Error Zone - Chương 108

Readers thân mến, Eka đang sửa lại bộ này, nếu bạn đọc thấy lủng củng chỗ nào vui lòng liên hệ Fanpage Team Ekaterina

Kỳ Nghỉ Hè

―Chán chết

Một bàn tay to lớn nguệch ngoạc những dòng chữ nhỏ xíu trên góc cuốn giáo trình. Jae Min khẽ bật cười và viết câu trả lời bên dưới.

―Cố lên một chút thôi

Seung Pyo cười toe toét và rụt tay lại. Mục đích của cậu ta là trêu chọc Jae Min chứ không hẳn là vì chán thật.

Chỉ còn 10 phút nữa là kết thúc buổi học thêm. Không chỉ Seung Pyo và Jae Min mà hầu hết học sinh trong phòng học đều chỉ chăm chăm nhìn đồng hồ, chờ đợi thời điểm tan học.

Lòng của hai người họ lại càng nóng như lửa đốt. Bởi vì hôm nay là ngày D-Day mà cả hai đã mong chờ bấy lâu. Bố mẹ Jae Min phải tham gia một buổi gặp mặt dành cho các cặp vợ chồng và dự kiến đến 10 giờ tối mới về đến nhà, còn anh trai Seung Pyo thì phải sau 2 giờ sáng mới trở về.

Anh trai của Seung Pyo đã tạm gác lại ước mơ đốt cháy nhiệt huyết tại công viên giải trí trong kỳ nghỉ hè và xin vào làm thêm tại một quán bia nhượng quyền quy mô lớn. Nơi làm việc có quy mô khá lớn so với một quán bia, lại còn phải mặc đồng phục, một môi trường làm việc mang đậm phong cách công viên giải trí, có vẻ anh ta khá thích. Gần đây, anh ta thường xuyên về muộn sau khi làm việc vì đi chơi với đồng nghiệp, và ngay cả vào những ngày nghỉ, anh ta cũng bận rộn đi chơi với bạn bè. Đó là một điều may mắn cho Seung Pyo và Jae Min.

Ngay khi buổi học thêm kết thúc, cả hai bật dậy như lò xo và vội vã chuẩn bị ra về. Như một lẽ đương nhiên, thầy hướng dẫn đã gọi hai người lại khi họ định bước ra khỏi cửa.

"Hôm nay các em về luôn à? Không tự học à?"

"Hôm nay bọn em định đến quán cà phê tự học cùng nhau ạ."

"Sao lại bỏ phòng tự học vừa gần, vừa rộng, vừa yên tĩnh, vừa mát mẻ của trung tâm mà đi?"

"Thỉnh thoảng thay đổi môi trường sẽ giúp việc học hiệu quả hơn ạ."

Seung Pyo tự tin trả lời. Khuôn mặt điển trai và ngay thẳng của cậu ta mang vẻ điềm tĩnh và trung thực, như thể hai chữ "tín nhiệm" được tạc thành hình người vậy. Trước vẻ mặt không thể không tin đó, thầy hướng dẫn khẽ bật cười và cho phép hai người ra về cùng với lời động viên hãy học hành chăm chỉ.

Đã khoảng một tuần kể từ khi kỳ nghỉ hè bắt đầu. Vì các buổi học bù ở trường sẽ bắt đầu từ ngày mai, nên trong tuần qua cả hai chỉ gặp nhau ở trung tâm. Vì chỉ có thể gặp nhau ở trung tâm nên sau khi tan học, họ thường ngồi lại trong phòng tự học, học đến mức vượt quá cả thời gian tự học quy định.

Vào những ngày Jae Min không có lịch học thêm nào khác, cả hai đều không bỏ sót ngày nào, cố thủ trong phòng tự học đến tận khuya. Hình ảnh hai người họ đích thị là những học sinh ưu tú và gương mẫu như tranh vẽ. Các giảng viên trong trung tâm đều ca ngợi tinh thần học tập của cả hai là phi thường. Đánh giá tích cực của các giảng viên cũng được truyền đạt đến bố mẹ Jae Min, nhờ đó mà cả hai có thể tập trung vào việc tự học mà không bị làm phiền.

Cả hai khúc khích cười khi bước vào thang máy. Họ cũng không quên biện minh cho nhau.

"Chúng ta chỉ chơi một lát thôi rồi sẽ học hành chăm chỉ mà, không sao đâu."

"Đúng vậy. Chúng ta sẽ không chơi lâu đâu."

"Đi xe buýt nhé?"

"Không có thời gian đâu, đi taxi đi."

Dù thế nào đi nữa, danh hiệu học sinh ưu tú vẫn mang lại sự thuận tiện cho cuộc sống, và khi cả hai hợp sức lại thì hiệu quả càng cao. Rất nhiều người ở trường và trung tâm đều cho rằng việc cả hai thân thiết với nhau là vì mục đích học tập, nên những vi phạm nhỏ nhặt thường được bỏ qua cho vui.

Không phải vì thế mà cả hai chỉ mải mê chơi bời, bỏ mặc sự tin tưởng của người lớn. Vì cả trường và trung tâm đều nhấn mạnh đến mức phát ngán về tầm quan trọng của kỳ nghỉ hè năm lớp 11, nên cả hai không hề có ý định coi nhẹ tầm quan trọng của thời gian đang trôi qua.

Seung Pyo và Jae Min không lo lắng. Cả hai đều đang tuân thủ kế hoạch học tập hè mà họ đã nộp cho giáo viên chủ nhiệm trước kỳ nghỉ, và không phá vỡ thói quen sinh hoạt của một học sinh gương mẫu mà họ đã duy trì trong một thời gian dài. Dù sao thì việc cả hai ở lại trung tâm lâu hơn vì muốn dành thời gian cho nhau cũng đồng nghĩa với việc thời gian dành cho việc học cũng tăng lên tương ứng.

"Hôm nay nóng thật đấy. Đi taxi mà vẫn đổ mồ hôi."

Jae Min càu nhàu ngay khi mở cửa nhà Seung Pyo. Cậu ta ngậm que kem mút mua ở cửa hàng tiện lợi đầu khu chung cư nên phát âm không rõ ràng.

Đôi môi đang cười của Jae Min bị nhuộm màu tím do phẩm màu từ que kem vị nho. Seung Pyo khúc khích cười và chỉ vào môi Jae Min.

"Trông cậu bây giờ như quái vật ấy."

"Ai nói ai đấy. Môi cậu màu xanh lá cây kìa."

"Nếu bây giờ thì là quái vật hôn nhau đấy nhỉ. Ngầu quá đi."

Khi bước vào nhà, cả hai vứt que kem mút đang ăn dở lên bàn một cách cẩu thả và bắt đầu hôn nhau. Dù vẻ ngoài trông có vẻ quái dị, nhưng đôi môi dính đầy đường tan chảy lại ngọt ngào vô cùng.

Trước ham muốn được đè lên nhau, làn da hơi dính một chút không hề là vấn đề. Không, đối với Seung Pyo thì không những không phải là vấn đề mà thậm chí còn tốt hơn. Cậu ta vùi mặt vào cổ và gáy Jae Min một cách thô bạo. Có lẽ vì bị hâm nóng bởi cái nóng như thiêu đốt của mùa hè, mùi cơ thể của Jae Min nồng hơn bình thường.

Từ trước đến nay, cứ hễ ngửi thấy mùi hương cơ thể của Jae Min là Seung Pyo lại thấy hạ bộ nóng bừng lên. Đó là mùi hương tỏa ra từ cơ thể người, không ngọt ngào như bánh kẹo hay trái cây, cũng không thơm ngát như hoa hay nước hoa, nhưng chỉ cần tựa mặt vào cổ hoặc ngực Jae Min là cậu ta lại cảm thấy đói cồn cào. Tuy nhiên, cậu ta cũng không thể bắt Jae Min ăn thịt để lấp đầy cái bụng đói, nên việc duy nhất cậu ta có thể làm chỉ là một việc.

"Ư, ưm."

Vạt áo sơ mi của Jae Min vốn đã được cởi bỏ từ lúc nào, đang phấp phới một cách thiếu kín đáo. Seung Pyo cúi xuống và ngậm lấy đầu ti đang nhô lên thay cho que kem mút.

Chỉ cần mút vài lần, đầu ti nhỏ nhắn đã sưng lên đỏ ửng và căng mọng. Seung Pyo nghĩ rằng nó giống như một loại quả mọng nhỏ bé và bật cười.

"ti của cậu trông ngon nhỉ?"

"Tôi phải trả lời câu đó như thế nào đây?"

"Hỏi là có vị gì thì bây giờ hơi mặn."

"Ư, tránh ra. Tôi đi tắm đây."

Jae Min nhíu mày và cố gắng thoát khỏi vòng tay của Seung Pyo. Nhưng Seung Pyo không buông cậu ra và lần này cậu ấy dùng răng cắn lên nhũ hoa. Khi cậu ấy nhẹ nhàng cắn và kích thích quầng vú, hơi thở của Jae Min trở nên hỗn loạn và tiếng rên rỉ của cậu lớn hơn như thể đang đau đớn. Làn da vẫn chưa quen với sự tiếp xúc nhanh chóng trở nên nhạy cảm, một khoái cảm chóng mặt chạy dọc theo cổ cậu.

Sau khi trải qua lần đầu tiên, cả hai đều nóng lòng muốn được gặp nhau mỗi ngày. Khoái cảm thể xác mà họ nếm trải lần đầu tiên mãnh liệt đến mức nó lặp đi lặp lại nhiều lần trong giấc mơ, và vào ngày hôm sau sau khi mơ thấy giấc mơ đó, họ muốn bỏ hết việc học hành và trốn đi đâu đó khi chạm mặt nhau ở trung tâm. Họ phát điên lên vì muốn ôn lại từng điều mà họ đã trải qua trong giấc mơ mà không bị ràng buộc bởi thời gian.

Họ muốn đón " thứ hai" càng sớm càng tốt, nhưng thực tế không dễ dàng như họ mong muốn. Anh trai của Seung Pyo sau khi đi cắm trại về đã không ra ngoài trong một thời gian để tìm việc làm thêm mà chỉ dán mắt vào điện thoại ở nhà, còn bố mẹ Jae Min cũng để ý đến việc về nhà và học hành của con trai trong kỳ nghỉ hơn bình thường.

Một cách tự nhiên, hộp thư bí mật của họ ngày càng trở nên bận rộn. Họ không ngừng nói về việc họ sẽ làm gì trong kỳ nghỉ hè đầu tiên, nếu có thể đi đâu thì tốt, họ muốn xem gì, ăn gì cùng nhau. Người đầu tiên đề cập đến biển là Oh Seung Pyo.

[Tất nhiên mùa hè thì phải đi biển chứ, tôi thích nhất là biển phía đông.

Vậy á? Tại sao? Biển phía nam cũng đẹp mà.

Nước sâu nên bơi thoải mái haha

Dù sao thì biển phía nam xa xôi nên giờ đi cũng khó

Cùng nhau đi xe buýt đến Sokcho hoặc Gangneung, ăn đồ ngon rồi ngắm biển thì tuyệt.

Lâu lắm rồi tôi chưa đi biển vào mùa hè

Nếu có thể đi vào kỳ nghỉ thì nhất định phải đi nhé]

Cả hai cũng xem xét kỹ hơn cuốn sách về tư thế mà họ đã xem cùng nhau ở nhà Seung Pyo và thảo luận nhiệt tình về những cách khoái cảm mới mà họ muốn thử nếu có cơ hội. Lúc đầu Seung Pyo muốn thử làm tình với Jae Min nằm sấp, nhưng đã nhanh chóng thay đổi ý định và cố gắng thử một điều khác.

[Tôi muốn thử cái này, là mút bằng miệng ấy

Cậu muốn tôi mút cho cậu à?

Cái đó cũng được, tôi cũng mút cho cậu xem]

"A, chỗ đó thì tuyệt đối không được! Oh Seung Pyo, không được!"

Jae Min thực sự đẩy Seung Pyo ra khi cậu ấy cởi cả cúc quần và cố gắng vùi mặt vào háng cậu. Khuôn mặt đẹp trai của cậu bị nhăn nhúm vì bị cậu ấn mạnh tay lên mặt. Seung Pyo gạt tay đang kháng cự của cậu ra và ngước lên nhìn Jae Min với vẻ mặt không hiểu chuyện gì.

"Sao vậy? Lúc đó cậu cũng xem cùng mà. Bảo là mút chỗ này bằng miệng thì thích lắm."

Hôm nay chính là ngày họ nắm bắt cơ hội thứ hai. Giống như lần trước, Jae Min chỉ có thể tranh thủ một chút thời gian trước khi về nhà, nhưng ngay cả một khoảng thời gian ngắn cũng rất quý giá đối với cả hai.

"Bây giờ tôi đang đổ mồ hôi mà. Nếu muốn thì đi tắm rồi hãy làm."

Cậu ấy có ý nói rằng mình thích mùi cơ thể của Jae Min, nhưng không biết Jae Min hiểu như thế nào mà mặt cậu càng đỏ hơn. Với vẻ mặt thực sự xấu hổ, bây giờ cậu còn khoanh cả chân lại để cố gắng trốn tránh những vuốt ve tấn công của Seung Pyo.

Tuy nhiên, trái ngược với lý trí đang phải chịu đựng sự xấu hổ của Jae Min, dương vật của cậu đang ngày càng cứng cáp và cương cứng. Vì vậy, không cần phải cố gắng quá nhiều, Seung Pyo chậm rãi đưa lưỡi ra và nhẹ nhàng liếm đầu khấc của Jae Min.

"Ư a...!"

Cậu chỉ mới chạm vào nó bằng tay, đây là lần đầu tiên cậu chạm vào nó bằng miệng. Hiệu quả so với nỗ lực là rất lớn. Seung Pyo nắm chặt lấy dương vật của Jae Min,còn cậu đang giật mình run rẩy chỉ vì một cái liếm nhẹ của lưỡi, như thể sợ cậu sẽ làm rơi mất nó.

Sau khi liếm đầu khấc vài lần, cậu cắn nhẹ luôn cả thân dương vật đang căng cứng bằng đôi môi xanh lá cây. Jae Min nhìn xuống hình ảnh dương vật đỏ ửng bị đôi môi xanh lam nuốt chửng và thốt ra một tiếng thở dài chân thành.

"Cậu thực sự giống như quái vật vậy...."

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo