Guide Cấp S Phết Mật Ong - Chương 240

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Ngoại truyện đặc biệt 19

"Vậy, vậy thì đi guild nào cũng được sao? Tại sao lại là guide Jin Hyo Seop..."

"Hình như Hyo Seop của chúng ta cũng quên mất rồi. Dù sao thì em ấy vẫn đáng yêu mà. Quên sạch chuyện mấy năm trước luôn rồi."

Ngay khi nhắc đến Jin Hyo Seop, khóe miệng Andante giãn ra. Nhưng chỉ được một lúc. Anh lại trưng ra vẻ mặt khó chịu như muốn nói 'phiền phức' rồi chỉ vào bản hợp đồng.

"Dù sao thì là vậy đó, đọc hợp đồng đi, nếu thấy thích thì đóng dấu. Nếu không thích thì chỉ vào chỗ nào trong danh sách mà cậu ưng cũng được."

"À, không! Tôi không có ý kiến gì hết!"

Đúng như Andante đã nói, nếu là guild Hàn Quốc thì Yang Sunho cũng sẽ thoải mái hơn nhiều. Và với anh ta, chỉ cần không bị lôi vào thế giới ngầm đã là may mắn lắm rồi.

Soạt soạt. Cầm lấy chiếc bút mà Andante đưa cho, anh ta liền ký tên ngay dưới con dấu của Cục An ninh Quốc gia. Thế là hợp đồng giữa họ đã được ký kết.

Yang Sunho sẽ được vào guild với đãi ngộ tốt nhất, không tương xứng với cấp C. Và Cục An ninh Quốc gia, khi có được guide Yang Sunho, anh ta một trường hợp đặc biệt với hai năng lực, có thể nhắm đến vinh quang trong quá khứ một lần nữa.

"...Xong rồi ạ."

"Tốt. Sau khi đưa cái này đi thì khoảng 3 ngày sau sẽ về Hàn Quốc, đi cùng chúng tôi là được."

"Vâng, tôi hiểu rồi. À, tôi có thể hỏi một câu... được không ạ?"

"Hừm..."

Không hề giấu giếm vẻ khó chịu, Andante nhìn chằm chằm Yang Sunho rồi thở dài thườn thượt.

"Chuyện gì?"

Thái độ đó khiến anh ta muốn buột miệng nói 'không có gì' ngay lập tức. Nhưng vì quá tò mò nên Yang Sunho nuốt nước bọt rồi hỏi.

"Không phải mối quan hệ giữa anh và Esper Shin Hae Chang không tốt sao? Sao, trước kia..."

"À, chuyện đó."

Yang Sunho cũng có mắt có tai nên cũng biết ít nhiều về chuyện xưa giữa họ. Đặc biệt là chuyện đó đã xảy ra ở Hàn Quốc nên hầu như người Hàn Quốc nào cũng biết.

"Không phải tục ngữ Hàn Quốc có câu 'Thương người ghét cho thêm bánh' sao? Là vậy đó."

"Dạ...?"

"Hơn nữa, Hyo Seop cứ lo lắng là vì tôi mà uy tín của guild Hàn Quốc bị giảm sút nên mỗi lần đều để ý đến Cục An ninh Quốc gia, tôi cũng không thích điều đó."

Vế sau thì anh lẩm bẩm nhỏ như thể nói cho qua chuyện, nhưng dường như nó lại là lý do đúng hơn so với vế trước.

"Esper Andante thật sự rất thích guide Jin Hyo Seop nhỉ."

"Chuyện đương nhiên."

Khi nhắc đến guide của mình, vẻ mặt Andante lại tràn đầy sức sống.

"Người vừa quyến rũ, vừa đáng yêu, lại còn biết làm nũng như Hyo Seop thì tìm đâu ra? Thậm chí còn có năng lực nữa, sao mà không mê cho được."

"...Dạ?"

"Em ấy thật sự rất đáng yêu và quyến rũ đến phát điên. Đến mức đáng lo ngại luôn ấy chứ."

Trước ánh mắt nồng nhiệt đó, Yang Sunho ngượng ngùng gật đầu.

'... Đúng là đồ cuồng vợ.'

Những lời từ tận đáy lòng đó anh ta phải kìm nén lại vì sợ Andante thay đổi ý định. Nếu Jin Hyo Seop ở đây chắc hẳn cậu ấy đã cúi gằm mặt xuống rồi thở dài.

-----------------------


"Vì lý do đó... thật sự cảm ơn anh, guide Jin Hyo Seop!"

Yang Sunho cúi gập người thật sâu trước Jin Hyo Seop. Một lời chào chứa đựng lòng biết ơn sâu sắc. Jin Hyo Seop đỡ anh ta đứng dậy.

"Người nên cảm ơn là tôi mới đúng. Nên không cần phải làm đến mức này đâu."

"Tôi biết anh giúp tôi vì ân huệ của ông tôi, nhưng dù sao thì guide Jin Hyo Seop vẫn là ân nhân của tôi! Tôi sẽ không quên ơn này đâu!"

Trước Yang Sunho đang nắm chặt hai tay, Jin Hyo Seop mỉm cười dịu dàng. Nụ cười đó quá đỗi dịu dàng và ấm áp đến mức Yang Sunho thoáng ngẩn người ra. Nhưng anh ta chợt tỉnh táo lại khi cảm nhận được ánh mắt sát khí ngút trời từ phía sau của Andante.

'Quả nhiên là guide Jin Hyo Seop. Đúng là người có sức hút.'

Đó là kết luận mà Yang Sunho đưa ra sau khi tận mắt chứng kiến Andante yêu Jin Hyo Seop đến mức nào trong thời gian Jin Hyo Seop không có ở đây.

Từ esper của SPIA mà anh ta đã gặp khi đến chỗ Yu Jin, cho đến Giovanni, người muốn có được Jin Hyo Seop, và cả câu chuyện cũ của esper Shin Hae Chang. Anh ta chỉ có thể nghĩ rằng Jin Hyo Seop có năng lực như vậy. Và vì đó là thứ không thể học được nên Yang Sunho đã từ bỏ một cách dứt khoát mà không hề tiếc nuối.

"Sau này khi đã ổn định rồi nhất định tôi sẽ mời anh một bữa ở Hàn Quốc, guide Jin Hyo Seop!"

"Nếu là chuyện đó thì... vâng. Tôi sẽ mong chờ. Đi đường cẩn thận nhé."

Yang Sunho định bước vào cổng dịch chuyển đã mở ra, chợt nhớ ra điều gì đó nên quay lại.

"À, guide Jin Hyo Seop. Liệu anh có thể đến viếng mộ ông tôi cùng với tôi vào ngày giỗ ông ấy không?"

"...Tôi đi cùng sao?"

"Vâng. Nếu đi cùng thì chắc hẳn ông tôi sẽ thích lắm... À! Tất nhiên là nếu guide Jin Hyo Seop không cảm thấy bất tiện ạ!"

"Tôi hoàn toàn không cảm thấy bất tiện. Ngược lại... cảm ơn vì đã đề nghị."

"Vậy, vậy là tôi có thể gặp anh vào ngày giỗ tới sao?"

Jin Hyo Seop gật đầu.

"Vâng. Hẹn gặp anh vào ngày giỗ tới."

"Vâng! Hẹn gặp lại cậu!"

Yang Sunho vẫy tay lia lịa với vẻ mặt rạng rỡ như thể vừa hẹn hò xong rồi bước vào cổng. Koda khẽ cúi đầu rồi đi theo sau.

Cánh cổng nhấp nháy rồi biến mất, Jin Hyo Seop nhìn chằm chằm vào khoảng không một lúc.

"...May quá."

"Ừ. May thật."

Jin Hyo Seop xoa ngực mình, tay còn lại nắm chặt tay Andante bên cạnh. Anh cũng đáp lại bằng cách nắm chặt tay Jin Hyo Seop.

"Cảm ơn anh. Cảm ơn vì đã giúp đỡ."

"Chỉ có vậy thôi mà. Nếu là chuyện em muốn thì anh có thể làm bất cứ điều gì."

"Nhưng, đây không phải là chuyện anh thích làm cho lắm mà."

Thật ra Jin Hyo Seop biết rõ. Ông của anh ta, ân nhân của cậu, có ý nghĩa như thế nào đối với Andante.

'Chắc chắn là anh ấy đã rất khó chịu.'

Dù vậy, cậu vẫn không thể làm ngơ để báo đáp ân huệ. Nhưng Andante đã giúp anh ta thay Jin Hyo Seop. Thậm chí còn giúp đỡ Shin Hae Chang, người mà anh còn ghét hơn cả vậy.

"Nếu em nghĩ vậy thì nên thưởng cho anh đi chứ."

"Em toàn bị anh phạt thôi mà. Anh muốn được thưởng sao?"

"Đương nhiên rồi. Người làm việc xấu thì bị phạt, người làm việc tốt thì được thưởng, đó là chuyện đương nhiên mà?"

Trước những lời trơn tru đó, Jin Hyo Seop bật cười.

"Vậy, anh muốn gì?"

"Ừm. BJ 24 tiếng?"

"Anh định bẻ hàm em sao?"

"Nếu khó quá thì chơi đùa kỹ hơn một ngày nữa cũng được."

Andante vuốt ve mông Jin Hyo Seop một cách kín đáo. Cho dù không có thành viên guild nào đi chăng nữa thì anh vẫn là một người trước sau như một. Jin Hyo Seop nhẹ nhàng gạt tay Andante ra rồi đứng đối diện với anh.

"Vốn dĩ người quyết định phần thưởng là người trao thưởng, nên em sẽ quyết định."

"Xì."

Khi tất cả những gì anh muốn đều bị từ chối, Andante bĩu môi. Nhưng dù sao thì việc được thưởng cũng là một chuyện tốt nên anh ngoan ngoãn gật đầu.

"Em sẽ cho anh cái gì?"

"Nhắm mắt lại đi ạ."

"Ừ."

Anh từ từ nhắm mắt lại. Trước khi mí mắt khép lại hoàn toàn, Jin Hyo Seop đã kịp nhìn thấy sự mong đợi thoáng hiện trong ánh mắt Andante nên bật cười.

'Đúng là người có những góc đáng yêu mà.'

Jin Hyo Seop vòng tay trái qua cổ Andante rồi áp sát người vào anh. Và bằng tay phải, cậu lấy ra món đồ đã chuẩn bị sẵn trong túi. Môi cậu ghé sát vào tai anh.

"Anh."

Jin Hyo Seop, sau khi đã chuẩn bị xong, cắn nhẹ vành tai anh rồi thì thầm.

"Em yêu anh."

"Bộp." Andante mở mắt ra. Câu chuyện mà anh nghe hằng ngày, có gì đặc biệt mà ánh mắt anh lại rung động đến vậy. Nắm bắt thời cơ, Jin Hyo Seop đưa thứ mình đang cầm đến tai bên kia.

"Hyo Seop à, em... Ư!"

Cảm nhận được một âm thanh và cơn đau xuyên qua da thịt, Andante giật mình. Anh ngơ ngác một lúc rồi sờ soạng cái tai đang nóng bừng của mình.

"...Khuyên tai?"

"Vâng. Em thấy có loại đơn giản chỉ cần ấn vào thôi nên đã mua thử."

Jin Hyo Seop xoa vành tai mình với vẻ mặt hơi ngượng ngùng. Đó là chiếc khuyên tai màu vàng giống hệt cái mà cậu đã đeo cho Andante.

"Em đã chuẩn bị cái giống hệt của em... Anh có thích không ạ?"

Andante không thể nhìn thấy hình dáng của anh ngay lập tức nên chỉ lẳng lặng nhìn chiếc khuyên tai trên tai Jin Hyo Seop rồi gật đầu.

"...Được đấy."

"Vậy thì tốt rồi. À, nhưng mà đang chảy máu kìa. Anh đợi em một chút nhé."

"Không sao."

"Để em lau máu cho anh."

Mặc dù anh nói không sao nhưng Jin Hyo Seop vẫn dùng tay áo lau vành tai cho anh.

"Anh có đau không ạ?"

"...Đau chứ."

"Dạ?"

Rõ ràng là cậu đã chọn loại one-touch (một chạm) mà người ta quảng cáo là không đau. Nghe esper cấp S nói đau, Jin Hyo Seop hơi bối rối. Vì máu dính trên tay áo nên cũng khó mà cho là anh đang đùa.

"...Anh đau nhiều lắm ạ?"

"Ừ. Tim anh hẫng một nhịp vì lời nói của em đó. Đến giờ vẫn còn đập thình thịch nè, em thử nghe xem?"

"À, anh đừng có đùa em."

"Anh nói thật đó."

Andante kéo tay Jin Hyo Seop đặt lên ngực mình.

"Tim anh đập nhanh quá vì lời nói của em. Đến mức anh còn không cảm thấy tai mình bị thương nữa đó."

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo