Guide Cấp S Phết Mật Ong - Chương 148

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Vốn dĩ Andante là một người nghiêng về phe ác khi chia con người thành hai loại thiện và ác. Dù không có người hoàn toàn thiện, cũng không có người hoàn toàn ác, nhưng Andante lại không hợp với cái thiện.

 

Đối với anh, hành động thiện ý chỉ là sự thất thường mà thôi. Dù anh không đặc biệt hứng thú với việc hủy hoại và phá nát người khác, nhưng khi có thứ anh muốn hoặc khi bị thiệt hại, anh không ngần ngại làm bất kỳ hành động xấu xa nào.

 

Tất nhiên là người đời vẫn luôn kỳ vọng Andante làm điều tốt từ trước đến nay. Họ So sánh anh với anh hùng. Nhưng Andante không mấy quan tâm đến việc thế giới nghĩ gì về anh. Anh biết gì về việc người xa lạ nghĩ gì về mình chứ.

 

Nhưng Jin Hyoseop thì không như vậy. Anh muốn làm cho người mà anh đã yêu quý trở nên hạnh phúc. Vì vậy nên anh đã không hành động giống như bản thân mà cho cậu thời gian. Anh tin rằng nếu chỉ cần nói chuyện thôi thì mọi thứ có thể trở lại như trước. Tất cả đều là tình huống được tạo ra từ suy nghĩ an nhàn của Andante.

 

Anh hối hận. Lẽ ra anh nên chà đạp triệt để lên trái tim của cậu, khiến cậu không thể nghĩ đến bất kỳ sự tự do nào, đáng lẽ anh nên làm như vậy. Nếu anh chỉ nghĩ đến việc giam giữ cậu ở bên cạnh mình, thì anh đã không bỏ lỡ cậu một cách vô nghĩa như thế này.

 

Cho dù mỗi ngày cậu đều rơi nước mắt cũng không sao. Anh sẽ cưỡng ép duy trì hơi thở của cậu mà bỏ qua mọi suy nghĩ hay cảm xúc của cậu, và giữ cậu bên cạnh mình trong khi bảo toàn sự sống của cậu.

 

“Bất kỳ kết cục nào cũng sẽ tốt hơn bây giờ. Chắc chắn là như vậy.”

 

Đó là một lời lẩm bẩm rất nhỏ, nhưng Yujin ở gần đó đã nghe thấy tất cả. Yujin tái mét mặt, rung rung đôi môi. Cậu có thể cảm nhận được đó là một sự chân thành hơn bao giờ hết, và cậu không thể nói bất cứ điều gì.

 

Thực tế là Andante chắc chắn rằng dù kết cục có như thế nào đi chăng nữa thì cũng sẽ tốt hơn bây giờ. Tốt hơn là phải thừa nhận cái sự thật rằng có lẽ Jin Hyoseop đã chết rồi.

————

 

“Jin! Cục An ninh Quốc gia đã liên lạc và bảo em đến phỏng vấn sau ba ngày nữa đó!”

 

Nhìn Teddy đang không che giấu được niềm vui mà liên tục nhảy cẫng lên tại chỗ, Jin Hyoseop ngơ ngác chớp mắt.

 

“Thật sao?”

 

“Ừ! Anh nhìn này!”

 

Teddy vênh váo dí sát cái email thông báo lịch phỏng vấn đã được ấn định vào mặt cậu. Trong cái email có đóng con dấu của Cục An ninh Quốc gia ở phía dưới, đúng là có ghi thông báo trúng tuyển vòng hồ sơ.

 

Jin Hyoseop vẫn không thể tin được ngay cả khi đã xem email. Cậu đã nghe việc Teddy nộp đơn vào Cục An ninh Quốc gia rồi. Nhưng cậu chắc chắn rằng cậu ấy sẽ không trúng tuyển. Không phải vì năng lực, cấp bậc hay kinh nghiệm của cậu ấy còn thiếu. Mà chỉ đơn giản là vì tuổi tác.

 

Ở Hàn Quốc, có một luật rằng người vị thành niên không được vào guild. Nó cũng áp dụng cho người nước ngoài, vì vậy Jin Hyoseop không thể dễ dàng tin vào tình hình hiện tại.

 

“……Tại sao nhỉ?”

 

Jin Hyoseop nói mà không giấu được vẻ bối rối.

 

“Hả? Sao cơ?”

 

“Ở Hàn Quốc theo luật thì không thể đưa người vị thành niên vào guild được. Trước khi đến tuổi hai mươi thì bắt buộc phải vào trại huấn luyện. Đó là luật áp dụng cho cả người nước ngoài đến Hàn Quốc.”

 

“Ơ, thật á? Vậy sao họ lại bảo em đi phỏng vấn nhỉ?”

 

“……anh cũng không biết nữa. Chẳng lẽ chính sách đã thay đổi trong khoảng thời gian đó sao.”

 

Jin Hyoseop gãi má. Quãng thời gian quá ngắn để nói rằng chính sách đã thay đổi. Nhưng nếu không phải như vậy thì khó có thể giải thích được tình hình hiện tại. Lúc đó, Teddy bỗng dưng chớp mắt và nghi hoặc.

 

“Không, nhưng mà Jin. Sao anh không nói với em chuyện này khi em nộp đơn vào Cục An ninh Quốc gia?”

 

“Hả? À, thì là…… anh mới nhớ ra ấy.”

 

“Vậy hả? Thôi cũng được.”

 

Cậu nhìn sắc mặt Teddy như thể sợ cậu ấy buồn, nhưng cậu ấy lại nhún vai. Có vẻ như cậu ấy quá phấn khích trước cái sự thật rằng hồ sơ vào guild Cục An ninh Quốc gia của mình đã trúng tuyển nên không mấy quan tâm đến những chuyện khác. Cậu cứ nghĩ cậu ấy trưởng thành hơn so với tuổi, ai dè nhìn cậu ấy đang phấn khích đến đỏ cả mặt như thế này thì cậu mới cảm nhận được rằng cậu ấy vẫn còn là một người vị thành niên.

 

Teddy đặt hai tay lên hông và nói một cách đắc thắng.

 

“Jin. Chuyện em trúng tuyển vòng hồ sơ ấy. Có lẽ không phải là vì lý do này sao?”

 

“Lý do gì?”

 

“Là vì họ quá thèm khát năng lực của em đó. Vì vậy nên dù không được nhận người vị thành niên thì họ vẫn không còn cách nào khác ngoài việc nhận em.”

 

Đó là một câu chuyện vô lý. Dù năng lực có xuất sắc đến đâu đi chăng nữa thì cũng không thể thay đổi luật pháp để đưa cậu ấy vào guild được. Tuy nhiên, Jin Hyoseop khẽ mỉm cười và gật đầu.

 

“Ừ, ừ. Có lẽ là vậy.”

 

“Wow. Anh còn không biết năng lực của em mà cũng hùa theo em kìa. Lời nói của anh không có chút tâm hồn nào cả. Jin.”

 

Teddy quay mặt đi, nhưng trông cậu ấy vẫn có vẻ vui. Với cậu ấy thì bây giờ giống như một giấc mơ vậy. Việc cậu ấy thức tỉnh thành Esper đã là một điều tuyệt vời rồi, đằng này còn được vào guild hạng 2 ngay lập tức nữa thì thật sự là một chuyện quá kinh khủng. Ngay cả những Esper nổi danh cũng bảo rằng rất khó để vào được các guild hạng S nằm trong top 10.

 

Tuy nhiên, Jin Hyoseop không thể chỉ đơn thuần là chúc mừng cậu ấy.

 

“Teddy, em…… không sợ sao?”

 

“Sợ hả? Sợ cái gì?”

 

Jin Hyoseop vuốt ve móng tay và khó khăn nói.

 

“Nếu em vào được một guild tốt thì em sẽ phải loanh quanh ở những hầm ngục khó hơn. Vậy thì, em sẽ gặp nhiều nguy hiểm hơn.”

 

Ban đầu, Jin Hyoseop nghĩ rằng Esper có cấp bậc cao sẽ an toàn hơn những người có cấp bậc thấp. Cậu nghĩ rằng càng mạnh thì xác suất sống sót trong hầm ngục sẽ càng cao.

 

Nhưng đó là một sự nhầm lẫn. Sức mạnh càng lớn thì càng dẫn đến những hầm ngục nguy hiểm hơn. Nếu Teddy cũng vào được Cục An ninh Quốc gia là guild cấp S, thì xác suất cậu ấy phải vào hầm ngục cấp S sẽ cao hơn. Vậy thì cậu ấy sẽ phải đến gần những việc nguy hiểm, và có lẽ sẽ có nhiều việc nguy hiểm đến tính mạng hơn.

 

“Eii, cái đó chỉ dành cho mấy cái Esper mạnh vừa vừa thôi chứ? Cấp A hay cấp S thì đâu có nguy hiểm. Họ chắc chắn có đủ sức mạnh để bảo vệ bản thân mà.”

 

“Nhưng mà Esper cấp SS cũng bị thương trong hầm ngục đó thôi.”

 

“À, cái đó thì……. Ừm. Đúng là vậy.”

 

Ngay cả Teddy cũng không thể phản bác lại phần đó. Esper cấp SS được cho là sẽ tiêu diệt tất cả các hầm ngục trên thế giới. Ngay cả anh, người đang phô trương uy vũ như thể không biết đến sự nguy hiểm, cũng đã bị thương.

 

Jin Hyoseop lẩm bẩm với vẻ mặt u ám.

 

“Anh…… sợ lắm. Càng mạnh thì càng phải vào những hầm ngục cấp cao hơn. Việc phải gánh vác cái nguy cơ bùng phát nữa chứ.”

 

Không có gì mà cậu không sợ hãi cả. Cậu sợ rằng mình sẽ nghe được tin Esper mà mình đã Guiding cho sẽ chết vào một ngày nào đó. Cậu sợ rằng họ sẽ không thể ra khỏi hầm ngục. Cậu sợ rằng họ sẽ lại bùng phát ngay trước mắt mình. Vì cậu đã chứng kiến tất cả những điều đó trước mắt mình nên cậu đã không quen được với nó. Vì đã chứng kiến mọi thứ nên cậu đã trở thành một kẻ hèn nhát.

 

Vì vậy nên cậu đã nghĩ. Rằng một guild cấp thấp sẽ tốt hơn một guild cấp cao. Tiết kiệm tiền cũng được, không có danh dự cũng không sao. Cậu thích những nơi mà mình có thể chờ đợi Esper một cách an toàn, thoải mái và điềm tĩnh.

 

Vì vậy nên Jin Hyoseop không thể hiểu được trái tim của Esper ngưỡng mộ một guild cấp cao. Đứng ở một nơi cao có nghĩa là phải đảm nhận những công việc nguy hiểm đến tính mạng. Vậy mà tại sao các Esper lại muốn đến gần sự nguy hiểm chứ.

 

“Anh không hiểu. Tại sao họ lại thích những nơi nguy hiểm chứ. Tại sao họ lại tự chuốc lấy nguy hiểm …….”

 

Chắc chắn là có một cách để sống một cuộc sống yên bình và hạnh phúc mà. Jin Hyoseop đang cố gắng che giấu vẻ mặt ủ rũ thì Teddy lên tiếng.

 

“Nhưng mà, Esper là anh hùng cứu thế mà.”

 

“Hả?”

 

Jin Hyoseop buông tay xuống và mở miệng nhìn Teddy vì một lý do đơn giản và ngắn gọn. Cậu ấy cười tươi với một nửa là đùa, một nửa là thật lòng.

 

“Nếu vào một guild có cấp bậc cao thì sẽ phải đối mặt với nhiều nguy hiểm hơn, nhưng em có thể cứu được nhiều người hơn. Dù sao thì đó cũng là việc ai đó phải làm mà. Nếu vậy thì em sẽ làm, người có sức mạnh sẽ làm và trở thành anh hùng của mọi người. Không tuyệt sao?”

 

Đó là một câu trả lời giống như trong truyện cổ tích mà ai cũng đã từng nghĩ đến ít nhất một lần khi còn nhỏ. Esper là người hùng mà trẻ con thường ngưỡng mộ. Jin Hyoseop cũng vậy, khi còn nhỏ cậu đã so sánh Esper với anh hùng, và cậu đã nghĩ rằng nếu mình trở thành anh hùng đó thì cậu muốn bảo vệ thế giới.

 

Vì vậy nên cậu không thể phủ nhận câu trả lời của Teddy. Ngược lại, cậu đã cảm nhận được nhiều điều. Khóe miệng Jin Hyoseop nở một nụ cười khi cậu ngơ ngác suy nghĩ.

 

“……Đúng vậy.”

 

Nỗi bất an giảm bớt đi một chút, và cậu nghĩ rằng câu hỏi mà mình đã đặt ra thật ngốc nghếch.

 

“Em nói đúng. Ừ……. Tuyệt thật. Anh sẽ cổ vũ em, Teddy.”

 

“Haha, em vẫn chưa phải là một Esper chính thức mà anh đã ngại ngùng rồi.”

 

Teddy vuốt cổ với nụ cười đúng lứa tuổi của cậu ấy. Nhìn cậu ấy như vậy, cậu cảm thấy vui hơn. Khác với Jin Hyoseop sợ hãi mọi thứ, Teddy lại mạnh mẽ như Tina vậy.

 

“Nhân tiện, anh nghe từ mẹ rồi đúng không?”

 

“Nếu là chuyện trông Tina một lát thì ừm. Anh nghe rồi.”

 

“Sẽ không lâu đâu. Em chỉ đi phỏng vấn một lát thôi, nhưng vì hơi xa và cổng di chuyển thì quá đắt nên em định đi máy bay. Vì đường xa nên chắc mất khoảng ba bốn ngày đó.”

 

“Em đừng lo về Tina. Anh sẽ chăm sóc em ấy thật tốt.”

 

“Người cần lo lắng không phải là Tina mà là Jin, anh đó. Trong thời gian bọn em không ở nhà thì anh sẽ hơi vất vả đó? Tina đang giận dỗi lắm đó.”

 

Teddy che miệng lại bằng một tay và cười khúc khích như một đứa trẻ tinh nghịch.

 

“Hôm qua em đã nghe thấy con bé giận đến mức suýt chút nữa là phá sập nhà luôn rồi, con bé bảo rằng Jin chắc chắn không hề nghĩ đến chuyện kết hôn một cách chân thành.”

 

“A……. Tina, em ấy giận nhiều lắm à?”

 

“Anh Đừng hỏi. Tại con bé giậm chân quá trời nên em tưởng nhà sập đến nơi luôn rồi đó.”

 

Cậu khó xử. Thực tế là Jin Hyoseop đã không hề đối mặt với Tina kể từ lần trước, sau khi cậu bị lộ là Guide. Mỗi khi Jin Hyoseop làm việc, Tina đều tìm đến và nói chuyện với cậu rồi đi, nhưng khi không còn thời gian đó nữa thì không có thời gian để họ nói chuyện với nhau. Ngay cả khi đến nhà để giúp Teddy học tiếng Hàn, Tina cũng không lộ mặt.

 

Cậu đã nghĩ rằng mình cần phải nói chuyện với cô bé ấy trước, nhưng đầu óc cậu đã rối bời vì chuyện cổng biến dị hay Andante nên cậu vẫn chưa giải quyết được cái chuyện ngày hôm đó.

 

“Phải, phải làm sao đây?”

 

“Làm sao thì có một trong hai cách thôi. Hoặc là đá thẳng cô bé mười bốn tuổi và cho em ấy biết sự thật, hoặc là hứa hẹn kết hôn một cách chân thành.”

 

“Cái, cái đó thì…….”

 

Jin Hyoseop tỏ vẻ bối rối. Cả hai đều là những việc khó lựa chọn. Teddy đã nói rằng không sao vào lúc đó, bây giờ cậu lẠI đưa ra những lựa chọn cực đoan như vậy, Jin Hyoseop cảm thấy rằng Tina đã giận dỗi thật rồi.

 

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo