Việc đứng dưới vòi nước lạnh quá lâu để làm đầu óc tỉnh táo lại, cuối cùng đã vắt kiệt sức lực của cậu. Hakyung giờ đây còn chẳng buồn thất vọng về sự thảm hại của bản thân. Đầu cậu nặng trĩu, tầm nhìn nhòe đi, và cậu cảm thấy như vẫn đang lạc lối giữa những giấc mơ và ký ức.
Cậu luôn như vậy mỗi khi nhớ lại thời điểm mình thức tỉnh thành guide. Chỉ cần hồi tưởng lại một cách sống động cũng đủ để cảm nhận lại những cảm xúc, cảm giác, biểu cảm của người khác và thậm chí là cả không khí xung quanh ngày hôm đó. Sau đó, cậu khó có thể lấy lại sự bình tĩnh trong một thời gian, như thể cậu đang phải chịu đựng di chứng của việc thức tỉnh vậy.
Mùa hè năm cậu mười lăm tuổi, khi cậu nhận ra mình đã nhìn cha bằng một ánh mắt khác lạ.
Vào lúc đó, việc cấp bậc của cậu là F không còn quan trọng nữa. Tâm trí cậu lúc đó chỉ còn dòng suy nghĩ phải tránh xa ông ra. Rõ ràng, có thể hắn ta là esper của cậu. Nhưng điều đó không có nghĩa là cậu có thể quấn lấy cha mình một cách quá lộ liễu.
May thay, hắn đã ngừng hoạt động như một esper. Nhưng đáng tiếc là cậu không thể tận mắt chứng kiến những kỳ tích tuyệt vời đó, nhưng nếu hắn ta vẫn còn hoạt động, tình hình có lẽ sẽ phức tạp hơn nhiều.
'Mình đã có thể lao vào ông ấy mất.'
Sau cùng, đó là bản chất của một guide. Những sinh vật luôn khát khao được chạm vào esper của họ.
Nếu không, họ sẽ dần biến đổi và cuối cùng ở trong trạng thái quá tải, trở thành những con quái vật mất đi lý trí. Dẫn dắt người khác chỉ là một giải pháp tạm thời, nó không thể giải quyết vấn đề cốt lõi. Giống như một người sẽ hóa điên nếu không nhận được sự quan tâm từ người tình của họ.
Cậu đã biết rõ điều đó. Cũng như các esper được đặt tên theo năng lực, các guide cũng có những hiện tượng tự nhiên đi kèm vì họ sở hữu năng lực.
Cậu biết rất rõ, nhưng hiểu trong đầu và chấp nhận trong tim là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
‘Hơn nữa…’
Hakyung đưa tay lên che đi đôi mắt lờ đờ mệt mỏi.
Ai có thể biết trước được? Rằng trái tim trơ trẽn này của cậu sẽ còn lớn hơn thế nữa.
Thật sự mà nói, ban đầu, cậu chỉ luẩn quẩn kìm nén dục vọng ‘quan hệ với cha mình’. Nhưng khi trưởng thành, một khúc mắc khác lại lặng lẽ xuất hiện.
Nếu như, bằng cách nào đó, cậu đã từng quan hệ với cha mình? Thì như vậy đã đủ chưa?
‘…Chưa.’
Với một câu trả lời chắc nịch, ham muốn của cậu đã tự ý thay đổi bản chất.
Cậu muốn ngủ với cha mình. Không chỉ một lần, mà nhiều lần. Cậu muốn duy trì mối quan hệ đó một cách lặp đi lặp lại. Và khi ở bên cạnh hắn, cậu không muốn hắn để tâm đến bất kỳ ai khác ngoài cậu. Cậu muốn hắn phải dành trọn sự chú ý, ham muốn và tình cảm cho riêng mình cậu.
Chỉ nghĩ đến cảnh hắn dịu dàng âu yếm và thì thầm lời yêu với một người phụ nữ hay một người đàn ông khác đã khiến ngọn lửa trong lòng cậu bùng cháy lên.
Hakyung, nặng lòng mang theo những ngọn lửa đó, nước mắt chợt chực trào. Thật sự tốt hơn biết bao khi cậu chỉ có ham muốn được quấn lấy hắn…
‘Mình có lẽ… không, chắc chắn rồi.’
Cậu đã phải lòng với chính người cha của mình, một thứ tình cảm ngang trái.
***
“…Hakyung.”
“……”
“Im Hakyung.”
“…Hả, hả?”
“Cậu đang nghĩ gì mà ngơ ra thế? Hết giờ rồi. Đi thôi.”
Khi lấy lại được ý thức, chỉ còn lại cậu và Cha Hyunseo trong giảng đường. Cha Hyunseo, giống như hầu hết các bạn cùng lớp, là người mà cậu học cùng từ thời cấp hai và cấp ba. Khác biệt duy nhất là, ít nhất giữa họ có thể được coi là bạn.
Hakyung đưa tay vuốt mặt và đứng dậy.
“…Toi rồi.”
“ Gì cơ?”
Không hề hay biết về những rắc rối của cậu, Hyunseo vui vẻ hỏi lại.
“ Tôi không đọng lại được gì sau buổi học trước cả.”
Đó là một lớp học chuyên ngành kéo dài ba tiếng. Nghĩa là cậu đã dành cả ba tiếng đồng hồ chỉ để nghĩ về cha mình.
Cha Hyunseo vò rối mái tóc Hakyung một cách nhẹ nhàng, giống như đang cưng nựng một chú cún con.
“Tôi cũng đoán vậy. Tôi sẽ cho cậu mượn ID của tôi.”
“…Thật á?”
“Sao lại không?”
“Cảm ơn nha. Tôi sẽ khao cậu một bữa.”
Hakyung tủm tỉm cười, cố gỡ lại mái tóc bù xù. Hyunseo nhìn xuống cậu, rồi đột ngột ngẩng đầu lên, môi hơi trề ra, vẻ mặt đầy suy tư.
“Hmm… thôi được rồi. Lần sau làm cho tôi một việc nhé.”
“Một việc à? Cậu cần tôi giúp gì sao?”
Câu hỏi đó khá hợp lý. Không giống như Hakyung, Hyunseo đã chứng minh năng lực của mình từ sớm và bắt đầu làm nhiệm vụ như một esper từ học kỳ đầu tiên của năm nhất. Mặc dù chỉ mới là sinh viên đại học, cậu ấy đã là một nhân tố hỗ trợ cho Hiệp hội Quản lý Thức Tỉnh Giả Hàn Quốc khi các hầm ngục mở ra.
Do phải dựa vào máy móc nếu không tìm được guide có bước sóng tương thích, xã hội thường có xu hướng hạn chế các esper trẻ tham gia hoạt động. Bởi lẽ, nếu họ trong trạng thái quá tải và gây ra sự phá hủy cho cả một thành phố thì đó sẽ là một tai họa khủng khiếp. Vì thế, chỉ những esper với khả năng kiểm soát năng lượng vượt trội mới được trọng dụng.
Cha Hyunseo đã tự tin vượt qua hàng tá tiêu chí do Hiệp hội Quản lý Thức Tỉnh Giả đặt ra vào năm cuối cấp ba và bắt đầu hoạt động vào tháng hai năm nay. Khi vào đại học, cậu ấy đã nhận được một ID cho phép truy cập các bài giảng đã được ghi lại mọi lúc mọi nơi trong trường hợp không thể đến lớp, và đây chính là chiếc ID mà cậu ấy đang đề nghị cho Hakyung mượn.
“Thì, ai mà biết được? Có thể sẽ có một việc gì đó. Bữa ăn thì quá tầm thường.”
“…Được rồi.”
Hakyung đồng ý ngay tắp lự, dù không biết liệu ngày đó có đến hay không. Ngoài ra, việc cậu ấy là một người thẳng thắn và không có gì để giấu giếm cũng góp phần khiến cậu đưa ra quyết định nhanh chóng.
Hai người rời khỏi giảng đường và trên đường đi đến căng tin sinh viên. Dù sao thì họ cũng phải ăn để lót dạ chuẩn bị cho tiết học tiếp theo.
“Này, Cha Hyunseo. Cơn gió nào đưa cậu đến đây vậy? Khó mà thấy cậu ở quanh đây đấy.”
“Ồ? Là Hyunseo kìa!”
“Cậu vừa đi làm nhiệm vụ về à? Cậu vẫn mặc đồng phục cơ à? Wow, trông ngầu quá – esper thiên tài đây rồi!”
Con đường đến căng tin sinh viên rất nhộn nhịp. Ngay cả ngoài các bạn học cùng lớp, không ai là không biết cậu ấy. Đó là một khung cảnh phù hợp với một người có thể giao du với bất kỳ ai, già hay trẻ, chỉ sau năm phút trò chuyện.
Nhờ đó, cậu có thể thấy khuôn mặt điển trai của cậu ấy tô điểm thêm nụ cười rạng rỡ. Haha, xin chào! Vâng, esper thiên tài đây rồi! Trong khi cậu ta bận rộn chào hỏi lại, Hakyung lại chìm đắm trong những suy nghĩ khác.
Ngay khi họ ngồi xuống cùng với khay đồ ăn trước mặt, cậu hỏi.
“Cha Hyunseo. Cậu… cao lên đấy à?”
“Hmm? À! Phải, 1 centimet. Chính xác là 1.3 centimet. Nó không thực sự thấy rõ, nên tôi cũng chả để ý.”
“ Thế chính xác chiều cao của cậu là bao nhiêu?”
Hakyung bất giác lắp bắp hỏi thêm.
“Tôi à? 188.4. Giờ là 189.7.”
Biểu cảm của cậu ấy vẫn vô tư khi trả lời cậu. Chắc chắn cậu ấy không nghĩ nhiều về nó. Hakyung khuấy nồi lẩu với một trái tim u ám.
Chiều cao đó lẽ ra phải là của mình…
“Ha… Hakyung, cậu ghen tị vì tôi cao hơn à? Hửm? Bé con của anh, em ghen tị với người anh trai cao lớn này à?”
“Ah, thôi đi.”
Cha Hyunseo dường như không hề lãng phí vô ích năm tháng tuổi trẻ đó, cậu ấy đã sớm nhìn thấu tâm trí của Hakyung. Cậu trai ấy, người luôn có vẻ mặt tươi sáng và ngây thơ như một chú chó Golden Retriever to lớn, đột nhiên nhăn mũi lại và cười khúc khích một cách tinh nghịch. Rồi cậu ấy lại thô bạo xoa đầu Hakyung.
Khi Hakyung kháng cự đẩy tay cậu ấy ra tỏ vẻ khó chịu, cậu ấy nói với đôi mắt có ý cười.
“Đừng ghen tị. Tôi thực sự thích cậu của bây giờ.”
“…Cái vẻ ngoài lùn tịt này à?”
“Phải. Khi tôi ôm cậu, cậu vừa vặn trong vòng tay tôi.”
Dừng lại đi.
Hakyung chợt im bặt và đờ đẫn người ra. Một sự căng thẳng kỳ lạ dâng lên trong chốc lát.
Đôi mắt của Cha Hyunseo mỉm cười sâu hơn nữa.
“Hakyung của chúng ta chỉ nên xinh đẹp cho riêng tôi thôi, nhưng cậu quá xinh đẹp, đó là một vấn đề lớn. Nếu cậu cao hơn nữa…”
“……”
“Tôi sẽ không được chào đón như bây giờ nữa, đúng không? Haha!”
“À…”
Gã này, thật sự đấy.
Tiếng cười vui vẻ của cậu ta đã xua tan hoàn toàn bầu không khí kỳ lạ từ vài giây trước. Nét mặt tươi tắn với nụ cười rạng rỡ trông rất sảng khoái. Đó là một khuôn mặt điện ảnh có thể xuất hiện trong quảng cáo nước điện giải đấy. Ngay cả điều đó bây giờ cũng thấy thật bực bội.
‘Mình quên mất.’
Gã này sẽ chơi những trò tinh ranh với khuôn mặt của một chú chó Golden Retriver ngây thơ vô số tội.
Hành vi quấy rối của nhóm Han Hee-gyeom quá tồi tệ đến nỗi nó đã che khuất mọi thứ, nhưng cậu ấy cũng không hoàn toàn vô tội. Đôi mắt trong sáng và khuôn mặt tử tế của cậu ấy chỉ là một lớp vỏ bọc mạnh mẽ. Tuy nhiên, cậu ấy chắc chắn là cùng một giuộc với bọn chúng. Cậu ấy là người duy nhất đứng về phía Hakyung khi cậu bị cô lập công khai.
Thay vì cầm thìa lên và bắt đầu ăn, cậu trai ấy lại chống cằm nhìn chằm chằm cậu. Rồi đột nhiên lại phá vỡ sự im lặng bằng cách hỏi Hakyung, người đã bắt đầu ăn, bằng một giọng nói trầm.
“Hakyung, cậu có đang cảm thấy rung động không?”
“E hèm!”
Sau khi nghe xong, Hakyung chợt bị nghẹn mà ho sặc sụa, cậu vội quay đầu ra để không ho vào bản mặt tên khốn trước mặt này. Tên điên này. Cậu ho mạnh đến mức khiến nước mắt trào ra. Hakyung giơ ngón giữa ra thay cho câu trả lời cho câu hỏi vừa nãy. Dù sao thì, mấy tên esper này, dù là tên này hay tên kia, đều bị mất trí hết rồi.
“Tr..trong khi đang ăn, khụ! Đùa quá đáng như vậy….”
Thực đơn hôm nay là lẩu kim chi.
Cậu càu nhàu khi lau đi nước mắt. Dường như một bữa trưa yên bình là một điều xa xỉ đối với cậu. Nỗi bực bội tự nhiên càng dâng lên cao hơn.
“Cậu không cần phải tham gia lớp tiếp theo, nên cậu mới cố tình làm vậy phải không-.”
“Lần này, tôi không nói đùa.”
“……?”
Đôi mắt của Hakyung tràn đầy sự nghi vấn. Lừa tôi một lần, xấu hổ thay cậu. Nhưng lừa tôi hai lần, tôi tự thấy xấu hổ thay. Cha Hyunseo nhẹ nhàng chạm vào tay Hakyung, như thể xoa dịu một con mèo đang xù lông cảnh giác.
“Nếu tôi không đùa thì sao, Hakyung?”
“……”
“Nếu tôi nói tôi muốn làm bạn đời của cậu thì sao?”
Ánh mắt cậu ấy, giờ đã không còn tiếng cười.
Hakyung cảm thấy như mình đang đứng trước một sự thật mà cậu không nên biết.
“Vậy, cậu sẽ là guide của tôi chứ?”
***
Thành ra , các tiết học hôm nay hoàn toàn chẳng thu lại được gì.
“Khốn kiếp, thằng khốn! Cậu không thể làm cho đàng hoàng à?”
“……”
Chỉ với 30 phút. Đó là khoảng thời gian để bầu không khí xung quanh Hakyung chuyển từ tiếng cười đùa vui vẻ sang những lời chửi rủa khắc nghiệt.
‘Nghĩ lại đi.’
Gã đó nói vậy và bỏ đi. Bỏ mặc Hakyung một mình giữa những esper tồi tệ này.
Đó đã là thời điểm mà lòng tự trọng của cậu đang bị bào mòn dần trong các buổi thực hành dẫn dắt. Hakyung nhìn người cộng sự của mình, đang sôi sục đến phát điên. Gã đó mặt đỏ bừng, chắc đang cân nhắc xem có nên đấm Hakyung một phát hay không.
“Xin lỗi.”
Trong thế giới này, thiếu năng lực là một tội lỗi. Có cấp bậc thấp, và do đó, không thể khéo léo bao phủ bước sóng của esper do thể trạng của mình, là một tội lỗi. Dù cảm thấy bất công đến đâu, một guide không thể dẫn dắt là một kẻ tội đồ.
Hakyung mân mê cái máy đặt giữa hai người với đôi mắt u ám. Một cái máy hình trụ dài, mỏng. Đó là một ‘bộ điều khiển cân bằng’.
Các esper và guide sẽ chích tay của họ bằng kim ở mỗi bên, tiêm chất lỏng vào trong hình trụ, và khi họ cầm đầu hình trụ, bước sóng ban đầu sẽ bị gián đoạn, và giai đoạn dẫn dắt sẽ bắt đầu. Trong khi các bước sóng dao động, nó sẽ tạm thời điều chỉnh chúng để phù hợp, tạo ra hiệu quả dẫn dắt hoặc tăng hiệu suất. Chất lỏng được tiêm vào làm giảm căng thẳng và có tác dụng tăng cường tâm trạng tương tự như thuốc phiện, vì vậy nó còn được gọi là ‘cân bằng cực độ’.
Và hiện tại, ‘bộ điều khiển cân bằng’ mới nhất chỉ hoạt động với các guide cấp D trở lên. Với cấp thấp hơn, nó không thực sự hiệu quả do năng lượng không đủ.
Đó thực sự là một sự thiếu năng lực.
Hakyung không còn bận tâm về tình huống này nữa, một phần là lỗi của cậu và một phần không. Năm năm đã đủ dài để khiến một người quen với việc chịu đựng và không còn mong đợi sự thay đổi.
‘Wow… một guide cấp F không thể dẫn dắt ngay cả với ‘cân bằng cực độ’. Có thể gọi đó là guide không?’
‘Không phải là một trò lừa đảo khi hắn vào đây sao?’
‘Đúng vậy. Hắn không thể chứng minh mình có thể dẫn dắt, vậy thì khác gì một người bình thường được đối xử đặc biệt?’
‘Hừ, khốn kiếp. Chắc chắn là có ô dù tốt.’
Việc dẫn dắt đã chẳng hiệu quả từ ngày đó, và giờ đây, nó vẫn là một sự thất bại không thể nào thay đổi.
Khi ấy, ngay cả các guide cấp D cũng không được bao phủ hoàn toàn. Phiên bản hiện tại là thành quả của nhiều cải tiến. Vì lẽ đó, dù một phát minh mang tính cách mạng đã ra đời, Hakyung vẫn không có lựa chọn nào khác ngoài ngồi lặng thinh như một bao lúa mì đi mượn trong suốt buổi dẫn dắt.
Cậu là guide, nhưng lại không thể dẫn dắt.
Điểm nổi bật của 'bộ điều khiển cân bằng' không chỉ là khả năng dẫn dắt những bước sóng không tương thích. Nó còn mang đến một phương pháp dẫn dắt không cần tiếp xúc, điều chưa từng có trong một thế giới mà sự dẫn dắt chỉ có thể thực hiện bằng cách chạm. Nó đã mở ra một kỷ nguyên mới của việc dẫn dắt bằng bức xạ lần đầu tiên.
Ngay cả với một thiết bị tuyệt vời như vậy, mọi người vẫn không thể hiểu được một guide vẫn không thể dẫn dắt. Đến cả Hakyung còn không hiểu nổi bản thân mình, vậy thì người khác làm sao có thể?
Mặc dù cậu đã vội vàng chuyển đến trường này, nhưng cuộc sống không hề dễ dàng chút nào. Đó là một sự khắc nghiệt dường như đang khiển trách sự tự mãn của cậu.
“…Xin lỗi.”
Ngay cả khi đã là sinh viên đại học, cảm giác vẫn như hồi ở trường cấp ba. Sự thiếu năng lực vẫn như vậy, ngày đó và bây giờ.
“Thôi, chết tiệt. Bỏ đi. Tôi nói thật, đừng bao giờ nghĩ đến việc vào đội hỗ trợ esper như Hiệp hội Quản lý Thức Tỉnh Giả hay quân đội. Trừ khi cậu đang cố ám sát tất cả các esper đàng hoàng khác.”
Cộng sự esper cho buổi học này cuối cùng đã bỏ đi trong cơn thịnh nộ. Và, đó là một lời cảnh báo tử tế, thật chu đáo làm sao.
Hakyung vẫn ở lại một mình trong buồng dẫn dắt, chờ đợi. Đó là một tình huống quen thuộc.
Quen thuộc, nhưng,
‘Tại sao mình lại cảm thấy chán nản thế này…’
‘Cậu có muốn là guide của tôi không?’
Có phải vì gã trai kia đã đột ngột phát tiết và bỏ đi không?
Trớ trêu thay, ngay sau khi nhận được lời đề nghị đó, Hakyung đã nghiêm túc cân nhắc. Mình có nên làm vậy không? Liệu điều đó có giúp mình thoát khỏi sự tự ti mệt mỏi này không?
Đó là một lời đề nghị từ một người đã chứng kiến tất cả những mặt thảm hại của cậu. Vì cậu ta đã biết đủ, cậu ta có lẽ sẽ không chỉ trích cậu vì không thể dẫn dắt. Nhưng…
‘Hakyung… con phải nói thì cha mới biết được.’
Vầng hào quang vàng mà cậu nhận ra ngay khi nhìn thấy nó. Bước sóng như của cha cậu…, bước sóng của ‘esper của mình’.
Liệu cậu có thể chọn một con đường khác khi biết điều đó không? Đó là vấn đề. Ngay cả khi đó là một bước sóng mà cậu phải nhìn cả đời… vẫn như vậy.
‘Làm sao mình lại không biết được…’
Khi biết rằng esper của mình đang ở ngay bên cạnh.
‘Nếu là ông ấy, mình có thể… dẫn dắt.’
Cậu có thể làm được. Nếu cậu chỉ thử với ‘Im Cheonghyeon’. Bởi vì việc nhìn thấy bước sóng của esper với tư cách là một guide có ý nghĩa như vậy. Đó không phải là lời nói dối, vì đó là kiến thức được dạy ở trường.
Theo lời của một giáo viên guide, một guide có thể ‘cảm nhận’ bước sóng của một người mà họ có thể dẫn dắt, còn ‘sự hình dung’ là một giai đoạn vượt xa hơn cả việc cảm nhận hay cộng hưởng.
‘Nếu tiêu chí để phân biệt năng lực của esper là ‘năng lượng,’ thì tiêu chí để phân biệt năng lực của guide là gì? Đó là ‘phạm vi và độ sâu.’ Nói cách khác, cấp bậc càng cao, họ càng có thể bao phủ các bước sóng không phù hợp với bước sóng của họ, và trong trường hợp ngược lại, họ phải phù hợp với bước sóng ban đầu của mình càng gần càng tốt để dẫn dắt. Và giả sử họ gặp một esper mà họ có thể chữa lành, tất cả các guide đều cảm nhận được bước sóng của esper đó. Đương nhiên, tỷ lệ phù hợp càng cao, họ càng cảm nhận được mãnh liệt và sâu sắc hơn.’
Nói tóm lại, nó có nghĩa là mức độ họ có thể dẫn dắt từ bước sóng ban đầu của mình là mấu chốt.
‘Mặt khác, ‘độ sâu’ thì hơi khác một chút. Sự gắn kết năng lượng này, được thể hiện bằng ‘độ sâu’ nó đồng nghĩa với câu hỏi ‘bạn có thể khôi phục người khác đến mức nào.’ Nếu phạm vi là về số lượng, thì độ sâu là mức ảnh hưởng trên từng cá nhân. Điều thú vị là đặc điểm này hoạt động độc lập với cấp bậc. Bạn có thể dẫn dắt nhiều người nhưng chỉ giữ cho họ sống sót, hoặc bạn chỉ có thể dẫn dắt hai hoặc ba người nhưng khôi phục họ về trạng thái tốt nhất từ đầu đến chân. Hệ thống xếp hạng guide mà chúng ta biết, nói một cách chính xác, là một sự phân chia gọn gàng ảnh hưởng dựa trên ‘phạm vi’. Điều này có thể đếm được, và do đó dễ dàng để đặt ra tiêu chuẩn.’
Phạm vi và độ sâu. Sau khi lắng nghe lời giải thích từ giáo viên, Hakyung đã bắt đầu phân loại cái trước là ‘cảm nhận’ và cái sau là ‘cộng hưởng’. Cậu tính xem bao nhiêu esper cậu có thể cảm nhận và cậu có thể chữa lành họ hoàn hảo đến mức nào.
Theo những gì Hakyung biết, chỉ có một guide đã đạt đến đỉnh cao của cả hai đặc điểm. Người đó chính là Guide cấp S đầu tiên của Hàn Quốc.
‘Có vẻ như tôi là người duy nhất thấy điều này thú vị. Để tôi kể cho các em một câu chuyện mà các em chắc sẽ thấy thú vị đấy. Lúc nãy, tôi đã nói rằng các em có thể cảm nhận được bước sóng của một esper mà các em có thể dẫn dắt, đúng không?’
‘Vâng!’
‘Các em đã bao giờ nghĩ về điều gì sẽ xảy ra khi em gặp một người duy nhất hấp thụ tất cả các khả năng, cơ thể và tâm hồn của em như một guide chưa?’
‘chưa ạ!’
Cô giáo cười nhạt. Khóe miệng hơi nhếch lên, dưới ánh đèn mờ, vẫn còn đọng lại trong ký ức của Hakyung một thời gian dài.
‘Bước sóng sẽ ‘xuất hiện’. Không chỉ vượt qua cấp bậc mà còn cả phạm vi và độ sâu, cảm nhận và cộng hưởng, cho phép em ngay lập tức nhận ra và dẫn dắt người kia.’
Cô nhún vai khi nói.
‘Nếu họ là một người đặc biệt như vậy, việc đánh dấu có lẽ cũng có thể xảy ra chứ?’
***
Cậu hoàn thành các lớp học còn lại và dành cả đêm để làm bài tập. Đương nhiên, cậu cũng xem lại bài giảng đã bị lỡ bằng ID mà Cha Hyunseo đã đưa cho cậu.
Sắp tới tôi sẽ xuống bến Busan. Mã ID là 451201695. Mật khẩu là ‘imhakyeongnaegeo’ bằng tiếng Anh.
Thấy thế nào? Có vẻ là một mật khẩu sẽ không dễ bị hack đúng không?
Đã có một sự cố nhỏ, nhưng chúng ta hãy bỏ qua nó.
Sau đó, trước 10 giờ, cậu đã ngủ gục xuống bàn như thể đã bất tỉnh. Bị phân tâm bởi các lớp học và Cha Hyunseo, cậu đã không để ý rằng cơ thể mình đang có những dấu hiệu khác lạ.
Khi đang say giấc nồng, Hakyung đột nhiên bừng tỉnh bởi một luồng nhiệt không lường trước.
“Ư…”
Nóng quá… Chăn của cậu ướt đẫm mồ hôi.
‘Hả…? Sao lại ẩm ướt thế này?’
Cậu lẩm bẩm trong cơn mơ màng, chưa hoàn toàn tỉnh táo. Khi đổ mồ hôi lạnh vì bị sốt, phần dưới cơ thể cậu có thường ướt đẫm như thể vừa đổ thứ gì đó lên không nhỉ?
Nó không chỉ ở mức độ dính mà còn như thể cậu đã đổ thứ gì đó lên…
Đó là lúc một linh cảm xấu ập đến trong ý thức đang dần trở nên minh mẫn hơn.
Thịch.
Với một tiếng "thình thịch" mạnh trong lồng ngực, một thứ gì đó đang rỉ ra từ bên dưới. Nói chính xác hơn, nó đã "tràn ra".
Hakyung, như bị một thứ sức mạnh vô hình điều khiển, cậu vô thức đưa tay xuống. bàn tay cậu lướt qua vùng háng, tìm đến phía dưới, trượt qua bộ phận sinh dục và dừng lại ở cái lỗ đang siết chặt, nơi vùng đáy chậu trơn nhẵn.
Đáng lẽ nó phải siết chặt…
“A… a…”
Cái gì thế này?
Cái gì thế này? Cái gì thế này? Cái gì thế này? Cái gì thế này? Cái gì thế này?
Chất lỏng trơn trượt trên đầu ngón tay cậu. Một thứ gì đó trong suốt và nhớp nháp, kết cấu khác với tinh dịch. Hakyung theo bản năng nhận ra rằng chất lỏng trơn trượt làm ướt mông cậu chính là thứ này. Cậu nhận ra lý do cậu đột nhiên rỉ dịch từ nơi hậu huyệt.
‘Cơ thể mình… đang biến đổi.’
Năm năm kể từ khi cậu thức tỉnh ở tuổi mười lăm. Hakyung chưa bao giờ ‘chạm’ vào một esper có bước sóng phù hợp với cậu. Nghĩa là năng lượng dẫn dắt chỉ tích tụ trong cơ thể cậu.
Và bây giờ, ở tuổi hai mươi.
Quá trình biến đổi thể chất đã bắt đầu.