Kiss The Scumbag - Chương 158

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

#158

"Hc..."

Yujin thốt lên một tiếng kêu kinh hãi, vội vàng bịt miệng lại bằng cả hai tay. Winston liếc nhìn cậu, khuôn mặt Yujin hiện rõ vẻ bối rối. Anh nói xuống phía dưới, giọng dịu dàng: "Angie, ta nghĩ bố Yujin cần nghỉ ngơi một chút. Hay là hai ta trang trí cây thông nhé?"

Nghe vậy, Yujin vội vàng nhìn xuống Angela. Con bé tái mét, như vừa trải qua một cú sốc lớn, ánh mắt hướng về Winston. Những lời Angela vừa nói ùa về trong tâm trí Yujin. Rõ ràng, con bé lại nghĩ rằng Winston đang cố chia rẽ hai người họ. Nhìn khuôn mặt bé bỏng đầy cảm xúc, trái tim Yujin như vỡ vụn.

"Tôi khôn..."

"Kane."

Ngay khi Yujin định  nói, Winston đã gọi quản gia. Trong khi cậu bị nghẹn lời, quản gia xuất hiện từ đâu đó và đáp "Vâng". Winston vẫn ôm Yujin và nói tiếp.

"Chuẩn bị chỗ cho Yujin nghỉ ngơi, ở một khoảng cách mà Angie có thể quan sát được."

Trước những lời nói bất ngờ ấy, không chỉ Yujin mà cả Angela đều mở to mắt, ngạc nhiên. Quản gia, với khuôn mặt không hề biến sắc, đáp lại một cách cung kính: "Tôi hiểu rồi." Ông ra lệnh cho người làm mang đến một chiếc ghế bành cổ kính, cẩn thận đặt đệm, đắp chăn, như thể muốn tạo ra một không gian nghỉ ngơi êm ái cho Yujin. Những người làm công nhanh chóng di chuyển, tất bật chuẩn bị, tạo nên một khung cảnh đầy sự chu đáo và ân cần.

"Nào."

Winston cẩn thận đặt Yujin ngồi lên ghế

"Như thế này ổn chứ?"

Trước tình huống bất ngờ, Yujin vẫn còn ngơ ngác, liên tục chớp mắt. Angela cũng vậy. Nhìn con bé, khuôn mặt ngây ngô, Yujin chợt nhận ra, Angela đang nhìn Winston và cậu thay phiên nhau, với vẻ mặt y hệt cậu. Sự ngượng ngùng ập đến.

"Ờ... ừ, ổn rồi."

Winston liền hướng ánh mắt về phía con bé, trong khi quan sát phản ứng của Angela.

"Con ổn chứ, Angie? Con có muốn cái ghế gần hơn không?"

Cậu có cảm giác rằng anh ta sẽ đáp ứng ngay lập tức nếu Angela gật đầu. Mặc dù không có gì đảm bảo c. Angela chớp mắt với vẻ mặt ngơ ngác, ngập ngừng gật đầu. Winston làm ngay khi thấy vẻ mặt nửa tin nửa ngờ của con bé.

"......Ư!"

Đột nhiên cơ thể cậu được nâng lên cùng với chiếc ghế. Winston ôm Yujin ngồi trên ghế, nhấc bổng lên rồi không chút do dự bước đi. Winston hỏi khi đến trước mặt con bé chỉ sau ba bốn bước.

"Đến mức này sao?"

Đôi mắt của con bé lại mở to hơn. Angela lại nhìn Winston và Yujin thay phiên nhau rồi ngơ ngác gật đầu.

"Ơ... ờ, vâng ạ."

Nói xong, Winston đặt Yujin xuống...rất lịch sự, với một động tác dịu dàng.

Mặt khác, tim Yujin đập thình thịch khiến cậu phải thở dốc. Đây là lần đầu tiên cậu biết rằng việc chân mình chạm đất lại mang đến cảm giác an toàn đến vậy.

Lúc Winston bế mình lên thì mình không bất an đến mức này.

Khi đột nhiên nghĩ đến điều đó, cậu vội vàng lắc đầu. Mình đang nghĩ gì thế này? Ý mình là Winston bế mình đi còn tốt hơn sao?

"Bố ơi?"

Tỉnh dậy, Yujin nhận ra mình đang đối diện với ánh mắt nghi hoặc của Angela và Winston. Mặt cậu nóng bừng, Yujin vội vàng cười trừ, cố gắng che giấu sự bối rối.

"À, không. Không có gì đâu."

Để tránh khỏi cuộc khủng hoảng này, cậu vội vàng nói.

"Chúng ta trang trí cây thông tiếp thì sao? Bố sẽ ngồi đây xem hai người trang trí nhé."

Nghe thấy lời đó, Winston nhìn vào mặt Yujin như thể đang cố gắng tìm ra sự thật, nhưng không lâu.

"Thế cũng được, vậy thì."

Ngay lập tức, anh ta vươn vai, ánh mắt sắc bén hướng về phía Angela, như thể muốn bảo con bé nhanh chóng kết thúc mọi chuyện. Lúc này, Angela mới hoàn hồn, khuôn mặt ửng hồng, ngước nhìn Winston. Với cử chỉ vẫy tay nhỏ bé, Winston nghiêng người, thì thầm điều gì đó với con bé. Rồi, Yujin chứng kiến một cảnh tượng khó tin. Winston nở một nụ cười mà cậu chưa từng thấy trước đây, dành riêng cho Angela. Một nụ cười trìu mến, vui vẻ, như thể niềm hạnh phúc trong anh trào dâng đến mức không thể che giấu.

Yujin ngồi đó im lặng nhìn họ, tâm trạng phức tạp.

"Lúc nãy anh đã nói chuyện gì với Angie vy?"

Cuối cùng, khi chỉ còn lại hai người, Yujin đã không thể kìm nén câu hỏi đã dày vò cậu suốt thời gian qua. Ngay cả sau khi trang trí xong cây thông, họ vẫn dành cho nhau rất nhiều thời gian. Cùng nhau dùng bữa trong nhà kính, trò chuyện về những loài hoa sẽ nở rộ trong vườn vào mùa xuân, cùng nhau bàn về những kế hoạch cho năm mới. Mọi thứ diễn ra quá đỗi êm đềm, nhưng Yujin không thể tin vào sự bình yên này. Làm sao có thể có được sự bình yên giữa Winston và cậu? Điều đó thật vô lý.

Tuyệt đối không được lơ là.

Winston nghiêng đầu, vẻ mặt vô tội khi đối diện với câu hỏi mà Yujin đã hỏi ngay khi vừa trở về phòng và ngã xuống giường, ánh mắt vẫn cảnh giác.

"Cậu đang nói gì cơ? Chúng ta đã nói nhiều quá, tôi không nhớ cậu đang hỏi về chuyện gì."

Vẻ mặt giả vờ ngây thơ của anh ta khiến Yujin cảm thấy bực bội. Cậu định mở lời, nhưng Winston đã nhanh hơn một bước, nghiêng người về phía cậu, không cho cậu cơ hội để nói. Bất ngờ, một mùi hương ngọt ngào thoang thoảng xộc đến. Yujin giật mình, kinh ngạc. Winston nheo mắt, giọng thì thào:

"Cưng à, em đang lo lắng về điều gì thế?"

Giọng nói nhẹ nhàng như vuốt ve làn da cậu. Yujin không thể thốt nên lời, chỉ biết chớp mắt. Winston nhẹ nhàng xoa cánh tay cậu. Cảm giác những ngón tay dài và cứng cáp lướt nhẹ trên da khiến Yujin vô thức thở gấp. Winston móc ngón tay mình vào tay cậu, chậm rãi trêu đùa, rồi nói tiếp:

"Chúng ta chỉ đang tận hưởng đêm Giáng sinh thôi. Giống như những gia đình khác."

Gia đình. Yujin cảm nhận một sự xa lạ tột độ trước sắc thái ngầm mà từ đó mang lại. Họ là một gia đình thực sự, nhưng chỉ có một mình Yujin biết điều đó. Nếu Winston thực sự biết Angela là con gái anh thì sao?

Chuyện đó sẽ không xảy ra đâu.

Yujin tự tin đẩy tay Winston ra. Vì người đàn ông này sẽ không bao giờ tin lời cậu.

"Đừng làm những chuyện vô nghĩa, sẽ không có chuyện gì như vậy giữa tôi và anh đâu."

Winston nhếch mép cười, cậu buông lời lạnh lùng.

"Có chuyện gì sao?"

Thấy anh ta phản ứng trơ trẽn như vậy, cậu lại tức giận. Cậu bèn nhấc gối lên và vung nó về phía anh ta. Ngay sau đó, nó đập vào người Winston tạo ra một tiếng bộp.

Hức.

Yujin nuốt nước bọt, kinh ngạc ngay cả khi chính cậu là người đã gây ra chuyện này. Không thể tin được cậu đã đánh người.

"Tôi... tôi nghĩ anh sẽ tránh được."

Ngược lại, Winston bật cười, hỏi với vẻ thích thú trước những lời lẩm bẩm đầy ấm ức của cậu.

"Chẳng phải cậu đã đánh tôi để tôi chịu đòn sao?"

"Đừng nói như thể anh cố ý chịu đòn."

Yujin gắt gỏng đáp trả, nhưng cậu biết đó là sự thật. Chắc chắn, không ai không tránh được đòn đánh chậm chạp của Yujin, trừ một xác chết. Cuối cùng, Yujin cũng bộc lộ ý định thật sự.

"Tại sao anh cứ nhường nhịn tôi mãi thế?"

Trước ánh mắt đầy nghi hoặc đó, Winston nghiêng đầu.

"Tôi á?"

"Đúng vậy. Tôi không phải đồ ngốc. Anh có ý đồ gì?"

Trước những câu hỏi liên tiếp, Winston im lặng. Yujin không biết anh đang chọn từ ngữ hay chỉ đơn giản là cạn lời. Im lặng vài giây, anh chuyển chủ đề một cách thản nhiên.

"Người cậu thế nào rồi? Có vẻ vẫn còn sốt."

Những lời đó trúng phóc. Hiệu quả của thuốc ức chế cậu uống buổi sáng đã tan biến. Nhiệt độ trong người cậu cứ tăng lên, pheromone của Winston càng khiến cậu điên cuồng hơn. Đến lúc này, việc đối phó với anh ta cũng như việc Yujin đã dốc cạn sức lực.

"Đúng vậy, tôi định ngủ đây nên đừng làm phiền tôi."

Yujin cố tình nói những lời lạnh lùng hơn bình thường, rồi quay lưng về phía Winston. Anh ta nhìn chằm chằm vào gáy cậu một lúc, rồi quay bước. Tiếng lẩm bẩm hát vu vơ của anh vọng lại khi anh tiến về phía phòng tắm.

Anh ta lại đang âm mưu gì nữa đây?

Một sự bất an mơ hồ dâng trào. Winston bước vào phòng tắm, và tiếng hát nhanh chóng tắt hẳn. Yujin nằm một mình trên giường, ngẫm lại những chuyện đã xảy ra trong ngày. Một ngày đầy cay đắng, nhưng cậu không thể phủ nhận những khoảnh khắc vui vẻ ngắn ngủi. Dù biết rõ, tất cả chỉ là ảo ảnh.

Chỉ cần chịu đựng thêm một ngày nữa thôi.

Nghĩ vậy, cậu cố gắng chìm vào giấc ngủ. Cậu đã nghĩ mình sẽ khó ngủ, nhưng bất ngờ, cậu đã thiếp đi ngay tức thì, như thể bị ngất xỉu. Khi Winston quay lại, Yujin đã ngủ say, hơi thở đều đặn.


Angela đang ngủ say, đột nhiên mở choàng mắt. Có gì đó không đúng. Đứa trẻ chớp mắt buồn ngủ, vẫn nằm trên giường, rồi vô thức quay đầu lại. Chỉ vài giây sau, con bé nhận ra có thứ gì đó đang cuộn tròn trong bóng tối.

...Ơ?

Angela dụi mắt, ngượng ngùng ngồi dậy. Kia là cái gì? Câu hỏi mơ hồ hiện lên trong đầu con bé. Con bé dụi mắt thêm lần nữa, rồi chớp chớp. Khi đôi mắt đã quen với bóng tối, hình dáng của thứ đó dần dần hiện ra.

Đó là một người.

......Hít!

Angela kinh ngạc đưa tay lên che miệng.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo