Lick Me Up If You Can - Chương 283

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

283

Koi rụt vai lại, tránh ánh mắt anh ta và lẩm bẩm. Ashley lặng lẽ lắng nghe câu chuyện dài dòng của cậu, bắt đầu từ việc Ariel đến chơi. Anh ta đáng lẽ phải tỏ ra khó chịu vì câu chuyện lê thê đó, nhưng anh ta chưa một lần cắt lời Koi. Như thể nếu Koi có ý định lấp liếm qua loa, thì anh ta sẽ không để yên vậy. Koi đành phải lúng túng kể lại tất cả mọi chuyện.

"...Chuyện là như vậy đấy."

Sau khi kể xong một câu chuyện khá dài, cậu lén nhìn Ashley. Ashley vẫn ngồi đó với vẻ mặt nghiêm trọng từ đầu đến cuối, sau khi biết toàn bộ sự thật vẫn im lặng chìm trong suy nghĩ. Koi cố gắng tìm hiểu suy nghĩ của anh, bằng cách nhìn đi nhìn lại khuôn mặt anh, rồi lấy hết can đảm mở lời:

"Anh à, Ashley.... Grayson vẫn còn nhỏ..."

"Koi."

Chưa kịp nói hết ý chính, Ashley đã ngắt lời cậu. Koi giật mình im bặt, vội vàng gật đầu.

"Ơ, ừm, ừm."

cậu ấp úng, căng thẳng. Với khuôn mặt lạnh lùng, Ashley cuối cùng cũng tuyên bố:

"Từ nay trở đi, việc giáo dục các con sẽ do anh đảm nhận hết. Em đừng đến gần chúng."

Ngay lập tức, mặt Koi tái mét. Cậu không thể tưởng tượng được, rằng lời nói như vậy sẽ thốt ra, nhưng biểu cảm của Ashley vẫn không thay đổi.

"Nhưng, nhưng Ashley..."

Ashley lại ngắt lời cậu, cậu thì vội vã cố nói điều gì đó

"Nghe anh nói đây, Koi. Ý kiến của em không cần thiết. Em cứ làm theo lời anh nói, hiểu chưa?"

Koi luôn gật đầu "Vâng". Ashley cũng chưa từng bao giờ làm suy giảm ý chí của Koi bằng những lời lẽ áp đặt đến thế. Nhưng lần này, cả hai đều không thể nhượng bộ.

 

"Ashley, như vậy là quá đáng. Chuyện đó thật vô lý. Em là Daddy của chúng, làm sao em có thể không gặp các con được? Anh biết mà, chúng là những đứa con quý giá của em..."

"Em không làm được."

Lần này, Ashley lại cắt ngang lời cậu.

"Em không thể quản lý chúng được đâu. Đây là việc anh phải làm. Nếu cứ tiếp tục như vậy, em có thể chết vào một ngày nào đó đấy."

Khi nói đến từ "chết", giọng nói của anh hơi run rẩy. Chỉ  cần nghĩ đến việc Koi đã bất tỉnh trước mắt thôi, cũng đủ khiến Ashley đau lòng như lửa đốt. Nếu chuyện đó lại xảy ra một lần nữa, và nếu chính con mình lại làm điều đó....

'Lần này mình sẽ giết chết nó thật.'

"Ashley, trong biệt thự có rất nhiều người. Lần này là do em bất cẩn thôi... nếu sau này cẩn thận hơn thì..."

"Koi, nếu cứ để chúng như vậy, chắc chắn chúng sẽ giết ai đó và vào tù. Em muốn điều đó ư? Em muốn các con bị treo cổ sao?"

Thực tế thì là tiêm thuốc, và số lượng tiểu bang thực hiện án tử hình cũng đang giảm, nên đây không phải là một cách diễn đạt chính xác. Nhưng cách này sẽ gây sốc hơn nhiều cho Koi.

Quả nhiên, Koi tái mặt, lộ vẻ sợ hãi. Có lẽ cậu sợ điều đó hơn là việc mình suýt chết. Đúng lúc đó, cơn giận bùng lên trong lòng.

"Nhưng Ashley, không phải tất cả cực alpha đều như vậy mà. Vậy nên nếu bây giờ chúng ta cùng nhau..."

"Koi, Koi, Koi à!"

Ashley cuối cùng đã hét lên, gọi tên cậu liên tục. Koi giật mình căng thẳng, Ashley cố gắng kìm nén cơn giận, mở lời.

"Đây không phải là một lời thỉnh cầu mà là một mệnh lệnh, Koi. Nếu em không nghe lời anh, anh sẽ mua một hòn đảo, nhốt hết lũ quái vật đó vào đó, hiểu chưa? 10 năm, 20 năm, cả đời cho đến chết! Chúng sẽ không bao giờ được xuất hiện trước mặt em nữa!"

Đôi mắt anh đầy sát khí. Nếu có chuyện gì xảy ra, anh thực sự có thể làm bất cứ điều gì, nên Koi không thể ngăn cản anh nữa. Dáng vẻ của cậu không nói nên lời vì bị áp đảo, cho thấy ý chí đã hoàn toàn bị bẻ gãy, nhưng chừng đó vẫn chưa đủ. Ashley lại thúc giục cậu ấy bằng giọng điệu gay gắt.

"Hiểu chưa, trả lời anh."

Cuối cùng, Koi không còn lựa chọn nào khác, ngoài việc khuất phục anh ta. Koi cúi đầu, mặt buồn rầu và khẽ lẩm bẩm:

"Em biết rồi..."

Một sự im lặng khó chịu bao trùm. Ashley đã đạt được câu trả lời mà anh muốn, nhưng anh cũng không thể thoải mái được. Dù sao thì Koi cũng đã chấp nhận rồi, anh không muốn làm tổn thương cậu nữa. Ashley cố gắng kìm nén cơn giận, dỗ dành Koi.

"Mỗi đứa trẻ đều cần được giáo dục riêng. Anh chỉ làm những gì em không thể làm thôi. Không phải là không cho em gặp chúng mãi mãi đâu, chỉ là tạm thời thôi. Khi lũ trẻ hiểu chuyện, phân biệt được việc nên làm và không nên làm, em có thể đến gần chúng bao nhiêu tùy thích. Hiểu không nào?"

Koi im lặng một lúc rồi cúi đầu, khẽ đáp "Ừ".

 'May quá, Koi ngoan ngoãn quay trở lại rồi.' Ashley nghĩ vậy, hôn lên trán Koi.

"Chỉ tạm thời.... Lũ trẻ lớn nhanh lắm nên sẽ sớm hiểu thôi."

"Vâng, em cũng nghĩ vậy."

Dù chỉ là một tia hy vọng nhỏ nhoi, nhưng cũng đủ để Koi lấy lại sức lực, khuôn mặt cậu ấy có phần tươi tắn hơn. Ashley nhẹ nhàng mỉm cười, vuốt tóc cậu ấy. Koi có vẻ do dự một lát , hỏi với vẻ mặt đầy khao khát:

"Nhưng, nhưng thỉnh thoảng nói chuyện với Chase thì vẫn được chứ? Thằng bé vẫn chưa phát hiện đặc tính mà, mắt cũng màu xanh lam nữa."

"Koi."

"Chase còn nhỏ quá. Khác với những đứa trẻ khác. Hôm qua thằng bé đã khóc nhiều lắm, đáng thương đến mức em..."

"Nathaniel đã đến tìm anh."

Ashley bất ngờ nói, còn Koi đang cố gắng thuyết phục anh ấy. Cậu giật mình ngước nhìn anh trước tin tức bất ngờ đó. Ashley vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng và tiếp tục:

"Thằng bé nói cần cách để loại bỏ pheromone. Bernice đã cho anh biết lịch trình của bữa tiệc, nên chắc nó đã đi rồi. Nó chắc chắn đã trở về với pheromone khắp người, nhưng đương nhiên em hoàn toàn không nhận ra đâu."

Koi chết lặng, há hốc mồm kinh ngạc. Cậu cần phải phản ứng, nhưng sự bối rối bao trùm khiến cậu không thể thốt nên lời.

"Chuyện... đó... đã xảy ra rồi sao..."

"Đúng vậy."

cậu cố gắng lắp bắp nói, Ashley liền gật đầu.

"Lũ trẻ lớn nhanh hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Sắp tới Chase cũng sẽ phát hiện đặc tính thôi. Đương nhiên thằng bé cũng cần được giáo dục như những đứa khác."

Có phải vậy không? Koi nửa tin nửa ngờ, nhưng không có bằng chứng để phản bác lời Ashley. Dù sao thì Ashley, người mang đặc tính cực Alpha, sẽ biết nhiều hơn về nó.

"Koi, em có biết là con của chúng ta không có cảm xúc không?"

"Ơ, ơ, ơ?"

Koi vô thức lắp bắp, anh bất ngờ hỏi. Ashley nhìn chằm chằm vào cậu. Cậu vội vàng lấy lại bình tĩnh, hồi tưởng lại.

"Ờ... có vẻ là vậy... nhưng mà... Nathaniel cũng vậy mà, nên em cứ nghĩ là do đặc tính..."

"Đúng là do đặc tính."

Ashley lạnh lùng tiếp tục nói.

"Thật đáng tiếc, Koi, con của chúng ta không cảm nhận được cảm xúc. Có lẽ nếu kiểm tra não thì chỉ có phần phụ trách cảm xúc là chết thôi. Không thể làm gì khác được, chúng được sinh ra đã là cực alpha rồi."

Máu trên mặt Koi biến mất. Nhưng không phải là khuôn mặt sốc, Ashley nhận ra, rằng cậu đã chuẩn bị tinh thần rồi.

'ừm... cả ngày ở bên lũ trẻ, làm sao mà không biết được.'

Ashley cay đắng nghĩ rồi tiếp tục:

"Chúng sẽ không thể phân biệt được, chúng ta đang vui hay đang giận. Và cũng chẳng hiểu tại sao chúng ta vui hay giận. Không dạy chúng là không được. Nếu chúng không cảm nhận được, thì phải khiến chúng diễn."

"...Có thể làm được không?"

giọng điệu  Koi không tự tin. Ashley dứt khoát:

"Phải làm cho được."

Anh ta hạ giọng dỗ dành:

"Đừng lo lắng, như anh đã nói, sẽ không mất nhiều thời gian đâu."

"...Em tin anh, Ashley."

Koi khó khăn nở một nụ cười. Nhìn khuôn mặt cười che giấu sự thất vọng và tổn thương, Ashley cảm thấy đau lòng.

Xin lỗi em, Koi. Tất cả là lỗi của anh.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo