Kiss The Stranger - Chương 174

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

174

Asgaile chỉ có thể đoán được một điều. Chẳng lẽ cậu ta muốn bù đắp vì đã làm anh mất hứng ở bữa tiệc tối? Nếu không thì còn lý do nào khác?

"... Ngươi không thể nhịn dù chỉ một lát thôi sao?"

Phải rồi, thứ cậu ta có chỉ là cái thân hình tồi tàn này, nên cậu ta chỉ có thể nghĩ đến những chuyện đó thôi. Hay là chẳng lẽ, vì là Omega duy nhất được anh ngủ cùng trong một thời gian, nên cậu ta đã sinh ra cái sự kiêu ngạo vớ vẩn đó?

Cái dáng vẻ đó đáng lẽ ra phải buồn cười, nhưng trong đầu Asgaile lại hiện lên hình ảnh Hayden và Yohan ở bữa tiệc tối. Asgaile không chút do dự tuôn ra những lời độc địa.

"Không biết xấu hổ mà còn quyến rũ người khác. Nếu có cơ hội thì ngươi đã không ngần ngại dang chân cho Hayden rồi, phải không? Dù có cố tỏ ra ngây thơ thì chỉ có mấy thằng ngốc mới bị lừa bởi một Omega vụng về như ngươi thôi, ta không bị lừa đâu nên bỏ đi."

Máu trên mặt Yohan như biến mất hoàn toàn. Có lẽ cậu ta sẽ bị đau tim ngay bây giờ cũng nên. Nhưng trước khi Asgaile kịp hối hận, Yohan đã mở lời.

"... Tôi, tôi đến dự tiệc tối là... vì, điện hạ, bảo, tôi đến..."

À, Asgaile nghĩ. Lại sắp khóc nữa rồi.

"Nếu, nếu ngài nghĩ vậy, thì, tại sao, ngài lại gọi, tôi đến, dự tiệc?"

Vừa nhìn xuống đôi mắt to ngấn lệ, Asgaile vừa cười khẩy. Nếu ngươi nghĩ rằng ta sẽ lay động vì nước mắt của ngươi thì ngươi đã nhầm rồi.

Ngươi khóc quá nhiều rồi đấy.

"Ta không thể để khách mời của mình cư xử thiếu tế nhị như vậy được. Nếu ta không gọi thì ngươi đã lăn lộn với Hayden rồi, không phải sao?"

"Không, không phải vậy."

"Đến mức phải nói dối rằng có người yêu để lấy lòng thương hại, không có ai ngốc nghếch như ngươi trong cung này đâu."

Yohan không nói gì nữa, cúi đầu dùng mu bàn tay lau nước mắt. Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ đó, Asgaile không những không hả dạ mà còn thấy tồi tệ hơn.

"Ta chán ngấy việc ngươi khóc lóc rồi đấy. Hãy dùng cách khác đi hoặc là từ bỏ đi, ai sẽ bị lay động vì một kẻ như ngươi khóc đây."

Bình thường Yohan đã hay run rẩy rồi, Asgaile nghĩ rằng cậu ta sẽ ngừng lại vì sợ hãi. Nhưng Yohan có vẻ quá xúc động, vừa nức nở vừa hỏi:

"... Tại sao ngài lại ghét, tôi đến vậy?"

Khoảnh khắc đó Asgaile cạn lời. Ta ghét sao? Cái thứ đó? Trong lúc đang bối rối, Yohan nói tiếp:

"Như việc điện hạ, cố tình phát triển thành Alpha, không phải là, ngài muốn, thì, tôi cũng vậy, không phải là, tôi muốn, trở thành Omega."

Một nửa lời nói của cậu ta không lọt vào tai anh. Điều khiến Asgaile đặc biệt chú ý chỉ là tiếng khóc ai oán của cậu ta.

Phải dỗ dành cậu ta.

Một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu. Rồi ngoài nó ra anh chẳng nghĩ được gì nữa.

Không được để Yohan khóc.

Rồi anh đưa tay ra kéo Yohan. Khi định thần lại thì anh đã hôn cậu ta rồi. Tiếng nức nở của Yohan yếu ớt tắt lịm giữa đôi môi chồng lên nhau. Cậu ta giãy giụa như muốn thoát ra, nhưng Asgaile càng ôm chặt hơn.

"Yên nào."

Anh nghĩ. Anh sẽ không bao giờ cho phép cậu ta biến mất trước mắt mình.

Ngươi là Omega của ta.

Đột nhiên anh nhận ra. Đây là Omega của ta.

Yohan là của ta.

Không còn lý do gì để do dự nữa. Anh liền đẩy ngã Yohan xuống và trèo lên người cậu ta. Yohan đã ngừng khóc từ lúc nào, ngước nhìn anh với ánh mắt mơ màng. Asgaile không chút do dự hôn cậu ta lần nữa. Anh có thể cảm nhận được cái lỗ của Omega đang ướt đẫm. Bởi vì anh là Alpha.

Vậy nên việc anh xả tinh của mình vào người Yohan là quá hợp lý.

Anh thật lòng nghĩ như vậy. Nếu anh không tự chủ được vào khoảnh khắc cuối cùng, Yohan đã mang thai rồi.

"Tôi không thể có con."

Lời nói chợt hiện ra khiến anh tỉnh táo lại, như vừa bị dội một gáo nước lạnh. Vừa nãy anh đã hưng phấn đến vậy, nhưng nó đã biến mất trong chốc lát.

Khuôn mặt Yohan khóc lóc vì có người yêu hiện lên, chồng vào thực tại trước mắt. Cậu ta hoàn toàn suy sụp vì pheromone của Asgaile. Nhìn cái dáng vẻ đó, Asgaile ghê tởm.

"Một cơ thể được thuần hóa tốt đấy. Có phải ai là đàn ông ngươi cũng thích không?"

Dù bị trách mắng gay gắt, Yohan vẫn không thể tỉnh táo lại ngay lập tức. Trước cái nhìn ngơ ngác kia, Asgaile không chút do dự chế nhạo cậu ta.

"Ta mà ghét ngươi sao, ta không có lý do gì để ghét một thứ như ngươi cả, ta chỉ khinh bỉ ngươi thôi. Ngươi là một..."

Anh cố tình chỉ vào chất nhờn của Yohan dính trên đầu ngón tay mình và nói.

"... Omega lẳng lơ."

Hơi nóng từ từ biến mất khỏi khuôn mặt Yohan. Lạnh lùng nhìn xuống cậu ta, Asgaile đã đâm nhát dao cuối cùng, khi cậu ta nhanh chóng trở lại thực tại.

"Muốn khóc lóc để lấy lòng thương hại thì cứ việc. Chỉ là đừng để ta nhìn thấy thôi, nếu ngươi bị phát hiện đang tùy tiện vấy bẩn cơ thể dơ bẩn của mình thì sẽ không chỉ dừng lại ở roi vọt đâu."

Sau đó, anh đứng dậy nhưng vẫn còn điều muốn nói.

"Không muốn biến đổi thành Omega?"

Thật là vô lý. Dám nói những lời đó.

"Đó là do bản năng thôi. Vì những kẻ dâm đãng như ngươi mới phát triển thành Omega."

Yohan không nói gì. Đương nhiên là cậu ta sẽ không có gì để nói rồi. Asgaile nghĩ.

"Cho đến khi ta quay lại, hãy uống thuốc mà Meisa đã đưa và sưởi ấm giường. Công dụng của những Omega như ngươi chỉ có thế thôi."

Và anh đã rời khỏi phòng. Anh định tắm nước lạnh để xua tan hơi nóng còn sót lại. Dù vậy anh cũng không có tâm trạng ôm ai khác. Anh chỉ muốn ở một mình thôi.

Khi trở về phòng, Yohan đã uống thuốc và ngủ theo lệnh. Trên mặt vẫn còn vết nước mắt.

Thì sao?

Asgaile vội rụt tay lại, suýt chút nữa thì vô thức vuốt ve má cậu ta. Nghĩ đến việc mình đã say đắm, nảy sinh những cảm xúc vớ vẩn với cái thứ tầm thường này, anh buồn cười.

Không, dù vậy thì sao chứ?

Asgaile sửa lại suy nghĩ.

Omega à, nếu muốn thì có thể có bao nhiêu cũng được.

Không phải vì cái thứ đó đặc biệt.

Anh gật đầu, nằm xuống giường. Đương nhiên anh vẫn ôm Yohan và nhắm mắt lại, nhưng hôm đó anh mãi không thể ngủ được.

Không cần phải làm đến mức đó.

Từ khoảnh khắc mở mắt, anh đã bị dày vò bởi sự hối hận. Sau một đêm, thứ còn lại chỉ là cảm giác tội lỗi. Tuy nhiên, anh không thể đánh thức Yohan đang ngủ say, và anh cũng không thể nào nói lời xin lỗi, nên anh đã rời khỏi phòng. Và rồi anh cứ mãi không thể tập trung vào công việc của mình.

Không có lý do gì để cảm thấy những cảm xúc này với Omega cả.

Asgaile không thể ngăn được những cảm xúc đang trào dâng. Lẽ ra khi Steward nói sẽ ra ngoài, anh nên cho Yohan đi cùng. Không, khi trợ lý nói sẽ mang thứ đó đến, anh lẽ ra nên từ chối. À không, nếu ngay từ đầu anh không cho phép Steward nghiên cứu thì...

Nhưng đã quá muộn. Mọi thứ đã quá muộn. Steward đã vào cung với lý do nghiên cứu, mang Yohan đến, và anh đã không cho phép Steward đưa cậu ta đi. Chính anh đã tự tay vứt bỏ cơ hội cuối cùng.

Vậy từ giờ phải làm sao đây?

Asgaile cau mày lo lắng, thư ký cẩn trọng lên tiếng:

"Điện hạ, theo lịch trình đã định, đã có công văn từ năm lãnh chúa gửi đến. Không có nơi nào cho thấy ý định không tham gia, nhưng lãnh chúa Maakal báo rằng con trai kế vị Khalid sẽ thay mặt tham dự do ông đang bị bệnh. Ngoài ra, lãnh chúa Al-Fatih cũng hiện đang ủy quyền..."

Asgaile khựng lại khi nghe thấy cái tên kia, nhưng anh nhanh chóng trở lại như bình thường. Thư ký đã hoàn thành báo cáo và rời đi, anh ở lại một mình, chìm vào suy nghĩ.

Al-Fatih.

Mỗi khi nghe thấy cái tên đó, Asgaile lại ngập ngừng một chút. Có lẽ là vì sai lầm mà anh đã mắc phải khi còn nhỏ ngay lập tức hiện lên trong đầu anh.

Vào thời điểm đó, anh đã tham dự một bữa tiệc với tư cách là thành viên hoàng tộc tại lãnh địa của Maakal. Các lãnh chúa khác cũng có mặt, và người đàn ông khi đó là lãnh chúa đã mang theo đứa con duy nhất của mình. Tất cả những chàng trai ở đó đều yêu cô bé ngay từ cái nhìn đầu tiên, cố gắng nói chuyện với cô bé. Khuôn mặt e thẹn của cô bé với đôi mắt lấp lánh và đôi má ửng hồng đã khiến Asgaile ngẩn ngơ, và cuối cùng các chàng trai bắt đầu tranh giành xem ai sẽ chiếm được cô bé.

"Điều quan trọng là ý kiến của chính người đó."

Lãnh chúa nói năng rất thuyết phục, nhưng trên khuôn mặt ông ta lại nở một nụ cười kỳ lạ. Mấy chàng trai trẻ thì còn quá non nớt để hiểu được ý nghĩa của nó. Họ gạt bỏ sự xấu hổ sang một bên, cố gắng hết sức để lấy lòng cô bé. Điều quan trọng hơn là phải nghe lời người lớn, người có thể trở thành cha vợ của họ. Họ nhào lộn vụng về, hết lời ca ngợi, thậm chí có người còn mang thức ăn đến cho cô bé. Nhưng cô bé không nhận bất cứ thứ gì. Thay vào đó, khi thấy cô bé chỉ lắc đầu sợ hãi, Asgaile đã cảm thấy một tình yêu thương trào dâng, muốn bảo vệ cô bé. Vì vậy, thay vì hôn má cô bé, anh đã đưa cho cô bé bông hồng quyến rũ nhất mà anh hái được trong vườn.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo