Kiss The Scumbag - Chương 175

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

#175

Bầu trời cả ngày âm u, thỉnh thoảng lại có tiếng sấm vọng về. Georgina đứng trước tòa dinh thự đồ sộ sừng sững, vẻ mặt cau có. Đã đúng 3 tuần kể từ khi cô nhận được cái nhiệm vụ vô lý từ cha mẹ bên bàn ăn. Đương nhiên, Lady Catherine và bố cô rất muốn con gái hoàn thành nhiệm vụ này càng sớm càng tốt, nhưng mọi chuyện chẳng hề dễ dàng. Winston làm việc không có ngày nghỉ, và ngay cả khi gọi điện đến công ty, thư ký chỉ nói "Tôi sẽ chuyển lời", rồi biệt tăm, không hề gọi lại dù chỉ một lần.

Cô gọi điện đến dinh thự mỗi ngày để hỏi về ngày nghỉ của Winston. Ngay khi nghe thư ký báo hôm nay là ngày nghỉ, Lady Catherine đã thúc giục con gái, và Georgina miễn cưỡng bị đẩy đến cái vị trí trớ trêu này. Cô đã cầu nguyện rất nhiều, nhưng vô ích.

Cuối cùng thì mình cũng đến đây.

Cô như một diễn viên quần chúng trong một bộ phim kinh dị, đang bước vào một căn nhà ma ám cũ kỹ và chuẩn bị đối mặt với cái chết ngay lập tức, nhưng cô không thể quay đầu. Tất cả là cái giá mà cô phải trả cho những gì mình đã gây ra.

Tất cả là tại Yujin.

Georgina nhăn nhó mặt mày, bước đi. Càng nghĩ cô càng bực bội. Cô chỉ vì tò mò mà nhúng mũi vào chuyện người khác, rồi phát hiện ra một sự thật khó nuốt trôi, chẳng khác nào tự rước họa vào thân. Nhưng điều đó không có nghĩa là Yujin được miễn tội vì đã lợi dụng cô để bỏ trốn. Dù sao thì Yujin cũng không hề biết, Georgina đã rõ sự thật. Nếu xét đến những khó khăn mà Georgina đã phải trải qua vì chuyện này, thì cô mới là người chịu thiệt. Hơn hết, Georgina chỉ là một người ngoài cuộc, hoàn toàn không liên quan.

Nếu phải nói, thì cô cũng chỉ là con của một đồng phạm mà thôi.

Georgina cay đắng nghĩ rồi lắc đầu. Dù sao thì chuyện này cũng không liên quan gì đến mình. Nếu mình cố gắng phơi bày mọi chuyện, thì mình sẽ được gì chứ?

"Cháu có thể sẽ nói chuyện này với Winston đấy. Chú không lo lắng hả?"

Ký ức về ngày hôm đó bỗng dưng ùa về. Trước khi đưa thuốc, khi lùi lại một bước và hỏi Georgina, Andrew đã cười khẩy.

"Cháu sẽ không bao giờ nói đâu."

"Tại sao? cháu trông giống một kẻ nói dối hèn hạ lắm à?"

Andrew không những không tức giận, mà còn bật cười thành tiếng, lắc đầu.

"Không, cháu là một đứa trẻ thông minh mà. Cháu không thể không nhận ra cái phép tính đơn giản này."

Andrew nói với cháu gái đang nhăn mặt:

"Cháu cũng biết rằng nếu Winston biết sự thật, cháu sẽ bị tước đoạt mọi thứ cháu đang có. Vậy nên cháu sẽ không đời nào hé răng đâu."

Georgina không thể phủ nhận điều đó. Dù cô có tức giận đến đâu, Andrew cũng chỉ nói sự thật. Ngay cả bây giờ, cô vẫn đang cố gắng tìm mọi lý do, để không nói với Winston về chuyện đó. Yujin dù sao cũng đã trốn thoát rồi, nói ra cũng vô ích; hoặc Yujin đã lừa dối và gây khó khăn cho cô, nên cô cũng không cần phải giúp cậu ta; hoặc dù sao thì cô cũng không liên quan gì đến chuyện này, nên tốt nhất là không nên can dự, khơi lại những chuyện cũ.

Nhưng cô cũng biết rằng tất cả những điều này chỉ là những lời biện minh hèn nhát. Sự thật là Yujin mang tiếng oan, và cô đã chọn im lặng, dù biết rõ Winston đã bị lừa dối. Bởi vì cô biết quá rõ những bất lợi mà mình sẽ phải gánh chịu, nếu nói ra sự thật.

Mình sẽ mất tất cả mọi thứ mình đang có.

Chắc chắn Winston sẽ trả thù. Anh sẽ nhắm vào Catherine và George, bố mẹ cô, nhưng Georgina biết mình không thể tránh khỏi việc bị liên lụy. Nếu bố mẹ mất tất cả, thì Georgina cũng sẽ không còn được hưởng những đặc quyền, mà cô đã được hưởng với tư cách là thành viên của gia tộc Campbell.

Vậy nên cô đã chọn im lặng. Cô cố gắng phớt lờ tiếng lương tâm cắn rứt, tự biện minh rằng đây là quyết định tốt nhất cho mọi người.

"Tiểu thư Georgina, tôi e rằng đây không phải là một ý hay."

Người quản gia đi theo cô lên tiếng.

"Ngài Campbell vừa trở về từ London sáng sớm nay. Đây là kỳ nghỉ đầu tiên của ngài ấy sau hai tuần bận rộn. Việc đến thăm mà không báo trước như thế này có thể không được hoan nghênh."

"Tôi biết phải làm gì đây? Tôi đã cố gắng liên lạc để hẹn lịch gặp bao nhiêu lần rồi, nhưng không ai phản hồi."

Georgina càu nhàu với người quản gia, như đang trút giận.

"Vậy thì đáng lẽ ông nên chấp nhận lời mời của tôi sớm hơn chứ. Tôi cũng chẳng thích đến đây đâu."

"Tôi biết Lady Catherine rất lo lắng cho Ngài Campbell."

Người quản gia lùi lại một bước, nói:

"Nhưng thưa tiểu thư Georgina, tôi không còn cách nào khác ngoài việc đặt ý muốn của Ngài Campbell lên trên hết. Hôm nay ngài ấy đã nói rằng muốn nghỉ ngơi, và sẽ không tiếp bất kỳ ai."

Đương nhiên rồi.

Georgina thầm nhếch mép. Cô không biết liệu Winston có thực sự tin vào những lời dối trá của mẹ cô, hay chỉ đang giả vờ tin. Dù thế nào đi nữa, điều quan trọng là Winston đã từ chối gặp cô.

Thôi thúc muốn quay người bỏ đi, nhưng cô lại không thể làm vậy. Nếu làm thế, Catherine có lẽ sẽ túm lấy cổ cô, lôi đến đây một lần nữa. Đương nhiên, mẹ ấy sẽ vứt Georgina xuống trước cổng dinh thự rồi bỏ đi.

Ừ hừm, Georgina hắng giọng, kiềm chế cảm xúc, rồi bình tĩnh nói:

"Tôi chỉ cần xác nhận xem chú Winston có khỏe không thôi. Tôi sẽ không làm phiền chú lâu đâu."

Nói xong, cô nhíu mày, khoanh tay lại:

"Hay là... có lý do gì mà tôi không thể gặp chú vào lúc này sao?"

Người quản gia có vẻ đang đấu tranh nội tâm. Có nên đuổi vị khách không mời này đi, hay là phải tôn trọng cô với tư cách là một thành viên của gia tộc Campbell? Georgina thầm mong ông ấy sẽ tống cổ mình ra ngoài, nhưng lựa chọn của người quản gia lại đi ngược lại mong muốn của cô.

"Tôi hiểu rồi."

Ông thở dài, nói:

"Vậy thì tôi sẽ hỏi ý kiến Ngài Campbell trước. Nếu ngài ấy nói không muốn gặp cô, chúng tôi cũng không còn cách nào khác ngoài việc sử dụng biện pháp mạnh..."

"Vâng, làm ơn. Hãy cứ làm vậy đi."

Khi Georgina thành khẩn nói, người quản gia lộ vẻ mặt khó xử, rồi quay người bước đi về phía trước. Cô cô đơn đứng lại trong hành lang, đảo mắt nhìn xung quanh, thật trống trải quá. Cô xoa hai lòng bàn tay vào chiếc váy, rồi đột nhiên dừng mắt lại. Cuối hành lang là phòng của Winston, và bên cạnh là căn phòng mà Angela từng ở. Nhìn thấy người quản gia đi theo hướng ngược lại, Georgina đoán có lẽ Winston đang ở thư phòng hoặc một nơi nào đó khác.

Xung quanh tĩnh lặng như tờ. Georgina đứng ngơ ngác trong hành lang, không cảm nhận được sự hiện diện của ai, bỗng dưng bị một sự thôi thúc khó hiểu dẫn dắt. Cô bước đến, nắm lấy tay nắm cửa rồi nhẹ nhàng vặn. May mắn thay, cửa không khóa. Tiếp theo, cô khựng lại ngay trước căn phòng đang mở toang. Đương nhiên, chủ nhân của căn phòng không có ở đó. Không hiểu sao, có một mùi hương ngọt ngào thoang thoảng trong không khí.

"Tại sao phòng này lại có mùi pheromone của Winston?" Georgina nghiêng đầu, nhưng rồi nhanh chóng gạt bỏ thắc mắc đó. Mùi pheromone của anh vốn thoang thoảng khắp dinh thự này. Phòng của Angela cũng không ngoại lệ.

"Chào mừng, em rất vui vì chị đã đến tham gia buổi trà chiều của em."

Hình ảnh Yujin đang mỉm cười, cùng với một đứa trẻ nhấc vạt váy lên và chào hỏi đáng yêu, bỗng hiện lên thật sống động trong tâm trí Georgina. Ngực cô nghẹn lại vì nỗi nhớ vu vơ, rồi bước vào phòng từng bước một. Khung cảnh trong phòng khác xa so với lần cuối cô nhìn thấy. Đồ chơi vương vãi lộn xộn khắp nơi, và trên bàn trà có những dấu vết cho thấy hai người đã từng ngồi ở đó. Georgina cho rằng Yujin và Angela có lẽ đã dùng bữa sáng cuối cùng tại đây.

"Họ vẫn chưa dọn dẹp sao?"

Đây là điều không thể xảy ra đối với một người quản gia luôn hoàn hảo trong mọi việc. Georgina nghiêng đầu, rồi lại nhìn quanh phòng. Chính lúc đó, cô phát hiện ra một cuốn sách đặt trên bàn sofa trong phòng khách.

"Ơ..."

Cô bị cuốn hút đến cuốn sách như bị nam châm hút, bởi trang bìa quen thuộc. Cô nhặt nó lên, và ngay khi nhận ra mình đã đoán đúng, mắt cô mở to. Bất ngờ, có tiếng gõ cửa "cộc cộc" vang lên.

"Hic!"

Georgina giật mình quay phắt lại, và hình ảnh một người đàn ông to lớn đang đứng sau khung cửa, hiện ra trước mắt.

Winston.

Georgina nhận ra, rằng anh đã gõ nhẹ vào cánh cửa đang mở, để thu hút sự chú ý của cô. Cô vô thức nuốt khan.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo