng và rơi thẳng xuống, và những cơ bắp thực chiến nặng nề hiện lên trên cơ thể tuyệt đẹp lộ ra. Bên dưới, Jung Tae-yul đặt phần thân dưới của mình vào Si-jin theo bản năng, khiến cơ bụng dưới nổi lên một cách nặng nề. Cảm nhận được cái trụ dày cộm qua lớp vải, Si-jin cắn môi một cách đau khổ.

Chẳng mấy chốc, quần áo của Si-jin bị cởi ra một cách thô bạo, để lộ làn da trần trụi.

Có vẻ như cậu ấy đã quá hưng phấn. Si-jin thận trọng ngước nhìn cậu ấy và nói.

"Chậm, chậm thôi mà."

Rõ ràng là anh đang cố gắng xoa dịu cậu, nhưng Jung Tae-yul thở dốc như thể sắp phát điên lên.

"Jung Tae-yul..."

"Ừm."

"Có lẽ, a...!"

Lúc đó, Jung Tae-yul nắm lấy cổ tay của Si-jin và xoay người anh lại. Cậu mút mạnh vào nhũ hoa nhỏ nhắn của Si-jin.

"Hà, a..."

Si-jin vùng vẫy và rên rỉ. Jung Tae-yul kiểm tra lại sắc mặt của anh, rồi dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng xoay quanh nhũ hoa đang ướt át. Si-jin đã ướt cả khóe mắt và thở dốc.

Ngay sau đó, Jung Tae-yul vội vàng lấy gel và bao cao su từ ngăn kéo bên cạnh giường. Vì là phòng guiding nên đương nhiên có sẵn những vật dụng đó.

Cậu bôi thật nhiều gel lên đầu ngón tay và từ từ đưa ngón tay vào xung quanh hậu huyệt của Si-jin. Si-jin liền rên rỉ đầy mê hoặc. Dù là một động tác vụng về, nhưng bản thân ngón tay đã dày cộm nên anh cảm thấy rất nhạy cảm.

"A, a. Hức..."

"Đau à?"

"Không biết, chậm, thôi nào..."

Si-jin giật mình nói.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo