Readers thân mến, Eka đang sửa lại bộ này, nếu bạn đọc thấy lủng củng chỗ nào vui lòng liên hệ Fanpage Team Ekaterina
"Có lẽ là do tôi cũng bị ảnh hưởng một chút bởi anh ấy. Mấy bộ truyện này cũng là những bộ mà anh ấy và bạn bè anh ấy thích đọc hơn là bạn bè tôi, nhưng tôi xem cùng anh ấy từ nhỏ nên đến giờ vẫn thích. Cậu cũng có chị gái mà, chắc cũng giống vậy nhỉ? Hay là anh trai và chị gái thì khác nhau?"
"Tôi với chị gái không có sở thích gì đặc biệt giống nhau cả... Tôi xem mấy cuốn này được không?"
‘Chết rồi, suýt chút nữa thì bị cuốn vào cuộc trò chuyện thường ngày rồi.’ Bỏ qua giọng nói hào hứng của Jaemin, Seungpyo lạnh lùng cười khẩy.
"Cậu còn thời gian đâu mà đọc truyện tranh bây giờ?"
Đó là một giọng điệu đầy mỉa mai. Nếu là Ryu Jaemin kiêu ngạo thường ngày, thì cậu ta đã đáp trả Seungpyo bằng một ánh mắt lạnh lẽo đến mức đóng băng rồi, nhưng Ryu Jaemin đang cảm thấy chột dạ chỉ im lặng giả vờ không nghe thấy gì, quay mặt về phía giá sách như một đứa trẻ đang bị phạt.
Seungpyo chậm rãi tiến đến sau lưng Jaemin. Cái gáy thẳng tắp đó, vành tai như vỏ sò, và đường quai hàm sắc sảo thoáng lộ ra giữa chúng đều bất động, cứng đờ như đá.
Hoặc là đang căng thẳng, hoặc là đang giả vờ căng thẳng để chờ đợi phản ứng của Oh Seungpyo. Seungpyo hơi cúi đầu, đưa mũi đến gần gáy Jaemin.
Đầu mũi cậu lởn vởn ngay sát gáy trắng ngần. Mùi hương quen thuộc vẫn không thay đổi dù cậu ta không mặc đồng phục. Có lẽ là do màu sắc của quần áo, cậu ta cứ như que kem đang tan chảy vậy. Kiểu như kem ốc quế ấy.
Nhận thấy Jaemin khẽ rùng mình ở vùng vai như thể cậu ta cảm thấy nhột vì hơi thở của cậu, Seungpyo chậm rãi lên tiếng.
"Cậu không quên vì sao cậu đến nhà tôi chứ?"
"...Tôi không quên."
"Ai bảo cậu mang quà cáp đến làm gì?"
"Thì mẹ tôi chuẩn bị cho nên..."
"Mẹ cậu chuẩn bị thì cậu cũng nên từ chối chứ. Cậu đến để làm tình mà lại còn nhận quà của mẹ cậu, mặt dày thật đấy."
Nội dung có vẻ trách móc, nhưng giọng điệu lại mềm mỏng, như đùa nhưng lời nói lại dứt khoát. Lợi dụng lúc Jaemin im lặng không trả lời, Seungpyo ghé sát hơn.
"Tôi đã bảo cậu chỉ cần chuẩn bị tinh thần bị ăn sạch là được rồi mà. Cậu đã chuẩn bị kỹ chưa?"
"Ừm..."
Seungpyo không lảng vảng nữa. Không chút do dự, cậu áp môi lên gáy hở hang, cơ thể Jaemin rung lên bần bật. Cậu nghe thấy tiếng hít sâu vào.
Đôi tay dài và rắn chắc ôm chặt lấy Jaemin từ phía sau. Seungpyo giữ nguyên tư thế đó một lát rồi từ từ vuốt ve lên chiếc áo thun, mân mê đường cong cơ thể ẩn sau lớp vải.
Vẫn chưa cởi một chiếc áo nào, nhưng chỉ cần chạm vào những đường nét quen thuộc thôi mà đầu ngón tay cậu đã nóng ran lên rồi. Nhưng chỉ vuốt ve cơ thể nhau qua lớp quần áo thế này thì ở trường cậu vẫn thường làm, nếu đến cả chuyện này mà cậu cũng luống cuống làm không xong thì thật đáng xấu hổ.
Cố gắng kìm nén sự vụng về muốn thúc đẩy hành động, Seungpyo cố gắng che giấu sự nôn nóng và thì thầm vào tai Jaemin.
"Cậu đã chuẩn bị những gì?"
"Ừm..."
Thay cho câu trả lời, chỉ có tiếng thở khẽ và tiếng rên rỉ mơ hồ truyền đến từ cánh tay đang run rẩy ôm lấy eo cậu. Seungpyo vô thức nín thở. Vẫn là những hành động quen thuộc, vẫn là giọng nói quen thuộc mà cậu vẫn luôn nghe ở trường, nhưng tiếng rên rỉ khe khẽ của Ryu Jaemin hôm nay lại đặc biệt vang vọng vào tai cậu, lan tỏa một cách ngọt ngào trong cơ thể cậu.
Thật nực cười và kỳ lạ. Bình thường, trường học có lẽ là một nơi đặc biệt và thú vị hơn để làm những chuyện ám muội, nhưng đối với Seungpyo, căn phòng mà cậu vẫn thường lăn lộn hàng ngày lại có vẻ như là một nơi nguy hiểm hơn nhiều so với trường học.
Nơi duy nhất trên thế giới mà cậu có thể hoàn toàn ở một mình sau một ngày dài mệt mỏi với việc ôn thi, giờ đây Ryu Jaemin đang ở cùng cậu. Và chỉ với một mục đích duy nhất...
"Trả lời đi, nhanh lên."
Quyết tâm không vội vàng đã trở nên vô nghĩa, giọng nói của Seungpyo mang theo sự hưng phấn và nóng bỏng. Bàn tay to lớn của cậu xoa bóp chiếc áo thun màu xanh bạc hà, sờ soạng khắp cơ thể cậu.
"Không có gì... đặc biệt cả."
Jaemin lên tiếng. Seungpyo vốn chỉ định trêu chọc cậu ta, cũng tò mò lắng nghe câu trả lời. Giọng nói của Jaemin xen lẫn những hơi thở gấp gáp.
"Tôi đã tắm rồi đến đây."
...Và rồi sao nữa.
Bình thường cậu đã đá đểu như vậy rồi.
Bạn bè xung quanh cậu cũng thường nói như vậy. Chủ yếu là mấy đứa đến muộn, đầu tóc còn ướt nhẹp nói những lời đó như một cách thể hiện thành ý. Ryu Jaemin ngập ngừng nói tiếp.
"Tôi không biết phải làm gì ngoài việc tắm nên..."
Cùng một câu nói, nhưng tùy theo hoàn cảnh mà cảm nhận lại hoàn toàn khác nhau, đó chính là sự kỳ diệu của ngôn ngữ. Ai mà chẳng tắm trước khi ra ngoài. Bản thân cậu cũng đã tắm trước khi Ryu Jaemin đến, nhưng những lời cậu ta nói lại khiến cậu cảm thấy vô cùng ngượng ngùng.
Seungpyo không thể kiềm chế thêm nữa, cậu đột ngột luồn tay vào trong áo. Jaemin giật mình khẽ rùng mình.
"Giờ thời tiết cũng nóng rồi, hay là cậu tắm lại lần nữa nhé?"
"Tôi tắm rồi, còn đi xe đến đây nữa."
"Ý tôi là chúng ta bắt đầu luôn nhé? Đúng là đồ háo sắc. Sao không bảo tôi ăn cậu ngay khi vừa đến đi, sao cứ im thin thít thế?"
"Ư..."
Khi ngón tay cậu chạm vào đầu ti đang cọ xát trên da thịt, một tiếng rên rỉ khe khẽ bật ra. Đầu đầu ti nhỏ nhắn dựng đứng lên, hơi cứng lại. Seungpyo vô thức cắn môi.
Cứ như thể chưa bao lâu kể từ ngày cậu mút mát cái nơi này như một trái cây chín mọng, nhưng lại bị cậu ta lừa cho một vố đau điếng. Seungpyo trút giận bằng cách dùng ngón tay búng mạnh vào đầu ti. Cậu buông cậu ta ra và lùi lại một bước.
"Vậy thì để tôi kiểm tra xem cậu đã tắm rửa sạch sẽ chưa, cởi hết quần áo ra đi."
Lúc này Jaemin mới từ từ xoay người lại. Khuôn mặt cậu ta đã ửng hồng. Cậu ta đứng ngập ngừng trước giá sách như một con thú săn bị dồn vào đường cùng, thận trọng hỏi.
"Còn cậu?"
"Tôi bảo cậu cởi thì cứ cởi đi, sao cứ hỏi tôi làm gì? Đừng cãi lời, cứ làm theo tôi bảo. Cậu bảo là phải luyện tập bằng cách làm những gì mình muốn cơ mà?"
Có lẽ vì không ngờ đến tình huống này mà Jaemin có vẻ hơi bối rối, đành nuốt khan một tiếng, nhưng có lẽ cậu ta không có ý định phủ nhận những gì mình đã nói, cậu ta liền cởi áo thun trùm qua đầu.
Yết hầu của Seungpyo cũng khẽ động đậy. Đây không phải là lần đầu tiên cậu nhìn thấy cơ thể trần truồng của Ryu Jaemin. Hay là do đang giữa ban ngày? Dù đã kéo rèm xuống, nhưng những tia nắng lọt qua khe hở lại vẽ nên những đường sọc vàng trên làn da trần trụi của cậu ta. Những thớ cơ chưa phát triển hết nhận lấy ánh sáng tạo nên những bóng đổ mềm mại, trong lúc đó Jaemin vẫn tiếp tục cởi đồ trong im lặng.
Cậu ta đến đây để làm tình, nhưng giờ trông cậu ta cứ như một người đang cởi quần áo để được đưa vào tranh vẽ vậy. Lẽ ra lúc này cậu phải thấy tim mình đập rộn ràng, nhưng cậu lại cảm thấy hơi buồn, Seungpyo bặm môi.
Ryu Jaemin là một kẻ mâu thuẫn. Cậu ta làm những việc chẳng khác gì mấy tên côn đồ hư hỏng, nhưng vẻ ngoài của cậu ta thì lúc nào cũng bóng bẩy, hoàn hảo, cứ như đang cảnh cáo người khác đừng tùy tiện chạm vào cậu ta vậy.
Nghĩ đến những việc mà cậu ta đã làm với đám biến thái trên mạng thì cậu biết rằng đó chỉ là vẻ bề ngoài thôi, nhưng Seungpyo vẫn muốn thành thật với những gì cậu đã trải qua và cảm nhận được từ Ryu Jaemin. Cậu đã muốn trân trọng cậu ta như một viên ngọc quý sau khi tin rằng cả hai đang hẹn hò.
Trong lúc Seungpyo một mình kìm nén những ấm ức mà Jaemin không hề hay biết, Jaemin đã ngoan ngoãn cởi hết quần áo. Khi cởi đồ lót, cậu ta khựng lại và có vẻ do dự, nhưng với vẻ mặt bất lực, cậu ta kéo nó xuống và đứng thẳng người lên.
"Tôi cởi hết rồi."
"Vậy thì."
Seungpyo thốt ra những lời mà cậu không hề nghĩ đến.
"Chống tay ra sau lưng và đứng nghiêm chỉnh vào."
Nói xong, Seungpyo tự ngạc nhiên đến mức mở to mắt. Cậu chỉ tưởng tượng ra thôi chứ chưa từng nghĩ đến việc sẽ thực sự làm như vậy.
Jaemin cũng sững sờ và mở to mắt nhìn Seungpyo, vẻ mặt như muốn hỏi cậu có thực sự muốn làm như vậy không.
"Sao thế. Nhanh lên."
"Tại sao..."
"Tôi bảo đừng cãi lời."
Khi Seungpyo quát lên, Jaemin cũng liền lấy lại vẻ mặt bình tĩnh. Có lẽ cậu ta nghĩ rằng dù thế nào thì cậu ta cũng sẽ giữ lời đến cùng, khuôn mặt cậu ta trở nên điềm tĩnh hơn và cậu ta giơ hai tay ra sau lưng.
Có vẻ như cậu ta đã dồn hết sức lực vào hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau, cơ bắp ở phía trước vai cậu ta hơi giật giật. Có lẽ trong lòng cậu ta đang nghĩ là muốn đấm vào mặt Oh Seungpyo một cái. Nhưng cậu sẽ không dễ dàng bị đấm đâu, nên cậu không sợ.
Seungpyo đang lùi lại từng bước, giờ thì cậu đã đứng đối diện với Jaemin đang khỏa thân. Cảm giác thật kỳ lạ. Ở nhà Jaemin cậu cũng đã từng giúp cậu ta thủ dâm, nhưng lúc đó hành động đó ồn ào và náo nhiệt như một trò chơi, còn hôm nay tim cậu lại đập rộn ràng trong im lặng. Cậu sợ Ryu Jaemin sẽ nghe thấy nhịp tim của cậu trong khi cậu đang cố tỏ ra lạnh lùng.
Cậu im lặng đưa tay ra và vuốt ve cằm Jaemin trước tiên. Làn da ít có cơ hội tiếp xúc hoặc cọ xát với những thứ khác nên mịn màng và mềm mại. Chỉ cần những ngón tay cậu chạm vào làn da trần, Jaemin đã nhắm nghiền mắt và mím chặt môi.
Seungpyo giả vờ không biết và vuốt ve xuống đường quai hàm, lướt qua xương quai xanh rồi trượt trên bắp tay. Làn da mịn màng của cậu ta đã nổi da gà.
"Hừm..."
Seungpyo giả vờ xem xét kỹ cơ thể trước mặt, ngồi xổm xuống. Cậu nhìn chằm chằm vào vùng háng và sờ soạng từ bên trong đùi lên đến gần khu vực đáy chậu. Vùng xương chậu của Jaemin giật giật và dương vật của cậu ta bắt đầu cương lên.
"Sao lại cương rồi. Tôi đang xem cậu đã tắm rửa sạch sẽ chưa mà."
Cậu dùng ngón tay gõ nhẹ vào quy đầu, miệng Jaemin đang mím chặt liền hé mở. Cậu ta thở hắt ra như bị giật mình, nhưng không thể lên tiếng.
Seungpyo khẽ nhướn mày. Lần đầu tiên là ở công viên giải trí, lần thứ hai là ở nhà Ryu Jaemin. Mỗi lần đều là những nơi mà cậu không thể hoàn toàn không để ý đến ánh mắt và tai của người khác, nhưng giờ chỉ có hai người họ ở đây thôi. Không có lý do gì để phải kìm nén cả.
"Ryu Jaemin, mở mắt ra."
Lời nói cậu phát ra như một mệnh lệnh, Jaemin từ từ mở mắt. Khuôn mặt cậu ta đã đỏ bừng lên, có lẽ vì cậu ta cảm thấy xấu hổ khi bị kiểm tra cơ thể như vậy. Seungpyo nhìn thẳng vào mắt cậu ta bằng ánh mắt sắc bén.
"Nếu cậu cứ nhắm mắt lại như vậy thì sao tôi biết cậu đang xấu hổ hay là đang khó chịu. Mở to mắt ra."
"...Tôi không được nhắm mắt à?"
"Ừ. Hôm nay cậu phải làm theo những gì tôi bảo từ đầu đến cuối. Hôm nay tôi muốn như vậy."
Jaemin có vẻ như đã nghẹn lời trước câu trả lời dứt khoát của cậu, cậu ta im lặng. Ánh mắt cậu ta có vẻ lo lắng vì cậu ta không ngờ đến tình huống này. Có lẽ cậu ta đang lo lắng không biết tên điên trước mặt sẽ làm gì với cơ thể cậu ta.
Nhưng đúng là học sinh đứng đầu toàn trường có khác, cậu ta đã không bắt Seungpyo phải ra lệnh đến lần thứ ba. Cậu ta có vẻ đã hiểu ra, chỉ cụp mắt xuống và chờ đợi bước tiếp theo, Seungpyo thầm hài lòng và đứng dậy.
"Chắc là cậu muốn tôi mút ở đây lắm đúng không?"