21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu
Đoàng đoàng!
Tiếng nổ vang ầm lên khiến bầy quái vật lập tức nhận ra luồng sát ý. Chúng đồng loạt quay ngoắt sang Luhak, rồi lao tới như một bầy kiến khổng lồ khát máu, những khối thân hình đồ sộ giẫm đạp lên nhau xông thẳng về phía hắn.
Luhak đang bẻ khớp tay thì đột nhiên dừng lại. Ngay sau đó, một tiếng "tách" khô khốc vang lên.
Ngay lập tức, toàn bộ nước tích tụ trên trần hang bốc hơi, bao phủ cả không gian bằng một làn sương dày đặc. Giữa màn sương mờ mịt, những tia lửa yếu ớt lóe lên. Rồi một vụ nổ khổng lồ bùng phát, nuốt chửng cả hang động.
Đoàng– đoàng– đoàng—!
Một loạt vụ nổ cuộn theo hành lang thẳng tắp của hang động, lan ra từng đợt như phản ứng dây chuyền. Bầy quái vật giãy giụa, thân thể co rút oằn mình trong đau đớn. Biển lửa cuồng nộ khiến chúng tan chảy như nhựa đường, cuối cùng chỉ còn sót lại một đống tro đen hỗn loạn.
Giữa đống đổ nát vẫn đang nghi ngút bốc khói, các anh hùng gắng gượng thở dốc. Vài người phải chống vũ khí xuống đất để giữ thăng bằng. Đây là lần đầu tiên Se-hyun thấy họ kiệt quệ đến thế.
Cậu phải làm gì đây?
Tầm nhìn cậu nhòe dần đi rồi tối sầm lại. Dù cậu đã kích hoạt [Cõi Ân sủng] nhưng các anh hùng vẫn đang bị ép đến nỗi phải lùi từng bước.
Sâu nơi tận cùng hang động, một âm thanh ghê rợn lại vang lên, mặt đất lại rung chuyển dữ dội. Âm vọng của vô số sinh vật đang xông đến tràn ngập khắp không gian.
Lần này thì sao, liệu bọn họ có gắng gượng được nữa không đây? Với tia hy vọng mong manh gần như bị dập tắt, các anh hùng một lần nữa đứng dậy. Họ lau máu trên mặt để khôi phục lại tầm nhìn, điều chỉnh nhịp thở và siết chặt vũ khí.
“Bệ hạ, tất cả những gì người cần làm... là tin tưởng chúng thần.” Eun-cheong đã từng nói với cậu như vậy. Lúc này đây, không một ai lên tiếng, nhưng tất cả bọn họ cũng đều muốn nói như vậy.
Nhìn vào những bóng lưng kiên định ấy, Se-hyun bỗng cảm thấy đầu óc mình trống rỗng. Hơi thở cậu như nghẹn lại trong lồng ngực. Trong khoảnh khắc tưởng chừng như bất tận ấy, cậu chợt nhớ ra những gì mình cần phải làm.
“... Luhak.”
Nghe tiếng gọi, đôi mắt sắc lạnh đang nhuốm đầy sát khí chạm mắt với Se-hyun.
“... Anh có thể vừa chiến đấu, vừa bảo vệ được không?”
Cậu không nói rõ cần bảo vệ ai. Luhak sẽ hiểu. Vì ở đây, người duy nhất cần được bảo vệ — là Se-hyun.
“Dễ thôi.”
“Anh phải... bảo vệ em đấy.”
Ngay từ khoảnh khắc lũ quái vật phát điên lên, kết cục của trận chiến đã được định sẵn, hoặc là giết, hoặc là bị giết.
Với Liên Minh Bạch Y, sự hy sinh lý tưởng nhất mà bọn họ muốn chính là để bọn quái vật khát máu này nghiền nát tất cả người chơi dưới chiếc chùy của chúng.
Se-hyun rút một loạt lọ thuốc ra hồi phục từ kho chứa, uống liền một mạch. Những lọ thuộc nhỏ tới mức lọt thỏm trong tay nhưng hiệu quả thì không thể bàn cãi.
Bầy quái vật điên cuồng cũng đã dần áp sát đến nơi. Cậu trông thấy các anh hùng siết chặt vũ khí trong tay. Se-hyun nghiến chặt răng, và ngay khi những tia sáng rực lên giữa bóng tối mờ mịt, cậu lập tức kích hoạt kỹ năng:
[Kỹ năng hỗ trợ diện rộng 'Cõi Ân sủng LV.7’ dành cho ‘đồng minh’ được kích hoạt.]
[Kỹ năng hỗ trợ diện rộng ‘Niềm tin mù quáng LV.4’ dành cho ‘đồng minh’ được kích hoạt.]
Cảm nhận đầu tiên của cậu là như rơi thẳng xuống vực sâu, tầm nhìn tối sầm lại trong chớp mắt. Toàn thân cậu như bị một ai đó lôi thẳng xuống, cứng đờ bất động.
Khi mắt dần nhìn rõ được trở lại, cậu mới nhận ra mình đang được Luhak ôm lấy, lưng tựa vào cánh tay hắn. Trong tầm mắt chập chờn, Se-hyun lờ mờ thấy đôi cánh hắn đang run rẩy.
“Haa…”
Mồ hôi nhỏ giọt từ cằm. Luhak không nói một lời, chỉ ôm chặt lấy cậu, liên tục tung ra những đợt nổ vang trời về phía bầy quái vật đang ồ ạt tràn tới.
Se-hyun cố đứng dùng chân đứng dậy, nhưng đầu gối lập tức khuỵu xuống.
“Các... anh hùng...?”
“Họ vẫn đang còn trụ được. Đừng lo.”
Giọng hắn bình tĩnh đến mức khiến người ta phải tin tin ngay lập tức. Tiếng gào thét đầy đau đớn của bầy quái vật vang khắp không gian chính là một minh chứng sống. Nhưng dù bị đánh trả liên tục, nhưng những tiếng bước chân dồn dập kéo tới vẫn không hề dừng lại.
Khi những cơn rung chấn ngắt quãng cuối cùng lắng xuống, Se-hyun uống thêm vài lọ thuốc nữa. Tầm nhìn mờ mịt dần hiện lên giá trị cộng dồn của kỹ năng:
[Chỉ số gia tăng sức mạnh hiện tại của ‘Cõi Ân sủng’: 84%]
[Chỉ số gia tăng sức mạnh hiện tại của ‘Niềm tin mù quáng’: 40%]
Se-hyun thấy miệng mình khô khốc. Cậu không biết mình phải duy trì trạng thái này trong bao lâu. Liệu tất cả có thể sống sót rời khỏi nơi này?
Mỗi một lưỡi kiếm chém xuyên thân lũ quái vật là một lần tim cậu cứ thắt lại vì lo cho những người khác — Lee Jae-young, Baek Do-hyun, Yoo Si-woon và các Thiên Nhân tộc. Nếu họ cũng bị mắc kẹt trong Tháp, thì chắc chắn cũng đang đối mặt với hiểm cảnh chẳng kém gì cậu.
Tình cảnh của họ chắc chắn không khá khẩm hơn cậu là bao.
Chiiik—
Se-hyun cúi đầu nhìn xuống những ngón tay đang rũ rượi vô lực của mình. Giữa cơn hỗn loạn, tiếng ‘nhiễu sóng’ lách tách vang lên ngắt quãng. Rồi một giọng nói dần hiện ra trong âm thanh ấy.
[Nghe cho... kỹ đây... chiiik... Tuyệt đối không được...]
Tín hiệu cứ chập chờn khiến giọng nói của người kia liên tục bị ngắt quãng. Nhưng Se-hyun vẫn lập tức nhận ra giọng nói ấy. Cậu siết chặt vạt áo Luhak, áp chiếc nhẫn truyền tin lên tai.
[Cậu không thể... chiiik... chết. Một khi cậu chết... không chỉ mình cậu... chiiik... mà tất cả... chiiik… mọi người... đều sẽ trở thành... vật tế.]
“… Tôi biết rồi.”
Se-hyun nuốt khan, khẽ đáp. Đó không chỉ là câu trả lời với người ở đầu dây bên kia, mà còn là lời cậu tự nhắc nhở chính mình. Không ai muốn tìm đến cái chết. Cậu sẽ không cho phép bản thân gục ngã ở đây.
Nhưng giờ đây toà Tháp đã hoàn toàn mất kiểm soát, cậu cũng không thể chắc chắn điều gì sẽ xảy ra với các Đế quốc còn lại. Có khả năng một vài nơi đã sụp đổ, bị lũ quái vật càn quét đến sạch sẽ.
Cơ hội để tất cả cùng sống sót cho đến khi Se-hyun chinh phục xong tầng Tháp này ... nói thật, không cao.
Đúng lúc này, một dòng chữ trắng xuất hiện trước mắt cậu. Chỉ kịp đọc thoáng qua, cơ thể cậu đã đỗ gục về phía trước trong vòng tay của Luhak.
[Bạn đã học được kỹ năng ‘Niềm tin mù quáng’ LV.5]
Trái tim Se-hyun đập dồn dập như sắp vỡ tung khỏi lồng ngực.
Vòng tay đang đỡ cậu siết chặt hơn.
Một giọng nói bình tĩnh vang lên bên tai, nhẹ nhàng trấn an cậu:
“Không sao. Em sẽ không sao đâu…”
Âm thanh trận chiến vẫn vang vọng từ xa, cả người Se-hyun còn đang run lên. Cậu với tay lấy thêm một lọ thuốc sau đó nốc cạn. Ngay khi chất lỏng trôi qua cổ họng, hơi thở cậu chợt nghẹn lại.
[Chỉ số gia tăng sức mạnh hiện tại của ‘Cõi Ân sủng’: 84%]
[Chỉ số gia tăng sức mạnh hiện tại của ‘Niềm tin mù quáng’: 50%]
Dòng chữ trắng lơ lửng trong tầm nhìn. Thế nhưng chỉ trong chớp mắt, Se-hyun cảm nhận được có gì đó đã khác. Những con chữ sắc nét bỗng nhấp nháy mờ nhòe như thể có một thế lực vô hình vừa cào xé lên chúng.
Một tiếng nổ nữa vang lên. Luhak dang đôi cánh đen chắn lấy luồng hơi nóng đang cuồn cuộn lao tới như muốn nuốt chửng cả hai. Khi nhiệt độ dần hạ xuống, Se-hyun lấy lại bình tĩnh, mắt dán chặt vào những dòng chữ đang lơ lửng, liên tục hít sâu.
Cậu nhìn chằm chằm vào hàng chữ rồi mới nhận ra — đó không phải ảo giác. Những đường gạch chéo lộn xộn lại xuất hiện giữa hàng chữ. Không… lần này lại chính những con chữ ấy đang dịch chuyển, lệch hẳn ra khỏi vị trí ban đầu.
Là ‘nhiễu’.
“… Cửa sổ... trạng thái.”
Ngay khi gắng gượng thốt ra lời, một cửa sổ nhỏ hiện lên trước mắt cậu. Nhưng đến cả nó cũng méo mó như thể đang chịu ảnh hưởng từ ‘nhiễu’.
Giờ đây mọi thứ không còn là bất bình thường nữa. Phải là có gì đó đã sai. Cảm giác đó khiến Se-hyun khó mà phớt lờ được.
Cậu nghĩ mình đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang vọng từ nơi nào đó, lập tức đảo mắt quanh tìm kiếm khắp hang động. Từ trần hang tối đen đến những bức tường nứt nẻ vì rung chấn, ánh mắt cậu đảo qua mọi bề mặt. Và rồi, khi tầm nhìn lướt qua một mảng tường ẩm ướt lấp lánh hơi nước, ảo giác ấy bỗng trở thành hiện thực, một giọng nói quen thuộc vang lên:
[Anh ơi!]
Mắt Se-hyun mở to.Tiếng gọi đó vang lên trong đầu, nghiền nát một ranh giới vô hình trong cậu.
Cậu cứ ngỡ như mình vừa nhìn thấy được có thứ gì đó đã nứt — không, phải là vỡ vụn. Khi bức tường tâm lý ấy sụp đổ, một loạt thông báo dồn dập hiện ra trước mắt.
Một màn hình dày đặc thông báo, minh chứng rằng họ vẫn còn sống, vẫn đang ở đó.
[‘Độ tín nhiệm cho đi’– Chỉ số MAX Đế quốc Quái thú Umka: 56%] – 50%
[‘Độ tín nhiệm nhận lại’– Chỉ số tối đa của Đế quốc Quái thú Umka: 90%] – 90%
[‘Mức độ tình cảm cho đi’– Chỉ số tối đa của Đế quốc Quái thú Umka: 25%] – 20%
[‘Mức độ tình cảm nhận lại’ Chỉ số tối đa của Đế quốc Quái thú Umka: 66%] – 60%
[Đế quốc Quái thú Umka- Buff tăng cường từ kỹ năng 'Niềm tin mù quáng': 36%]
[Đế quốc Quái thú Umka - Buff tăng cường từ kỹ năng 'Cõi Ân sủng' : 33%.]
***
[‘Độ tín nhiệm cho đi’ Đế quốc Chi phối Mine Wool: Giá trị tối đa - 46%] – 40%
[‘Độ tín nhiệm nhận lại’ Đế quốc Chi phối Mine Wool: Giá trị tối đa - 88%] – 88%
[‘Mức độ tình cảm cho đi’– Đế quốc Chi phối Mine Wool: Giá trị tối đa - 10%] – 10%
[‘Mức độ tình cảm nhận lại’ Đế quốc Chi phối Mine Wool: Giá trị tối đa - 22%] – 20%
[Đế quốc Chi phối Mine Wool - Chỉ số gia tăng sức mạnh hiện tại của ‘Niềm tin mù quáng’: 30%]
[Đế quốc Chi phối Mine Wool - Chỉ số gia tăng sức mạnh hiện tại của ‘Cõi Ân sủng’: 12%]
***
[‘Độ tín nhiệm cho đi’ Đế quốc Thiên Nhiên: Giá trị tối đa - 40%] – 40%
[‘Độ tín nhiệm nhận lại’ Đế quốc Thiên Nhiên: Giá trị tối đa - 84%] – 80%
[‘Mức độ tình cảm cho đi’– Đế quốc Thiên Nhiên: Giá trị tối đa - 7%] – 0%
[‘Mức độ tình cảm nhận lại’ Đế quốc Thiên Nhiên: Giá trị tối đa - 29%] – 20%
[Đế quốc Thiên Nhiên - Chỉ số gia tăng sức mạnh hiện tại của ‘Niềm tin mù quáng’: 30%]
[Đế quốc Thiên Nhiên - Chỉ số gia tăng sức mạnh hiện tại của ‘Cõi Ân sủng’: %]
***
[‘Độ tín nhiệm cho đi’ Đế quốc Thiên Cổ: Giá trị tối đa - 0 %]– 0%
[‘Độ tín nhiệm nhận lại’ Đế quốc Thiên Cổ: Giá trị tối đa - 11%] – 10%
[Đế quốc Thiên Cổ - Chỉ số gia tăng sức mạnh hiện tại của ‘Niềm tin mù quáng’: 3%]
***
[‘Độ tín nhiệm cho đi’ Đế quốc Đông Đức: Giá trị tối đa - 0%] – 0%
[‘Độ tín nhiệm nhận lại’ Đế quốc Đông Đức: Giá trị tối đa - 12%] – 10%
[Đế quốc Đông Đức - Chỉ số gia tăng sức mạnh hiện tại của ‘Niềm tin mù quáng’: 3%]
***
[‘Độ tín nhiệm cho đi’ Đế quốc Tái Thiết: Giá trị tối đa - 0%] – 0%
[‘Độ tín nhiệm nhận lại’ Đế quốc Tái Thiết: Giá trị tối đa - 13%] – 10%
[Đế quốc Tái Thiết - Chỉ số gia tăng sức mạnh hiện tại của ‘Niềm tin mù quáng’: 3%]
***
Từ Lee Jae-young, Baek Do-hyun, Yoo Si-woon và các Thiên Nhân tộc khác, cũng như toàn bộ những Đế quốc đã ký khế ước chư hầu với Se-hyun. Tên của từng người lần lượt hiện ra trước mắt cậu, kín mít cả tầm nhìn của cậu.
Họ vẫn còn sống. Và họ đang cần Se-hyun giúp đỡ. ‘Độ tín nhiệm’ họ đặt vào cậu chính là bằng chứng rõ ràng nhất cho điều đó. Vậy mà những chỉ số từ phía cậu lại thấp đến đáng thương. Dù rằng ngay lúc này đây, khi tất cả đang đặt hy vọng vào cậu, Se-hyun vẫn quay lưng với họ.
[Anh ơi! Anh phải sống...! Em cũng sẽ sống, em hứa ạ!]
Giọng của Lee Jaeyoung lại vang lên như đã khắc sâu vào tâm trí cậu, chân thành đến mức gần như ngây thơ. Một cảm xúc mãnh liệt, không thể kìm nén, trào dâng trong lồng ngực Se-hyun. Dù đang phải đối mặt với cái chết nhưng Jaeyoung vẫn quan tâm đến cậu hơn cả mạng sống của chính mình.
Những con số ấy chính là minh chứng rõ ràng nhất. Bởi tình cảm đó là thật lòng. Từ trước đến nay… chính Se-hyun mới là người đẩy bọn họ ra sau lưng mình.
Giờ thì cậu đã hiểu rồi.
Giờ thì cậu đã chấp nhận được vì sao những chỉ số của mình lại thấp đến thế.
“…Nếu em muốn tin tưởng mọi người… vậy thì em nên làm thế nào đây?”
Se-hyun buộc miệng hỏi, cố đè nén cảm xúc đang cuồn cuộn trong lòng. Luhak không trả lời ngay. Dù tiếng gào của lũ quái vật vẫn vang dội thật dữ tợn, dù máu nhuộm cả đỏ lòng hang, các anh hùng vẫn không hề bỏ cuộc.
Họ thở dốc, nghiến chặt răng, nhưng vẫn không ngừng chiến đấu, lưng luôn chắn phía trước Se-hyun.
Giữa cơn hỗn loạn, giọng nói trầm khàn của Luhak vang lên bên tai cậu:
“Hãy khao khát được sống… và tin rằng em đang sống.”
Giống như ta đã từng.
Những lời ấy chậm rãi vang lên, mang theo một sức nặng vô hình.
Se-hyun hiểu điều đó. Trong suốt khoảng thời gian cậu vắng mặt, Luhak đã sống sót bằng cách bám víu lấy niềm tin ấy. Cũng chính vì vậy mà lòng trung thành của các gia thần giành cho hắn chưa từng lung lay.
Se-hyun nhắm nghiền mắt lại. Bóng tối phía sau rèm mi khép lại cuốn trôi tất cả âm thanh hỗn loạn. Có lẽ tất cả những gì đang xảy ra đều là do ảnh hưởng từ Tháp, cũng có thể là không.
Nhưng có một điều chắc chắn rằng, lúc này, tất cả bọn họ đều đang nhận được buff từ Se-hyun.
Vậy nên, giờ đã đến lượt cậu đặt niềm tin vào họ.