Readers thân mến, Eka đang sửa lại bộ này, nếu bạn đọc thấy lủng củng chỗ nào vui lòng liên hệ Fanpage Team Ekaterina
Jaemin im lặng để lấy lại hơi thở, rồi mới đột ngột trả lời.
"Vì hôm nay tôi đã hứa sẽ làm theo lời cậu mà..."
"Nhưng mà cậu lại không nhịn bắn được."
"Tôi được cậu cho phép mà."
Với điều kiện là sẽ bị phạt.
Đôi mắt của Jaemin đang nói như vậy. Seungpyo cười toe toét, lau tay bằng khăn giấy, và như mọi khi, cậu chụm đầu ngón tay cái và ngón tay giữa lại với nhau.
"Vì cậu đã hứa sẽ bị phạt nên phải bị phạt thôi."
"...Như thế nào..."
"Ăn vài cái búng trán thôi. Trước đây tôi đã bỏ qua cho cậu một lần rồi mà? Cứ bỏ qua mãi thì không được."
Đột nhiên thế? Jaemin mở to mắt trước lời nói bất ngờ. Seungpyo giải thích thêm.
"Không phải ở trán, mà là ở chim của cậu."
"Hả?"
Vẻ mặt của Jaemin càng trở nên bối rối hơn. Nhưng không cần phải giải thích dài dòng cho một trò chơi đơn giản như thế này. Seungpyo vuốt ve con chim đã bắn xong nhưng vẫn chưa chịu xìu của Jaemin, rồi tưng, cậu ta búng nó. Một ngón tay ra đòn không quá mạnh đến mức gây đau, nhưng Jaemin giật mình nín thở.
"Hức..."
"Bắn vào đây này. Như khi chúng ta cá cược ấy, mười cái búng."
Lần đầu tiên, vẻ mặt hoảng sợ thoáng qua trên khuôn mặt bối rối của Jaemin. Cũng phải thôi, trên cái tài khoản mạng xã hội nát bét với đủ thứ lời nhảm nhí cũng không có ai nói là muốn búng chim cậu ta cả.
Seungpyo rất tự hào vì đã nghĩ ra một trò biến thái sáng tạo mà không hề bắt chước ai. Cậu vênh váo búng ngón tay thêm một lần nữa. Tưng! Mạnh hơn lúc nãy một chút.
"A!"
"Đau à?"
"Haa, aư."
Cơ thể Jaemin vừa bắn xong chỉ vừa mới nguôi ngoai nay lại run rẩy một lần nữa. Lần này thì mắt của Seungpyo hơi mở to. Vì con chim của Jaemin, sau khi ăn cái búng tay thứ hai lại dựng đứng lên một cách đáng kinh ngạc.
Seungpyo bật cười khúc khích. Có lẽ giấc mơ đó thực sự là một điềm báo? Giấc mơ mãnh liệt đến nỗi cậu vẫn còn nhớ một vài chi tiết, trong giấc mơ, cậu ta đã nói một câu tương tự như vậy.
"Này, Ryu Jaemin. Thích lắm hả? Sao cứ cương lên thế."
Khoảnh khắc giấc mơ trở thành hiện thực thật là kích thích. Lúc đó cậu còn tự trách mình sao lại mơ một giấc mơ trẻ con như vậy, nhưng giờ thì cậu không còn nghĩ rằng những gì mình đang làm là trẻ con nữa.
Seungpyo liên tục búng vào đầu chim tròn trịa và rắn chắc của Jaemin, tách, tách, hai lần liên tiếp.
"Aaa! A! Haaưư..."
Ngay cả khi đang dựa vào Seungpyo, cơ thể Jaemin cứ chực đổ nhào xuống. Seungpyo tặc lưỡi và ôm chặt lấy eo cậu ta hơn.
"Đau à?"
"Hơi, hơi chút..."
"Không nhiều lắm à?"
Jaemin có vẻ ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu một cái. Không đau nhiều lắm, xem ra vẫn chịu được. Câu trả lời vừa thật thà vừa buồn cười khiến Seungpyo dần cảm thấy thích thú với phản ứng của cậu ta.
"Vậy cậu muốn ngồi xuống rồi bị đánh không?"
"Ừ."
Jaemin trả lời ngay lập tức như thể cậu ta đang nghe được một điều gì đó đáng mừng. Cậu ta lại vui vẻ khi nghe cậu cho phép mình ngồi xuống dù cậu ta đang bị búng chim một cách vô lý.
Tên này còn buồn cười hơn mình nghĩ thì phải? Seungpyo cố nén cười và nắm lấy cổ tay Jaemin kéo đến, cậu ngồi phịch xuống giường trước.
"Nào, ngồi xuống đi."
Cậu ta gõ nhẹ vào giữa hai bắp đùi, Jaemin lại cau mày. Sắc mặt tươi tỉnh của cậu ta lại trở nên u ám khi cậu ta tưởng rằng cậu sẽ cho cậu ta ngồi xuống giường một cách bình thường.
"Không thích thì cứ đứng chịu đòn đi."
Nghe Seungpyo nói thêm, Jaemin thở dài rõ mồn một ý muốn từ bỏ. Seungpyo vừa cười vừa ôm cậu ta từ phía sau khi cậu ta xoay người lại chậm rãi ngồi lên giữa hai chân cậu.
Việc cậu ta đã lừa dối cậu và giả vờ hẹn hò với cậu trong vài ngày, và cuối cùng đã chơi xỏ cậu một vố đau điếng vẫn khiến cậu thấy khó chịu, nhưng việc cậu ta tìm đến tận nhà để chuộc lỗi và chịu đựng đủ thứ nhục nhã thế này thì thật lòng mà nói là có hơi đáng yêu. Nhất là khi biết được cái nết kiêu căng của Ryu Jaemin.
Nếu ngay cả điều này cũng là diễn xuất thì cậu cũng không biết phải nói gì hơn, nhưng nếu cậu ta có thể diễn đến mức này thì cậu chỉ còn biết bày tỏ sự kính trọng với cậu ta thôi.
"Banh chân ra."
Nghe thấy mệnh lệnh trần trụi đó, Jaemin ngập ngừng banh chân ra. Ngay cả trước khi cậu ta kịp ngồi vững, Seungpyo đã luồn tay qua háng cậu ta và tách! Lần này cậu ra tay khá mạnh.
"Ư, hức!"
Cơ thể đang ngồi dựa vào lưng cậu khẽ run lên. Hai chân đang mở ra phản xạ khép lại. Ơ kìa, Seungpyo hắng giọng một cách nghiêm khắc.
"Phải banh chân ra chứ."
Jaemin thở dốc. Cậu ta dính chặt hai chân vào nhau và giật giật mông như thể đang buồn tiểu lắm, rồi chậm rãi mở rộng hai đầu gối trong khi khẽ hít một hơi.
Tách, tách, tách. Lần này Seungpyo không cho cậu ta cơ hội than vãn mà liên tục búng tay. A, a, á. Mỗi khi đó, Ryu Jaemin lại thốt ra những tiếng kêu ngắn và nhỏ, có vẻ như cậu ta đang đếm thầm trong đầu, và sau khi ăn đòn thứ mười, cậu ta gục hẳn vào người Seungpyo và mềm nhũn ra.
Con chim bị búng không những không xìu mà còn cương lên như trước khi bắn và vẫn rỉ dịch trong suốt. Seungpyo bật cười khúc khích và dụi mũi vào gáy Jaemin.
"Bị búng chim mà cũng cương hả? Có đau không?"
"Nếu cậu tò mò thì tự làm thử đi."
Có lẽ là đau thật nên giọng nói ngoan ngoãn của cậu ta đã có thêm một chút gai góc. Seungpyo cười khúc khích và lắc đầu.
"Sao tôi phải làm thế? Tôi có làm gì sai đâu. Nhưng mà dù sao thì cậu cũng chịu hết rồi nên tôi sẽ bỏ qua cho cậu."
Nghe Seungpyo nói vậy, Jaemin im lặng rồi khẽ quay đầu lại.
"Vậy... giờ cậu nguôi giận chưa?"
"Ừm?"
"Tôi bị đánh hết rồi, vậy giờ cậu hết giận chưa?"
Seungpyo phì cười và chỉnh lại tư thế đang cúi người về phía Jaemin.
"Chưa đâu? Vừa nãy là vì cậu bắn khi tôi không cho phép nên mới bị phạt, việc cậu chơi xỏ tôi thì không liên quan gì đến chuyện này cả. Cậu định đền tội lừa dối tình cảm của tôi chỉ bằng vài cái búng chim thôi à?"
"......"
"Cái này cũng không phải là trừng phạt. Đã thế còn rên rỉ vì thích nữa chứ. Ngón tay của tôi mới là thứ phục vụ cậu ấy."
"Hức...!"
Khi Seungpyo chà xát thô bạo dương vật ướt át của cậu ta, Jaemin đang dựa lưng vào Seungpyo, ngay lập tức cứng đờ người.
Sau khi đã xuất tinh một lần bằng tay và sau đó bị đánh cả chục cái, dương vật của Jaemin bóng loáng, đỏ ửng trông đến là thèm thuồng. Giai đoạn mà Seungpyo có thể thỏa mãn ham muốn chỉ bằng cách quan sát phản ứng của Ryu Jaemin đã qua rồi. Phần dưới của Seungpyo đang đòi hỏi những yêu cầu trực tiếp và rõ ràng hơn.
"Tôi có nguôi giận hay không thì phải xong việc mới biết được."
Seungpyo kéo Jaemin lên giường và để cậu ta nằm xuống tấm ga trải giường mới giặt ngày hôm qua.
Cơ thể trần truồng sạch sẽ, mịn màng của cậu ta, sau khi tắm rửa sạch sẽ đã được đưa lên xe và đến đây, giờ đã trở nên bẩn thỉu hơn rất nhiều. Đặc biệt là vùng háng dính đầy tinh dịch đục ngầu đã khô lại và trở nên dính nhớp, còn vùng da quanh dương vật và tinh hoàn thì đã ửng đỏ. Mái tóc gọn gàng đã rối bời. Trong khi đứng chịu đựng những hành động kia, cậu ta cũng đã đổ một chút mồ hôi.
Máu dồn lên mặt, cổ và má cũng vậy. Trên khuôn mặt mệt mỏi ấy không còn chút kiêu ngạo hay khó chịu nào như bình thường. Ryu Jaemin đã cởi quần áo và bị trêu chọc hết mình, giờ đây không còn là que kem mát lạnh nữa mà đã trở thành một cây kem tan chảy, mất đi hình dạng ban đầu.
Nhưng như vậy lại càng tốt. Seungpyo vốn thích kem mềm hơn là kem que cứng.
Seungpyo cũng bắt đầu cởi quần áo. Cậu mặc áo phông thoải mái và quần thể thao, đều là những bộ đồ mà cậu đã rất cố gắng suy nghĩ để chọn. Nhưng đến khi cởi ra thì cậu lại hối hận, dù sao thì cậu cũng sẽ cởi hết ra thôi, cần gì phải suy nghĩ nhiều đến vậy. Khoảnh khắc cởi chiếc quần lót mới mua khiến cậu cảm thấy vô nghĩa nhất.
"Hừ..."
Đứng trước một sự kiện trọng đại, Seungpyo không khỏi thở dài vì lo lắng. Dương vật của Seungpyo cũng dựng đứng lên không kém gì Jaemin, không thể nào chế nhạo cậu ta được. Đặt một vật thô kệch, to lớn trước mặt như vậy, Jaemin nuốt khan mà không hề chớp mắt.
Seungpyo im lặng mở ngăn kéo tủ đầu giường và lấy ra một hộp bao cao su. Mắt Jaemin lại một lần nữa mở to.
"...Đó là bao cao su à?"
"Ừ."
"Cậu mua à?"
"Không thì nhặt được ngoài đường à?"
Ban đầu cậu định làm cho căn phòng tối om và đốt nến thơm, nhưng cậu đã từ bỏ ý định đó. Bây giờ bày vẽ tạo không khí thì cũng kỳ cục, hơn nữa, có một chút ánh sáng chiếu vào thì cậu mới nhìn rõ khuôn mặt của Ryu Jaemin.
Trong lúc cậu bóc lớp vỏ bọc nhựa vuông vức và lấy ra một chiếc bao cao su trơn tuột, Ryu Jaemin chỉ ngây người nhìn đầu ngón tay của Seungpyo. Seungpyo cười khẩy và hỏi.
"Chưa nhìn thấy bao cao su bao giờ à?"
"...Cậu cũng là lần đầu mà."
Thực ra thì cậu đã tháo một cái ra để thử trước khi Ryu Jaemin đến, nên đây không phải là lần đầu của cậu. Nhưng cậu quyết định sẽ không giải thích điều đó.
Một kẻ đăng đủ thứ video và hình ảnh lên mạng mà lại chưa từng nhìn thấy bao cao su thì đúng là một thế giới nực cười.
"Cậu thấy sao?"
"Tôi thấy nó bé hơn tôi tưởng..."
Chỗ đó mà nhét dương vật của cậu vào được á? Jaemin bỏ lửng câu nói với vẻ mặt như vậy. Seungpyo đeo bao cao su vừa tháo ra vào ngón giữa và ngón áp út, vẻ mặt Jaemin càng trở nên khó hiểu hơn.
"Oh Seungpyo, bao cao su không phải để đeo vào ngón tay."
Cậu ta nói như thể đang chỉ ra lỗi sai của một người không biết kiến thức thông thường. Seungpyo cười khẩy như thể cậu thấy điều đó thật nực cười và đáp.
"Đây là bao cao su dùng cho ngón tay."
"Dùng cho tay á? Để làm gì?"
"Để tránh bị thương ấy mà."