Cách Vị Hoàng Tử Bị Quên Lãng Tái Sinh - Chương 3

Không có lịch update:>

Bản dịch Cách Vị Hoàng Tử Bị Quên Lãng Tái Sinh của Quả lê nhỏ của Thỏ được đăng tải tại Navybooks.

Chương 3

Tác giả: 탕쥐

Dịch: Hdun

Nếu có gì sai sót, xin hãy bình luận nha.


Nghi lễ cầu nguyện cho người đã khuất trở về với tự nhiên được diễn ra trong bầu không khí nghiêm trang. Vì đây là tang lễ của Hoàng phi nên hầu hết những người tham dự là người có chức vụ trong Hoàng gia.


Những người đưa tang, bất kể mọi độ tuổi hay giới tính nào, đều đeo màn che mặt và cầu nguyện cho linh hồn siêu thoát. Nó là để tránh thể hiện sự đau buồn với người đã khuất.


Song, chẳng có mấy ai thực sự đau buồn trước cái chết của Ludmila.

Xuất thân từ một dân tộc thiểu số, cô gần như không có quan hệ thân thích nào trong đế quốc, và cũng không kết giao nhiều lúc sinh thời.


Người duy nhất cực kỳ đau buồn trước sự ra đi của Ludmilla tại nơi này chính là con trai Trudy của cô, những người ở cung điện Hoàng phi, và Renato.


Trudy.


Ánh nhìn của Renato đổ về phía người anh em kế đang đứng bên cạnh quan tài của Ludmilla và tuôn lệ.


“Hức, hức, Mẫu thân…”


Chứng kiến đứa trẻ đang khóc như thể cả thế giới của nó đã sụp đổ, trái tim của cậu nặng trĩu. Renato bặm môi lại để kìm lại tiếng thút thít gần như sắp thoát ra khỏi môi. Một giọng nói dịu dàng vang lên trong đầu cậu.


“Renato, ta rất xin lỗi vì đã để con phải gánh vác trọng trách này, nhưng… ta tin tưởng để Trudy cho con. Xin hãy bảo vệ đứa trẻ ấy.”


Bảo vệ Trudy. Đó là tâm nguyện mà Ludmilla để lại cho Renato khi cô cảm nhận được chính cái chết của mình.


Nhưng Renato không thể thực hiện được yêu cầu cuối cùng của cô được. Vì là một vị Hoàng tử bị tất cả mọi người phớt lờ, cậu không có chút sức mạnh nào để bảo vệ Trudy.


Không, đó chỉ là một cái cớ hèn nhát. Cậu đã không hề cố gắng bảo vệ Trudy. Cậu đã sợ hãi và bận trốn tránh nó.


Renato thừa nhận sự nhát gan và bất tài của mình. Cậu đã không thất bại trong việc bảo vệ Trudy, cậu chỉ từ chối nó.


“Thưa điện hạ, Hoàng tử Renato El Fleurette, xin hãy trang trí cho con đường cuối cùng của Hoàng Phi điện hạ ạ.”


Đã đến lượt của mình rồi sao? Renato thoát khỏi những suy nghĩ nặng nề của bản thân khi nghe vị linh mục gọi lớn, và chầm chậm đứng dậy.


“Hỡi linh hồn được sinh ra và giờ đã quay trở lại với thiên nhiên. Mong người an tâm yên nghỉ trong vòng tay của Tiên vương.”


Chân tay cậu run rẩy khi đứng trước chiếc quan tài được phủ đầy hoa. Renato cố nói lời từ biệt cuối cùng của cậu, và nhẹ nhàng đặt cành hoa trong tay lên nắp quan tài của Ludmilla.


Thật may vì mình đã đeo màn che mặt.


Renato cắn môi và cảm thấy tầm nhìn của cậu đang mờ dần. Nếu không có chiếc màn che mặt của cậu lại, thì có lẽ mọi người sẽ thấy những giọt lệ chảy dài trên má.


“Huu…”


Renato lùi ra quan tài của Ludmilla một bước, để hơi thở đã kìm nén bấy lâu thoát ra. Cậu không thể ngừng run rẩy.


“Hửm?”


Cảm thấy lo lắng và bồn chồn, cậu thường hay mò mẫm quanh phần bụng dưới xương sườn. Tuy nhiên, Cậu không thể tìm thấy thứ mà mình phải có.


Renato bỗng lúng túng trong phút chốc nhưng sau đó liền la lên một tiếng ‘A’ nhỏ. Cậu nhận ra rằng ‘nó’ không có ở đây.


Đó vốn là điều hiển nhiên. Bởi vì phải rất lâu sau đó cậu mới có được nó.


‘Có cần… ta giúp không?’


Khi đang nghĩ về thứ mà không lâu nữa mình sẽ sở hữu, bỗng một giọng nói hiện lên trong tâm trí cậu. Chủ nhân của vật đó có chút thô lỗ, nhưng cũng rất dịu dàng.


“Ta sẽ cho em chiếc đồng hồ này coi như lệ phí cho lời hứa của mình.”


“Đây là?”


“Là kỷ vật của mẹ ta. Đó là thứ mà chính bản thân ta quý trọng hơn cả mạng sống của mình.”


“Đúng là một vật thật quý giá…”


“Hãy chắc rằng em luôn mang nó bên người. Trên nó có một thần chú bảo hộ rất quyền năng, vậy nên nó sẽ bảo vệ khỏi điện hạ hiểm nguy ít nhất một lần. Làm ơn hãy giữ gìn nó và trả lại cho ta vào ngày mà ta hoàn thành lời hứa với em.”


Những gì mà người đó nói đã đúng. Sự thật là, chiếc đồng hồ mà anh đưa Renato đã cứu mạng cậu. Nếu không nhờ có sức mạnh bảo hộ của chiếc đồng hồ đó, thì có lẽ cậu đã không thể đến được nghĩa trang Hoàng gia, và ngay tại nơi đó, trong bàn tay của Maximo…


“Với thứ này, điện hạ, vị Hoàng phi Ludmilla Bloom Fleurette đã sẵn sàng để trở về với tự nhiên. Tất cả mọi người, xin hãy đứng dậy.”


Renato dừng dòng suy nghĩ của mình lại khi cậu nghe thấy thông báo của linh mục về kết thúc của nghi lễ. Sau khi đã thoát khỏi những hồi ức buồn bã, cậu nhìn vào quan tài của Ludmilla được chôn giữa đám hoa trắng tinh khiết.


Nghi lễ tiễn đưa và cầu nguyện cho người đã khuất kết thúc bằng cách rải hoa lên quan tài kết thúc bằng việc người lớn tuổi nhất hoặc thành viên có chức vị cao nhất trực thuộc Hoàng gia trang trí với cành hoa cuối cùng.


Thông thường, Hoàng đế hoặc Hoàng hậu sẽ đặt bông hoa cuối, nhưng cả hai người đều không tham dự đám tang. Cuối cùng là, Renato trở thành người có chức vị cao nhất trong nghi lễ này.


Vậy cuối cùng họ đã không đến.


Renato lén xoay đầu tìm quanh tang lễ. Mọi thứ dường như không thay đổi so với kiếp trước của cậu trừ việc cậu tham gia tang lễ của Ludmilla.


“Có vẻ là cho đến cuối cùng thì Hoàng đế điện hạ đã không đến. Tôi cứ tưởng ngài ấy sẽ có mặt vào ngày cuối.


“Nếu như ngài ấy không đủ sức để có thể chứng kiến cái chết của người mình yêu thương, vậy thì chuyện gì sẽ xảy ra trong tương lai chứ?”


“Khi chuyện này xảy ra, thì chẳng phải vị Công tước trẻ của vùng Florence sẽ có lợi thế sao? Thưa điện hạ, Hoàng tử Trudy vẫn còn quá trẻ tuổi.”


Mọi người tranh cãi với nhau về chuyện mà Hoàng đế và Hoàng hậu đã không tham dự nghi lễ. Không bất ngờ gì với việc Hoàng hậu đã không đến, nhưng ngay cả Hoàng đế điện hạ cũng không tham dự thì đúng là một điều bất ngờ.


“Tôi nghe đồn rằng ngài ấy đã không thức dậy kể từ cái lúc mà ngài ngã gục một vài ngày trước…”


“Họ nói rằng ngài ấy đang chịu đựng cơn điên loạn vì không thể chấp nhận được cái chết của Hoàng phi điện hạ.”


Renato thở dài khi nghe mọi người xung quanh cậu nói chuyện. Hoàng đế đã ở với Trudy đến ngày thứ ba của lễ tang, nhưng ngài ấy đã không xuất hiện vào ngày thứ tư. Ngài không thể vượt qua được nỗi buồn và cú sốc của việc mất đi Ludmilla.


Trên thực tế, Hoàng đế đã phải chịu đựng hàng ngàn di chứng của vết thương từ nhiều năm về trước. Khi cơ thể ngày một yếu dần, ngài không thể đứng vững trước cú sốc của việc mất đi người thân yêu, khiến cho tình trạng của ngài càng tệ hơn.


Như vậy, hai năm sau, Vị Hoàng đế, không thể vượt qua được sự mất mát mà mình phải đối mặt, cuối cùng cũng qua đời. Ít nhất là, đó từng là tương lai và Renato nhớ.


Tương lai.


Biểu cảm của Renato trở nên u ám khi những ký ức kinh khủng ùa về. Ở tình huống hiện tại, cậu có thể giả sử hai điều sau.


Hoặc cậu đã có một giấc mơ tiên tri, hoặc là cậu đã quay về quá khứ.


Renato đã nghĩ là cái sau. Vết sẹo trên cơ thể cậu không có cách nào giải thích được. Cậu nhẹ nhàng đưa tay ôm lấy bên hông đang nhói lên của mình.


[Ta xin lỗi.]


Một lý do khác khiến Renato nghĩ rằng cậu đã quay về quá khứ  bởi giọng nói cậu đã nghe thấy trước khi chết.


Giọng nói như thể một làn gió nhẹ nhàng, một giai điệu u sầu. Hơi ấm ấy cứ như thể cơn gió xuân dịu dàng ôm lấy người cậu. Và khi mở mắt, cậu trở về sáu năm trước.


Sẽ ra sao nếu chủ nhân của giọng nói đó chính là Tiên vương? Nếu là ngài ấy, người mà thống trị thiên nhiên, đã tạo ra một phép màu quay ngược thời gian, thì tình huống hiện tại có thể được giải thích.


“Thưa Hoàng tử Trudy El Fleurette điện hạ, xin ngài hãy tới đây. Xin mời ngài nói lời từ biệt cuối đến Hoàng phi điện hạ…”


Chìm trong suy nghĩ, Renato bị giật mình bởi giọng nói cả mục sư đang  gọi Trudy, và vai của cậu co lại. Trudy, người đang tiến tới với sự hỗ trợ của cận vệ, nhìn lên Renato với gương mặt đẫm lệ.


“A-anh.”


“...Trudy.”


“Hức, hức. Cảm, cảm ơn anh, hức, vì đã tới.”


Đôi mắt ấy đỏ lên bời vì khóc, gò má đẫm nước mắt, đôi môi sưng tấy… Khuôn mặt của Trudy khi nhìn ở gần trông rất đau khổ.


Renato cảm thấy tim đau nhói vì thấy Trudy cảm ơn mình. Trudy, người mà cậu đã gặp lại sau vài năm, nhỏ bé và trẻ tuổi đến đau lòng.


Mình đã làm gì, mình đã làm gì vào kiếp trước với một đứa trẻ nhỏ bé như này?


Không biết phải nói gì, Renato nghiến môi . Cảm giác tội lỗi lớn đến mức cậu cảm thấy việc thở trở nên khó khăn.


“Anh, xin lỗi em.”


Sau một lúc lưỡng lự, Renato lấy hết dũng khí và mở miệng. Cậu không thể trốn chạy lần nữa.


“Vâng ạ?”


Trudy ngẩn đầu lên khi nghe thấy lời xin lỗi bất ngờ. Đôi mắt đẫm lệ của cậu dao động.


“Anh đã quá trễ. Lẽ ra anh nên đến sớm hơn…”


Renato chầm chậm quỳ một bên gối xuống ngang tầm mắt với Trudy. Sau đó cậu cẩn thận cầm lấy tay Trudy và xin lỗi một lần nữa. Đó là một lời xin lỗi quá muộn màng


“Anh thật sự rất xin lỗi, Trudy à.”


“K,không!”


Trudy lắc đầu trong sự bất ngờ khi nghe Renato xin lỗi lần nữa. Đứa trẻ ấy bối rối và không biết phải làm gì, nhưng sau đó đã nắm lấy bàn tay của Renato.


“Sự thật là khi anh đến như thế này… Hức.”

 

Trudy, người sắp nói rằng việc đó ổn, bỗng chốc ngậm miệng lại. Nơi mắt và môi cậu run rẩy, có lẽ bởi vì cậu bị quá tải cảm xúc. Mặt Renato tối sầm lại khi nhìn thấy biểu cảm như bộc lộ nỗi đau khổ trong tận trái tim của đứa trẻ. Không thể vượt qua được cảm giác tội lỗi, cậu cúi đầu xuống. Cậu đã không thể nhìn thẳng vào gương mặt của Trudy.


“Anh xin lỗi vì đã bỏ em một mình, Trudy.”


Tất cả những gì mình có thể làm là xin lỗi. Renato cảm thấy vô cùng căm ghét chính mình. Nhưng cậu không thể nghĩ được gì khác ngoài nó. Có lẽ cậu sẽ luôn là một tội đồ đối với Trudy.


Trong kiếp trước, cậu đã không thể giúp đỡ Trudy đàng hoàng. Vào lúc đó, tất cả những gì Renato có thể làm là cung cấp cho Trudy vài thông tin và tránh việc bị giám sát. Và thậm chí việc đó còn trở nên khó khăn hơn khi bị Hoàng Hậu phát hiện ra.


Em ấy đã phải lo lắng bao nhiêu khi chỉ cô đơn một mình? Em ấy đã sợ hãi đến thế nào chứ?


Đôi mắt tím nhạt của cậu tối lại. Hơi ấm bé nhỏ trong tay cậu buồn phiền và đáng thương đến mức cậu không biết phải làm gì.

Bản dịch Cách Vị Hoàng Tử Bị Quên Lãng Tái Sinh của Quả lê nhỏ của Thỏ được đăng tải tại Navybooks.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo