Lick Me Up If You Can - Chương 121

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Cảm giác ai đó khẽ lay vai khiến Koi mở mắt. Cậu ngẩng đầu, chớp mắt nhìn xung quanh với đôi mắt còn ngái ngủ, một giọng nói trầm tĩnh vang lên từ phía trên đầu cậu.

“Dậy thôi. Chúng ta phải về nhà.”

Nghe vậy, ký ức của Koi ùa về. Chuyện Ashley an ủi cậu rồi ngủ thiếp đi, chuyện trước khi chìm vào giấc ngủ Ashley nắm chặt tay Koi, bảo cậu đừng đi đâu cho đến khi anh tỉnh dậy, và cả chuyện Koi chờ bên cạnh Ashley, gục mặt xuống mép giường nắm tay anh mà ngủ thiếp đi.

Ngẩng đầu lên, đôi mắt lạnh lùng của vị thư ký kia đang nhìn xuống cậu. Koi theo phản xạ giật mình, cậu tỉnh táo hơn, vai rụt lại, nhưng ngay sau đó cậu nhận ra mình vẫn đang nắm tay Ashley, nên mới lấy lại được chút can đảm.

“Tôi… tôi sẽ đợi đến khi Ash tỉnh dậy.”

Giọng nói run rẩy, lại nhỏ như tiếng muỗi kêu, hoàn toàn không có chút uy nghiêm nào.

Ngay cả chính cậu cũng cảm thấy chán nản vì giọng nói tệ hại đến mức ai nghe cũng sẽ cười nhạo này, nhưng bất ngờ thay, vị thư ký không hề thay đổi biểu cảm. Vẫn với giọng điệu lạnh lùng và khô khan, cô ta lên tiếng.

“Đã quá nửa đêm rồi. Nếu trễ hơn nữa, cha cậu sẽ lo lắng đấy?”

Nghe vậy, Koi giật mình cứng đờ. Cậu tự hỏi cô ấy biết gì về mình, nhưng lại không đủ can đảm để hỏi. Nếu thời gian sớm hơn một chút, cậu đã gọi điện cho cha mình nói là ngủ lại nhà bạn, nhưng giờ thì đã lỡ mất cơ hội rồi. Nếu cứ thế này mà qua đêm mà không nói gì, chắc chắn cha cậu sẽ nổi giận lôi đình.

Dạo này ông ấy không còn đánh mình nữa mà…

Thái độ của cha cậu đã thay đổi được một thời gian rồi. Vì điều đó mà Koi đã có một chút hy vọng. Có lẽ cha cậu đã thay đổi rồi cũng nên.

Vậy thì càng không được làm ông ấy khó chịu

Vẫn còn thời gian đến khi tốt nghiệp. Hơn nữa, còn phải chuẩn bị cho kỳ thi đại học nữa. Hoàn cảnh gia đình không cho phép cậu dọn ra ngoài, và tình hình cũng không cho phép điều đó. Dù sao thì bây giờ cậu cũng chỉ là một học sinh trung học thôi.

Tuy nhiên, vẫn còn điều gì đó khiến cậu bận tâm.

“Nhưng mà, mình đã hứa rồi mà…”

Cậu nhìn xuống Ashley với ánh mắt không mấy vui vẻ, nhưng anh có vẻ chưa có dấu hiệu tỉnh lại. Bất giác, cậu nhớ lại khoảnh khắc Ashley bộc phát. Lúc đó, anh cũng cứ bất tỉnh như thế này.

Không biết bây giờ Ash đang trong tình trạng nào.

“À, nếu trở thành cực Alpha thì… có thường xuyên bị mất ý thức như vậy không ạ?”

Koi thận trọng hỏi. Người có thể đưa ra câu trả lời chỉ có cô ấy. Dù cố gắng tìm kiếm thông tin, nhưng không dễ dàng, và điều cậu biết chỉ là sau khi bộc phát thì màu mắt sẽ chuyển sang màu tím, khả năng miễn dịch mạnh hơn người bình thường gấp nhiều lần, và nếu không giải phóng pheromone thường xuyên thì não sẽ bị tan chảy.

Có lẽ Ash cũng chưa biết rõ nữa.

Vì anh vẫn chưa kiểm soát được pheromone một cách chính xác, nên điều đó hoàn toàn có thể xảy ra. Thư ký thờ ơ trả lời Koi, cậu đã hỏi để cố gắng thu thập thông tin dù chỉ là một chút.

“Không nhất thiết là vậy. Ashley Miller là một trường hợp đặc biệt.”

“Đặc biệt như thế nào ạ?”

Koi vội vàng hỏi, cô ta nhìn xuống Ashley và nói.

“Cậu ấy bị như vậy là vì không giải phóng pheromone đúng lúc.”

Khoảnh khắc đó, cậu không hiểu lời thư ký nói và chớp mắt.

“Tại sao Ash lại không giải phóng pheromone đúng lúc ạ?”

Koi cũng biết rằng nếu cực Alpha không giải phóng pheromone thì não sẽ gặp vấn đề. Vậy tại sao Ashley lại không làm như vậy? Koi bối rối hỏi, thư ký đáp lại với vẻ mặt vô cảm.

“Chuyện đó thì sau này cậu hỏi Ashley Miller đi. Tôi đã chuẩn bị xe ở dưới rồi. Không phải cậu nên đi trước khi quá muộn sao?”

Koi chuyển ánh mắt từ cô ta sang Ashley. Cậu nắm chặt bàn tay, thấy vậy thư ký lên tiếng.

“Đôi khi chúng ta không thể giữ lời hứa. Các cậu cũng sắp trưởng thành rồi.”

“Không giữ lời hứa là trưởng thành sao ạ?”

Koi hỏi. Cậu nghĩ nếu trưởng thành là như vậy thì cậu không muốn, thư ký nhìn thẳng vào cậu.

“Không, hiểu được điều đó mới là trưởng thành. Nếu Ashley Miller là bạn trai của cậu thì chẳng phải cậu nên hiểu cho cậu ấy sao?”

Không thể tìm thấy sơ hở trong lời nói của cô ta. Koi không nói gì thêm, lại nhìn xuống Ashley.

Cậu cảm thấy buồn bã khi thấy anh  khó có thể mở mắt, nhưng cậu nhanh chóng tự nhủ. Bây giờ Ashley đang không khỏe. Chẳng phải đây mới là điều mình nên hiểu sao?

“Ở đây không chỉ có mỗi cậu đâu.”

Thư ký lại nói với Koi vẫn còn do dự.

“Việc cậu cứ ở đây như vậy không giúp ích gì cho chúng tôi cả.”

Lời nói của cô ta đánh trúng tim đen. Đúng vậy.

Khi Ashley bộc phát hay bị ốm thì chỉ có Koi, nhưng bây giờ thì không. Khi anh tỉnh dậy, anh sẽ được ăn những bữa ăn chất lượng hơn nhiều so với món súp ăn liền mà Koi đã mua, và bác sĩ hoặc những người làm công khác sẽ ngay lập tức hành động vì anh. Việc một người vô dụng như cậu cứ ở lại đây chẳng khác nào làm phiền.

Không thể chống lại hiện thực tàn khốc được, Koi nắm chặt tay Ashley một lần nữa rồi buông ra và đứng dậy. Cậu cầm chiếc cặp đặt bừa xuống sàn và đứng thẳng người, thư ký đã quay người đi trước. Koi quay đầu nhìn lại mấy lần rồi cuối cùng cũng đi theo cô ta ra khỏi phòng.

“Nào, mau lên xe đi.”

Chiếc xe đang đợi bên ngoài biệt thự là một chiếc sedan đen mà cậu chưa từng thấy. Theo chỉ dẫn của thư ký, một người đàn ông có vẻ là vệ sĩ mở cửa, Koi lúng túng nói lời cảm ơn rồi lên xe. Ngay sau đó, cửa đóng lại, xe bắt đầu khởi hành. Koi ngồi một mình trong sự im lặng, ôm chặt chiếc cặp trong lòng.

À, đúng rồi.

Trên chiếc xe rời khỏi khu đất, cậu chợt nhớ ra điều gì đó. Cậu lấy chiếc điện thoại sắp hết pin ra, bật internet và nhanh chóng nhập từ khóa tìm kiếm.

Cách giải phóng pheromone của cực Alpha

Nhớ lại những gì thư ký đã nói, cậu nhập từ khóa tìm kiếm và ngay lập tức kết quả hiện ra hàng loạt.

Cậu không biết những Alpha hay Omega bình thường giải phóng pheromone như thế nào.

Có vẻ như cậu đã từng nghe về nó trong lớp học, nhưng vì nó không liên quan đến cậu nên cậu đã bỏ qua, và nhìn vào phản ứng của thư ký thì có vẻ như trường hợp của cực Alpha có gì đó khác biệt. Cậu nhanh chóng lướt qua màn hình hiển thị kết quả và cố gắng nắm bắt nội dung một cách khái quát. Và khuôn mặt của Koi, sau khi mở và đóng một vài trang liên kết, dần trở nên tái nhợt.

Đầu  anh đau như búa bổ. Khi tỉnh lại, toàn thân anh rã rời như bị ướt sũng và bắt đầu tê dại.

Cảm nhận được cảm giác quen thuộc nhưng khó chịu, Ashley chậm rãi mở mắt. Sau khi chớp mắt vài lần với đôi mắt không nhìn rõ, tầm nhìn mờ ảo dần sáng lên. Cùng với đó, ký ức dần quay trở lại.

Koi.

Người đầu tiên Ashley nghĩ đến là cậu, anh vội quay đầu lại rồi cứng đờ. Bàn tay mà anh đã nắm chặt cho đến khi mất ý thức đã hoàn toàn trống rỗng. Anh vô thức cố gắng đứng dậy nhưng loạng choạng ngã xuống, anh phải thu mình lại và thở dốc một lúc.

Sau khi cảm giác chóng mặt dịu đi phần nào, Ashley mới có thể ngẩng đầu lên nhìn xung quanh phòng. Trong căn phòng rộng lớn không có ai cả. Chỉ có một mình anh.

Đó là một tình huống quá quen thuộc với anh, nhưng bây giờ thì khác. Khi nhớ lại những lời Koi đã nói và lời hứa trước khi ngủ thì khuôn mặt anh bỗng trở nên tái nhợt, đúng lúc đó có tiếng gõ cửa.

“Cậu tỉnh rồi à.”

Thư ký mở cửa bước vào và nói với vẻ mặt thờ ơ như thường lệ.

“Tôi đã cho cậu ấy về nhà trước rồi. Vì đã quá muộn. Cậu ấy vẫn còn là học sinh nên không thể khiến cha mẹ lo lắng được.”

“Khiến cha mẹ lo lắng hả?”

Ashley lặp lại lời cô ta, anh chế giễu. Khi nhớ lại những gì anh vừa nghe được từ Koi, anh lại cảm thấy buồn nôn.

Đó chỉ là một tai nạn bất khả kháng thôi mà.

Vậy mà lại đổ hết trách nhiệm lên Koi còn nhỏ tuổi, và trút mọi lời chỉ trích lên cậu. Đó có phải là điều người lớn là cha mẹ nên làm không?

Khi nghĩ đến việc cậu đã chấp nhận và chịu đựng nó một cách đương nhiên, anh cảm thấy buồn nôn. Anh đáng lẽ nên an ủi cậu nhiều hơn, nên ôm cậu nhiều hơn.

Anh cảm thấy phát điên khi nghĩ rằng chính anh đã đưa Koi trở lại với người cha bạo lực đó vì không thể chiến thắng được pheromone đáng ghét này.

“…Đưa điện thoại cho tôi.”

Ashley khó khăn lắm mới thốt ra được lời. Thư ký như đoán trước được điều đó, lấy điện thoại di động từ trong túi ra và đưa cho anh. Nhưng Ashley đã không làm điều dại dột là gọi điện trước mặt cô ta. Anh muốn nghe giọng Koi ngay lập tức, nhưng anh đã kìm nén sự thôi thúc và chờ thư ký rời khỏi phòng. Cô ta kiểm tra lượng dịch truyền mà Ashley đang truyền, gọi bác sĩ đến rút kim tiêm rồi hỏi lần cuối.

“Cậu có cần gì không? Ăn uống thì sao?”

“Được rồi, tất cả ra ngoài đi.”

Ashley đã cố gắng chịu đựng, anh thờ ơ nói. May mắn thay, điều đó đã dễ dàng được thực hiện. Chỉ sau khi ở một mình, anh mới vội vàng nhấn số quay nhanh trên điện thoại di động. Chốc lát sau, một tiếng bíp vang lên, và Ashley đang chờ đợi giọng nói của Koi. Nhưng âm báo chỉ vang lên vài lần rồi tắt ngúm, sau đó là một âm thanh máy móc vang lên.

Thuê bao hiện không liên lạc được…

Khuôn mặt của Ashley mất đi huyết sắc.

 

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo