Readers thân mến, Eka đang sửa lại bộ này, nếu bạn đọc thấy lủng củng chỗ nào vui lòng liên hệ Fanpage Team Ekaterina
MỤC LỤC Quyển 3
-Lãnh Địa Riêng Tư
-Làm Quen
-Trong Vườn Hoa Có Hoa
-Chiến Lược Chiến Thắng
-Mùa Mưa
-Kỳ Thi Cuối Kỳ
-Lên Cấp (Level Up)
Lãnh Địa Riêng Tư
Những cậu học sinh mặc đồng phục chen nhau lên xe buýt dưới cơn mưa xối xả. Giáo viên đứng bên cạnh lớn tiếng:
"Đừng chen lấn, lên từ từ thôi! Chen vậy cũng không lên nhanh hơn đâu."
Đợi gần một tiếng đồng hồ mà mưa chẳng những không tạnh mà còn trút xuống ngày càng lớn. Đài khí tượng thông báo mưa sẽ tiếp tục đến đêm. Cuối cùng, giáo viên thông báo kết thúc chuyến đi thực tế. Mưa càng lớn, đường lên Seoul càng tắc, nguy cơ tai nạn cũng tăng cao, đây là một quyết định bất khả kháng.
"A, tôi còn chưa được chơi tàu lượn siêu tốc nữa."
"Đồ ngốc, đáng lẽ phải chơi đầu tiên khi thời tiết đẹp chứ."
Những đứa trẻ chưa được chơi thỏa thích bĩu môi phàn nàn, còn những đứa tranh thủ chạy khắp nơi và chơi hết các trò mong muốn thì cười khúc khích trêu chọc bạn bè. Chiếc xe buýt vốn ồn ào, vui vẻ lúc đi, giờ trở nên căng thẳng, như sắp xảy ra ẩu đả.
"Mọi người trật tự, nhanh chóng ngồi xuống! Ai còn ồn ào từ giờ sẽ bị trừ điểm hạnh kiểm!"
Trước khi thực sự xảy ra náo loạn, giáo viên chủ nhiệm quát lớn. Mấy đứa vội vàng tìm chỗ trốn. Sau đó, những tiếng lầm bầm vẫn tiếp tục, nhưng không khí không còn quá căng thẳng.
Trong chiếc xe buýt ồn ào vẫn có những học sinh im lặng. Đó là Seungpyo và Jaemin, ngồi cạnh nhau trên dãy ghế đôi.
Lúc đi, mỗi người ngồi với một người khác. Nhưng từ khi ăn trưa, cả hai đã đi cùng nhau nên khi lên xe buýt, họ cũng lên xe cạnh nhau, tự nhiên ngồi vào chỗ trống theo thứ tự. Vì mưa lớn, mấy đứa chen lấn xô đẩy nên không thể chọn chỗ ngồi yêu thích hay ngồi cùng ai mình muốn như lúc đi. Theo chỉ thị của giáo viên, mấy đứa ùa lên xe, nhét người vào chỗ trống.
Tất nhiên, Seungpyo và Jaemin không đổi chỗ sau khi mọi người đã lên xe hết. Vẫn còn ồn ào, Seungpyo hạ thấp giọng như đang trao đổi mật mã:
"Nhà cậu không có ai à?"
"Có dì giúp việc. Hôm nay bố mẹ tôi không có nhà nên dì sẽ ở lại qua đêm."
"Gì chứ, vậy không phải là không có ai sao..."
Seungpyo lẩm bẩm, có vẻ thất vọng. Nhà cậu có anh trai, nhà Jaemin có dì giúp việc, chẳng khác nhau là mấy. Anh trai Seungpyo hôm nay chắc chắn sẽ say xỉn, nhốt mình trong phòng cả ngày, chẳng thèm để ý đến thằng em đang làm gì.
"Dì giúp việc dọn dẹp xong sẽ vào phòng lúc 10 giờ tối và không ra ngoài. Một khi đã ngủ thì dì ngủ rất say, khó mà đánh thức."
"......"
"Nhà tôi rộng... và...từ phòng dì đến phòng tôi khá xa."
Sau lời giải thích thêm của Jaemin, Seungpyo đang nằm dài trên ghế liền ngồi thẳng dậy. Quả nhiên, Ryu Jaemin không phải là người gọi cậu đến nhà với những suy nghĩ hời hợt. Ryu Jaemin là người như thế nào chứ, chắc chắn đã có kế hoạch. Nghĩ vậy, Seungpyo đánh giá Jaemin cao hơn trước.
Jaemin đang nhìn ra ngoài cửa sổ thì cảm thấy điện thoại rung lên, cậu kiểm tra thông báo. Có tin nhắn mới trên mạng xã hội.
Nếu phải đợi đến 10 giờ tối thì có nghĩa là tôi sẽ ngủ lại nhà cậu à?
Jaemin im lặng nhìn tin nhắn một lúc rồi trả lời.
Không được à?
Seungpyo bật cười, liếc nhìn Jaemin rồi gõ bàn phím.
Nếu ngủ lại thì tôi cũng phải nói với anh trai trước chứ.
Tôi nghĩ cậu sống với anh trai nên chắc không sao.
Đúng là vậy. Hai anh em nhà Oh chỉ cần báo cho nhau biết là mình vẫn an toàn, không làm chuyện xấu thì dù có đi đâu qua đêm một hai ngày cũng không ai can thiệp vào ai. Seungpyo nhanh chóng trả lời.
Ừ, thực ra không sao.
Từ bên cạnh vang lên tiếng cười khúc khích. Quay đầu lại, Seungpyo thấy Jaemin đang cố nhịn cười.
Seungpyo vô thức định vươn tay về phía cậu, nhưng cậu kịp trấn tĩnh lại và nắm chặt tay thành nắm đấm. Dù những nụ hôn với Ryu Jaemin, những cái chạm vào Ryu Jaemin có dễ chịu đến đâu thì cũng phải biết lựa thời điểm và địa điểm. Nếu chỉ là một con chó Pavlov phản ứng với tín hiệu nhất định thì còn may, cậu sợ rằng mình sẽ mất kiểm soát và vươn tay ngay cả trong lớp học đông người.
Chiếc xe buýt rung lên khi động cơ khởi động, Seungpyo khoanh tay và tựa sâu hơn vào lưng ghế. Xe buýt lần lượt khởi hành từ lớp 1. Jaemin ngồi cạnh cửa sổ chống tay lên bệ cửa sổ, nhìn ra ngoài trời mưa.
Mấy đứa vốn hăng hái cũng mệt mỏi sau một ngày dài, từng người một nhắm mắt lại khi xe bắt đầu lăn bánh. Đến khi xe tăng tốc trên đường cao tốc thì phần lớn đã ngủ say.
Chưa đến 4 giờ chiều mà bầu trời đã tối sầm, nặng trĩu như sắp đến đêm. Bên ngoài mưa rơi, chiếc xe buýt chở đầy học sinh lắc lư theo nhịp điệu đều đặn. Với những cậu bé đang tuổi lớn, thiếu ngủ triền miên, đám mây nặng nề như chiếc chăn ấm áp, chiếc xe buýt lắc lư như chiếc nôi.
Seungpyo uể oải cũng chậm rãi nhắm mắt, chuẩn bị ngủ. Nghĩ lại, cậu cũng không đi lại nhiều hay chơi trò chơi cảm giác mạnh gì, nhưng việc bị mắc kẹt trong vòng đu quay rồi run rẩy, hay việc cùng Ryu Jaemin đã làm... việc đó khiến cậu mệt mỏi. Dù đã chơi rất thong thả, nhưng cậu vẫn thấy khá mệt.
"Này, cậu cũng buồn ngủ hả..."
Seungpyo định nói chuyện với Jaemin, nhưng cậu im bặt.
Cậu chưa từng thấy Jaemin ngủ gật ở trường. Đôi khi cậu ấy có vẻ mệt mỏi, nhưng đúng là học sinh gương mẫu đứng đầu toàn trường, Jaemin không bao giờ nhắm mắt ngủ gật hay gục mặt xuống bàn như những đứa trẻ khác. Tất nhiên, cậu không quan sát Ryu Jaemin 24/24 nên không thể khẳng định chắc chắn, nhưng theo những gì Seungpyo thấy thì là như vậy.
Vì vậy, khi quay đầu lại nói chuyện, cậu đã nghĩ đến dáng vẻ thường ngày của Jaemin. Ngay cả khi mọi người đang mệt mỏi và ngủ gật, Ryu Jaemin vẫn sẽ nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ điềm tĩnh như lúc mới lên xe.
Nhưng không phải vậy. Có lẽ vì những chuyện xảy ra hôm nay mà Ryu Jaemin đã ngủ gật. Cậu ấy gật gù, đầu lắc lư liên tục.
Nếu tựa đầu vào cửa sổ nhắm mắt thì có thể ngủ ngon hơn, hay là vì chưa từng ngủ gật ở nơi công cộng nên cậu ấy không biết cách ngủ?
Seungpyo do dự, nắm chặt rồi thả lỏng tay như lúc suýt chạm vào Jaemin lúc nãy. Cậu bỗng cảm thấy như có ai đó đang nhìn mình nên liếc nhìn xung quanh. Ít nhất thì những tên ngồi gần cậu đều đang há hốc mồm, ngửa cổ ngủ.
Sau khi nhìn trước ngó sau, cậu nhanh chóng vươn tay về phía Jaemin. Cậu phải cẩn thận để không đánh thức cậu ấy, nhưng vì lo lắng nên cậu vô thức vội vàng hơn.
Bàn tay to lớn nhẹ nhàng đẩy cái đầu đang lắc lư trong không trung về phía cậu. Mặt Jaemin chạm vào vai Seungpyo. Cái đầu lắc lư bất ổn như con lắc cuối cùng cũng trở nên ngoan ngoãn khi có điểm tựa. Người nhìn cũng cảm thấy thoải mái hơn.
May mắn thay, Ryu Jaemin đã ngủ say, không hề mở mắt dù Seungpyo đã tự ý thay đổi tư thế của cậu ấy. Seungpyo nuốt khan. Cậu đâu có làm gì ghê gớm đâu mà tim đập thình thịch, mặt nóng bừng.
Dù sao thì đây cũng là xe buýt chở đầy học sinh trong lớp, và hành động vừa rồi của Seungpyo là một hành động khó xử giữa những nam sinh cùng lớp.
Việc trốn vào không gian riêng tư không người, hôn nhau, mút đầu vú hay vuốt ve dương vật trên quần còn có thể bẽn lẽn hơn việc này.
Quả nhiên, vì tắc đường do mưa nên khi về đến trường thì đã xế chiều. Sau khi tạm biệt, mấy đứa tản ra sau lưng những chiếc xe buýt đang đậu trên sân trường.
Seungpyo và Jaemin cùng nhau bước ra khỏi cổng trường. Cả hai giữ một khoảng cách nhất định như thể đích đến của họ khác nhau, nhưng hướng đi thì giống nhau. Seungpyo hỏi:
"Hôm nay không có xe Benz đến đón cậu à?"
"Đó là khi tôi đi học thêm thôi, khi đi thẳng từ trường về nhà thì không có."
"Ôi, tôi còn tưởng được đi thử xe Benz một lần chứ."
"...Hay là tôi bảo đến đón nhỉ?"
Có vẻ như Jaemin đã hiểu nhầm câu nói đùa thành thật, cậu có vẻ hơi khó xử. Seungpyo cười khúc khích và lắc đầu.
"Thôi, xe Benz sau này tôi tự mua. Tốt nghiệp xong tôi sẽ đi thi bằng lái xe luôn. Bố tôi bảo khi nào tôi vào đại học sẽ cho tôi chiếc xe bố đang đi."
"Anh trai cậu cũng có xe à?"
"Ừ, bố tôi mua cho anh ấy một chiếc xe cũ, còn bố tôi bảo sẽ cho tôi chiếc xe bố đang đi. Bố tôi hay phải đi công tác nước ngoài nên cũng không lái xe thường xuyên. Quá hời luôn."
Trong lúc đó, cả hai đã đến trạm xe buýt gần đó. Vừa đợi xe buýt, cả hai vừa tiếp tục trò chuyện.
"Ảnh nền điện thoại của cậu cũng là bố cậu chụp à?"
"Ừ, trên tàu. Nơi mà người bình thường không thể đến được. Hoàn toàn giữa biển."
Seungpyo nhìn xuống ảnh nền điện thoại của mình rồi thở dài, như thể đột nhiên nghĩ ra điều gì đó.
"Giờ phải quyết định chắc chắn là sẽ chọn ngành gì rồi..."
"Cậu nghĩ đến ngành gì chưa?"
Jaemin im lặng nhìn dòng xe cộ qua lại rồi trả lời:
"Tôi cũng đang nghĩ đến ngành kỹ thuật... nhưng bố mẹ tôi bảo sau khi tốt nghiệp đại học thì nên học luật."
"Wow, sớm vậy sao?"
Vậy thì sau khi vào đại học, cậu vẫn phải tiếp tục học hành à? Seungpyo biết rằng có nhiều người sau khi tốt nghiệp đại học sẽ học luật, bất kể chuyên ngành gì, nhưng đó vẫn là một kế hoạch cho tương lai xa xôi đối với cậu.
"Bố cậu là giáo sư luật mà. Cậu sẽ đi theo con đường của bố à?"
"Ừm... tạm thời tôi đang nghĩ đến việc đó. Bố mẹ tôi cũng muốn vậy."
"Mẹ cậu là giáo sư gì?"
"Mỹ thuật."
"Cậu không có năng khiếu hội họa à?"
"Cũng bình thường thôi. Chị tôi vẽ đẹp hơn..."
"Cậu có chị gái à?"
Seungpyo đột nhiên mở to mắt hỏi. Jaemin ngơ ngác gật đầu. Đôi mắt Seungpyo lấp lánh vẻ tò mò.
"Có chị gái thì tốt quá nhỉ? Thằng anh trai nhà tôi đúng là thứ vô dụng nhất trên đời. Không có thì tốt hơn ấy? Wow, tôi cũng muốn có chị gái thay vì anh trai."
"Ừm... quan hệ cũng tốt, nhưng chị tôi đi làm, ít khi về nhà nên tôi không gặp chị ấy thường xuyên."
"Chị cậu đi làm rồi à? Vậy chắc lớn tuổi hơn cậu nhiều?"
Jaemin gật đầu.
"Hồi nhỏ tôi và chị ấy thân nhau hơn bây giờ..."
Đang nói chuyện thì xe buýt của cả hai đến.
Cả hai lên xe, nắm lấy thanh ngang trên trần xe. Từ đó trở đi, cả hai im lặng nhìn điện thoại của mình, đi qua vài trạm dừng. Xuống xe, cả hai lại sóng vai đi bộ, nhưng giữ một khoảng cách vừa phải, đến một khu chung cư.
Nhà Seungpyo cũng không hề thua kém ai, nhưng khu chung cư nơi Jaemin sống là nơi nổi tiếng trong khu vực, nơi mà nhiều người nổi tiếng sinh sống. Nơi này nổi tiếng đến mức chỉ người dân ở đây mới được vào, nên Seungpyo tranh thủ ngắm nghía xung quanh.
"Ở nơi đắt đỏ đúng là tốt. Chắc sống ở đây cũng thoải mái nhỉ."
Jaemin không trả lời.
Cả hai bước vào thang máy rộng rãi và cuối cùng cũng đến trước cửa nhà. Đến trước cửa nhà Ryu Jaemin, Seungpyo đột nhiên căng thẳng.
Nếu không có thông báo khởi động lại vòng đu quay, chắc chắn cậu đã luồn tay vào bên trong quần của Ryu Jaemin rồi. Dù miệng nói không được, nhưng Jaemin cũng tỏ ra do dự trước những động chạm đó. Bàn tay cậu ấy nắm lấy tay áo Seungpyo cũng không hề siết chặt.
Lúc đó, cậu đã quên mất việc mình mắc chứng sợ độ cao và bị mắc kẹt trong vòng đu quay ở độ cao 70 mét, cậu chỉ nghĩ đến việc phải làm gì với Jaemin, người đang có vẻ mặt khác lạ.
Nếu vào nhà cậu ấy, chắc chắn "chuyện đó" sẽ bắt đầu... Ngay trước khi cậu kịp hạ quyết tâm, Jaemin đã mở cửa.
"Chào mừng đến chơi. Jaemin dẫn bạn về nhà đấy à."
"Chào dì ạ."
Vừa mở cửa bước vào, một phụ nữ trung niên có vẻ là người giúp việc liền ra đón cả hai gần cửa. Seungpyo cúi chào, khuôn mặt dì ấy rạng rỡ hẳn lên.
"Bạn của cậu Jaemin cũng đẹp trai quá. Đúng là mây tầng nào gặp mây tầng đó mà."
"Cảm ơn dì ạ. Dì cũng xinh đẹp mà."
"Ôi dào, cháu nói chuyện khéo quá. Chắc đói bụng rồi hả? Đi tắm rửa rồi đợi một lát nhé. Dì nghe nói có bạn đến chơi nên đã chuẩn bị nhiều món ngon đấy."
Dì ấy quay trở lại bếp, Seungpyo thì thầm vào tai Jaemin.
"Này, dì ấy y như mẹ cậu vậy."
"Dì ấy tốt bụng lắm."
Dù dì giúp việc đã lục lọi đồ đạc của cậu theo lệnh của bố cậu, nhưng Jaemin không hề oán trách dì ấy. Dù dì ấy có tốt đến đâu thì cuối cùng dì ấy cũng chỉ là người làm thuê, khó mà từ chối yêu cầu của bố mẹ cậu.