CHƯƠNG 14
Tôi không biết phải nói gì trước câu hỏi của Teashin. Những ý nghĩ vụt qua đầu tôi là “Xin lỗi”, rồi “Cậu”, rồi…
“À, thì…”
“Haa…”
Cái miệng chết tiệt này. Bình thường thì không chịu im, nhưng đến giờ cần lại không mở miệng nổi.
Tôi muốn nói rằng mình ước gì chuyện đó chưa từng xảy ra, nhưng lời ấy không sao thốt ra được.
Trong lòng có cả đống điều muốn nói, thế mà môi lại như bị khóa chặt.
Không chịu nổi khi phải nhìn thẳng vào mặt Taeshin nữa, tôi cúi gằm xuống, liền nghe một tiếng thở dài trên đầu mình.
“Được rồi.”
Tôi hoảng sợ trước lời của Taeshin, sợ rằng cậu ấy sẽ buông ra câu không muốn gặp tôi nữa.
Thế nhưng, điều Taeshin nói lại nằm ngoài dự đoán.
“Tớ cũng không còn nhớ gì nữa.”
Tôi giật mình khi nghe câu ấy trong khi đó mắt vẫn dán xuống sàn.
Không tin nổi những gì cậu ấy vừa nói, tôi ngẩng lên nhìn Taeshin.
Cậu ấy nhìn tôi bằng đôi mắt sâu thẳm rồi khẽ mỉm cười.
Nụ cười điềm tĩnh ấy lại khiến tôi cảm thấy bất an một cách kỳ lạ.
Mỗi khi có bất đồng, Taeshin luôn là người nhượng bộ. Lần này, cậu ấy còn chiều theo mong muốn ích kỷ của tôi hơn bao giờ hết khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, nhưng cũng dấy lên nỗi tội lỗi khủng khiếp.
Từ lúc đăng bài tâm sự trên mạng và đọc những bình luận bảo mình nên nghiêm túc đối diện, tôi đã không ngừng lo lắng.
Tôi đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, nghĩ rằng tôi cũng phải chấp nhận nếu Taeshin thực sự không muốn gặp tôi nữa, nên khi nghe cậu ấy nói vậy, tôi thấy vô cùng may mắn và biết ơn.
Thế nhưng, cảm giác tội lỗi phức tạp ấy vẫn cứ đè nặng.
Đây có phải cách làm đúng không?
Trong lúc tôi còn lưỡng lự, cứ xoắn vặn chiếc túi giấy trong tay, Taeshin chủ động đổi chủ đề trước.
“Cậu đăng ký môn học xong chưa?”
“À… ừ! Xong rồi.”
Tôi gật gù lia lịa, đáp lại một cách gượng gạo.
“Vào trong đi. Cậu đăng ký ổn cả chứ?”
“Ừ. May mà tớ lấy được hết, chẳng mất môn nào.”
Tôi nghiêng người nhường lối để Taeshin bước vào phòng.
Chúng tôi bắt đầu nói chuyện về việc đăng ký môn, rồi cùng nhau kiểm tra thời khóa biểu.
Dù gần đây có chút gượng gạo, nhưng chúng tôi vốn đã bàn bạc và sắp xếp môn học trước rồi.
Sau nhiều lần đắn đo, tôi vẫn đăng ký theo đúng kế hoạch cùng Taeshin, thế nên ngoài một môn tự chọn ra, lịch học của chúng tôi giống hệt nhau cũng là điều dễ hiểu.
“Hả?”
Tôi xem lịch của Taeshin trước. Đúng như những gì chúng tôi đã bàn.
Nhưng khi đăng nhập để kiểm tra của mình thì lại thấy lạ.
“Sao của tớ không hiện ra nhỉ?”
“Cậu có xác nhận đăng ký không?”
“Có chứ, tớ nhấn xác nhận rồi mà.”
Khi mở thời khóa biểu cá nhân, nó lại trống trơn. Chỉ có ngày và giờ, không hề có tên môn học, khiến tôi rối bời.
Taeshin liền lấy chuột, mở trang đăng ký môn.
Khác với lúc đầu, hàng loạt môn đã bị làm mờ, báo hiệu hết chỗ.
Thấy vậy, tôi bắt đầu cuống lên, thử nhấp vào một môn rồi bấm xác nhận, sau đó vò tóc đầy bực bội.
Tôi nghĩ mình đã đăng kí, nhưng hình như tôi đã nhấn nhầm nút hủy thay vì xác nhận.
Khi tôi vò đầu than thở, Taeshin nhìn tôi, khẽ gầm lên:
“Giờ đăng ký lại đi.”
“Xong đời rồi. Tớ có nên xin bảo lưu không?”
“Tân sinh viên không thể bảo lưu. Môn này còn chỗ này. Môn này… cậu buộc phải lấy thôi.”
Taeshin dỗ dành trong khi tôi vẫn chết lặng vì sai sót, rồi ngồi giúp tôi đăng ký lại.
Những lớp nổi tiếng với giảng viên tốt đều đã kín chỗ.
Tôi đành phải đăng ký vào lớp của một giáo sư khó nhằn, không ngừng than vãn. Và cuối cùng cũng xác nhận được lịch học của mình.
Nhìn thời khóa biểu lần này đã đầy đủ, tôi chỉ biết thở dài liên tục.
Cảm giác như tôi đã đã tiêu tan cả học kỳ rồi.
Ngồi cạnh tôi, Taeshin nhìn chằm chằm vào màn hình rồi kéo bàn phím lại, đăng nhập mã sinh viên của mình.
Khi cậu ấy xem trang đăng ký lớp học, tôi vội túm tay ngăn lại.
“Gì đấy? Cậu định đổi lịch để khớp với tớ à?”
“Tớ chỉ muốn kiểm tra chút thôi.”
“Cậu đã đăng ký được những lớp hot rồi còn gì. Sao giờ lại đổi? Dù chỉ khác vài môn cũng kệ đi. Nếu cậu đổi để giống tớ, thì bốn năm tới đừng hòng làm nhóm với tớ.”
Tôi cảnh cáo Taeshin, rõ ràng cậu đang nói dối. Cậu im lặng, nhìn chằm chằm vào màn hình.
Nhìn vẻ mặt không hài lòng của cậu ấy, tôi thở dài, đưa tay xoa đầu cậu như trẻ con.
“Cậu nên học những môn tớ không thể. Rồi kể lại cho tớ. Nghe nói mấy giáo sư đó rất vui tính và cho nhiều bài tập cá nhân thú vị lắm. Những môn khác cũng tương tự. Còn giáo sư môn mà tớ đăng ký có biệt danh là ‘Thuốc ngủ biết đi’ đấy. Tớ chắc chắn sẽ ngủ gật, nên cậu phải học giùm.”
Tôi pha lẫn thực tế vào lời năn nỉ, để chắc chắn cậu ấy sẽ không lén lút đổi lớp.
Nghe tôi dịu giọng dỗ dành, biểu cảm của cậu ấy dần dịu lại. Teashin quả thực rất nghe lời.
Đây mới là điều đúng đắn.
Tôi thực sự nghĩ rằng cả thế giới đã sụp đổ vào sáng hôm nay, nhưng nhìn xem? Chỉ cần quyết định buông bỏ, mọi thứ sẽ ổn thôi…
Tôi tiếp tục xoa đầu Taeshin, cảm nhận sự mềm mại dễ chịu giữa những ngón tay, cho đến khi cậu ấy quay lại nhìn, bắt gặp ánh mắt tôi.
Bối rối, tôi lập tức ngoảnh sang màn hình, buông tay ra, cầm lấy chuột.
“Ừm… giờ cậu định làm gì?”
“Tối nay có việc, nên tớ đi trước đây.”
“Có việc á?”
“Ừ. Sao vậy? Không muốn tớ đi à?”
* Note: Raw câu trên là “Should I skip it?” nghĩa là “Tớ có nên bỏ qua nó không?” hay “Tớ có nên nghỉ việc không?” nhưng dịch nó cứ cấn cấn kiểu gì ấy nên tớ để “Không muốn tớ đi à?”. ( Bạn beta đọc xong xóa note này hộ mình nha.)
“Hả? Không, không sao. Cậu đi luôn bây giờ à?”
Khi tôi hỏi, vừa đứng dậy, Taeshin gật đầu.
Tôi tiễn cậu ấy ra cửa, chúc cậu ấy làm việc thật tốt.
Sau khi vẫy tay chào, tôi ngã vật ra sofa trong phòng khách.
Việc cố gắng lựa lời để không làm Taeshin buồn lòng đã rút cạn năng lượng của tôi.
Dù cố tỏ ra tự nhiên, nhưng cái khoảnh khắc chạm mắt ngắn ngủi lúc xoa đầu cậu ấy vẫn khiến tôi thấy ngượng ngùng.
“Haizzz”
Tôi nằm dài trên sofa, đưa tay che mắt, khẽ thở dài một tiếng.
Nhưng ít nhất một rắc rối đã được vượt qua.
Tình huống khó xử đeo bám tôi bấy lâu nay có vẻ cuối cùng đã được giải quyết.
Thật sự ổn rồi sao?
Tôi nhấc tay che mắt ra, ngước nhìn trần nhà.
Cảm giác bất an mơ hồ vẫn còn, tôi lắc đầu.
Nhưng vì Taeshin cũng chọn cách bỏ qua, nên chuyện ấy coi như chấm dứt. Mọi chuyện đã ổn thỏa.
* * *
Sau một giấc ngủ dài, tôi tỉnh dậy, thấy tin nhắn từ Taeshin.
Quỳ trên giường, tôi nhìn chằm chằm màn hình một lúc rồi mới trả lời tin nhắn quen thuộc hỏi tôi dậy chưa.
[Vừa dậy]
[Cậu đã xem chuyện xảy ra hôm qua chưa?]
Tiếp tục cuộc trò chuyện được một lúc, tôi lại nằm dài xuống giường, vuốt mái tóc rối bù khó chịu, chờ phản hồi.
[Taeshin♥> Rồi]
[Taeshin♥> (Ảnh)]
[Taeshin♥> Tớ sắp xếp lại từng môn rồi. Cậu kiểm tra xem có khớp không.]
“Wow.”
Taeshin đã sắp xếp các môn học đã đăng ký hôm qua, khiến cho việc xem thời khóa biểu dễ dàng hơn hẳn.
Cậu ấy quả thực chăm chỉ, chẳng trách học hành rất giỏi.
Tôi kinh ngạc nhìn bảng thời khóa biểu Taeshin làm, rồi nhắn lại:
[Đúng hết rồi]
[Sao cậu nhớ nhanh vậy?]
[Taeshin♥> Chỉ cần nhớ mấy môn khác với mình thôi mà]
[Taeshin♥> Mua tài liệu luôn chứ?]
Mặc dù việc đăng ký học phần vẫn chưa kết thúc, nhưng Taeshin đã muốn mua sách ngay.
Tôi đề nghị mua ở hiệu sách trong trường, nghĩ rằng lúc đó chắc sẽ có nhiều người cùng mua.
Thuyết phục cậu ấy đợi đến khi cổng đăng ký chính thức đóng lại, tôi tiện thể kiểm tra lại trang đăng ký.
“Ồ, may quá.”
Môn học mà trước đó tôi không thể đăng ký vì đã hết chỗ giờ lại mở thêm.
Tôi nhanh chóng thêm vào và báo cho Taeshin biết.
Cậu ấy rất vui và đồng ý rằng nên để sau hãy mua tài liệu.
Tôi vẫn tiếp tục tải lại trang đăng ký vài lần nữa để xem có thay đổi gì không.
Thấy không còn gì thay đổi nữa, tôi đóng trang.
Quả là một buổi sáng may mắn.
Đang lướt web, tôi thấy tựa đề phim mới đang hot.
Muốn rủ Taeshin ra ngoài sau nhiều ngày không gặp, tôi gửi tin nhắn:
[Hôm nay cậu có làm gì không?]
[Đi xem phim không?]
[Taeshin♥> Ừm,nghe ổn đó]
[Taeshin♥> Có phim nào cậu muốn coi không?]
Thấy Teashin đồng ý, tôi lên mạng tìm kiếm những bộ phim mới.
Vì đang không phải thời điểm có nhiều phim ra rạp nên không có nhiều lựa chọn lắm, nhưng tôi tìm thấy một bộ phim hành động được đánh giá khá tốt.
[(Link)]
[Thấy phim này sao?]
[Taeshin♥> Trông có vẻ hay]
[Taeshin♥> Cậu rảnh lúc nào?]
Chúng tôi chọn xong giờ chiếu, quyết định gặp nhau ở rạp sau bữa trưa, xem phim rồi đi ăn tối.
Nếu còn thời gian, chúng tôi sẽ đi mua sắm, thời tiết cũng đang chuyển mùa với cả chúng tôi cũng cần chuẩn bị quần áo mới cho buổi sinh hoạt đầu khóa trên đại học.
Sau bữa sáng muộn, tôi lười biếng lăn qua lăn lại trên giường rồi mới bắt đầu chuẩn bị ra ngoài.
Tính toán thời gian đi đến rạp chiếu phim, tôi tắm rửa và thay quần áo.
Khoác một chiếc hoodie dày bên ngoài áo thun, tôi chợt thấy một túi giấy nhỏ trên bàn.
Tò mò, tôi mở ra. Bên trong là chiếc cà vạt đỏ được gấp gọn gàng.
Cau mày, tôi nhận ra mình từng thấy nó trước đây rồi. Giật mình, tôi vội vàng nhét cà vạt trở lại túi.
Đó chính là cà vạt đính hôn của anh trai. Tôi không nhớ rõ là mình hay Taeshin đã tháo nó.
Tôi thậm chí còn không nhận ra mình đã làm mất nó, nhưng Teashin đã trả lại nó vào hôm qua.
Chiếc cà vạt vốn bị lãng quên bỗng nhiên xuất hiện gợi lại ký ức đêm hôm đó, cái đêm mà chúng tôi đã quyết định xem như chưa có gì xảy ra.
Cơ thể nóng bừng, cơn say mụ mị, pheromone nồng nặc.
Bàn tay nóng bỏng siết chặt lấy tôi, áp lực dữ dội…
“Aaaaah!”
Bốp, bốp, bốp!
Tôi ném túi giấy với chiếc cà vạt vào góc bàn rồi vỗ hai má mình.
Không biết, không biết, tôi không biết gì hết!
Lắc đầu xua tan đi ký ức ấy, tôi chộp lấy chiếc áo khoác dài rồi vội vã lao ra khỏi phòng thay đồ.
* * *