Kiss The Scumbag - Chương 156

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

#156

"Cái, chỉ là cảm lạnh thôi."

Yujin vội vàng nói dối.

"Chỉ là vì sốt nên mùi pheromone trở nên nồng hơn thôi...... Đừng lo lắng."

Tất cả những người làm công, bao gồm cquản gia, đều là Beta hoặc Gamma. Cho đến nay, loại hình chất đặc biệt mà họ đã thấy chỉ là Alpha cực, nên họ sẽ không biết nhiều về Omega. Thm lo lắng và xem xét tình hình, quản gia nói "Ra vậy ạ" rồi nói thêm ngay.

"Tôi sẽ gọi bác sĩ riêng. Vì không thể tùy tiện uống thuốc..."

"Không sao đâu."

Yujin cố gắng cười trong khi cảm thấy nhiệt độ cứ lan ra mãi.

"Tôi sẽ sớm khỏe thôi. Không cần thiết phải gọi bác sĩ đâu."

"Nhưng mà."

"Tôi muốn nghỉ ngơi."

Yujin cố tình cắt ngang lời ông ta.

"Tôi ngủ một giấc sẽ khỏe thôi. Tôi không muốn bị làm phiền."

Giọng nói của cậu chứa đầy vẻ mệt mỏi đến mức chính cậu cũng nghe thấy. Có lẽ đôi má cậu đang đỏ bừng vì phát ban do sốt. Hơn nữa, hơi thở gấp gáp của cậu cũng cho thấy tình trạng không ổn của cậu. Với các triệu chứng thoạt nhìn giống như cảm lạnh, quản gia do dự một lúc rồi gật đầu.

"Tôi hiểu rồi. Vậy thì tôi sẽ theo dõi tình hình thêm. Nếu cậu cần gì thì hãy gọi tôi."

Sau khi dặn dò lần cuối, ông ta rời khỏi phòng. Yujin thở phào nhẹ nhõm chỉ sau khi ở một mình.

Còn hai ngày nữa sao.

Giáng sinh đã đến rất gần rồi. Sau Giáng sinh, cuối cùng cũng đến D-Day. Hôm nay lại là đêm Giáng sinh. Không biết vì lý do gì, Winston nói sẽ về sớm, và ngày mai là ngày nghỉ. Thật xui xẻo khi phải dành cả ngày với anh ta ngay trước  D-day, cậu nghĩ vậy, nhưng đó là điều kiện nên cậu phải chấp nhận.

Mình phải uống thuốc ức chế thôi.

Cậu không biết liệu thuốc có hiệu quả không vì chu kỳ động dục đang đến gần, nhưng đó là cách duy nhất. Cậu nhấc cơ thể nặng trĩu của mình lên, đi vào phòng tắm lấy thuốc ức chế ra và đổ vào miệng. Có lẽ vì chu kỳ động dục đang đến gần. Nếu không thì không có lý do gì để đột nhiên cảm thấy mùi pheromone.

Đúng vậy, chỉ có câu trả lời đó thôi.

Yujin gật đầu như để quyết tâm rồi nằm lại xuống giường. Cậu không hề biết mình đã ngủ thiếp đi, và cậu chìm vào giấc ngủ sâu như thể mất ý thức. Và cậu đã ngủ một mạch cho đến khi Winston trở về.

-------

 

"Bị cảm lạnh sao?"

Winston vừa về đến nhà khi ánh nắng mùa đông kịp tắt, khựng lại trước lời của quản gia. "Vâng," quản gia đáp, rồi nhanh chóng tiếp tục báo cáo.

"Tôi đã định gọi bác sĩ riêng, nhưng... cậu ấy nói muốn nghỉ ngơi hơn nên tôi đã không gọi."

Quản gia nói thêm,vẻ mặt vô cảm như thường lệ.

"Vì đã mang thai nên tôi cũng không thể cho cậu ấy uống thuốc, nên tôi chỉ theo dõi thôi. Tôi có nên gọi bác sĩ riêng ngay bây giờ không ạ?"

Winston im lặng một lúc. Như thể đang suy nghĩ điều gì đó, anh ta đáp "Không".

"Tôi hiểu rồi, cứ bỏ qua chuyện đó đi. Vậy Yujin đang làm gì bây giờ? Cậu ấy đã dậy chưa?"

Quản gia trả lời máy móc trước câu hỏi ca chủ nhân.

"Vâng, cậu ấy đang ở trong phòng của Angie. Hình như tình trạng đã tốt hơn lúc nãy một chút..."

Ông ta ấp úng, lo lắng liệu có nên gọi bác sĩ ngay bây giờ hay không, liệu Angie có bị lây cảm lạnh hay không. Nhưng Winston không nói gì thêm mà bước lên cầu thang.

"Đợi một chút."

Winston ngăn quản gia đang định đi theo mình lại

"Tôi sẽ đưa Angie xuống ngay thôi, nên hãy giải quyết mọi việc trước đi. Nhanh lên."

"Vâng, tôi hiểu rồi."

Quản gia không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại. Theo sau chủ nhân, người đang vội vã bước đi với vẻ mặt như đang rất sốt ruột, ông tỏ vẻ bối rối nhưng nhanh chóng trở lại vẻ mặt vô cảm thường thấy. ông liếc nhìn những người làm công đang bận rộn xung quanh, rồi bắt đầu công việc của mình.

Winston nhanh chóng đến trước cửa phòng của Angela. Anh đưa tay lên định gõ cửa, nhưng bỗng nhiên, một sự tò mò tinh nghịch trỗi dậy. Yujin và Angela đang làm gì nhỉ? Anh lén vặn tay nắm cửa, khe khẽ mở ra. May mắn thay, cánh cửa không hề phát ra tiếng động và cho phép anh nhìn vào bên trong. Cảnh tượng hiện ra trước mắt đúng như anh đã đoán. Yujin đang ngồi trên sàn, chơi đồ hàng với con gái, không khác gì những gì anh đã từng trải qua. Điểm khác biệt duy nhất là lần này, Angela đang ôm một con búp bê trẻ con.

 

"Thưa công tước, tôi lo lắng vì con búp bê không chịu ăn cơm. Tại sao lại thế nhỉ?"

Nói rồi, Angela đưa một tách trà đồ chơi nhỏ đến miệng con búp bê. Angela giả vờ cho con búp bê uống nước rồi đặt tách trà xuống

" búp bê luôn chỉ muốn ăn súp thôi à. Có nên đánh vào mông nó không ạ?"

Đột nhiên, Angela lật ngược con búp bê và vén váy lên. Angela giả vờ đánh vào mông con búp bê đang mặc quần lót. Yujin dịu dàng dỗ dành con bé.

"Angie, như vậy là không được. Phải dỗ dành nhẹ nhàng chứ."

"Con búp bê không nghe lời thì phải tát vào má ."

"Không được mà."

Yujin khuyên nhủ con bé, vẻ mặt lộ rõ vẻ bối rối.

"Đánh người khác và phá hoại đồ đạc là những việc rất xấu. Bố đã bảo con không được làm những việc đó rồi đúng không?"

"Vâng ạ."

Angela gật đầu và trả lời.

"Không được phá đồ đạc ạ."

"Đúng rồi."

Thấy Yujin mỉm cười nhẹ nhõm, Angela kiên quyết nói thêm.

"Vì mua cái mới tốn tiền ạ."

"Không phải thế."

Trong khoảnh khắc, Winston suýt bật cười. Anh cố gắng bịt miệng bằng một tay để kìm nén. Không hề biết về phản ứng của anh, Yujin nghiêm giọng với Angela:

"Nó cũng giống như đánh người khác vậy. Hành động bạo lực là xấu, con hiểu không? Sẽ thế nào nếu con nổi giận và ném đồ đạc lung tung? Các bạn sẽ nghĩ gì? Họ sẽ sợ con ?"

Angela nghiêng đầu, hình dung điều gì đó. Yujin kiên nhẫn nói tiếp:

"Con không được làm người khác sợ, Angie. Con phải bình tĩnh trò chuyện.?"

Sau một hồi thuyết phục nhẹ nhàng, Angela gật đầu. Vẻ mặt bĩu môi cho thấy con bé chưa hoàn toàn hiểu, nhưng nỗ lực chấp nhận của con rất đáng khen.

"Đúng vậy, Angie. Sau này con cẩn thận là được." Yujin xoa má Angela. Chỉ cần vậy thôi. Angela thông minh hơn những đứa trẻ cùng tuổi. Cậu mỉm cười hài lòng, nhưng đột nhiên một tiếng hắng giọng vang lên từ phía sau. Giật mình, Yujin và Angela quay lại. Winston tựa vào cửa. Bất ngờ trước sự xuất hiện của anh, Yujin chớp mắt.

"Ơ, anh đến từ khi nào vậy?"

"Không lâu. Chỉ một lát thôi."

Winston cố tình nói một cách mơ hồ. Khuôn mặt Yujin đột nhiên đỏ bừng lên. Cậu cảm thấy mùi pheromone thoang thoảng hình như đã trở nên nồng nặc hơn trong giây lát. Ngay lúc đó, Winston chuyển ánh mắt về phía khuôn mặt của Angela. May mắn thay, phương pháp này đã có hiệu quả. Sự hưng phấn nhanh chóng dịu đi, cậu thở phào nhẹ nhõm.

"Angie, con có vui không?"

Cậu cố tình tập trung vào Angela để tránh mắc sai lầm trước mặt con bé. Angela lúc này mới chỉnh lại tư thế và ngước nhìn Winston.

"Bác về sớm quá ạ."

"Ừ, vì là đêm Giáng sinh mà."

Winston vừa nói vừa cười, nhưng phản ứng đáp lại lại rất hờ hững. Nhìn vẻ mặt thờ ơ của Yujin con bé như thể điều đó chẳng có nghĩa lý gì, Winston lại cảm thấy chua xót. Trong thời gian qua, họ đã trải qua những mùa Giáng sinh như thế nào. Anh đã nghe Angela kể rồi, nhưng khi nhìn thấy phản ứng đó trước mắt mình, anh không thể cảm thấy vui vẻ.

"Angie, con muốn đi xem cây thông không?"

Anh cố gắng cười và chuyển chủ đề. Con bé đã cắn câu ngay lập tức.

"Cây thông ạ?"

"Đúng vậy."

Winston nhanh chóng liếc nhìn đồng hồ trên tường. Thấy đôi mắt con bé nhanh chóng lấp lánh, trở nên phấn khích. Chắc hẳn mọi thứ đã được chuẩn bị xong rồi.

"Chúng ta cùng xuống đó nhé?"

Winston vừa nói vừa ôm con bé bằng một tay . Cho đến lúc đó, Yujin vẫn chỉ thờ ơ nhìn anh, cậu nghĩ rằng chuyện đó không liên quan gì đến mình, nhưng đột nhiên Winston nhìn xuống Yujin.

"Đi cùng nhau thôi, đứng dậy đi."

"Tôi cũng đi sao?"

Yujin ngạc nhiên hỏi trước lời nói bất ngờ đó, Winston đáp "".

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo