Kiss The Scumbag - Chương 154

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

#154

Nghe thấy câu chuyện bất ngờ, Yujin rụt người lại. Đương nhiên là cậu nhớ. Làm sao cậu có thể quên được, cuộc đời cậu đã trở nên tồi tệ sau chuyện đó.

Cậu chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện có thể tồi tệ hơn thế.

Ngay cả trước khi đến nơi này, cậu đã nghĩ rằng vận may của mình là tồi tệ nhất rồi, nhưng một điều tồi tệ hơn thế đang chờ đợi cậu. Nghĩ lại những chuyện đã xảy ra ngày hôm đó, cậu vô thức rùng mình.

"Đương nhiên là tôi nhớ."

Yujin chế nhạo Winston, trừng mắt nhìn anh ta.

"Tôi đã nghe đi nghe lại di chúc vô lý của Harold đến hai lần, làm sao tôi có thể không nhớ được chứ? Ngay cả bây giờ khi nghĩ đến chuyện đó, tôi vẫn thấy ớn lạnh."

"Ra vậy."

Trái ngược với phản ứng kích động của Yujin, Winston cười khẩy.

"Tôi chỉ được nghe một lần thôi."

Thấy anh ta thản nhiên như vậy, Yujin tức giận sôi máu.

"Trong khoảnh khắc quan trọng đó, anh đã nghĩ gì vậy hả......."

"Cậu muốn biết sao?"

Đột nhiên Winston bước lên một bước. Với khoảng cách gần lại ngay lập tức, Yujin giật mình và vội vã lùi lại.

"Không."

Cậu trả lời trong khi cảnh giác như một con mèo đang xù lông. Cậu có một dự cảm chẳng lành.

"Tôi không cần phải biết..."

"Nghe này."

Trước khi Yujin kịp thốt nên lời, Winston đã lẩm bẩm, giọng nói như gió thoảng. Cậu lẽ ra phải nổi giận vì bị phớt lờ, nhưng thay vào đó, cậu chỉ còn biết lùi lại, lúng túng. Dường như đã đoán trước được, Winston không một chút do dự, sải bước về phía cậu. Khoảng cách giữa họ bị thu hẹp, chỉ còn lại sự ngột ngạt.

"Từ khi cậu xuất hiện trong thư phòng..."

"Dừng lại!"

"Trong đầu tôi chỉ toàn là hình ảnh cơ thể trần truồng của cậu."

Những lời lẽ trần trụi khiến Yujin há hốc mồm, kinh ngạc. anh ta có tỉnh táo không vậy? Trong buổi công bố di chúc, lại có thể nghĩ đến những chuyện như thế này?

"Đúng vậy." Winston, như thể đọc được suy nghĩ, bật ra một tiếng cười ngắn. "Tôi cũng không thể tin được, nhưng đó là sự thật. Cậu... ngồi lên ghế, không một mảnh vải che thân..."

"Tôi bảo anh dừng lại rồi."

Winston lại gần thêm một bước. Yujin lùi lại vội vã, nhưng vấp phải thứ gì đó. Mất thăng bằng, cậu ngã ngồi xuống.

"Đúng vậy, chính là cái ghế này."

Nói rồi, Winston đặt tay lên tay vịn, giam cầm Yujin trong vòng tay mình.

"Tôi kéo khóa quần xuống..."

Winston thì thầm, giọng nói trầm khàn, cúi người xuống. Dù không chạm vào, nhưng toàn thân Yujin nổi da gà. Cậu càng hoang mang hơn, vì đó không phải vì sợ hãi. Như thể biết được sự dao động của cậu, Winston thì thầm vào tai.

"Tôi banh hai chân cậu ra, và đâm vào."

Hơi thở nóng rực của hắn làm ngứa ran vành tai. Yujin nhắm nghiền mắt, cảm giác râm ran lan tỏa khắp cơ thể. Winston kết thúc câu nói, như đóng đinh vào.

"Sâu bên trong."

Một tiếng thở dốc đầy khoái cảm vô thức thoát ra. Yujin vội vàng mở mắt, cố gắng giữ lý trí. Mình đang làm cái quái gì thế này?

"Anh có biết những gì anh đang làm là quấy rối tình dục không?"

Lời phản đối yếu ớt, không hề có chút uy nghiêm. Giọng cậu khàn đặc, như tiếng kêu cuối cùng của lòng tự trọng. Winston cũng nhận ra điều đó. Hắn cười khẩy, đôi mắt cong lên đầy ẩn ý.

"Nó phụ thuộc vào cách đối phương cảm nhận ?"

Winston nhìn Yujin, gần đến mức cậu không thể tập trung. Cậu nhắm mắt, chỉ vì lý do đó. Đúng vậy, Yujin nghĩ. Chỉ vì tầm nhìn mờ mịt và chóng mặt. Cậu hoàn toàn không mong đợi một nụ hôn.

Nhưng khi môi họ chạm vào nhau, Yujin đã không hề kháng cự.

-----

 

Đôi môi hé mở, ngập ngừng. Lưỡi anh ta xâm nhập như một lẽ tự nhiên. Yujin vô thức nhíu mày, nhưng lại bất lực đón nhận nụ hôn. Nếu anh ta thô bạo, cắn mút môi cậu một cách thô bạo, cố gắng thỏa mãn dục vọng của riêng mình, cậu đã tỉnh táo và đẩy anh ta ra ngay lập tức. Nhưng Winston không làm vậy. Như thể hiểu rõ sự do dự của Yujin, anh ta kiên nhẫn, chậm rãi vuốt ve bên trong miệng cậu, mút nhẹ môi cậu. Vì vậy, Yujin không thể gạt anh ta ra, dù toàn thân đang run rẩy. Nụ hôn quá ngọt ngào, mềm mại, và khiến người ta khao khát hơn nữa.

"Ư...ưm..."

Cậu rên rỉ, vô thức ôm lấy má anh. Winston rời một tay khỏi tay vịn, ôm lấy eo Yujin. Cơ thể cậu trượt xuống một cách tự nhiên, nằm nửa người trên ghế. Vẫn không dứt nụ hôn, Winston ôm lấy Yujin bằng cả hai tay, Yujin tự nhiên quấn chân quanh eo anh.

Nụ hôn tiếp diễn, cho đến khi cơ thể cậu nằm dài trên chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi rộng lớn. Ngay cả khi môi rời nhau, Yujin vẫn tiếc nuối vòng tay qua cổ Winston, kéo anh lại gần. Trong khi lưỡi họ liếm láp nhau, nước bọt hòa quyện, Winston cởi thắt lưng, kéo khóa quần Yujin xuống. Cậu không hề phản đối, thay vào đó còn nâng hông lên giúp đỡ.

Yujin nghe thấy tiếng khóa quần Winston sột soạt. Ngay sau đó, thứ nóng rực của anh ta chạm vào phía dưới cậu. Trong khoảnh khắc sợ hãi, cậu khựng lại. Winston dừng nụ hôn, ngẩng đầu lên. Nhìn vào ánh mắt anh ta, như thể đang hỏi cậu có ổn không, Yujin dao động trong giây lát.

Hơi thở anh ta gấp gáp, đôi má ửng hồng, ánh mắt vàng rực lộ rõ sự hưng phấn. Ngay cả khi tiến đến tận cùng, Yujin cũng sẽ không nhận ra. Nếu cậu bảo anh ta dừng lại, thì sao? Thật nực cười, nhưng Yujin lại có một niềm tin chắc chắn rằng người đàn ông này sẽ lùi bước. Khoảnh khắc ý nghĩ muốn thử thách anh ta thoáng qua, cậu đã gạt bỏ nó, thay vào đó, nắm lấy má Winston, kéo lại gần. Thay vì trả lời, cậu tiếp tục nụ hôn, và động tác của anh ta bỗng trở nên vội vã, như thể không thể chịu đựng thêm. Tất nhiên, Yujin cũng vậy.

"Ư... Bư..."

Tiếng rên nghẹn ngào vỡ ra từ đôi môi đang bị hôn ngấu nghiến. Áp lực khủng khiếp khiến thành trong bị ép mở rộng, khiến cậu vô thức nhíu mày. Winston nắm lấy mông Yujin, banh ra, và tiến vào. Vật nóng bỏng, thô ráp lấp đầy bên trong cậu. Với sự hung bạo của dương vật đang xé toạc, Yujin cảm thấy nỗi sợ hãi, như thể mình đang bị xé làm đôi.

"Ổn mà."

Vô thức ôm chặt vai Winston, anh ta hôn lên khắp mặt Yujin và nói như để dỗ dành.

"Ổn mà, cưng à. Hít thở sâu vào, từ từ thôi. Đúng vậy..."

Theo lời anh ta, Yujin hít vào và thở ra. Winston đã dừng lại một lúc, bắt đầu lặp lại động tác tiến vào rồi dừng lại theo nhịp thở của Yujin.

...Ơ?

Đột nhiên, một mùi hương xa lạ thoang thoảng. Yujin nhanh chóng nhận ra mùi hương đó và giật mình.

Mùi pheromone của Winston.

Thật không thể tin được. Đó là một mùi hương mà cậu chưa từng cảm nhận được cho đến tận bây giờ, vậy mà tại sao đột nhiên lại xuất hiện, ngay lúc này?

Dù lộ rõ vẻ bối rối, nhưng một khi đã nhận ra mùi hương đó, nó dần thấm vào bên trong cậu ngày càng mạnh mẽ hơn. Chẳng mấy chốc, nỗi đau và sự kinh ngạc trở nên cùn mòn, và thay vào đó là khoái cảm. Sự hưng phấn của Winston truyền sâu vào bên trong cơ thể Yujin, khiến toàn thân cậu cũng nóng bừng lên.

"A, ha... a."

Tiếng thở của Yujin thay đổi rõ rệt. Winston cũng nhận ra điều đó. Động tác của anh ta trở nên nhanh hơn. Yujin dang rộng hai đùi, chấp nhận anh ta.

"Sâu hơn nữa, cho sâu hơn nữa..."

Âm thanh tuôn ra tùy tiện, không theo ý muốn.

"Làm ơn, bắn vào bụng tôi đi... Đổ đầy tinh dịch vào bên trong tôi đi, Winnie, nhanh lên..."

Bên trong cơ thể cậu nhức nhối, nóng ran như muốn chết đi. Yujin không thể kìm nén được, quấn chân quanh eo Winston, dùng hết sức kéo anh ta lại gần. Cuối cùng, nó chạm vào thành tử cung, dương vật anh ta phồng lên.

"Haaaa..."

Yujin ngửa cổ ra sau, rên rỉ. Chất lỏng nóng bỏng ào ạt đổ vào bên trong. Hương pheromone ngọt ngào, nồng nặc lan tỏa khắp cơ thể. Cảm giác như đầu óc cũng đang bị ngâm trong tinh dịch của Winston. Yujin siết chặt, cố gắng vắt kiệt, thít chặt lấy bên trong. Tiếng rên rỉ nặng nề thoát ra từ Winston. Và cuối cùng, sau khi xuất tinh, anh đổ gục lên người Yujin.

Trong một thời gian dài, chỉ còn tiếng thở dốc hỗn loạn vang vọng. Ha, Winston khẽ cắn, rồi thả môi Yujin ra, thở dài sâu thẳm.

"Siết chặt... Tuyệt vời... bên trong cậu."

Ngay cả sau khi xuất tinh, anh vẫn không rút ra. Tinh dịch tràn ngập, không một giọt lọt ra ngoài. Winston cắn vành tai Yujin, người đang hoàn toàn rũ rượi, rồi cười khẽ.

"Tôi đã sai. Mọi tưởng tượng đều vô nghĩa. Tôi muốn sống trong cậu luôn ấy."

Lời nói cuối cùng, có vẻ tự giễu. Phải chăng là sự chán ghét khi bị chính người mình hạ thấp, coi thường, thao túng, thậm chí không thể nghe được nguyện vọng của mình?

"Đừng lo, cưng à." Yujin nhại lại giọng điệu của anh. "Anh nghĩ chỉ có một mình anh có ý nghĩ đó thôi chắc?"

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo