Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
#133
Haaa.
Winston mệt mỏi dụi hai mắt. Anh đã uống đến bốn tách cà phê rồi mà vẫn không thể ngăn được cơn buồn ngủ ập đến. Đã quá giờ tan làm từ lâu, nhưng trước mặt anh vẫn còn một núi tài liệu cần giải quyết. Anh phải xem xét tất cả những tài liệu này trong ngày hôm nay và hoàn thành việc phân loại chúng vào sáng mai. Chỉ nghĩ đến thôi cũng đã khiến anh muốn nôn mửa.
Sau khi vào công ty của cha mình, mọi chuyện vẫn ổn trong một thời gian. Với lý do làm quen với công việc, anh tan làm sớm hơn giờ quy định và dành thời gian vui vẻ bên Yujin, họ đã có những ngày tháng hạnh phúc. Anh dạy Yujin lái xe và tìm những cửa hàng ngon xung quanh để cùng nhau ăn uống. Đã vài lần họ được mời đến các bữa tiệc, và trong quá trình đó, Yujin đã kết bạn với một vài người.
Nếu nghĩ đến những chuyện sau này thì đó là một điều rất may mắn. Winston bắt đầu bị công việc đè bẹp theo đúng nghĩa đen, và thời gian họ ở bên nhau ngày càng ít đi.
May mắn thay, trước đó Winston đã dạy Yujin nhiều thứ để cậu có thể giết thời gian. Yujin đi taxi hoặc phương tiện công cộng đến những nơi khá xa. Nếu cậu tìm thấy một món đồ yêu thích, cậu sẽ mua nó và cho Winston xem. Đôi khi cậu ấy cũng tặng quà cho bạn bè, và cậu ấy vẫn ổn. Nhờ đó, Winston cũng yên tâm tập trung vào công việc, nhưng từ lúc nào đó, những tin đồn không hay bắt đầu lan truyền.
"Hôm nay anh cũng về muộn sao?"
Winston đang nhanh chóng xử lý các tài liệu tồn đọng sau khi cúp điện thoại thì đột nhiên một giọng nói vang lên. Ánh mắt không mấy thiện cảm của anh hướng về phía Gordon đang mở cửa nhìn anh. Khuôn mặt tươi tắn của người anh không hề có vẻ mệt mỏi. Winston biết rõ anh ta lơ là công việc ở công ty như thế nào. Anh ta thường xuyên về sớm và đôi khi thậm chí còn không đến. Đôi khi anh không thể hiểu nổi tại sao mình lại phải dốc hết sức vào công việc công ty đến như vậy. Không ai trong số các anh em của anh lại tận tâm như vậy cả.
Lý do chỉ có một. Vì Yujin. Winston muốn mang đến cho Yujin một cuộc sống thoải mái và tiện nghi hơn bất kỳ ai. Khi họ rời khỏi gia tộc, cuộc sống của họ rất tồi tệ. Trong khi Winston vùi đầu vào công việc, Yujin dần dần uống rượu. Có lẽ để quên đi sự cô đơn. Vì đó không phải là một nơi an toàn, nên cậu không thể tự mình ra khỏi nhà. Vì vậy, Yujin đã uống một hoặc hai ly rượu mà Winston đã mua mỗi ngày rồi đi ngủ. Mỗi khi nhìn thấy dáng vẻ đó, Winston lại băn khoăn liệu việc anh cùng Yujin rời khỏi gia tộc có phải là một lựa chọn đúng đắn hay không.
Nhưng bây giờ thì khác. Yujin có thể đi bất cứ đâu và có đủ khả năng để làm bất cứ điều gì mình muốn. Tất cả là nhờ Winston đã quay trở lại gia tộc. Vì vậy, Winston đã quyết tâm rằng lần này anh sẽ không bao giờ bỏ cuộc.
Nếu có một ngày đứa bé được sinh ra, anh sẽ giao lại đế chế cho đứa bé đó. Để làm được điều đó, anh phải được lòng cha mình. Một khi anh đã quyết tâm quay trở lại gia tộc, mục tiêu đã rõ ràng. Và anh nghĩ rằng sự hy sinh của mình bây giờ là quá nhỏ bé. Thỉnh thoảng anh cũng cảm thấy hoài nghi về ý nghĩa của một cuộc sống bận rộn đến mức anh không thể dành thời gian cho Yujin một cách trọn vẹn như thế này.
Ai cũng có vị trí của riêng mình.
Anh tự an ủi mình bằng cách nghĩ như vậy. Gordon và những người anh em khác chỉ ăn chơi và tận hưởng sự giàu có của gia tộc, nhưng đó là cuộc sống được ban cho họ. Winston không được ban cho một cuộc đời như vậy. Anh cũng không có ý định từ bỏ. Cách duy nhất còn lại là bám víu vào con đường này và chạy về phía trước.
"Tôi vẫn còn nhiều việc phải làm."
Winston liếc nhìn những tài liệu chất đống như để khoe mẽ rồi đưa mắt xuống những tài liệu đang xem dở, Gordon thở dài một tiếng lớn đến mức chói tai.
"Thật đáng thương cho em trai tôi. Em đã phải khổ sở thế này mà cậu ta thì……."
"Phải, trong khi tôi làm việc, Yujin gặp gỡ bạn bè và mua những thứ mình muốn và tận hưởng cuộc sống. Em ấy đang tận hưởng sự tự do mà cha đã tước đoạt khỏi em ấy bấy lâu nay."
Winston lặp lại những lời mà anh đã lặp đi lặp lại đến phát ngán lần này. Bộc lộ hết cảm xúc chán ghét. Hầu hết mọi người sẽ rút lui ở giai đoạn này. Nhưng Gordon không phải là hầu hết các đối thủ.
"Tự do và buông thả rõ ràng là khác nhau mà. Chà, nếu em không quan tâm thì cũng tốt thôi... Anh không cảm thấy thoải mái khi nhìn em trai mình bị lợi dụng mà."
"Nếu anh có gì muốn nói thì nói nhanh rồi biến đi. Tôi bận lắm."
Gordon khúc khích trả lời Winston, người đã thô bạo buông lời "Tôi không rảnh như anh".
"Anh biết rồi. Anh chỉ muốn cho em biết rằng omega của em thường xuyên dẫn đàn ông lên giường thôi mà."
Winston chỉ cười khẩy. anh đang nói những điều vô lý gì đây. Nhưng Gordon không hề lùi bước.
"Có lẽ em không muốn tin, nhưng đó là sự thật. Em cũng biết mà? Ngay từ đầu cậu ta đã là một thằng điếm được mang về để làm công cụ nhận tinh trùng của cha. Chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả, cậu ta chỉ đang hành động theo bản năng thôi."
Winston không nói gì, đặt những tài liệu đang xem dở xuống. Anh từ từ đứng dậy khỏi ghế và duỗi thẳng lưng .Gordon giật mình lùi lại một cách rõ rệt khi ánh mắt họ chạm nhau. Nhìn người anh của mình, Winston lẩm bẩm bằng giọng đe dọa trầm thấp.
"Anh hẳn đã đoán trước được tôi sẽ phản ứng như thế nào khi anh dám nói những lời như vậy về Yujin, đúng chứ?"
"Tất nhiên rồi. Nhưng ai đó phải nói ra sự thật chứ? Anh chỉ đang gánh vác trách nhiệm của một người con trai cả một cách bất đắc dĩ mà thôi."
Khóe miệng của Winston nhếch lên một cách rõ rệt trước giọng điệu vội vã biện minh của anh ta. Mùi pheromone vốn luôn thoang thoảng xung quanh anh ta trở nên nồng nặc hơn và ánh vàng lóe lên trong con ngươi anh.
"Những con chuột muốn đeo chuông vào cổ mèo thường sẽ phải chết, đúng chứ?"
‘Nó có vẻ như thực sự sẽ giết mình nếu cứ tiếp tục như thế này’. Gordon cảm thấy một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng và vội vã lùi lại phía sau.
"Anh biết rồi, anh xin lỗi. Anh xin lỗi mà. Anh đã nói những lời quá đáng, xin hãy tha thứ cho anh!"
Thái độ hết lòng xin lỗi của người anh đang giơ hai tay ra khiến cơn giận của Winston dịu đi. Nếu không phải vì đống công việc đang chất đống trước mặt, anh đã bóp cổ Gordon ngay rồi, nhưng anh không có thời gian để làm điều đó. Hay là ném anh ta ra ngoài cửa sổ đi, Winston liếc nhìn tấm kính chắn gió phía sau lưng. Đó không phải là một lựa chọn tồi. Sẽ không mất nhiều thời gian.
Như thể nhận ra ý định của anh, Gordon tái mét mặt mày và lùi lại. Khi Winston cau mày, anh ta hét lớn từ đằng xa.
"Sẽ có ngày em phải hối hận thôi, em sẽ thừa nhận rằng những gì anh nói là đúng!"
Sau khi để lại những lời như trăn trối, Gordon vội vã chạy trốn. Nghe thấy tiếng bước chân dần biến mất, Winston cởi phăng chiếc cà vạt một cách thô bạo và ngồi xuống ghế. Anh đã lãng phí thời gian một cách vô ích. Anh đã lãng phí bao nhiêu thời gian chỉ vì phải nghe những lời vô nghĩa đó rồi.
Những hành động khiêu khích kiểu này không phải là chuyện của ngày một ngày hai. Không chỉ Gordon mà các thành viên khác trong gia đình cũng lần lượt đến đây. Nội dung thì tương tự nhau, nhưng có một điều giống nhau ở tất cả. Họ nói là Yujin đang lừa dối Winston và hiện đang tận hưởng một cuộc sống phóng túng bằng cách liên tục thay đổi đối tượng.
Winston mỗi khi nghe đều cười khẩy chế nhạo họ. Anh thậm chí còn cảm thấy thương hại cho những mưu kế quá đỗi nông cạn đó. Đó là một thủ đoạn quá thấp kém so với mưu đồ chia rẽ Yujin và anh. Chỉ cần làm như vậy, anh sẽ càng yêu Yujin hơn mà thôi. Càng nhận ra gia đình mình coi thường Yujin đến mức nào, Winston càng nghĩ rằng chỉ có mình mới có thể bảo vệ cậu ấy.
Yujin phản bội mình sao? Thật nực cười.
Anh cảm thấy tức đến mức bật cười thành tiếng. Winston ngồi thẳng lưng và tập trung trở lại vào công việc. Anh muốn nhanh chóng trở về với Yujin. Với người yêu duy nhất đang chờ đợi anh.
Cứ như vậy thời gian trôi qua, và rồi chuyện đó đã xảy ra.
--------------------
"Anh xin lỗi, bé cưng à. Có lẽ hôm nay anh không về được rồi."
Nghe thấy lời nói của Winston, cậu nghe thấy một tiếng hít sâu nhỏ từ bên kia đầu dây. Winston hình dung ra hình ảnh người yêu chắc chắn sẽ thất vọng rồi tiếp tục nói.
"Anh phải đi chuyến bay cuối cùng, nhưng anh không thể hoàn thành công việc cho đến lúc đó. Anh sẽ đến vào sáng mai, tha thứ cho anh, được không?"
Yujin im lặng một lúc rồi trả lời bằng giọng ỉu xìu.
"Vì anh làm việc nên cũng không còn cách nào khác mà... Không sao đâu ạ."
Đó không phải là một giọng nói ổn chút nào.
Nếu có thể, anh muốn chạy ngay đến ôm lấy người yêu và dỗ dành cậu bằng những nụ hôn, nhưng anh không thể làm được điều đó. Thay vào đó, Winston chuyển chủ đề và hỏi.
"Ban ngày em đã làm gì? Em có gặp bạn bè không?"
"À? Ừ..."
Yujin ngập ngừng rồi trả lời.
"Em chỉ... đi loanh quanh thôi mà……."
"Làm gì ?"
Trước câu hỏi của Winston, Yujin bắt đầu kể ra từng việc một. Winston gật gù ậm ừ và lắng nghe những lời nói tiếp theo của cậu. Ngay cả khi đang lướt qua và ký tên vào những tài liệu chất đống trước mặt, phần lớn sự chú ý của anh vẫn tập trung vào giọng nói của Yujin.
"Anh biết rồi, anh cúp máy đây. Anh xin lỗi, bé cưng ngủ ngon nhé."
Trước lời nói của Winston, Yujin trả lời bằng giọng ỉu xìu vâng ạ. Winston cũng không muốn cúp máy, nhưng anh không thể làm gì khác được.