Error Zone - Chương 106

Readers thân mến, Eka đang sửa lại bộ này, nếu bạn đọc thấy lủng củng chỗ nào vui lòng liên hệ Fanpage Team Ekaterina

Lúc bước vào trung tâm trò chơi điện tử thì mới tầm trưa, nhưng chẳng mấy chốc đã đến giờ ăn tối. Chuyện đó là đương nhiên vì họ đã chơi thử tất cả các trò chơi và dành khá nhiều thời gian trong phòng hát karaoke xu.

Kết thúc buổi đi chơi bằng một nụ hôn không ngắn, cả hai rời khỏi lối ra với bầu không khí mơ màng và uể oải, không giống như những học sinh trung học vừa chơi game xong. Đi được vài bước thì Seung Pyo hỏi.

“Cậu phải về nhà trước mấy giờ?”

Cậu đã hùng hồn tuyên bố sẽ giữ cậu ta bên cạnh ít nhất mười hai tiếng, nhưng đó chỉ là mong muốn của Oh Seung Pyo, Jae Min chắc chắn phải có giờ giới nghiêm. Đến giờ cậu mới đặt câu hỏi thực tế này, Jae Min ngập ngừng một lúc rồi trả lời.

“Tôi phải về trước 7 giờ.”

“7 giờ? Còn không bao lâu nữa. Chắc là không ăn tối được rồi.”

“Ừm, tôi phải về nhà ăn tối.”

“Hừm.”

Tuy có chút tiếc nuối nhưng thời gian chia tay đã đến gần. Cả hai vẫn còn là học sinh trung học sống ở nhà bố mẹ, không thể đặt cuộc hẹn với bạn bè lên trên chỉ thị của người giám hộ. Thời gian cũng không còn nhiều để cả hai có thể về nhà và làm tình một lần nữa như lời hứa ban đầu.

Thay vì lãng phí thời gian trên đường đi lại một cách vô ích, cả hai đã chọn dành thời gian còn lại ở gần đó. May mắn thay, trong một quán cà phê cuối tuần đông đúc, chỉ còn đúng một chỗ ngồi cạnh cửa sổ ở góc khuất. Vì là chỗ ngồi phải ngồi cạnh nhau nên cả hai hạ giọng, trò chuyện như thì thầm.

"Lần sau chúng ta gặp nhau ở đâu nhỉ?"

"Anh trai cậu tuần sau có đi chơi nữa không?"

"Tôi vẫn chưa biết. Chắc là anh ấy sẽ không ở nhà nhiều trong kỳ nghỉ hè đâu."

Nhà Seung Pyo có một biến số là người anh trai, và nhà Jae Min, nơi gia phong nghiêm khắc, cũng không phải là nơi có thể dễ dàng lui tới. May mắn thay, họ đã trải qua lần đầu tiên, nhưng mọi lần đầu tiên chỉ có nghĩa là sự khởi đầu, vì vậy cả hai đã rơi vào lo lắng cho lần tiếp theo.

Trên hết, kỳ nghỉ hè sắp đến gần. Khi kỳ nghỉ hè đến, học sinh sẽ chuyển trường luyện thi để học các lớp đặc biệt và lịch trình của mỗi người sẽ khác nhau, vì vậy cuộc sống hàng ngày như bây giờ, khi họ chắc chắn sẽ gặp nhau chỉ cần đến trường và trường luyện thi, có thể sẽ bị gián đoạn. Nếu Jae Min bỏ học bổ túc như kỳ nghỉ đông vừa rồi, họ có thể phải gặp nhau rải rác như đi thăm nuôi trong hơn một tháng.

Vẻ mặt của Seung Pyo trở nên nghiêm trọng khi cân nhắc khả năng phải đối mặt với một tình huống mà cậu không muốn nghĩ đến.

"Cậu có bỏ học bổ túc hè không?"

"Hả? Tôi vẫn chưa biết nữa. Trường không thích bỏ học bổ túc nên tôi sẽ cố gắng nghe nếu có thể."

"Hồi kỳ nghỉ đông cậu đã bỏ học bổ túc vào phút cuối mà."

"...Lúc đó nhà tôi có chút việc."

Jae Min trả lời ngắn gọn và hớp một ngụm Americano đá. Seung Pyo cũng nâng cốc của mình lên.

"Chúng ta cũng nên nghĩ trước về việc sẽ làm gì trong kỳ nghỉ hè."

"Nhưng mẹ tôi có vẻ thích cậu đấy. Bình thường mẹ sẽ không cho phép hoặc không thích tôi đến nhà bạn chơi, nhưng hôm nay mẹ còn cho tôi mang quà đi nữa."

Jae Min trông hào hứng như thể cậu vừa nhận được lời khen từ mẹ mình. Seung Pyo khịt mũi và vênh váo.

"Lần trước tôi chào hỏi lễ phép nên mẹ cậu thích đấy."

"Mẹ bảo cậu hòa đồng nên thích. Bố mẹ tôi phàn nàn tôi không hòa đồng và kiêu ngạo."

"Có vẻ như bố mẹ cậu không hiểu con trai mình rồi. Ryu Jae Min có cái đó mới quyến rũ chứ."

Seung Pyo toe toét và thì thầm như vậy. Đột nhiên bị khen, Jae Min không tìm được lời nào để đáp trả, chỉ há hốc miệng.

Nhưng Seung Pyo không đợi câu trả lời mà nhanh chóng quay lại chủ đề ban đầu. Cậu vừa nãy còn trêu chọc thế thôi, nhưng ngay lập tức lại tỏ vẻ hơi ỉu xìu.

"Nhưng mẹ cậu vẫn chưa biết rõ về tôi mà. Nếu biết thêm thì có thể mẹ cậu sẽ ghét tôi đấy."

"Sao? Cậu học giỏi, chơi thể thao giỏi, được bọn trẻ yêu thích… Giáo viên ở trường cũng thích cậu nữa mà."

"Ban đầu thì ai cũng vậy thôi… Nhiều người biết bố tôi đi biển nên ít khi ở nhà, tôi với anh sống với nhau thì có vẻ không thích. Hồi cấp hai cũng vậy, ban đầu nghe bảo tôi là nhất trường thì thích lắm, nhưng sau đó bố mẹ các bạn lại bảo con họ đừng chơi với tôi. Tôi hiểu mà. Nghe bảo bọn trẻ sống với nhau thì lo chúng nó làm chuyện xấu sau lưng người lớn. Hơn nữa, hồi cấp hai thì còn bé hơn bây giờ nữa. Nhiều đứa bạn bè tôi còn không được dùng điện thoại thoải mái nữa."

"Sống với anh trai mà vẫn học giỏi, tự quản lý cuộc sống thì không phải là đáng nể sao? Sao lại tự ý suy đoán như vậy khi còn chưa biết gì chứ?"

Jae Min bỗng nổi giận và lên giọng, Seung Pyo vốn đang ấp úng bỗng phá lên cười, thả lỏng cơ mặt. Cậu nghiêng mặt tựa vào vai Jae Min và khúc khích cười.

"Thấy cậu tức giận bênh tôi thì đúng là bạn trai tôi rồi."

"Thì đúng mà."

Jae Min uống vài ngụm cà phê như thể để trấn tĩnh lại, rồi lẩm bẩm với giọng điệu dịu xuống.

"Bố mẹ có ở bên cạnh thì vẫn có thể làm mọi việc mà họ cấm. Chỉ là người lớn không biết thôi."

"Ừ thì, cũng đúng."

Giọng điệu của Seung Pyo lại trở nên vui vẻ. Cậu ghé sát môi vào tai Jae Min và thì thầm.

"Nếu mẹ cậu biết cậu đến đây để làm tình với tôi thì chắc chắn sẽ không cho cậu đi đâu."

Seung Pyo nghĩ rằng Jae Min sẽ xấu hổ vì những lời nói của mình, nhưng cậu lại mỉm cười. Nhìn thấy vẻ mặt tinh nghịch mà Ryu Jae Min không thường xuyên thể hiện, Seung Pyo thoáng sững người và bị hút hồn vào vẻ đẹp đó.

"Đúng vậy. Hôm nay chúng ta đã hoàn toàn lừa được mẹ."

Nếu cứ thế này thì người lớn có nghi ngờ khoảng thời gian riêng tư của họ cũng không có gì đáng nói. Nghĩ như vậy, Seung Pyo không thể ngăn trái tim mình rung động, và khoác tay lên vai Jae Min, ghé sát mặt hơn. Giọng nói thì thầm bắt đầu nóng lên.

"Lần sau thì 'làm' khi nào?"

"Để tôi nghĩ đã."

“Cậu cũng thích chứ?”

Đến giờ, một chút ửng hồng mới thoáng hiện trên khuôn mặt Jae Min. Nhưng cậu không hề né tránh câu trả lời. Cậu đáp lại một cách thận trọng với một giọng nói nhỏ đến mức chỉ Seung Pyo mới có thể nghe thấy.

"Thích lắm."

Tôi tìm tài liệu thấy bảo, làm tình càng nhiều càng thích

Seung Pyo có thể thấy yết hầu của Jae Min khẽ nhấp nhô. Chỉ cần nghe đến từ "làm tình" mà đã ứa nước miếng, đúng là một phản ứng đáng hài lòng. Những ngày tháng Seung Pyo một mình sống cuộc đời như một con chó Pavlov buồn bã, luôn cảm thấy hoài nghi về bản thân vì chỉ cần nhìn thấy Ryu Jae Min thôi là đã nghĩ đến việc hôn, cũng sắp đến hồi kết.

Trong tình hình thậm chí còn không thể hôn nói gì đến làm tình , chỉ cần ngồi cạnh nhau thôi cũng khiến cả hai dần trở nên bồn chồn. Cả hai im lặng không ai bảo ai, rồi lén lút chạm vào đầu ngón tay của nhau. Cả hai thỉnh thoảng liếc nhìn xung quanh để xem xét tình hình, nhưng không có ai rảnh rỗi đến mức để ý đến hai cậu bé đang ríu rít chơi đùa ở góc khuất.

Chỉ chạm vào đầu ngón tay thôi mà sau gáy cậu đã râm ran như khi hôn rồi. Khát nước nên cậu liên tục uống cà phê, nhưng giờ chỉ còn lại đá, dù ngậm ống hút cũng chỉ phát ra tiếng lọc cọc. Seung Pyo im lặng cắn môi vì nghĩ rằng khuôn mặt của Jae Min ngày càng trở nên gợi cảm hơn.

Đúng lúc đó, điện thoại của Jae Min rung lên. Seung Pyo giật mình và cũng xem đồng hồ. Đã hơn 6 giờ rồi. Jae Min kiểm tra tin nhắn và thì thầm.

"Lần sau cậu bảo tôi ngày nào nhà cậu vắng thì tôi sẽ kiếm cớ đến chơi."

Seung Pyo cũng gật đầu. Cậu muốn nài nỉ cậu đừng đi, nhưng cậu đã cố gắng phát huy sự kiên nhẫn trước lời hứa cho lần sau của Jae Min.

"Hôm nay chúng ta đi thôi. Mẹ cậu bảo đừng về muộn mà”

"Ừm, được."

Khi họ rời khỏi nhà, mặt trời vốn ở trên cao đã nghiêng nhiều và ánh chiều tà trở nên dịu dàng. Seung Pyo đi theo bên cạnh Jae Min đang đi đến trạm xe buýt và nói.

"Tôi tiễn cậu về tận nhà nhé."

"Làm gì. Như vậy thì dù sao cậu cũng phải một mình quay về thôi."

"Tôi muốn ở bên cậu lâu hơn mà."

Nghe vậy, Jae Min không nài nỉ nữa. Cuối cùng thì họ cũng cùng nhau lên xe buýt, nhưng vì có nhiều hành khách nên không thể nói chuyện gì đặc biệt.

Cả hai chỉ đứng cạnh nhau và cùng nhau nhìn ra ngoài cửa sổ. Cùng nhau nhìn ngắm phong cảnh lướt qua, và khi nhìn thấy một chú chó lớn đang đi dạo hoặc một biển hiệu cửa hàng buồn cười, họ sẽ khúc khích cười và trao đổi vài câu.

Đến cổng khu chung cư, Jae Min và Seung Pyo cuối cùng cũng nói lời tạm biệt ngắn ngủi. Họ rất muốn ở bên nhau lâu hơn, nhưng vì là nơi có nhiều người qua lại nên không thể hôn hay làm gì khác được. Cả hai chỉ mân mê tay nhau một lúc rồi chậm rãi chào tạm biệt.

"Hẹn gặp lại vào thứ Hai."

"Ừm, cậu vào đi."

Jae Min quay người bước đi, rồi quay lại vẫy tay. Seung Pyo cũng vẫy tay thật lớn. Chỉ cần chịu đựng một ngày nữa thôi thì họ sẽ gặp lại nhau ở trường, nhưng có lẽ vì có quá nhiều việc chưa làm nên cậu vẫn cảm thấy tiếc nuối.

Về đến nhà, Seung Pyo cất cây nến thơm mà cậu thậm chí còn chưa thắp vào ngăn kéo tủ đầu giường. Nếu anh trai cậu nhìn thấy thì chắc chắn anh ấy sẽ trêu chọc cậu mua thứ này làm gì. Lần sau Ryu Jae Min đến, cậu nhất định sẽ lấy nó ra.

Cậu ngã người xuống giường, và hình ảnh Ryu Jae Min thở dốc trên chiếc giường này chỉ vài giờ trước cứ khắc sâu vào tâm trí cậu và không chịu rời đi. Cậu có cảm giác như mùi của Jae Min vẫn còn vương vấn trên chăn. Seung Pyo ôm chăn lăn lộn rồi vội vàng nhặt điện thoại lên.

Ước gì Chủ nhật không tồn tại, muốn đến trường nhanh lên quá đi

Cậu không thể kìm lòng mình và gửi tin nhắn, nhưng Jae Min không trả lời ngay. Cậu đã nghe cậu nói đi nói lại rằng khó kiểm tra điện thoại thường xuyên ở nhà nên cậu không buồn.

Ryu Jae Min giả vờ thích cậu cũng đã đáng yêu rồi, nhưng khi cậu ta thực sự mở lòng với cậu thì còn đáng yêu hơn gấp bội lần.

Ryu Jae Min cao hơn 180 cm và cơ thể cũng rắn chắc. Không chỉ vậy sao? Cậu còn là một chàng trai không hề tầm thường, dám đối đầu với những kẻ biến thái đăng những bức ảnh khiêu dâm và buông lời tục tĩu trên mạng xã hội.

Nhưng điều lấp đầy tâm trí Seung Pyo bây giờ chỉ là hình ảnh cậu ta ngập ngừng nhìn cậu để xin tha thứ, hay vẻ mặt sắp khóc đến nơi và rên rỉ của Jae Min. Cậu không thể không có cảm giác như thể chỉ cần tùy tiện xoa bóp thôi thì Jae Min sẽ tan chảy như kem thật. Nếu ai đó nhìn vào tâm trí của Seung Pyo bây giờ thì họ sẽ kinh hãi và nói rằng Ryu Jae Min không phải là người như vậy, nhưng cảm xúc của cậu là như vậy thì biết làm sao.

…Thật sự muốn khiến cậu ta tan chảy rồi liếm láp.

Cậu tưởng rằng một khi cả hai xác nhận tình cảm và hẹn hò thì sẽ không còn chuyện gì khó khăn nữa, nhưng đó là sai lầm. Không thể tự do gặp nhau khi muốn, không thể làm những gì mình muốn, có vẻ như điều đó còn khó khăn hơn.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo