Ngay Cả Kẻ Phản Diện Cũng Có Câu Chuyện Riêng Novel - Chương 8

Lịch: thứ 2 và 5

Bản dịch Ngay Cả Kẻ Phản Diện Cũng Có Câu Chuyện Riêng của Quả lê nhỏ của Thỏ được đăng tải tại navyteamm.com.

Chương 8

Tác giả: 남지화

Dịch: Phương Loan

Nếu có gì sai sót, xin hãy góp ý cho Quả lê nhỏ của Thỏ nha.

Nếu là quạ thì chắc không phải ai khác. Muốn biết chắc thì phải để nó vào đã. Tôi đứng dậy, mở khóa cửa sổ. Ngay lúc tôi mở cửa, cái con vừa mới còn trông đạo mạo đó đã lập tức phành cánh bay vào, cọ mặt vào tôi như thú cưng.


“Này, này, này!”


Quác! Quác!


“Ngươi có tắm rửa gì không đấy?”


Quác?


“…Tao điên thật rồi.”


Dù sao thì trong đám quạ tôi nuôi, đây là con sạch sẽ nhất, chắc cũng có tắm qua rồi. Biết là vậy, nhưng cảm giác đôi cánh nó cứ cọ cọ vào mặt mình vẫn khó chịu đến kỳ lạ. Tôi nhấc nó lên bằng cách túm phần cổ, nó liền vẫy cánh tỏ vẻ thích thú.


“Đừng có điên nữa, báo cáo cái đi.”


Tôi nhẹ giọng trách thì nó cũng im lặng. Nhẹ nhàng bế con quạ bằng cả hai tay, tôi nhìn thẳng vào mắt nó. Đồng tử của nó chuyển sang màu đỏ. Cùng với một cơn đau nhói, ký ức mà con quạ đã thấy truyền thẳng vào tôi.

Tên “Chuột Đêm” bắt nguồn từ câu “chuyện ban đêm thì chuột nghe, ban ngày thì chim nghe.” Không phải tự dưng tôi đặt tên vậy. Vì tôi có quạ làm chim, rắn làm chuột—chúng là tai mắt của tôi. 

Nhờ kỹ năng giao tiếp và chia sẻ cảm giác, tôi có thể điều khiển chúng và chia sẻ thị giác—năng lực này chính là lý do khiến “Chuột Đêm” trở thành tổ chức thông tin số một thế giới.

Trong ký ức của con quạ, các thành viên Chuột Đêm đã bắt một Hunter Trung Quốc, lôi đến một biệt thự chuyên dùng để tra tấn. Sau khi moi được thông tin mong muốn, một thành viên nắm lấy con quạ và dặn nó báo cáo với thủ lĩnh. 

Đó là ký ức cuối cùng. Tôi nhắm mắt lại. Cơn đau đầu nhẹ xuất hiện sau khi dùng kỹ năng, nhưng vẫn chịu được, chỉ cần chớp mắt vài cái là ổn. Tôi vuốt lưng con quạ đã hoàn thành nhiệm vụ.


“Tốt lắm. Ra ăn bánh thưởng đi.”


Quác!

Tôi chỉ tay về phía cửa ngoài phòng ngủ, nó gật đầu rồi bay đi. Con quạ biết đường vào kho đồ ăn riêng dành cho mình nên tôi chỉ tiễn nó bằng ánh mắt rồi quay lại ngồi xuống giường.

Đúng lúc đó, thông báo hoàn thành nhiệm vụ hiện lên.


<‘Ác quỷ đích thực của nhân loại thì mỗi ngày đều tra tấn một người.’ Hoàn thành! Phần thưởng định kỳ: +300 Karma>

–Karma hiện có: 1,000,089


Đã vượt mốc một triệu.

Giờ thì tôi có thể mở khóa kỹ năng Đôi mắt của Thiên Tài mà không sợ thiếu Karma. Cảm giác khó chịu trước đó cũng bay biến, tôi hít sâu một hơi và nhấn vào nút mở kỹ năng, tràn đầy kỳ vọng.


<Bạn có muốn tiêu tốn 1,000,000 Karma để mở khóa kỹ năng? (b ᵔ▽ᵔ)b>


Không có lý do gì để chần chừ nên tôi chấp nhận ngay. Và đúng khoảnh khắc đó—


“Khặc! Khụ…”


Cơn đau không báo trước ập tới khiến tôi đổ sụp xuống.

Từng giọt máu đỏ thẫm nhỏ xuống từ mắt phải, thấm đẫm ga trải giường.

Đù má, có ai nói trước là sẽ đau đến thế này không, lũ chó chết.


—--


Sa Yoon nghiến chặt môi đỏ, bàn tay run rẩy không ngừng được đưa lên mắt. Đau đến mức không thốt ra nổi một lời. Các cơ bên trong cổ họng co rút đến độ tưởng chừng như chặn hết cả khí quản lẫn thực quản.

Máu bắt đầu chảy ra, nhìn qua cũng biết không ổn, cần phải cầm máu ngay. Anh ép lòng bàn tay lên mắt, nơi đã đỏ ngầu, máu đặc và sẫm màu chảy dọc theo cổ tay.

Tách.

Một giọt đỏ thẫm vạch thành đường rõ ràng trên làn da trắng muốt rồi rơi thẳng xuống sàn. Ngay lúc đó, cơn đau như thiêu đốt lớp niêm mạc tràn tới.

Cảm giác như có ai đó dùng một thanh sắt nung đỏ chọc sâu vào trong tròng mắt, rồi không dừng lại ở đó mà còn cào xé lớp niêm mạc bên trong. Nóng rát đến mức không thể chịu đựng nổi. 

Đến cả lúc bị hành hạ suốt một tháng không ăn không ngủ dưới danh nghĩa “nhân loại chân chính có thể vượt qua mọi tra tấn”, anh cũng chưa từng thấy khủng khiếp đến thế.

Đầu ngón chân run rẩy, cả cơ thể như đang bị tẩm ướt bằng cơn đau vượt xa tất cả những gì từng trải qua trước đó.


“Khục!”


Sa Yoon thở hắt ra, đưa tay đè mạnh lên mắt. Nếu được, anh thậm chí muốn móc phắt chỗ đau ra khỏi cơ thể cho rồi. Anh đổ vật xuống giường, đầu ngón chân cào cào tấm ga giường một cách vô thức như phát điên.

Cơn đau làm tắc nghẽn cả câu chửi thô tục đến cổ họng, thứ anh có thể phát ra chỉ là tiếng rên rỉ. Anh nghiến chặt môi, nén tiếng kêu rên đang gượng gạo trào lên, và môi đỏ tươi cuối cùng cũng nứt toạc.

Cứ tưởng phân tán đau đớn sẽ dễ chịu hơn đôi chút, nhưng đau ở mắt quá dữ dội khiến vết nứt ở môi cũng chẳng buồn cảm nhận.

Anh vò nát ga giường bằng bàn tay còn lại, rồi giật mạnh một cú bằng chân. Biết là gào rú cũng chẳng làm cơn đau biến mất, nhưng Sa Yoon không thể làm gì hơn ngoài việc bộc lộ nỗi đau qua hành động.

Cuối cùng, tiếng rên rỉ nghẹn ngào bật ra, khiến mấy con rắn đen đang nghỉ ngơi đâu đó trong phòng cũng lặng lẽ bò lên giường. Nếu là lúc khác, anh đã xoa đầu mấy con lo lắng bò lên vì mình, nhưng giờ thì chẳng còn tâm trí đâu.

Ssshhk!


“Kh…!”


Nước mắt ứa ra theo phản xạ. Dù là phản ứng sinh lý, nhưng mấy con rắn thấy nước mắt trên mắt anh thì cũng bắt đầu hoảng loạn, uốn éo thân mình và rít lên loạn xạ. Cảm nhận được chúng phủ người bằng thân hình ấm áp của mình, Sa Yoon cắn răng chịu đựng.

Cơn đau địa ngục đó cuối cùng cũng chỉ dịu xuống sau một khoảng thời gian dài dằng dặc.


“Haa…”


Anh thở ra một hơi nặng nề từ đôi môi khô khốc.

Anh tưởng mình sẽ thành đứa ngốc thật. Không phải nói quá đâu.

Cơn đau lan lên đến tận não, khiến anh không thể suy nghĩ được gì, đến mức nếu có thành người thiểu năng cũng chẳng lấy làm lạ.

Cả người kiệt quệ như rã rời, nằm bẹp dí trên giường. Những con rắn chui tới, đưa đầu ra đòi được vuốt ve. Không còn sức đâu để làm gì, Sa Yoon chỉ có thể nghiêng đầu nhìn chúng. Ga giường đã nhuộm đỏ. Mắt phải ướt đẫm máu, đến mở ra cũng khó khăn.

Bình thường mà nói, người ta chảy máu thế này là chết rồi chứ?

Chẳng phải ở đâu khác mà máu chảy ra từ mắt thấm ướt cả ga giường, điều này rõ ràng là không bình thường. Anh biết cơ thể lại bị hệ thống đem ra làm trò đùa, thế nên chỉ có thể nhìn lên trần nhà với ánh mắt trống rỗng, tay run rẩy giơ lên yếu ớt.

Anh vuốt mái tóc ướt đẫm mồ hôi lạnh ra sau, mệt mỏi nhắm mắt. Trong khi tai chỉ nghe thấy tiếng mấy con rắn kêu rít nũng nịu, thì một âm thanh quen thuộc “ting~” vang lên trong đầu.

Phải rồi, cũng nên kiểm tra kết quả.

Dù có đau đến đâu, nếu đó là cái giá để có được sức mạnh kháng cự lại hệ thống mà cả đời tưởng chừng không thể thoát ra, thì vẫn còn rẻ. Sa Yoon cố gắng mở mắt, trừng trừng nhìn về phía trước để kiểm tra kỹ năng.

Một khung cửa màu xanh lam hiện ra.


<Đồng bộ kỹ năng “Đôi mắt của thiên tài” đạt 50%! Sẽ tiếp tục đồng bộ phần còn lại sau 10 phút. (b ᵔ▽ᵔ)b>

<Có thể từ chối đồng bộ. Từ chối đồng nghĩa với việc Karma đã tiêu hao không thể hoàn lại. (b ᵔ▽ᵔ)b>


Một khung thông báo xanh lam với nội dung chẳng muốn tin tẹo nào.

“……”

Đuối sức đến mức không thể nói thành lời. Cứ như hệ thống này đang cố cướp đi cả tiếng nói của anh vậy, Sa Yoon chỉ đưa bàn tay phải vẫn còn run lên trước mặt.

Bàn tay dính đầy máu trông thật ghê tởm. Anh nhìn chằm chằm vào bàn tay trái vẫn còn sạch sẽ rồi tiếp tục nằm yên trên giường, ánh mắt vô hồn hướng lên trần.


“Ha. Haha. Hahaha…”


Tiếng cười vô vọng bật ra.


“Đúng là, chúng mày không phải dạng tử tế gì mà lại cho đi chỉ vì tao gom đủ Karma chứ.”


Anh từng bị hệ thống lừa không chỉ một hai lần.

Cứ chờ mà xem, một khi có được “Đôi mắt của thiên tài”, anh nhất định sẽ tìm ra người đáp ứng điều kiện “Kẻ chống cự” rồi thoát khỏi cái hệ thống khốn nạn này cho bằng được.


“Lũ khốn kiếp.”


Anh nghiến răng chửi rồi ấn vào nút tiếp tục đồng bộ. Nửa chặng đường đã qua, mà giờ bỏ cuộc thì chỉ có điên mới làm vậy.


<Đồng bộ sẽ tiếp tục sau 30 giây. Hãy chú ý đến cơn đau. (b ᵔ▽ᵔ)b>


Lại là cái icon rác rưởi với mặt cười vô duyên.

18, 17, 16… Sa Yoon lẩm bẩm đếm theo thời gian đang giảm dần. Đến khi chỉ còn 10 giây, anh ngồi bật dậy. Và khi thời gian đếm ngược chạm mốc 0, cơn đau dữ dội như sét đánh giáng thẳng xuống cơ thể.

Đây không phải kiểu đau mà đã trải qua rồi thì có thể thích nghi. Sa Yoon lại bắt đầu giãy dụa, cơ thể quằn quại trên giường.

Lũ rắn tưởng mọi chuyện đã ổn liền nhốn nháo trở lại, còn Sa Yoon không ngừng rên rỉ. Nếu Jong Sik có mặt ngoài cửa, chắc đã phát hoảng mà phá cửa xông vào.

Lúc đó, một con rắn không biết làm gì khác liền vung vẩy đuôi rồi chuồn ra khỏi phòng. Dĩ nhiên, Sa Yoon chẳng rảnh để để tâm tới nó.

Anh quằn quại dưới cơn đau dữ dội, cả đời chưa từng đau đến mức này khiến cơn thịnh nộ dâng trào. Một con rắn tiến lại gần thì bị cánh tay vung loạn đập trúng mặt, vậy mà nó vẫn quẫy đuôi tỏ ra vui mừng khiến Sa Yoon nhăn mặt, hai tay đan vào nhau chịu đựng.


“Kh…!”


Tiếng rên bị nén bật ra vài lần. Cơn đau như khoét thẳng vào mắt, rồi đánh sâu vào tinh thần, chỉ khi Sa Yoon gần ngất xỉu, nó mới từ từ rút lui.

Anh dùng nỗi uất hận để giữ cho ý thức không trượt khỏi tầm tay.

Dù cơ thể không muốn dậy, anh vẫn gượng ép bước vào phòng tắm. Hình ảnh phản chiếu trong gương chẳng khác gì nhân vật chính trong một bộ phim kinh dị.

Gương mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra, áo choàng trắng nhuốm đỏ như vừa rời khỏi hiện trường vụ án. Lâu rồi mới thảm đến thế. Sa Yoon thở hắt ra, mở nước.

Anh rửa tay, rửa mặt liên tục dưới làn nước. Phải mất một lúc lâu mới có thể tẩy sạch hết vết máu loang lổ, ngẩng đầu lên thì khung cửa hệ thống xanh lam quen thuộc lại hiện ra.


<Đồng bộ kỹ năng “Đôi mắt của thiên tài” đã hoàn tất! Khi sử dụng kỹ năng sẽ cảm thấy chút đau đớn. Xin hãy chú ý không lạm dụng. (b ᵔ▽ᵔ)b>


Dòng nhắc nhở này chẳng vui vẻ gì, nhưng khi thấy “Đôi mắt của thiên tài” xuất hiện trong danh sách kỹ năng, tâm trạng anh bất giác sáng bừng. Đến mức có thể quên cả nỗi đau vừa trải qua.

Phải rồi, cuối cùng con đường đã mở ra rồi còn gì.


“Kẻ làm lệch dòng chảy.”


Và—


“Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn”


Chỉ cần tìm ra một trong hai người đó là được. Lúc đó anh có thể đường hoàng tạm biệt hệ thống khốn kiếp này.

Chỉ nghĩ thôi mà cũng đủ khiến anh huýt sáo vui vẻ. Sa Yoon cười rạng rỡ, khoác khăn lên cổ rồi rời phòng tắm.

Rầm rầm rầm!

Chưa kịp bước ra khỏi phòng tắm, một tiếng động ầm ĩ vang lên. Có ai đó đang đập cửa phòng như muốn phá cửa xông vào khiến Sa Yoon tò mò bước tới mở cửa.


“Anh ơi!”


Cánh cửa vừa mở ra, một gã to con đã xộc thẳng vào phòng. Bị kẻ khác lao vào mà chẳng nghĩ tới kích thước thân hình, Sa Yoon nhăn mặt, đẩy mặt Jong Sik ra.


“Gì đấy? Sao tới đây được?”

“Anh! Anh không sao chứ? Áo anh… Hả? Cái phòng này sao…? Ga giường làm sao mà đỏ thế…!”


Ban đầu, Jong Sik như muốn khóc khi thấy anh mặc chiếc áo choàng bê bết máu, nhưng khi nhìn thấy những món đồ trang trí đắt tiền bị vỡ nát và ga giường đỏ lòm, anh ta trông như sắp ngất.

Không biết anh ta đang lo cho anh hay lo cho cái phòng, Sa Yoon khẽ bật cười rồi cốc nhẹ trán anh ta.

Bốp! Cặp mắt trợn tròn nhìn anh chằm chằm.


“Tao hỏi sao mày tới được đây?”

“À, là con này…”


Ssshhk!

Anh cúi xuống thì thấy con rắn lục đuôi chuông đang quẫy đuôi nhìn anh.

Thì ra nó thấy anh đau đớn liền tự đi gọi Jong Sik tới. Anh xoa đầu nó, khen ngợi một hồi thì Jong Sik phụng phịu.


“Em cũng chạy như điên từ cổng dịch chuyển đến đây mà…”

“Cái con này chạy ra tận cổng hả?”

“Không, là con quạ mang tin tới. Hình như con rắn này nhờ con quạ đó.”


Vậy thì càng giỏi. Anh ngạc nhiên không hiểu từ bao giờ nó trở nên thông minh như vậy, con rắn vui mừng rít lên. Sa Yoon hứa sẽ cho nó vào kho đồ ăn để thưởng.


“Anh, em cũng có mặt ở đây mà…”

“Ừ, vậy thay ga giường đi.”

“……”

“Không thích à?”

“…Ai nói là không thích. Nhưng mà, áo anh làm sao vậy? Bị tập kích hả?”


Hỏi cũng lẹ thật. Nếu hỏi điều đó trước thay vì lo cho cái ga giường thì hay biết mấy, anh bĩu môi đáp lại. Jong Sik gãi đầu, ngượng ngùng cười.

Bản dịch Ngay Cả Kẻ Phản Diện Cũng Có Câu Chuyện Riêng của Quả lê nhỏ của Thỏ được đăng tải tại navyteamm.com.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo