Kẻ Đánh Cắp Trái Tim - Chương 77

Truyện tổng 209 chương ( 27 chương ngoại truyện ), không có lịch ra chap cố định

Chương 77

“Nhưng mà lạ ghê. Thằng bé này đâu phải gu của chị?”

Yoon Jung, bạn của Seo Hyun, lên tiếng sau khi quan sát Woo Seung một lúc lâu.

“Ừ thì cũng không phải. Nhưng trông dễ thương mà, đúng không?”

“Dễ thương thì dễ thương thật… nhưng mà trông non quá.”

Chị không có ý chê đâu nhé? Yoon Jung nói thêm rồi mỉm cười với Woo Seung. Cũng phải thôi, gu của Seo Hyun trước giờ vẫn luôn là những gã đàn ông cơ bắp với làn da rám nắng. Chỉ cần đến đây vài lần là biết ngay. Lúc nào cô cũng chỉ chọn những tiếp viên mà vừa nhìn đã biết là đầu tư không ít thời gian trong phòng tập. Nếu không phải vì tình cờ gặp nhau ở nhà thờ, sẽ chẳng bao giờ có chuyện Seo Hyun chọn Woo Seung.

“Ai mà ăn mãi cơm được chứ. Thỉnh thoảng cũng phải đổi gió bằng mì Ý hay món khác. Phải không, Woo Seung?”

Seo Hyun vừa xoa gò má trắng mịn của cậu vừa cười ranh mãnh. Woo Seung cũng cười đáp lại, ngoan ngoãn gật đầu.

“Nhìn da của em này. Đúng là trời ban mà.”

Từ lúc còn ở khu chính, Seo Hyun đã luôn ghen tị với làn da trắng không tì vết của Woo Seung. Cô thường véo nhẹ hoặc xoa xoa tay lên má cậu, nói rằng chạm vào thích vô cùng.

“Da chị cũng đẹp mà.”

“Da chị là nhờ đắp tiền vào đó.”

“Còn da em là nhờ tuổi trẻ ạ.”

Vì họ không ép cậu uống rượu hay có những hành động thân mật, Woo Seung cũng có thể thoải mái trò chuyện. Thỉnh thoảng cậu lại đút cho họ một miếng trái cây, hoặc lau đi vệt nước đọng trên ly rượu, Seo Hyun sẽ trầm trồ một tiếng rồi lén dúi cho cậu một tờ 10 nghìn won.

“Này em, mà sao dạo này không thấy em đi nhà thờ nữa thế?”

Tất nhiên, thi thoảng cô vẫn vặn vẹo cậu bằng những câu hỏi hiểm hóc như vậy.

“À, em chuyển nhà rồi nên giờ đi nhà thờ khác ạ.”

“Kể cả chuyển nhà rồi cũng nên đi chỗ cũ chứ. Đặc biệt là em, càng phải đi đều đặn vào.”

“…”

“Em hiểu ý chị nói gì mà, đúng không?”

Seo Hyun và Yoon Jung nhìn nhau rồi phá lên cười khanh khách. Woo Seung hiểu rất rõ ý nghĩa đằng sau lời nói của Seo Hyun, và cả lý do tại sao họ lại cười.

Khi tình cờ chạm mặt cô ở nhà thờ, Woo Seung đã vô cùng hoảng hốt, trái ngược hoàn toàn với vẻ thản nhiên của Seo Hyun. Cô còn tỏ ra thân thiết, hỏi tại sao cậu lại giấu chuyện mình là con chiên của Chúa. Người mua thì đường hoàng, kẻ bán lại phải khúm núm. Tình huống trớ trêu đó khiến cậu thấy lợm giọng, buồn nôn.

Ngay sau đó, Woo Seung đã chuyển nhà thờ. Dù nhờ cuộc gặp gỡ ấy mà Seo Hyun thỉnh thoảng lại gọi cậu để giúp cậu kiếm tiền, nhưng đó là chuyện hoàn toàn khác.

Dù vậy, Woo Seung vẫn không tỏ ra khó chịu, chỉ nhẹ nhàng cho qua lời của Seo Hyun. May mắn là Chan Il đã khéo léo lái sang chủ đề khác, và câu chuyện nhanh chóng chuyển hướng. Chan Il ở phòng chờ lúc nào cũng lầm lì, nhưng vào phòng tiếp khách thì như cá gặp nước. Cậu ta khuấy động không khí bằng những câu chuyện hài hước, rồi bằng những cử chỉ thân mật và trêu đùa vừa phải, dễ dàng chọc cho Yoon Jung cười không ngớt.

Họ vào phòng được khoảng ba mươi phút thì có tiếng gõ cửa. Chan Il, người ngồi đối diện cửa, đứng dậy mở ra, và Kim Jeong Oh mỉm cười bước vào.

“Có chuyện gì vậy?”

“À, không có gì đâu ạ. Nghe tin chị đây đến, Giám đốc nói muốn qua chào một tiếng, không biết bây giờ có tiện không ạ?”

“Ồ, Giám đốc Yeom á?”

Seo Hyun đặt ly whisky xuống, nở một nụ cười rạng rỡ.

“Dĩ nhiên là bọn chị hoan nghênh rồi. Mau mời anh ấy vào đi.”

Trái với sự chào đón nhiệt tình của Seo Hyun và Yoon Jung, Woo Seung lại vô cùng kinh hãi trước chuyến viếng thăm đột ngột của Tae Jeong. Tim cậu như hẫng một nhịp rồi rơi thẳng xuống vực thẳm, lồng ngực thắt lại đau nhói.

Kim Jeong Oh nói sẽ mời Giám đốc vào ngay rồi cúi đầu chào một cách lễ phép. Ngay trước khi đóng cửa, anh ta có liếc nhìn Woo Seung, nhưng vì cậu đang mải dán mắt vào góc bàn nên không hề nhận ra.

“Tự dưng thế nhỉ? Giám đốc Yeom mà cũng ghé qua à.”

“Chị cũng thấy lạ.”

Seo Hyun điều hành một công ty tín dụng chuyên mua bán và quản lý các khoản nợ xấu, nên cũng có mối quan hệ sâu sắc với Tae Jeong theo nhiều phương diện. Thời mới thành lập công ty, cô từng được chị dâu của Tae Jeong giúp đỡ, ngoài ra cũng thỉnh thoảng lấy được thuốc qua Trưởng phòng Han, một tay sai của hắn.

“Sợ sếp của mấy đứa đến à? Nhìn nó rúm vào kia kìa.”

Phát hiện ra bộ dạng cứng đờ của Woo Seung, Seo Hyun cười ha hả, chỉ cho Yoon Jung xem. Vẻ mặt căng cứng của cậu rõ rành rành đến nỗi cả căn phòng được một phen cười vỡ bụng.

“Sếp của mấy đứa đáng sợ lắm à?”

Chan Il liếc nhìn Woo Seung rồi nói tiếp.

“Thực ra bọn em cũng ít khi được gặp Giám đốc lắm ạ.”

Cậu ta khéo léo lảng tránh câu hỏi khó, ngụ ý rằng mình không biết nhiều về Giám đốc. Lời đồn về hắn thì đúng là rất đáng sợ, nhưng hắn vốn dĩ không bao giờ nói chuyện với tiếp viên, nên lời của Chan Il cũng không hề sai.

“Mấy người cái tôi cao thường khó gần mà.”

Seo Hyun cười ranh mãnh như thể đã hiểu tất cả. Ngay lúc cô xoay tròn ly whisky trong tay, cánh cửa bật mở. Chính là Tae Jeong, như đã báo trước.

“Giám đốc Yeom. Lâu quá không gặp~”

“Đến lúc nào thế?”

Tae Jeong vừa đập đập bao thuốc lá vào lòng bàn tay vừa hỏi.

“Bọn chị à? Đặt phòng lúc 8 giờ.”

“Sao tự dưng lại mò sang biệt quán thế này.”

Hắn nói chuyện với Seo Hyun một cách suồng sã. Chênh lệch tuổi tác không nhỏ, nhưng hắn vẫn nói trống không, xem ra quan hệ của họ không hề đơn giản. Sắc mặt Woo Seung dần tối sầm lại khi cậu cố gắng mường tượng ra mối quan hệ giữa hai người.

“Cậu Tae Jeong, ngồi đi chứ. Đứng đó làm gì.”

Yoon Jung vừa vẫy tay vừa kêu mỏi cổ. Tae Jeong liếc nhìn quanh bàn như đang tìm bật lửa, rồi sải bước vào trong. Hắn ngồi phịch xuống bên cạnh Woo Seung, phủi điếu thuốc đang ngậm trên môi ra. Ánh mắt Woo Seung dán vào điếu thuốc rơi vô lực xuống sàn.

“…”

Woo Seung dè dặt ngước nhìn Tae Jeong đang ngồi ngay bên phải mình. Ánh mắt hắn lập tức chiếu thẳng xuống khiến cậu hoảng hồn, vội vàng nhìn đi chỗ khác.

“Giám đốc Yeom đến làm Woo Seung nhà ta sợ chết khiếp rồi kìa. Tính sao đây.”

Tae Jeong gác chân lên ghế sofa, xoay hẳn người lại. Hắn vắt tay trái lên lưng ghế, những ngón tay khẽ gõ gõ nhịp.

“Chị gọi thằng này tới à?”

“Ai cơ, Woo Seung á?”

“Ừ.”

Seo Hyun chớp mắt vài cái rồi thản nhiên đáp, “Nghe tin Woo Seung qua biệt quán nên chị qua chơi thôi.”

“Chứ không phải nó liên lạc với chị trước à?”

“Là chị gọi nó trước mà? Sao thế?”

Seo Hyun nhấp một ngụm whisky đã nhạt đi vì đá tan rồi từ từ đặt ly xuống. Woo Seung, người đáng lẽ phải đợi sẵn để đút hoa quả, giờ đây lại ngồi im thin thít, hai tay đặt trên đùi. Cảnh tượng đó khiến cô bật cười.

“Bộ sếp hay bắt nạt nhân viên lắm à? Woo Seung, sao em cứng đờ ra thế kia.”

Seo Hyun vươn tay ra, định xoa má Woo Seung như lúc nãy. Nhưng một bàn tay to lớn, gân guốc, nổi rõ xương khớp đột nhiên chặn trước mặt cô. Chính là bàn tay lúc nãy còn gác trên lưng ghế, gõ nhịp ra vẻ dò xét.

“Đụng vào làm gì.”

Seo Hyun ngây người nhìn chủ nhân của bàn tay đang che gần nửa khuôn mặt Woo Seung. Bàn tay bị gạt ra của cô lơ lửng một cách ngượng ngùng trong không khí.

“Ối chà.”

Một lúc sau, Seo Hyun đưa tay che nửa miệng, thốt lên một tiếng cảm thán.

“Ối chà chà.”

“Ối cái đéo gì.”

Bất chấp vẻ mặt cau có đáng sợ của hắn, Seo Hyun không hề nao núng, đôi mắt cô sáng lên.

“Hai người là gì của nhau thế?”

Ngón tay sơn màu hồng đào lần lượt chỉ vào Woo Seung rồi đến Tae Jeong.

Hắn nhìn xuống gò má đang ửng đỏ vì căng thẳng và nóng ran của cậu. Bàn tay to lớn của hắn che khuất tạo thành một vệt bóng tối, nhưng không sao che được làn da trắng mịn ấy.

“Món đồ này là do tôi bỏ tiền ra mua đấy.”

“…”

“Chẳng hiểu sao lại đang bán thân ở đây nữa.”

Tae Jeong hạ bàn tay đang che mặt cậu xuống, giả vờ dùng mu bàn tay vuốt ve chỗ giao giữa cổ và vai cậu. Chỉ là một cử chỉ vu vơ, nhưng có lẽ do sự chênh lệch vóc dáng quá lớn, trông cậu hệt như một con thú ăn cỏ bị mãnh thú ngoạm vào gáy.

“…Thằng bé này trông ngơ ngơ, chẳng có tí thực tế nào, thế mà lại vớ được quả lớn nhỉ.”

Seo Hyun lẩm bẩm như tự nói với mình, kèm theo đó là ánh mắt nhìn họ đầy kinh ngạc.

Cô từng nghĩ, thằng bé này trông xinh xắn, nhìn thì cũng thích mắt đấy, nhưng sẽ không trụ được lâu. Nó không có tài dỗ ngọt khách như những tiếp viên khác, ca hát nhảy múa cũng chẳng giỏi. Ở khu chính, Woo Seung tuy rất được các cô gái trẻ yêu thích nhờ ngoại hình như thần tượng, nhưng đúng như Seohyun dự đoán, cậu không câu được vị khách sộp nào. Vậy mà bây giờ lại là Tae Jeong, một tin tức không thể nào gây sốc hơn.

“Nhưng không phải Giám đốc Yeom đang hẹn hò với phụ nữ sao?”

Nghe vậy, Tae Jeong nghiêng đầu về phía Woo Seung, giọng nói thờ ơ cất lên.

“Nước nôi đầy đủ, mút mát cũng giỏi. Thằng nhóc này làm giỏi như đàn bà vậy.”

“Trời.”

Qua đôi môi hé mở của Seo Hyun lại bật ra một tiếng thở kinh ngạc. Cô vội vàng uống cạn ly whisky như để dập tắt cơn khát cháy cổ. Sự hứng thú trong mắt cô càng thêm sâu đậm.

“Hôm nay chúng ta cứ chơi thế này một hôm đi. Chị thấy vui quá rồi đây này. Làm sao bây giờ?”

Seo Hyun phấn khích gõ tay liên tục lên bàn. Đúng không, đúng không? Cô quay qua lại giữa Yoon Jung và Tae Jeong, nhưng Yoon Jung chỉ đáp lại bằng một vẻ mặt khó xử.

“Cậu Tae Jeong đến đây giống như để dằn mặt ấy, liệu có được không chị?”

“Sao lại không. Cùng chơi không được à? Chị không đi tăng hai đâu.”

Đúng lúc đó.

“Tăng hai?”

Ngay khi hai từ “tăng hai” vừa thốt ra từ miệng Seo Hyun, sắc mặt Tae Jeong sầm lại, lạnh ngắt.

“Hả?”

“…”

“À, ngày xưa, ngày xưa ấy mà. Lúc Woo Seung còn ở khu chính.”

Seo Hyun vội lấy tay vỗ vỗ lên môi như thể đã lỡ miệng. Nhưng càng nói, tình hình lại càng tệ đi. Yoon Jung vẫy tay về phía Seo Hyun, ra hiệu bảo cô dừng lại. Lúc này Seo Hyun mới nhận ra không khí đã thay đổi, bèn ngượng ngùng im bặt.

“Tăng hai?”

Giọng nói trầm thấp của Tae Jeong chậm rãi vang lên, xé tan sự tĩnh lặng ngột ngạt trong phòng.

Bình luận
bbright
bbrightChương 77
Tới nái=)))
Trả lời·4 giờ trước
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo