Không có lịch up cụ thể, mỗi lần cập nhật từ 3-5 chương
Phần 1 - Chương 9.3
Trước cửa chính vào dinh thự, một chiếc xe tải quấn dây xích chống trượt tuyết và nổ máy đang chờ sẵn. Do Hwa cẩn thận kiểm tra lần cuối những sợi dây thừng, một tấm bạt dày, đệm lót, dây đai và cuộn băng dính phía sau, xong xuôi mở cửa hàng ghế sau rồi leo lên. Hơi nóng từ lò sưởi bên trong xe vừa nặng nề vừa ngột ngạt.
“Nếu không cố định được, tôi sẽ ngồi sau xe tải để giữ đàn piano.”
Cậu nói với người đang ngồi ghế lái, anh ta bật cười trong lúc điều chỉnh mấy cần gạt nước.
“Rồi chết cóng à. Mà không, ngài Locke và Scott còn đang làm gì mà chưa ra nữa?”
“Ngài Locke… Chắc đang bận cải trang nhỉ.”
Hoặc có thể anh vẫn đang dùng bữa. Ban nãy, khi Do Hwa rời phòng ăn, Tristan vẫn đang uống trà sau bữa ăn như thường lệ. Một sự bình yên chỉ riêng bản thân Tristan mới có, tựa hồ không đoái hoài gì đến những căng thẳng đang lởn vởn trong dinh thự.
Mở cửa sổ xe, Jean thò đầu ra phàn nàn.
“Đã bảo tuyết tan sẽ nguy hiểm mà… A, họ đến rồi kìa.”
Do Hwa ngoái nhìn qua cửa kính sau. Cửa chính dinh thự đang mở, người thư ký xuất hiện trước, vừa đi vừa ngoảnh lại nói gì đó. Sau lưng anh ta, Tristan nối gót, ngoại trừ chiếc quần jean rách thì trông có vẻ chẳng cải trang gì đặc biệt cho lắm.
“…như vậy. Thời gian qua ngài cũng bất cẩn quá.”
Giọng nói thư ký lọt vào khoang xe qua khe cửa mở. Anh ta ngồi lên ghế phụ xe tải, tiếp tục ngoái nhìn phía sau dặn dò.
“Tôi đã nhắc nhở nhiều lần rồi là ở những ngôi làng hẻo lánh như thế này, ai ai cũng quen mặt nhau, tin đồn vì thế sẽ lan nhanh lắm.”
“Anh đang muốn nhắc về chuyện gì vậy?”
Jean đã chen vào. Tristan mở cửa, ngồi cạnh Do Hwa, lên tiếng đáp thay.
“Anh ta cứ khăng khăng đòi để Eden lại dinh thự.”
“…Tôi nên tận mắt xem xét chiếc piano. Nếu không phù hợp dùng để luyện tập thì không nhất thiết phải vất vả để di chuyển.”
“Cậu nói y chang giám đốc luôn nhỉ.”
Thư ký thở dài với vẻ ngán ngẩm. Do Hwa trông thấy mắt Tristan khẽ cau lại. Anh ấy vươn tay, cuộn tấm vải đen đặt xuống ghế giữa.
“Xuống dưới rồi đeo. Tôi cũng đeo nữa.”
“Vâng.”
Khi cậu mở nó ra, bên trong là khẩu trang vải dùng để che kín miệng mũi. Jean nhìn trân trân, xong xuôi lẩm bẩm.
“Hai người mà đeo cái đó thì trái lại chắc càng đáng nghi hơn. A-.”
Lạch cạch, vừa mới đạp ga, chiếc xe chao đảo. Jean vội vàng giữ tay lái, cho giảm tốc độ khi vào con đường phủ đầy tuyết trắng.
“Tôi xin lỗi. Con đường so với tôi nghĩ… Ngài Locke, tôi sẽ đi chậm lại ạ.”
“Được rồi.”
Tristan trả lời không chút dao động. Thư ký lúc này đã nắm chặt tay cầm phía trên cửa.
Do Hwa nhìn ra cửa sổ với tâm trạng khá lo lắng. Chiếc xe tải bò trên đường, băng xuyên khu rừng như một con bọ. May thay, với tốc độ di chuyển chậm, bánh xe thuận lợi vượt qua lớp tuyết chồng chất, ổn định hơn nhiều so với suy nghĩ. Không rõ có phải do sự tập trung của Jean hay không mà bên trong xe đột nhiên thinh lặng. Tristan bên cạnh đang khép mắt như thiếp đi.
“Cảm giác chẳng khác gì chuyến thám hiểm đến một nơi xa lạ vậy.”
Khi càng đến gần ngôi làng, Jean thở phào nhẹ nhõm, nói.
“Scott, anh có liên lạc và báo với họ là mấy giờ sẽ đến chưa?”
“Có lẽ bà ấy đang ở nhà, nhưng tôi sẽ thử gọi bà ấy bây giờ đây.”
Thư ký ngồi ở ghế trước lấy điện thoại ra. Giọng nói một người phụ nữ trung niên lập tức xuyên thủng loa ngoài điện thoại, vang đến cả chỗ ngồi ở phía sau. Tựa trán lên cánh tay đang bám chặt tay cầm, thư ký hoang mang tiếp tục cuộc gọi. Chắc có hàng loạt câu hỏi khiến anh ta phải trả lời.
“Vâng, bà Murray. Chúng tôi sắp đến nơi rồi. Vâng, khoảng ba người ạ. Là những người bạn của tôi. À… piano… Không, không phải, là tôi muốn học piano.”
Mới đó mà chiếc xe tải đã đến trước cánh cửa sắt, cuối khu vực đất tư nhân của Tristan. Jean nhấn nút mở treo trên xe tải rồi quay đầu lại liếc nhìn Do Hwa, cùng với biểu cảm kì lạ trước những lời nói dối trắng trợn đó.
“…Vâng, tất nhiên đó là nhạc cụ khó học một mình. Dù vậy thì vẫn nên chơi thử một chút chứ, đúng không ạ?... Không, không cần phiền bà… Vậy, khi nào đến gặp bà nhé. Vâng.”
Thư ký ngắt điện thoại rồi thở dài.
“Bà Murray chắc đang đợi ở trước nhà. Giám đốc, cậu Eden, hai người đeo khẩu trang vào trước đi.”
Do Hwa cầm chiếc khẩu trang đặt trên đầu gối và vô tình ngoảnh sang bên, bởi cậu nghĩ Tristan vẫn đang ngủ.
Chiếc xe vừa qua khỏi cánh cửa sắt. Thư ký bận bịu giải thích nội dung cuộc gọi cho Jean. Vì vậy, khoảnh khắc chiếc xe rời hẳn cánh rừng và tiến sâu vào thế giới bên ngoài, biểu cảm trên khuôn mặt của Tristan, chỉ có Do Hwa một mình trông thấy.
“……..”
Dù cảm nhận được ánh mắt ngạc nhiên của cậu, tuyệt nhiên Tristan không quay sang nhìn. Những đầu ngón tay trên rãnh ghế ngồi siết chặt đến mức trắng hếu. Ngón tay khẽ run nhấc khẩu trang lên rồi từ từ đeo vào mặt, vắt dây qua tai.
Do Hwa không thể nhìn thấy biểu cảm anh thêm. Sau lớp khẩu trang lúc này chỉ còn duy nhất đôi mắt nhắm chặt, như thể anh đang đóng lại những thứ bản thân không muốn chứng kiến.
* * *
“Ôi trời.”
Ngay khi họ xuống xe tải, bà Murray chờ sẵn bên ngoài chớp chớp mắt, nói.
“Tôi cứ tưởng đâu là băng cướp đấy.”
“…À, thành thật xin lỗi bà. Hai người bạn này của tôi đang bị cảm nặng.”
Do Hwa tự nhìn bản thân cũng thật đáng ngờ khi đeo khẩu trang, Tristan mặc áo hoodie, đội nón kết đen trùm kín mái tóc và cũng trên mặt chiếc khẩu trang đen. Việc Jean không đeo khẩu trang trái lại như sự phản đòn. Không chỉ râu ria xồm xoàm mà cả thân hình to lớn cũng đủ khiến anh tạo ấn tượng xấu, trông chẳng khác gì ông trùm băng đảng.
“Thời tiết lạnh thế này, chúng tôi đâu thể nào lây bệnh cảm cho bà được. Nào, chúng ta vào trong nhé?”
Mặt khác, với cặp kính tròn và khuôn mặt cười thân thiện, vị thư ký trông đáng tin và có vẻ tạo được thiện cảm tốt. Trong lúc anh ta khéo léo dẫn dắt bà Murray, bà ta liếc nhìn ba người còn lại và miễn cưỡng đưa vào nhà.
Một ngôi nhà cũ xập xệ, khắp nơi lộ rõ dấu tích thời gian. Hàng lang hẹp toả hơi nóng, thoang thoảng từ xa mùi hương thịt hầm.
“Chiếc piano mà tôi nhắc đến vốn dĩ là đàn của con gái tôi.”
Bà Murray dẫn đầu và giải thích cho thư ký.
“Con bé đã đến Luân Đôn để học đại học nên không thường xuyên ghé về thăm nhà. Lần này nó về thăm dịp Giáng Sinh và đúng lúc tôi đề cập chuyện bán chiếc đàn. Có lẽ sau khi con gái tôi tốt nghiệp, nó sẽ ổn định cuộc sống tại Luân Đôn.”
“Ra vậy ạ.”
Thư ký phụ hoạ một cách trịnh trọng. Do Hwa đi ngang qua cánh cửa mở, thoáng thấy cây thông Giáng Sinh héo tàn bên không gian giống như phòng khách. Những dây kim tuyến sặc sỡ màu sắc cũng được quấn quanh tay nắm cửa và kệ tủ.
“Thật tình thì tôi vẫn muốn giữ nó dù không có ai chơi piano… Tôi đã gọi điện cho con gái và hỏi ngỏ, nó bảo nếu có ai cần thì cứ bán đi. Chà, là ở đây này.”
Bà Murray dừng bước và mở cánh cửa. Từ trong bóng tối, căn phòng hiện ra cùng với vô số đồ đạc lỉnh kỉnh, chất đầy từ sàn cho đến trần nhà.
“Ở góc đằng kia. Cứ đi thẳng vào.”
Bà ấy mò mẫm trên tường, ánh đèn vàng vọt khẽ làm rạng căn phòng tối. Đến mức có thể trông thấy bụi bay lơ lửng, đặt trong tầm mắt. Thư ký quay lại nhìn ba người phía sau mình, dẫn đầu trên con đường hẹp băng qua những thứ linh tinh.
Do Hwa theo sau và cẩn thận ngước nhìn Tristan Locke. Anh ấy im thinh, không nói năng gì suốt từ nãy giờ.
“Chính là nó đây. Đáng lẽ phải làm sạch nó… Chờ tôi một chút.”
Nằm ở trong góc, một cái thùng cao đặt giữa vật dụng mang hình thù giống tủ không ngăn kéo, phủ tấm vải cũ như ga trải giường. Bà Murray dỡ chiếc thùng từ trên cùng xuống, lật mạnh tấm vải khiến bụi bặm bay mù mịt. Nghe tiếng Jean ho lụ khụ phía sau.
Khi bà Murray mở nắp, bàn phím và logo đàn lần lượt lộ ra. Chiếc spinet piano (*) nhỏ mà lần đầu tiên Do Hwa nhìn thấy.
[(*) Spinet piano: loại đàn piano cơ nhỏ nhất trong dòng upright piano (piano đứng, không có nắp đàn giống đại dương cầm)]
“Tìm thử xem nào. Chà, có cả ghế đẩu đây nữa.”
Bàn phím cũ đã ngả vàng. Hơn nữa còn thấy nhiều phím bị vểnh. Do Hwa trông chừng có vẻ thất vọng, vai cậu rũ xuống mà không có bất kì tiếng động nào.
‘Thử đánh cái gì cũng được’, dưới lời động viên tích cực từ bà Murray, thư ký bối rối ngồi xuống, đối diện trước mặt là chiếc đàn piano. Từ đệm ghế đẩu, bụi bặm bốc lên, bay tứ tán trong không khí.
“Tôi vẫn chưa biết đánh…”
Với bàn tay rụt rè đặt lên phím, người thư ký e dè nói. Anh ta vẽ nên viễn cảnh về một tin đồn với nghệ sĩ piano không được đồn thổi trong làng, và khi tình huống hiện tại diễn ra, đó là ánh mắt cầu cứu Do Hwa.
“Anh cứ gõ thử cái gì cũng được.”
Chuyển vị trí đứng sang cạnh anh ta và Do Hwa khẽ nói nhỏ. Ở ngôi làng này, chắc chẳng tìm đâu ra người chỉnh dây và cả thiết bị chuyên dụng. Nếu chiếc đàn này có nhiều nốt nhạc hoặc dây bị đứt, tốt nhất là nên từ bỏ ý định sẽ mua cây đàn.
“Cứ thế dùng tay mà nhấn thôi hả?”
Anh ta hỏi lại. Do Hwa gật đầu, né tránh ánh mắt nghi hoặc của bà Murray.
“Hãy nhấn từng phím một, từ dưới lên nhé.”
“…Tôi biết rồi.”
Không có phương sách, thư ký duỗi thẳng trón trỏ và ấn mạnh xuống phím đàn dưới cùng. Âm thanh trầm thấp lan rộng căn phòng một cách nặng nề, khiến bà Murray thoáng chốc giật mình. Jean đứng phía sau nghiêng đầu về trước, tò mò dõi theo, chỉ có Tristan là dựa vào tường, không nói chi cả.
“Tiếp theo?”
Như đã kiểm tra, thư ký bỏ bàn tay ra, nhấn phím tiếp theo một cách mạnh mẽ. Đó là động thái khơi gợi ý nghĩ anh ta đang cố đập vỡ chiếc piano thay vì thử âm.
“Thế này rồi cậu tự học có ổn không đấy?”
Bà Murray vươn cổ ra, hỏi câu sắc lẹm nằm ngoài dự đoán. Không chỉ Do Hwa, có lẽ bà ấy cũng đã đạt đến giới hạn kiên nhẫn sau khi quan sát. Nhổm mình khỏi tường, Tristan nhẹ nhàng đặt tay lên vai thư ký.
“Để tôi xem.”
“…Giám…”
Thư ký định gọi ‘giám đốc’ nhưng đã ngưng bặt giữa chừng. Dõi theo bóng lưng Tristan ngồi lên ghế đẩu, Do Hwa thoáng nghĩ, hẳn việc cải trang thành công cốc rồi. Bất luận mũ trùm kín đầu và đeo khẩu trang che nửa khuôn mặt, khí chất thanh lịch cùng những ngón tay, vừa thẳng dài vừa trắng muốt đã phơi bày anh là Tristan Locke.
Đặt cả hai tay nhẹ nhàng lên bàn phím, Tristan bắt đầu đánh từ phím đàn dưới cùng theo phạm vi bán âm giai. Ngón tay trắng muốt lướt đi thuần thục, quét qua toàn bộ phím đàn mượt như nước chảy. Giữa tiếng âm vang rõ ràng xen lẫn gọn ghẽ, Do Hwa bất chợt lặng im, không thốt nên lời.
Nghĩ lại thì thấy đó cũng chẳng phải chuyện lạ lẫm gì. Là một đứa trẻ sinh ra trong gia đình Locke, ít nhiều gì anh cũng phải biết chơi vài loại nhạc cụ. Cậu không rõ anh đã bỏ dở từ khi nào, chỉ đoán rằng anh hẳn đã làm quen với piano từ trước khi cậu biết đến.
“Âm vực khá lộn xộn.”
Tristan thì thầm, xong xuôi lại thả hai tay lên bàn phím thêm lần nữa. Giai điệu nhẹ nhàng, hài hước vang lên từ chiếc piano kêu ọp ẹp. <Le Piccadilly> của Erik Satie. Do Hwa suýt nữa phụt cười trước sự lựa chọn không mấy phù hợp với anh.
“Bạn tôi biết chơi piano, cậu ấy sẽ dạy tôi ạ.”
Thư ký sực tỉnh muộn màng, buông lời chống chế. Nhưng bà Murray chẳng còn để tâm. Như bị mê hoặc, người phụ nữ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đeo khẩu trang của Tristan, buột miệng thốt lên.
“Trời đất ơi, chẳng khác gì một nghệ sĩ piano thực thụ!”
Tristan ngẩng lên trước lời nói đó. Trên khẩu trang đen, Do Hwa đã thấy đôi mắt tròn xoe của anh ấy.
Chỉ riêng nghĩ thôi cũng khiến Do Hwa ở đối diện khẽ bật cười. Tương tự anh ấy, việc cậu đang đeo khẩu trang chỉ cho phép anh thấy mỗi đôi mắt của cậu.
Người đàn ông cùng với chiếc quần jean rách, đang ngồi trên ghế đẩu piano. Bởi mũ lưỡi trai, dưới mái tóc bị che khuất, đôi đồng tử xám đẹp như viên ngọc hướng về phía cậu. Hệt trong khoảnh khắc, thời gian ngưng đọng. Bụi giữa không trung cũng vì lẽ đó trở nên lấp lánh, lả tả rơi chậm dưới ánh nắng mai.
“Vậy, cậu sẽ mua chiếc piano này chứ?”
Một bàn tay đặt lên đàn, bà Murray hỏi, như thể bà vẫn đang sở hữu nó. Một cách muộn màng, Do Hwa sực tỉnh và khẽ gật đầu, đủ để Tristan và người thư ký có thể nhìn thấy. Không thể khen ngợi là chiếc đàn tốt bằng lời sáo rỗng, thế nhưng trước mắt vẫn tốt hơn hẳn là không có gì.
“Vâng, tôi sẽ lấy nó. Xin phép ra ngoài một chút…”
Thư ký nhanh chóng đưa bà Murray ra ngoài. Ngay khi có không gian, Jean lúc này mới đến gần. Anh ta cúi xuống, quan sát chiếc piano và gõ nhẹ vào giá đỡ.
“Cũng không lớn như tôi nghĩ nhỉ? Có điều, kéo được nó ra khỏi nhà kho này mới là vấn đề.”
“Chắc chúng ta nên dọn lối đi trước.”
“Đúng vậy. Từ góc này mà muốn ra thì phải dẹp hết mấy cái thùng kia, còn không thì khiêng chúng đi chỗ khác.”
Jean thử dùng sức nâng một bên đàn, và nó bật lên không trung đôi chút.
“Ai cha. Nếu khéo thì chỉ hai người là sẽ khiêng ổn. Scott!”
Jean đặt piano xuống, đồng thời hét lớn, nhưng người thư ký đã biến đâu mất và không trả lời. Jean vỗ bộp bộp phủi bụi trên tay, tiếp tới anh quay về phía ghế đẩu.
“Trước hết, tôi sẽ đỗ xe tải lên hiên nhà và lấy găng tay. Eden, nếu bà chủ quay lại thì cậu thử hỏi xem chúng ta có thể di dời những chiếc thùng này ra ngoài không nhé.”
“Vâng.”
Jean suýt ngã nhào trên đường ra ngoài vì vấp phải cán chổi lăn dưới sàn, lầm bầm vài từ tiếng Pháp rõ là chửi thề. Ngay khi anh ta tập tễnh và khuất bóng sau cánh cửa mở sẵn, căn phòng bỗng chốc trở nên yên lặng.
“……..”
Do Hwa cảm nhận ánh mắt đang in hằn lên một bên má mình. Không hiểu sao, Do Hwa bất lực trong việc nhìn xuống, nơi người đàn ông đang ngồi trên ghế đẩu piano.
Có lẽ là vì lâu rồi, bọn họ mới đứng trong cùng không gian xa lạ thế này thay vì dinh thự. Toàn bộ giác quan đột nhiên sống động như được tối đa hoá gấp mấy lần. Căn phòng có trần nhà thấp, bụi và long não vương mùi nồng nặc. Có hơi ấm từ người đó, ở khoảng cách gần đến mức chỉ cần duỗi tay ra là chạm đến.
Do Hwa cố thở chậm rãi, làm dịu mạch đập đang đà nảy lên. Vừa mân mê hoa văn khảm kim loại trên nắp đàn, cậu vừa lên tiếng.
“Tôi không ngờ ngài biết chơi piano.”
Những đầu ngón tay cảm nhận rõ ràng tay cầm nổi bật. Cậu dùng ngón tay miết qua miết lại bề mặt thô ráp tựa như xoáy nước, vuốt ve đường viền với phần nắp gỗ.
“Có một chút vào lúc nhỏ.”
Anh trả lời, lặng lẽ nói thêm.
“Thật xấu hổ quá. Tôi múa rìu qua mắt thợ.”
“…Không đâu ạ.”
“Piano này… chắc cũng được nhiều năm rồi.”
Anh đặt tay trái lên bàn phím thêm lần nữa, đánh thử quãng tám. Trường âm bị lệch nghe sắc bén như tiếng vỡ. Tristan tặc lưỡi và hỏi Do Hwa.
“Thứ nhạc cụ này thật sự giúp ích cho việc luyện tập hay sao?”
“…Vâng. Vẫn tốt hơn là không có.”
“Cậu Eden không tham vọng như tôi nghĩ.”
Những ngón tay trắng của người đàn ông lần lượt chạm vào phím đàn ngả vàng. Là những thao tác gãy gọn tinh tế, không để vương lại chút vết tích nào của sự run rẩy.
Cúi nhìn lớp bụi bám dính trên đầu ngón tay, giọng anh như thể nhớ ra điều gì.
“Có lẽ Lowell đang thương lượng giá bên ngoài.”
“…….”
“Lãng phí không phải là đức tính tốt. Số tiền bỏ ra cần tương xứng với giá trị món hàng. Nếu trừ duy nhất bản hợp đồng vô lí đó với cậu ra, thì tôi sẽ không thực hiện những giao dịch mình thua lỗ.”
Đôi mắt xám tro xoáy thẳng Do Hwa bằng thứ ánh sáng kì lạ, khiến cậu không rõ anh là đang giận hay chỉ đùa bỡn.
- - - - - - - - -
Sa: Lúc dịch chương này mình có tìm thử bản Le Piccadilly nghe thử thì nó vui thiệt nha, tưởng tượng anh Tristan chơi bản đó cũng tự nhiên bật cười giống Do Hwa vậy