Guide Cấp S Phết Mật Ong - Chương 190

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Andante có vẻ khá bối rối. Những cảm xúc mà cậu không cảm nhận được khi không nhìn vào mắt anh giờ lại được cảm nhận một cách rõ ràng. Dù ở gần, cậu vẫn cảm thấy nỗi nhớ nhung da diết và trái tim cậu vô cớ ngứa ngáy. Jin Hyoseop ngập ngừng nắm lấy gấu áo Andante và kéo.

“Hyung.”

Andante bị kéo đi không cưỡng lại được, ngã phịch xuống bên cạnh Jin Hyoseop. Khoảng cách giữa hai người nhanh chóng thu hẹp lại.

Jin Hyoseop là người có thể dễ dàng guiding, dù cho việc hôn có khó khăn đến đâu, còn bây giờ trái tim cậu đang đập thình thịch. Như thể cậu đang nhận thức được rằng sự tiếp xúc sắp tới không phải là guiding mà là một nụ hôn. Với đôi tai đỏ bừng, Jin Hyoseop thận trọng nghiêng người về phía Andante.

Andante ngơ ngác nhìn cậu rồi đột ngột nắm lấy vai Jin Hyoseop. Với sức mạnh lớn, Jin Hyoseop vô thức cau mày.

“A, anh xin lỗi.”

Andante chỉ hơi ngạc nhiên trước phản ứng theo bản năng, nhưng anh đã giật mình và buông tay khỏi vai cậu. Sau đó, anh lùi lại, với một vẻ mặt bối rối trái ngược với bản chất của mình.

“Không cần phải ép buộc bản thân đâu. Anh, anh thực sự ổn mà.”

“Không… không phải tôi ép buộc bản thân đâu. Đây là một buổi guiding hiệu quả mà. Cứ nghĩ thoải mái đi. Tôi cũng sẽ nghĩ như vậy.”

Thành thật mà nói, Jin Hyoseop không thể nghĩ như vậy một chút nào, nhưng cậu đã nói như vậy. Bầu không khí cứng nhắc sẽ trở nên thoải mái hơn nếu Andante nhận guiding một cách thoải mái. Nếu cậu tiếp xúc với anh và những tình cảm trìu mến như trước đây trỗi dậy, thì việc truyền đạt trái tim  của cậu sẽ dễ dàng hơn.

Nhưng vì một lý do nào đó, vẻ mặt của Andante lại càng trở nên u ám hơn. Sự bối rối đã biến mất, nhưng sự cay đắng vẫn còn vương vấn.

“Thoải mái ư, em nói vậy à.”

Liệu cậu có phạm phải sai lầm nào không? Bây giờ Jin Hyoseop còn bối rối hơn.

“Tôi chỉ là…”

“Không.em nói đúng. Ừ. Guiding…”

Andante chậm rãi kéo dài lời nói và nhìn chằm chằm vào đôi môi của Jin Hyoseop. Ngay cả trong khoảnh khắc này, trái tim cậu vẫn vô cảm đập thình thịch. Âm thanh lớn đến mức cậu cảm thấy xấu hổ vì sợ Andante sẽ nhận ra.

“Hyoseop à.”

Andante từ từ đưa tay ra. Bàn tay đang tiến về phía má cậu dừng lại một lúc rồi nắm chặt lấy lưng ghế sofa mà Jin Hyoseop đang ngồi.

“Nhắm mắt lại đi.”

Theo lời anh, Jin Hyoseop nhắm mắt lại như bị thôi miên. Cậu cảm thấy Andante đã đến gần do mùi hương lan tỏa, nhưng môi cậu không chạm vào anh. Thình thịch, thình thịch, tiếng tim đập làm tăng thêm sự căng thẳng. Đôi môi vẫn chưa chạm vào bất cứ thứ gì ngứa ran.

Bầu không khí tinh tế và mong manh tiếp tục kéo dài hơn cậu nghĩ. Không thể chịu đựng được nữa, Jin Hyoseop mở to mắt để phản đối, nhưng cậu không thể nói bất cứ điều gì. Cậu không thể nghĩ ra bất cứ điều gì ngay khi nhìn thấy Andante trước mặt.

Jin Hyoseop chỉ hít một hơi thật sâu và ngơ ngác nhìn đôi mắt vàng kim. Hơi thở mà cậu cảm nhận được từ cự ly gần rất yếu ớt, nhưng vì một lý do nào đó Andante có vẻ khó thở.

Cuối cùng, những sợi tóc mềm mại chạm vào sống mũi cậu. Đồng thời với việc Andante cúi đầu, đôi môi của Anh hạ xuống môi Jin Hyoseop. Chụt, đó là một sự tiếp xúc nhẹ nhàng. Một nụ hôn nhẹ nhàng, như thể mổ vào môi nhau, môi nhẹ nhàng chạm và cọ xát vào nhau mà không cần tiếp xúc với niêm mạc tiếp tục.

Có lẽ vì đó không phải là một nụ hôn gợi cảm. Những cảm xúc ấm áp và mềm mại lan tỏa từ đôi môi chạm vào toàn bộ cơ thể cậu. Tất cả tâm trí cậu đều tập trung vào đôi môi, và cậu thậm chí không biết liệu phía dưới có cứng lại hay không.

Đầu cậu nghiêng nhiều hơn một chút, và môi hai người chạm vào nhau sâu hơn. Ngay khi chiếc lưỡi nóng bỏng đến kinh ngạc lướt dài qua khe hở giữa đôi môi nứt nẻ, Jin Hyoseop đã vô thức nắm chặt lấy gấu áo anh.

Đó là sự khởi đầu. Andante bắt đầu xâm nhập vào bên trong miệng cậu một cách nghiêm túc. Khi chiếc lưỡi mềm mại vuốt ve vòm miệng và quấn lấy lưỡi cậu, một tiếng rên rỉ gợi cảm đã tự động bật ra.

Andante nhẹ nhàng và cẩn trọng thăm dò bên trong từng chút một. Anh cẩn thận kiểm tra xem bên trong có hình dạng như thế nào, nơi nào mềm mại, nơi nào yếu ớt, như thể anh sẽ không bỏ lỡ một điều gì nhỏ nhặt. Anh vuốt ve má và ấn mạnh vào giữa các kẽ răng, và anh đã lục lọi trong miệng cậu một lúc. Khuôn mặt tập trung nhắm nghiền mắt của cậu có vẻ hơi trang nghiêm.

“Hức…”

Jin Hyoseop từ từ tan chảy trong sự tiếp xúc chậm rãi đó. Cậu đã vùi mình vào lưng ghế sofa từ bao giờ, và hai tay cậu đang ôm chặt lấy cổ Andante. Một mùi hương ngọt ngào đến mức không thể chịu nổi lan tỏa từ gáy cậu và cơ thể cậu vặn vẹo. Chắc chắn đó là một mùi khói cay nồng, nhưng nó lại có vị ngọt hơn bất cứ thứ gì khác.

Jin Hyoseop thở dốc một lúc lâu rồi dùng lực ôm lấy Andante. Khi ngực họ chạm vào nhau, cậu cảm nhận được tiếng tim đập của đối phương. Thình thịch, thình thịch, nhịp tim tăng nhanh như thể họ đang thi xem ai nhanh hơn.

Jin Hyoseop cảm thấy nhẹ nhõm vì cậu có thể chắc chắn rằng Andante vốn không phải như vậy, vì anh đang có vẻ nghiêm túc một cách không phù hợp với tình huống này. Tiếng tim đập dường như vang vọng bên tai cậu như một bằng chứng cho thấy anh vẫn thích cậu.

Chỉ với một nụ hôn, trái tim cậu đã tan chảy và cậu cảm thấy như mình đã quay trở lại thời điểm cậu chỉ nhìn anh. Lúc đó, cậu không cần phải che giấu cảm xúc của mình trước hành động của anh, và cậu đã đỏ mặt và chồng chất cơ thể mình lên anh.

‘Hyung…’

Jin Hyoseop đã hôn anh trong một thời gian dài mà không biết thời gian đã trôi qua bao lâu.

Andante tỉnh táo lại và anh thận trọng lùi lại. Khi cậu mở mắt với một tinh thần uể oải, cậu đã nhìn thấy Andante đang rối bời. Dục vọng sôi sục trong đôi mắt vàng kim rực rỡ mà anh không thể che giấu.

Thật nực cười là Jin Hyoseop không ghét điều đó. Giống như những điều mà cậu chẳng quan tâm ở người khác nhưng lại cảm thấy buồn ở Andante, những điều khó chịu ở người khác thì cậu lại vui vẻ ở Andante. Cậu bây giờ mới biết rằng tất cả là do anh đặc biệt với cậu.

“Hyung…”

Một giọng nói trìu mến mà chính cậu cũng chưa từng nghe thấy đã tuôn ra. Jin Hyoseop quàng tay qua cổ Andante để hôn anh lần nữa.

Tuy nhiên, Andante đã ngăn tay Jin Hyoseop lại.

“để sau thôi , giờ anh có việc,… phải làm.”

“…Vậy anh định đi sao?”

Ánh mắt anh không thể rời khỏi đôi môi ướt át của Jin Hyoseop, và yết hầu anh nhấp nhô lên xuống. Jin Hyoseop đã biết từ lâu rằng anh đang hưng phấn vì cơ thể họ chạm vào nhau gần.

Andante nuốt khan vài lần rồi rời khỏi cậu. Vẻ mặt của anh khi thận trọng nắm lấy cánh tay Jin Hyoseop và lùi lại kiên quyết hơn cậu nghĩ.

“…Đừng kích thích anh quá nhiều. Anh có thể không chịu đựng được.”

“Tại sao anh lại phải chịu đựng?”

“Vì cơ thể em sẽ trở nên tồi tệ hơn.”

“Dù sao thì đó cũng chỉ là một chuyện nhất thời thôi. Bây giờ tôi không sao rồi mà.”

“Ngay cả như vậy cũng không được. Dù sao thì sự thật là cơ thể em sẽ bị tổn thương. Ngay cả khi em ổn bây giờ, em không biết điều gì sẽ xảy ra sau này đâu. Anh… anh không muốn em gặp nguy hiểm.”

“Ngay cả khi hyung gặp nguy hiểm sao?”

“Ừ.”

Đó là một câu trả lời không chút do dự. Điều đó có nghĩa là anh không nói dối để được lòng đối phương. Chắc chắn đến mức Jin Hyoseop phải cắn môi để cố gắng kiềm chế cổ họng đau nhói. Bây giờ là lúc rồi. Thời điểm mà cậu hằng chờ đợi đã đến rồi.

“…Đó có phải vì em trai anh đã chết sau khi guiding, và anh không muốn tạo ra một guiding như vậy nữa, đúng không?”

Andante mở to mắt như bị sốc. Có vẻ như anh không nghĩ rằng Jin Hyoseop sẽ nói về chuyện này.

“Sao em biết chuyện đó?”

“Esper Koda đã nói với tôi. Anh ấy nghĩ rằng tôi cần phải biết.”

“A… Ra vậy. Bây giờ thì anh nhớ là Koda đã nói rằng anh ấy có điều gì đó muốn nói rồi. Chắc đó là câu chuyện này.”

Andante thở dài và nhẹ nhàng vuốt tóc cậu. Anh không phản ứng một cách đặc biệt gay gắt, mặc dù Koda đã kể vè quá khứ mà không hỏi ý kiến anh.

“Chà, anh không thực sự cố gắng che giấu nó. Anh chỉ nghĩ rằng không cần thiết phải kể nó thôi.”

Anh dường như nghĩ rằng không cần thiết phải bàn luận về những gì đã xảy ra. Tuy nhiên, rõ ràng là anh không mấy vui vẻ về câu chuyện về người em trai đã chết của mình.

Tuy nhiên, Jin Hyoseop vẫn phải hỏi. Có điều gì đó cậu muốn xác nhận. Đó là một điều cần thiết.

“Lý do anh lo lắng cho cơ thể tôi là vì em trai anh đã chết sau khi guiding, và anh không muốn tạo ra một guiding như vậy nữa, đúng không?”

“Điều đó cũng đúng, nhưng… ngay cả khi chuyện đó không xảy ra, có lẽ nó cũng sẽ giống nhau thôi.”

Andante nói trong khi nhẹ nhàng sửa lại mái tóc rối bù của Jin Hyoseop. Ánh mắt anh lướt qua đôi môi đang bóng lên của Jin Hyoseop.

“Anh không muốn em bị thương vì bất kỳ lý do gì.”

Thái độ Andante thờ ơ như thể nguyên nhân là do người khác, hay do chính anh thì cũng không sao cả. Đôi mắt của Jin Hyoseop rung động trước câu trả lời đó.

“Vậy… nếu tôi… nếu tôi trở thành guide hạng SS, và cơ thể tôi không có vấn đề gì ngay cả khi tôi guiding cho anh. Vậy thì anh sẽ làm gì?”

Jin Hyoseop cố gắng hết sức để di chuyển đôi môi luôn cứng đờ. Andante cười chua xót khi nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của cậu, vẻ mặt lộ rõ rằng cậu đang lo lắng về câu trả lời nào sẽ được đưa ra.

“Đừng lo lắng. Anh sẽ không làm gì cả.”

“…”

“Cho dù em vẫn duy trì được hạng S, hay em được thăng lên hạng SS, anh sẽ không bao giờ cố gắng chiếm hữu em một lần nữa đâu. Khi mười lần guiding kết thúc, anh sẽ chuyển quốc tịch guild Onaip từ Hàn Quốc sang Argentina, và sau đó chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.”

Anh sẽ chuyển đến Argentina. Jin Hyoseop chậm rãi chớp mắt trước kế hoạch mà cậu nghe thấy lần đầu tiên.

“Vì vậy, hãy quên những gì anh đã nói lần trước đi. Em không cần phải từ bỏ tương lai của mình để trốn tránh anh nữa. Chỉ cần… em hãy sống cuộc sống mà em muốn, làm những gì em muốn làm.”

“Tại sao anh… lại làm vậy?”

Cậu đã đoán trước được câu trả lời nào sẽ được đưa ra, nhưng cậu vẫn muốn nghe trực tiếp. Cậu sẽ không bao giờ chán nghe người mình yêu nói rằng anh yêu mình.

“Lần trước, anh đã nói rõ rằng anh sẽ không buông tay. Tại sao anh lại thay đổi ý định như vậy?”

Như thể có tiếng trống đang vang lên bên tai cậu. Jin Hyoseop hỏi trong cơn say của sự ngọt ngào đó, và Andante đã thốt ra một câu trả lời không đi ngược lại kỳ vọng của cậu.

“Vì anh muốn em biết rằng anh đối với em là tình yêu.”

Vì  anh muốn cậu nhớ đến hai chữ ‘tình yêu’ thay vì ‘sự ám ảnh’.

Đó là khi một cảm giác ngây ngất vượt quá giới hạn, bạn sẽ không nhớ gì cả. Jin Hyoseop không thể nói bất cứ điều gì về cảm giác mà cậu đang trải qua lần đầu tiên. Chỉ những lời cuối cùng của Andante mới lấp đầy Jin Hyoseop.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo