Lịch đăng: T2 và T6
Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
Chương 75
“Chỗ má của em đã đỡ sưng rồi, nhưng có còn ngứa lắm không?”
“Bây giờ đỡ hơn rồi ạ.”
Chắc nhờ có thuốc mỡ bôi ở phòng cấp cứu nên cảm giác ngứa ngáy đã giảm đi nhiều. Tôi đang ngồi đợi chú Jun Seok đi lấy thuốc cho tôi.
“À, anh ơi, không biết bố ăn sáng đầy đủ chưa nhỉ?”
“Ông ấy tự lo được mà.”
“Em thấy anh có vẻ chẳng quan tâm đến bố mấy.”
Nếu Tae Beom quan tâm bố bằng một nửa, thậm chí một phần tư cái cách anh ta quan tâm tôi, thì anh ta đã nổi tiếng là một người con hiếu thảo rồi.
“Ừm, đúng thế. Hy vọng Hoppang của chúng ta sẽ giống em.”
“Không biết Hoppang là con gái hay con trai nhỉ? Nghe nói từ tuần thứ 14 là biết được giới tính rồi.”
“Em thích con trai hay con gái?”
Cái này thì tôi cũng chưa nghĩ tới. Dù là trai hay gái thì gen di truyền chắc chắn cũng sẽ rất hoàn hảo. Thế nhưng nếu là con gái, tôi lại sợ sẽ có những tên nhóc vớ vẩn nào đó cứ bám riết lấy Hoppang nhà mình... Dù vậy, nghĩ đến việc Kwon Tae Beom và mấy chú vệ sĩ sẽ không để yên, tôi lại thấy an tâm hơn.
“Con nào cũng được ạ. Chỉ cần con khỏe mạnh thì thế nào cũng được.”
“Tôi cũng nghĩ vậy. Vợ chồng đồng lòng tát biển Đông cũng cạn mà. Em và tôi thật giống nhau.”
Giờ thì anh ta còn biết nói những lời sến súa nữa rồi. Chúng tôi khúc khích cười, cùng nhau tưởng tượng về Hoppang trong tương lai.
***
Sau sự cố dị ứng đào, thời gian trôi qua thật nhanh.
“Bố về sớm thế ạ?”
Ba ngày qua, tôi đã có những khoảng thời gian khá thú vị với bố chồng trong lúc Kwon Tae Beom đi làm. Chúng tôi cùng nhau đi mua sắm, thuê hẳn một rạp chiếu phim để xem phim “Con trai của hổ” và nhiều hoạt động khác. Phòng thay đồ của tôi gần như chật ních quần áo mới mà bố mua, và nếu không kể việc những người thuộc hạ của Kwon Tae Beom cứ bám sát thì đây là những ngày tuyệt vời nhất.
“Ta đi lâu quá rồi, phải về thôi. Kwon Tae Beom nhìn ta bằng ánh mắt đáng sợ lắm rồi, chắc nó cũng sắp hết kiên nhẫn rồi đấy.”
“Không phải đâu ạ. Trong lòng anh ấy chắc chắn rất vui vì có bố ở đây.”
“Thằng nhóc đó mà vậy à? Chỉ cần nó không trù ẻo ta chết là may mắn lắm rồi.”
Bố than thở rằng đáng lẽ ông ấy nên sinh thêm một đứa con út như tôi.
“Vậy lần sau bố lại đến chơi nhé. Hoặc là mình đi chơi vào dịp cuối tuần, ngày nghỉ lễ cũng được ạ.”
“Ồ, ý hay đấy.”
Mỗi khi tôi hít thở thôi, ông ấy đã nhìn tôi bằng ánh mắt đầy yêu thương. Người bố đáng sợ ngày nào giờ không còn đáng sợ nữa.
Thậm chí, tôi còn cảm thấy như mình có thêm một người đồng minh vững chắc.
Tôi tiễn bố ra khỏi nhà, cùng đi xuống cầu thang nối liền từ nhà ra sân.
“Ôi, cái chân của ta. Thằng nhóc này xây cái nhà kiểu gì vậy không biết. Chắc phải đổi nhà khác trước khi Hoppang ra đời thôi.”
Tôi không đồng ý trực tiếp nhưng khẽ mỉm cười. Mặc dù cầu thang này là một cách để tập thể dục, nhưng đi ra ngoài thì cũng hơi bất tiện thật.
“Vậy bố tìm giúp con một ngôi nhà tốt hơn nhé.”
Tôi nói bằng giọng điệu dễ thương, tiễn ông ấy lên xe.
“Bố đi cẩn thận nhé, nếu ở Gaheon-dong một mình mà thấy cô đơn thì bố cứ đến đây bất cứ lúc nào ạ.”
“Được rồi. Yoo Won cũng giữ gìn sức khỏe nhé. Nếu thằng Kwon Tae Beom làm con buồn, hãy gọi ngay cho ta. Ta sẽ dạy dỗ nó một bài học ra trò.”
“He he, vâng ạ. Bố đi cẩn thận nhé!”
Tôi vẫy tay thật mạnh cho đến khi chiếc xe chở bố đi khuất. Quay người lại, tôi có cảm giác ai đó đang đứng sau cột đèn đường và nhìn về phía này.
“Gì vậy nhỉ…?”
Thấy lạ, tôi nhìn xung quanh nhưng không thấy ai cả.
“Sao vậy, chị dâu?”
“Không có gì đâu ạ. Tự nhiên cháu có cảm giác ai đó đang nhìn mình.”
“Để tôi đi kiểm tra xem sao nhé?”
“Không cần đâu ạ. Chắc cháu nhầm thôi. Mình lên nhà đi chú.”
‘Chắc là thói quen từ hồi trốn chạy đây mà.’
Nhưng con người luôn có giác quan thứ sáu. Với cảm giác không mấy tốt đẹp đó, tôi vội vã cùng chú trở về nhà.
***
Việc thay đổi vị trí của cuốn sổ ghi chép quả thật là một quyết định sáng suốt. Tôi đã không lường trước được rằng căn phòng của mình lại biến mất bất thình lình như thế. Khi bỏ trốn, tôi không mấy bận tâm về cuốn sổ vì nghĩ rằng sẽ chẳng bao giờ gặp lại những người này nữa. Nhưng khi trở về và nghe tin căn phòng của mình đã không còn, tim tôi như muốn vỡ ra vì lo sợ cuốn sổ đã bị bại lộ.
“Hừm… Bây giờ mình phải bắt đầu điều tra thôi.”
Tôi lấy cuốn sổ ra khỏi đống sách bài tập, mở đến trang đã ghi chép.
“Sự phản bội…”
Bên dưới là dòng chữ “Kwon Tae Beom bị thương nặng” được viết nhỏ. Dù đã đọc cuốn tiểu thuyết này từ rất lâu, chi tiết ấy vẫn in hằn trong tâm trí tôi. Chỉ cần tưởng tượng đến tình huống đó thôi cũng đủ thấy kinh khủng rồi.
“Lần này mình phải bảo vệ anh ấy.”
Mặc dù thể chất bình thường và lại đang mang thai, nhưng lúc này chỉ có tôi mới có thể cứu Kwon Tae Beom khỏi nguy hiểm. Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn chằm chằm vào ngôi nhà phụ qua ô cửa sổ. Suy nghĩ xem nên bắt đầu từ đâu, tôi quyết định đi xuống thư viện của Kwon Tae Beom ở tầng một.
“Ồ… mình không hiểu gì cả.”
Rõ ràng là chữ Hàn Quốc, nhưng đối với tôi, chúng chỉ là những con chữ đen trên nền trắng. Toàn là sách chuyên ngành với đầy rẫy thuật ngữ pháp luật, nên việc tìm kiếm thông tin ở đây là điều bất khả thi. Cuối cùng, tôi đành rời khỏi thư viện với hai bàn tay trắng và hướng về khu nhà phụ.
Rõ ràng là kẻ phản bội có một nốt ruồi lớn ở tai, vậy nên việc đầu tiên là tìm ra người đó. Nếu theo dõi hắn ta, tôi sẽ biết được cách hắn ta phản bội. Nếu tìm ra…! Tôi nắm chặt túi hạt tiêu đen mua ở Gangneung trong túi.
“Ồ, chị dâu. Sao cậu lại đến đây?”
Xung quanh khu nhà phụ chẳng có ai, nên tôi đi vào tòa nhà bên cạnh. Tôi nghĩ ở đây có phòng tập thể lực, chắc sẽ có nhiều người. Một ý tưởng hay ho chợt nảy ra, tôi bèn hỏi chú ấy.
“Hôm nay cháu có thể tập thể dục ở đây không?”
“Hả? Chị dâu tập thể dục ạ?”
“Vâng. Cháu tập một mình chán quá.”
Phòng gym ở khu nhà chính cũng có, nên nếu tôi lấy cớ là dụng cụ tập luyện thì chắc chắn họ sẽ nghi ngờ. Thế là tôi bèn lấy lý do tập một mình thấy buồn chán rồi nở một nụ cười thật tươi. Nụ cười là vũ khí lợi hại nhất, hehe… Chẳng hề hay biết tôi đang nghĩ gì, chú ấy vui vẻ đồng ý và dẫn tôi vào trong.
“Chị dâu, tuy hơi muộn nhưng chúc mừng cậu đã mang thai.”
“Chúc mừng chị dâu.”
“Nếu cậu cần gì, hãy gọi chúng tôi bất cứ lúc nào.”
Đúng như dự đoán, bên trong phòng gym có rất nhiều người. Lần này thì không có ai cởi trần như trước nữa. Từ những chú tôi chưa gặp bao giờ đến những gương mặt quen thuộc, những lời chúc mừng từ họ làm má tôi hơi ửng hồng.
“Cảm, cảm ơn ạ… Khụ.”
Chắc chắn đây là một thế giới tiểu thuyết. Cùng là đàn ông nhưng việc có thai chẳng có gì là lạ. Vì vừa xuyên không đã trải qua kỳ phát tình và có thai ngay lập tức nên tôi vẫn chưa biết nhiều về các đặc tính của alpha và omega.
Tôi vẫn không biết cách điều chỉnh pheromone hay cách chịu đựng kỳ phát tình. Vì chưa có cảm giác thai máy nên tôi vẫn chưa thể tin rằng Hoppang đang ở trong bụng. Tôi chỉ có thể nhìn vào ảnh siêu âm và tưởng tượng mà thôi.
“Chị dâu, đấu đối kháng hay sử dụng các dụng cụ như bench press thì hơi nguy hiểm, vậy tập lunge hoặc chạy bộ nhẹ nhàng thì sao? Tốc độ khoảng 2 hoặc 3 là được rồi.”
“Vâng, cháu sẽ thử. À, mà cháu thấy có một chú có nốt ruồi to ở tai, sao dạo này không thấy chú ấy nữa ạ?”
Tôi giả vờ như chợt nhớ ra mà buột miệng hỏi. Tôi không biết tên hay tuổi của người đó. Vì vậy, để tìm hắn ta, tôi phải gặp một người biết hắn ta. Chú Tae Sik là người lớn tuổi trong số thuộc hạ của Kwon Tae Beom, có thể biết người đó. Tôi lo lắng không biết chú ấy sẽ trả lời ra sao. Chú Tae Sik hỏi lại với vẻ mặt khó hiểu.
“Nốt ruồi to ở tai ạ…? Có người như vậy sao?”
Nhìn vẻ mặt của chú ấy thì chắc không phải là nói dối. Vậy thì người đó ở đâu?
Tôi cảm thấy mình đã sai hướng, đầu óc trở nên rối bời.
Vậy thì còn ai có thể phản bội Kwon Tae Beom nữa…?
“À, cháu tự nhiên buồn ngủ quá, cháu về đây!”
Thật buồn cười khi mới đến chưa đầy một phút đã vội vã ra về, nhưng tôi đã có được những thông tin cần thiết nên không cần ở lại đây nữa.
“Hả? Vậy để tôi đưa cậu…”
“Không cần đâu ạ! Cháu tự đi được. Hẹn gặp lại chú lần sau nhé!”
Nhân tiện ra ngoài, tôi muốn khám phá khắp căn nhà, nên nếu chú ấy đưa về thì sẽ rất bất tiện. Chú ấy nói không có người nào có nốt ruồi to ở tai, nhưng tôi không thể từ bỏ cho đến khi tận mắt thấy. Tôi rời phòng gym, đi quanh nhà ăn, phòng chiếu phim rồi đến bể bơi.
“Đi đến bể bơi… chắc sẽ bị Kwon Tae Beom mắng mất.”
Ở bên cạnh Tae Beom, tôi nhận ra anh ta ghen tuông khủng khiếp. Người ta bảo alpha có tính chiếm hữu cao... Chắc anh ta nghĩ tôi là của riêng mình.
Khóe miệng tôi khẽ cong lên.
Đã lâu lắm rồi tôi mới đi lại nhiều như vậy, chân bắt đầu tê mỏi.
“Ôi… Thôi, chuyện này cũng không vội, mình cứ tìm từ từ vậy…”
Tôi lê từng bước chân nặng nề về nhà. Bác đầu bếp tiến lại gần tôi và nói.
“Yoo Won! Cháu đi đâu mà giờ mới về!”
Còn tiếp
Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.