Cái Kết Của Thế Giới Này, Tôi Chẳng Mảy May Bận Tâm - Chương 83

Lịch đăng: Tối Thứ 5 và CN

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Chương 83

Mưa như trút nước, lại thêm gió biển lồng lộng, Arantina chìm trong một màn sương dày đặc ngay khi Kafka vừa đặt chân xuống. Cái mùi mặn chát của muối biển và vị tanh nồng đặc trưng của phố cảng làm cậu cảm thấy thật lạ lẫm.

“Cậu chủ chắc chắn muốn xuống đây chứ ạ?”

Người đánh xe ngựa mở cửa, lại một lần nữa hỏi Kafka. Dường như ông vẫn còn thắc mắc về điểm đến đột ngột này, không phải nhà Sonder mà lại là Arantina.

Kafka tỏ ra bình thản, xách vali xuống xe. Cậu lấy từ trong áo khoác ra hai đồng tiền vàng và đưa cho người đánh xe.

“Cái này… nhiều quá, cậu chủ cho tôi làm gì?”

Người đánh xe ngỡ ngàng, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ. Kafka mỉm cười trêu ghẹo:

“Tôi cũng đã là người lớn rồi mà.”

“Dạ?”

“Nếu có ai hỏi về tung tích của tôi, cứ nói là làm theo lời tôi dặn mà thả tôi xuống Arantina. Thế là đủ rồi.”

Không cần nói dài dòng. Kafka giơ ngón trỏ lên đặt lên môi mình. Hai đồng tiền vàng kia chính là phí bịt miệng, không được thêm bất cứ lời bình luận nào ngoài việc “Kafka Sonder đã đến Arantina”.

“À, vâng. Tôi hiểu rồi ạ.”

Người đánh xe nhanh trí cúi đầu, vội vàng đội mũ rồi quay trở lại ghế lái. Tiếng vó ngựa rộn rã cất lên rồi chìm vào màn sương, chỉ còn lại Kafka một mình. Cậu đưa mắt nhìn quảng trường Arantina mờ ảo trong sương.

“Đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng mình đến đây để đi cổng dịch chuyển tới học viện sao…”

Arantina nằm giữa biển lớn phía Tây và một con sông lớn phía Nam, trở thành một trung tâm giao thông và thương mại sầm uất. Vì thế, thành phố này luôn náo nhiệt, tấp nập với những chuyến xe buôn, tàu thuyền và tầng lớp lao động. Giới quý tộc thích sự yên tĩnh hiếm khi lui tới đây.

Nói cách khác, trừ khi mang theo một đoàn tùy tùng lớn và gây náo loạn, không ai ở đây có thể nhận ra “Kafka Sonder”.

“Mọi người ai cũng bận rộn, chẳng có vẻ gì là quan tâm đến người khác cả.”

Một nhóm công nhân đi ngang qua cậu với vẻ mặt mệt mỏi. Họ bước nhanh về phía bến cảng, chắc hẳn là những người bốc vác trên tàu buôn.

Kafka thầm nghĩ mình đã đúng khi chọn Arantina rồi lặng lẽ hòa vào dòng người. Cậu không muốn vì quá thảnh thơi mà hỏng việc, nên quyết định đi thẳng đến bến xe và bắt một chuyến xe nào đó.

Tuyến đường biển ra nước ngoài cũng là một lựa chọn nhưng Kafka không cân nhắc. Hầu hết các tàu khách đều cần bảo dưỡng ít nhất mười ngày sau khi cập bến nên cậu có thể phải chờ rất lâu.

Với tính cách của Soren, hẳn khi thức dậy và phát hiện Kafka đã rời khỏi hoàng cung, cậu ta sẽ đuổi theo ngay lập tức. Vì vậy, trước buổi lễ cuối cùng của mình tại hoàng cung, Kafka phải rời khỏi Arantina bằng mọi giá.

“Cậu ấy có thể dùng ma pháp dịch chuyển để đuổi theo ngay, nên tính toán thời gian là vô nghĩa.”

Cậu phải di chuyển bằng chuyến xe nhanh nhất có thể. Kafka nhìn bảng chỉ dẫn ở giữa quảng trường, xác định hướng bến xe. Hướng Tây Nam, khoảng 2 cây số. Với tốc độ của cậu thì phải mất khoảng 30 phút đi bộ.

Kafka không chần chừ, vội vàng cất bước. Dọc đường tới bến xe có rất nhiều nhà hàng và cửa hàng tạp hóa. Hương thơm của món hầm nóng hổi và những món đồ hữu ích đôi khi thu hút sự chú ý của cậu, nhưng cậu không có thời gian để dừng lại ngắm nghía hay lấp đầy cái bụng đói của mình.

Sau khi đi bộ không ngừng nghỉ, Kafka ra khỏi khu ngoại ô và nhìn thấy biển hiệu bến xe ngựa. Bến xe cũng tấp nập không kém quảng trường với những chiếc xe hàng, người lao động và khách du lịch.

“Xin lỗi, cho hỏi chuyến xe nào khởi hành sớm nhất ạ?”

Cậu đi thẳng đến quầy bán vé và hỏi nhân viên đang trực cửa sổ. Nhân viên trẻ tuổi, dường như thuộc Cục Giao thông Vận tải, lướt nhanh qua bảng giờ.

“Chuyến xe đi thủ đô sẽ khởi hành sau 10 phút nữa là nhanh nhất.”

“Ngoài chuyến đi thủ đô ra thì còn chuyến xe nào khác không?”

“Tiếp theo là chuyến xe đi Opalla khởi hành sau 40 phút nữa ạ.”

Kafka liếc nhìn đồng hồ. Đúng 40 phút nữa là 6 giờ sáng.

“Bữa trưa ở hoàng cung bắt đầu lúc 11 giờ, nên chắc 9 giờ Soren mới thức dậy.”

Trong một năm ở cạnh, Kafka nhận ra Soren thường ngủ muộn và dậy muộn. Vậy thì cậu vẫn còn đủ thời gian.

Kafka trầm tư. Opalla cách Arantina khoảng hai giờ, không quá xa. Vẫn còn khoảng ba tiếng đồng hồ, có lẽ cậu nên đợi thêm một chút để đi chuyến xe xa hơn thì tốt hơn.

“Chuyến xe tiếp theo sau chuyến đi Opalla là đi đâu?”

“Để tôi xem… À, đi Nadeo. Khởi hành sau một tiếng nữa.”

“…Vui lòng cho tôi một vé đi Opalla.”

Đi Nadeo lúc này chẳng khác nào tự sát. Kafka đưa cho nhân viên một đồng xu và nhận lại một tấm vé xe thô sơ cùng tiền thối.

“Như vậy cũng tốt.”

Nhìn chữ “Opalla” trên tấm vé, Kafka khẽ thở dài.

Opalla là một thành phố nhỏ sống nhờ nông nghiệp. Nếu Kafka bắt một chuyến xe khác từ đó đến một khu vực khác, cậu có thể di chuyển mà không bị ai để ý.

Đã chọn được điểm đến và mua vé, Kafka ngồi xuống một chiếc ghế dài gần trạm xe.

Bụi đất mịt mù từ mặt sàn trạm xe, nơi xe hàng và xe khách qua lại. Cầm khăn tay che miệng hít thở, Kafka chợt nhìn thấy một biển hiệu lạ mắt.

Đó là một văn phòng có con dấu của bưu điện. Có vẻ như họ đã mở một chi nhánh tại bến xe ngựa để phục vụ hành khách và thương nhân. Ánh đèn lọt ra ngoài qua khung cửa sổ, báo hiệu rằng họ vẫn đang hoạt động.

“…”

Ánh mắt Kafka chuyển sang chiếc vali của mình. Bên trong có một món đồ trang sức mà Soren đã tặng cho cậu vào dịp sinh nhật năm ngoái.

Lẽ ra Kafka có thể để lại trong ký túc xá, nhưng cậu vẫn cố nhét vào vali. Kafka sợ rằng nếu nó bị mất khi cậu vắng mặt, cậu sẽ hối hận suốt đời.

“Nó là một món đồ ma thuật, và là món đồ của Soren nên có thể sẽ bị dính phép thuật truy tìm.”

Cậu chợt cảm thấy một chút lạnh lùng. Kafka nhìn đồng hồ rồi đứng dậy. Vẫn còn 20 phút trước khi xe khởi hành, đủ thời gian để gửi một bưu kiện.

Bước vào văn phòng bưu điện, một nhân viên có vẻ mặt thân thiện chào đón cậu. Khi Kafka hỏi có thể gửi một bưu kiện không, nhân viên ấy vui vẻ gật đầu và hướng dẫn cách làm.

“Cậu muốn gửi món đồ gì ạ?”

“Một món đồ trang sức. Nó không lớn lắm.”

Cậu lấy hộp trang sức từ vali ra, và nhân viên lập tức đưa cho cậu một tờ đơn đăng ký. Khi Kafka đang điền thông tin, người nhân viên thân thiện đã gói hộp trang sức bằng giấy gói màu vàng.

“Cho tôi hỏi.”

Kafka liếc mắt, lên tiếng hỏi nhân viên. Ánh mắt cậu đang hướng về quầy bán bưu thiếp trên quầy.

“Tôi có thể gửi một lá thư nhỏ kèm theo bưu kiện không?”

“Tất nhiên rồi. Cậu đã chuẩn bị sẵn chưa?”

“Chưa, tôi muốn mua một tấm bưu thiếp ở kia.”

“Vậy thì cậu cứ chọn một tấm ưng ý đi. Chúng ta sẽ tính tiền một lần sau.”

Sau khi trò chuyện xong, Kafka đến quầy trưng bày để xem bưu thiếp. Có rất nhiều mẫu thiết kế khác nhau, từ tranh của các họa sĩ nổi tiếng đến tranh phong cảnh.

Trong số đó, Kafka chọn một tấm bưu thiếp có phong cảnh cảng Arantina. Không phải vì lý do đặc biệt nào, cậu chỉ đơn giản là thích phong cảnh của những con tàu lớn và biển rộng.

‘Nếu được sinh ra tốt hơn một chút.’

Nếu thế, Kafka và Soren có thể cùng nhau du lịch qua cảng này.

Nghĩ như thế cũng chẳng có ích gì. Kafka lật bưu thiếp lại và nhúng bút mực. Cậu không biết phải viết gì.

Phải nói gì đây? “Tôi sẽ đi thật xa vì không muốn vướng bận với cậu nữa” sao? Hay phải nói rằng chúng ta hãy tạm xa nhau một thời gian, để khi trưởng thành hơn rồi sẽ gặp lại…?

Ánh mắt cậu chợt nhìn thấy hộp trang sức đã được nhân viên gói lại. Kafka nhớ lại nét chữ của Soren được khắc bằng phép thuật trên viên ngọc lục bảo. Đó là một câu nói đẹp đẽ và ngay ngắn, không hợp với tính cách của cậu ta.

[Nguyện cho mọi điều ước của cậu đều thành hiện thực.]

Mắt cậu chợt nóng lên, Kafka vội nhắm chặt lại. Bên ngoài có tiếng người vang lên “Khách đi xe Opalla chuẩn bị lên xe!”. Cuối cùng, Kafka vội vàng viết một câu lên tấm bưu thiếp.

“Đây, gửi kèm tấm bưu thiếp này luôn nhé.”

“Đã rõ. Vì đi thủ đô nên phí là…”

“Xin lỗi, tôi không còn thời gian nữa.”

Kafka đặt một đồng tiền xuống bàn rồi chạy ra khỏi bưu điện. Cậu nghe thấy tiếng nhân viên gọi với theo sau lưng, nhưng giọng nói của người đó nhanh chóng chìm trong sự ồn ào của đám đông.

Trong lúc chiếc xe ngựa đi Opalla chuẩn bị khởi hành, các hành khách đã xếp hàng lên xe. Chiếc xe này được cải tạo từ xe chở hàng nên nói nó thoải mái thì cũng chẳng phải, nhưng Kafka cảm thấy biết ơn vì không phải đi bộ. Cậu kiếm một chỗ ở góc xe và ngồi xuống.

[Đừng buồn nhé. Vì rồi một ngày nào đó chúng ta cũng phải chia ly thôi.]

Đây là câu nói chân thật nhất, được viết vội vã mà không kịp suy nghĩ. Dù kết cục của thế giới có ra sao đi chăng nữa, dù có ở bên cạnh Soren… thì cuộc đời của một con người vẫn thế mà thôi.

Dù tình yêu có nguội lạnh hay cái chết có chia lìa, thì rồi một ngày nào đó sự chia ly cũng sẽ đến. Vì vậy, không cần phải quá đau buồn.

Tiếng ngựa hí vang, bánh xe bắt đầu kêu lạch cạch. Đây là khoảnh khắc đầu tiên của một cuộc hành trình dài không biết điểm đến và một cuộc chia ly không biết khi nào sẽ kết thúc.

Còn tiếp

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

 
Bình luận
shulee
shuleeChương 83
tội 2 đứa quá
Trả lời·21 giờ trước
happibanana
happibananaChương 83
Kafka cứ bận tâm cái kết của thế giới í =))) Vậy cái tên truyện là lời của Soren hã
Trả lời·Xem 2 câu trả lời·22 giờ trước
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo