Kiss The Scumbag - Chương 160

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

#160

Cô bé chưa từng được thấy nhiều quà đến vậy. Những chiếc hộp lớn nhỏ vây quanh cây thông, đến mức chỉ còn có thể nhìn thấy ngôi sao lấp lánh trên đỉnh cây.

"......Cái này là sao vậy?"

Sau một lúc lâu, Yujin mới lên tiếng. Vẫn còn ngơ ngác và không thể rời mắt, Winston đáp lại Yujin.

"Có lẽ ông già Noel đã đến đây đêm qua thì sao?"

Nghe thấy lời đó, Yujin liền ngước nhìn Winston. Cậu đã cố gắng nuốt xuống những lời suýt chút nữa đã bật ra là "Anh đang nói vớ vẩn gì vậy", nhưng phản ứng của con bé lại hoàn toàn trái ngược.

"Con đã thấy rồi mà, con bo con đã thấy ông già Noel rồi mà!"

Angela vô cùng phấn khích, nhảy cẫng lên trong vòng tay Winston. Thấy con bé sốt ruột, không biết làm gì, Winston đặt cô bé xuống. Vừa chạm chân đất, Angela đã vội chạy đến, nhặt một hộp quà lên. Rồi, quay lại, hét với Yujin:

"Bố ơi, nhìn này! Có tên con này!"

Chắc chắn, tên Angela được viết trên một chiếc thẻ lớn, kẹp giữa những dải ruy băng. Nhìn đôi má con bé ửng hồng, thở dốc, Yujin cố gắng lắm mới mỉm cười đáp lại:

"Mở ra xem đi con."

Chắc chắn, ai cũng biết ai đã chuẩn bị món quà này. Nhưng làm cho con gái vui vẻ vẫn là ưu tiên hàng đầu. Được Yujin cho phép, Angela vội tháo ruy băng, mở hộp lớn nhất.

"Oaaaa!"

Bên trong là một chiếc váy thiết kế theo phong cách thế kỷ 18. Lụa satin màu xanh lam, vô số dải ruy băng, những đường ren thêu tay ở tay áo và gấu váy, nhìn thôi đã thấy lộng lẫy. Angela cũng không giấu được niềm vui, hét lớn:

"Bố ơi, nhìn này! Đây là váy công chúa Marie trong phim! Cái này là của con ạ? Váy của con thật ạ?"

Thấy con nhắc đến nàng công chúa trong bộ phim yêu thích, không biết phải làm sao, Yujin lắp bắp:

"À, ừm. Đúng vậy."

"Vì đó là món quà mà ông già Noel đã mang đến cho con."

Winston đã chen vào đúng lúc, nói. Chiếc váy của con bé còn lộng lẫy hơn gấp bội so với chiếc váy trong bộ phim truyền hình. Nó đủ sức chiếm trọn trái tim con gái, luôn ao ước được ngắm nhìn những bộ trang phục xinh đẹp.

Mọi chuyện không dừng lại ở đó. Từ hộp tiếp theo, một đôi giày phù hợp xuất hiện. Rồi một chiếc vòng tay kim cương. Rồi một chiếc quạt xinh xắn. Chẳng mấy chốc, con bé đã trở thành một nàng công chúa hoàn hảo hơn cả nhân vật chính trong phim.

"Trời ơi, bố ơi, nhìn con, nhìn con này!"

Angela mặc váy, xoay vòng trên đầu ngón chân, reo hò. Chiếc vương miện Yujin tặng, giờ đặt trên mái tóc bồng bềnh.

"Con đáng yêu lắm, Angie."

Yujin vô cùng xúc động, không ngừng chụp ảnh bằng điện thoại. Angela vừa nâng váy vừa đặt tay lên má, liên tục tạo dáng, hét lên đầy phấn khích.

"Con mở thêm được không ạ?"

"Đương nhiên là được rồi, Angie."

Ngay khi được Yujin cho phép, Angela đã vội vã lao vào món quà tiếp theo. Yujin sững người khi thấy con bé nhấc bổng một con búp bê, đúng kiểu búp bê mà những nàng công chúa xưa kia thường chơi. Con búp bê trông cũ kỹ, nhưng...

"Có lẽ đó là..."

Thật sao?

Yujin ngập ngừng, câu nói còn chưa dứt. Winston nhìn xuống, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh khỉnh. Yujin nuốt nước bọt, khóe mắt co lại. Rốt cuộc, búp bê đó là của công chúa nào, thuộc về thời đại nào cơ chứ?

Chắc chắn nó sẽ có giá trên trời.

Không thể tưởng tượng được nữa, Yujin vội dừng ngay suy nghĩ. Có lẽ chỉ là sở thích của người giàu. Cậu nghĩ nó quá mức cần thiết với một đứa trẻ bốn tuổi, nhưng cậu không liên quan. Con gái vui là được. Nhưng có một điều cậu muốn xác nhận.

"Hôm qua ông già Noel, có phải là Kane không?"

Cậu hơi nghiêng người và hỏi nhỏ, và Winston cũng cúi đầu về phía cậu và đáp lại nhỏ nhẹ.

"Nếu thế thì tôi đã bị phát hiện ngay rồi. Yujin, con gái chúng ta thông minh hơn cậu nghĩ nhiều đấy."

Con gái chúng ta.

Yujin nhìn chằm chằm Winston, không thể bỏ qua từ đó. Nhưng anh ta vẫn chỉ nhìn con bé, không hề có vẻ gì là biết chuyện gì.

Đương nhiên rồi, mình mong đợi gì chứ, khi biết rõ bản thân trong mắt người đàn ông này.

Trước khi cảm thấy cay đắng, Yujin lấy lại tinh thần. Cậu lại nhìn con. Angela vừa quay lại, mỉm cười rạng rỡ, kêu lên:

"Bố ơi, con hạnh phúc quá!"

Nhìn khuôn mặt đó, Yujin cũng bật cười. Đúng vậy, chỉ cần Angela hạnh phúc là đủ. Có lẽ đây là Giáng sinh viên mãn nhất kể từ khi cậu sinh ra. Trong khi nghĩ vậy, sống mũi cay cay, Angela tìm thấy một phong bì, con búp bê mèo ông già Noel đang cầm.

"Bố ơi! Lại có thiệp ạ!"

"Xem nào, mở ra xem."

Yujin tự nhiên rời Winston, tiến đến chỗ con. Angela hào hứng lấy thiệp, đọc to tin nhắn:

"Gửi đến Angela ngoan, vì con đã nhường quà cho những bạn nhỏ khác trong thời gian qua nên năm nay đến lượt con rồi. Ta hi vọng con sẽ có một mùa Giáng sinh hạnh phúc vì điều ước của con đã thành sự thật. Merry Christmas! Từ ông già Noel."

Cô bé vừa dứt lời, đầu hơi nghiêng, vẻ mặt ngơ ngác. Thấy phản ứng ngoài dự kiến, Yujin nghi hoặc hỏi:

"Sao vậy, Angie? Có gì sai sao?"

Cậu thầm lo lắng, nhìn chằm chằm con. Angela ấp úng, ngước lên nhìn Yujin:

"Con không biết điều ước của con có thành sự thật chưa."

Trước câu hỏi bối rối, con bé do dự, rồi cẩn thận nói:

"Con ước bố được hạnh phúc."

Khoảnh khắc đó, Yujin nghẹn lời. Con nhìn cậu với đôi mắt mở to, còn cậu thì ngơ ngác. Angela tiếp tục, ngập ngừng:

"Bố cứ bị ốm... cứ mệt mỏi vì con. Nên con ước bố được hạnh phúc..."

Cô bé liếc nhìn, thở dài ngắn.

"Chỉ mình con được nhiều quà thế. Con còn viết thư cho ông già Noel nữa... Bố ơi, chắc ông già Noel không biết tiếng Anh đâu ạ."

Thấy con bé rầu rĩ, rũ vai, vẻ mặt nghiêm trọng, Yujin không kìm được cảm xúc, hít thật sâu.

"Không đâu, Angie. Điều ước của con thành sự thật rồi."

Nghe vậy, Angela nhìn cậu, nghi hoặc. Như hỏi cậu đang nói gì. Yujin hít thở, bình tĩnh nhất có thể:

"Bây giờ bố rất hạnh phúc. Thật đấy."

Sống mũi cậu cay cay, cậu mỉm cười rạng rỡ.

"Vì Angie hạnh phúc, nên bố cũng hạnh phúc."

Khuôn mặt Angela, chớp mắt, dần méo mó. Con bé sụt sịt mũi, hỏi trong nước mắt:

"Thật ạ? Bố cũng ước giống con ạ?"

"Đương nhiên, Angie."

Yujin ôm chặt con, xoa lưng.

"Bây giờ bố là người hạnh phúc nhất thế giới. Cảm ơn con, Angie. Cảm ơn con đã làm bố hạnh phúc."

"Hức..."

Angela ôm chặt cổ Yujin, bắt đầu khóc thút thít. Cậu ôm chặt cơ thể nhỏ bé, cố kìm nén nước mắt. Liệu có đứa trẻ nào đáng yêu hơn?

"Bố cảm ơn vì Angie là con gái bố."

"Con cảm ơn vì bố là bố con."

Angela bắt chước, cười hì hì. Yujin cười theo, ôm chặt con lần nữa. Khoảnh khắc ấy, họ cảm thấy một mối liên kết mạnh mẽ, như chỉ còn lại hai người trên thế giới. Như không cần gì nữa.

Một ngày vui vẻ trôi qua nhanh chóng. Sau bữa tối, khi con bé đã ngủ, Winston và Yujin trở về phòng.

Phù.

Dù đã vào phòng ngủ, Yujin vẫn xao xuyến. Hít sâu, quay lại nhìn Winston. Sự kiện anh ta tổ chức cho Angela đã xóa tan mọi hiềm khích của Yujin.

"Cảm ơn anh, hôm nay."

Không mỉa mai, mà chân thành. Winston vừa cởi áo len, vừa nhìn cậu. Cậu thoáng thấy lo lắng vô cớ. Winston trả lời với khuôn mặt vô cảm:

"Tôi nên cảm ơn vì cuối cùng cậu cũng nhận ra sự tồn tại của tôi thì đúng hơn."

Khoảnh khắc đó, mặt Yujin nóng bừng. Nghĩ lại, hôm nay cậu đã liên tục phớt lờ anh. Không cố ý, nhưng từ góc độ Winston, chắc hẳn anh rất khó chịu.

"Xin lỗi, tôi không có ý đó..."

Nói rồi, cậu lại dở khóc dở cười khi thừa nhận. Winston cười khẩy. Ơ? Thấy phản ứng bất ngờ, Winston trả lời hờ hững:

"Tôi biết cả hai không quan tâm đến tôi."

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo