Người Thợ Săn Chỉ Muốn Sống Ẩn Cư - Chương 20

Chương 20.

Bae Won Woo nghiến răng và thì thầm, còn Lee Sa Young, người đã xuất sắc nhận ra những lời nói của Eui Jae cũng đang nghiến răng, đã lấy một bộ thìa dĩa dùng một lần từ trong không trung ra. Cái tên đó đã bắt đầu tự mang theo thìa dĩa cá nhân vì cậu không thể tiếc tiền đến mức lấy cả tiền thìa dĩa từ số tiền đã trả trước. 
 
‘Hóa ra cậu không thể mang theo bát canh à? Cái tên đáng nguyền rủa. Chẳng lẽ kho đồ của cậu vẫn còn chỗ à?’
 
Được rồi, cho là cậu có kho đồ và có thìa dĩa dùng một lần còn thừa nên cậu đã mang theo đi. Có lẽ cậu đã thực sự thích hương vị của canh giải rượu rồi.
 
Nhưng việc những chiếc bàn xung quanh cứ trống rỗng mỗi khi Lee Sa Young xuất hiện là điều không thể chịu đựng được. Những thợ săn vốn nổi tiếng với cái tôi mạnh mẽ và không nghe lời người khác, vậy mà họ lại đang thực hiện giãn cách xã hội một cách rất chăm chỉ mà không ai bảo họ cả! Eui Jae cười khan.
 
'Chết tiệt, đây rõ ràng là cản trở kinh doanh mà.'
 
Niềm tự hào của quán canh giải rượu là tốc độ quay vòng cao và giá cả phải chăng, nhưng mỗi khi Lee Sa Young xuất hiện thì một ZONE Lee Sa Young lại xuất hiện và đó là một thảm họa. Đừng nói đến tốc độ quay vòng, doanh thu của quán cũng đã giảm mạnh. Dù vẫn đang xoay sở được nhờ những người hâm mộ canh giải rượu hạng nặng.... Nhưng cứ tiếp tục như thế này thì ngay cả những khách hàng quen thuộc cũng sẽ mất hết.
 
Nhờ đó, Eui Jae gần đây đã tìm kiếm rất nhiều thứ trên cổng thông tin như thợ săn bắt nạt, luật liên quan đến báo cáo tội phạm của thợ săn, và Đạo luật Đặc biệt về Người Thức Tỉnh, và cuối cùng đã đưa ra kết luận.
 
'Để giải quyết chuyện này... Mình phải trở thành thợ săn lại hoặc phải có tiền!'
 
Có vẻ như đây là một sự biến động đột ngột, nhưng Eui Jae có một lý do hợp lý cho riêng mình.
 
Để công khai hành vi quấy rối của Lee Sa Young, cần có bằng chứng xác thực. Vì chỉ với những lời khai mơ hồ, anh có thể bị phản ứng dữ dội vì dám đổ lỗi cho thợ săn hạng nhất Đại Hàn Dân Quốc.
 
Cách chắc chắn nhất là công khai các tập tin ghi âm chứa những hành vi sai trái của Lee Sa Young. Nhưng giống như những gì người trả lời trên JishikON đã nói, với một máy ghi âm thông thường, anh thậm chí không thể thực hiện của việc thu thập bằng chứng chống lại cậu ta, một thợ săn cấp S. Vì một thợ săn cấp S là một sự tồn tại có thể nhanh chóng nhận ra và phá hủy các máy ghi âm và máy ảnh.
 
Vậy thì anh cần một máy ghi âm không dễ bị hư hỏng, được làm bằng các sản phẩm phụ của thợ săn hoặc không thể bị phát hiện…. Thực tế thì những vật phẩm này khó kiếm được, và,
 
'Đắt vãi.'
 
Anh đã không thực sự cảm thấy điều đó khi còn là thợ săn J, nhưng các vật phẩm được làm bằng các sản phẩm phụ của thợ săn thì đắt kinh khủng. Cha Eui Jae, một nhân viên bán thời gian khiêm tốn tại một quán canh giải rượu, sẽ không thể mua được nó ngay cả khi anh tiết kiệm tiền cả đời!
 
Anh chỉ nhận một phần lợi nhuận của quán vừa đủ cho nhu cầu của mình như một khoản lương, và trên thực tế thì nó đã đủ. Vì anh không có nơi nào để đi lại, anh có thể luân phiên mặc vài bộ quần áo và một đôi giày thể thao một cách sạch sẽ. Nếu Lee Sa Young không can thiệp vào cuộc đời thứ hai của Cha Eui Jae, anh sẽ không phải lo lắng về những điều này.
 
‘…Mình có nên đăng ký thợ săn không?’
 
Anh chỉ cần đến trung tâm người thức tỉnh để đo khả năng của mình và được cấp một cấp độ, nhưng… nếu dữ liệu của J mà anh không biết không bị xóa và vẫn còn thì sao? Và ngay cả khi anh bằng cách nào đó đến được quá trình đo khả năng, nếu anh không thể kiểm soát sức mạnh của mình trong giây lát thì sao? Nếu anh cố gắng đánh nhẹ nhất có thể, nhưng máy đo bị hỏng thì sao?
 
Trong khoảnh khắc đó, một cuộc sống yên tĩnh sẽ băng qua sông Jordan. Đó là một hình phạt quá mức đối với một người che giấu sức mạnh. Điều may mắn là ngay cả khi anh thức tỉnh, Cục Quản lý Người Thức Tỉnh không thu thập thông tin chi tiết về thông tin người thức tỉnh, vì vậy anh không cần phải làm giả chứng minh thư.
 
"Nếu không phải vì cái tên khốn Lee Sa Young đó…."
 
Gần đây, Eui Jae đã lờ mờ hiểu tại sao các thợ săn khác thậm chí không muốn đến gần Lee Sa Young. Lee Sa Young là một con rắn. Một con rắn lảng vảng quanh con mồi và từ từ siết chặt thân mình.
 
Anh có thể đe dọa công khai vì chuyện đêm đó, nhưng hãy nhìn cái cách cậu tiếp tục đến quán và âm thầm gây áp lực. Không biết cậu đang nghĩ gì nhưng Lee Sa Young đã không hỏi thêm tên của Eui Jae kể từ ngày đầu tiên cậu đến quán canh giải rượu. Anh không biết liệu anh đã bị cậu ta phát hiện ra danh tính của mình hay chưa.
 
Hành động hiện tại của Lee Sa Young cũng tương tự như việc chọc ngón tay vào một giấc ngủ yên bình. Nước lặng có thể dao động lớn chỉ với một hành động nhỏ của ngón tay. Ngay cả khi không có một tác động lớn, cái cách cậu cứ liên tục thăm dò mình như vậy thì có gì đó…
 
Khó chịu.
 
Anh cảm thấy như thể mình là một con thú có lãnh thổ bị xâm phạm. Eui Jae, người đang cau mày và nhìn chằm chằm vào không trung, đột nhiên đưa tay vào kho đồ.
 
Có rất nhiều chai thuốc rỗng trong kho đồ. Tất cả đều là những thứ đã được sử dụng trong khe nứt Incheon. Đó là những thứ anh nên vứt đi, nhưng anh đã trì hoãn và không vứt chúng đi. Và thanh kiếm dài màu đen mà anh đã nhặt được từ khe nứt, răng nanh của Basilisk. Eui Jae nhìn chằm chằm vào răng nanh của Basilisk rồi quay đi chỗ khác. Anh đã nhìn thấy một thứ gì đó lấp lánh giữa những chai thuốc xếp hàng.
 
Một viên ngọc màu vàng có kích thước chỉ bằng nửa ngón tay cái.
 
Đó là một ma thạch.
 
Trong quá khứ, không có nơi nào thích hợp để sử dụng hoặc bán ma thạch, vì vậy anh đã nhét chúng vào kho đồ hoặc đâu đó trong nhà, nhưng gần đây ma thạch không được sử dụng nhiều ở nhiều nơi sao? Nghe lỏm được những lời của các khách hàng quen của quán canh giải rượu, có vẻ như có khá nhiều thiết bị được làm bằng cách chế biến ma thạch.
 
"…Mình có nên bán một cái không?"
 
“Nếu mình bán cái này, mình có thể mua một máy ghi âm khá tốt thì sao?”
 
Eui Jae đã lén lấy một ma thạch ra khỏi kho đồ và bắt đầu lau nó bằng tạp dề.
 
Tuy nhiên, ma thạch không phải là thứ mà ai muốn bán là có thể dễ dàng bán được.
 
Giao dịch ma thạch chủ yếu diễn ra ở Chợ Hunter, và Chợ Hunter về cơ bản chỉ cho phép những người có giấy chứng nhận thợ săn vào, và người bình thường thậm chí không thể vào được. Có vẻ như các giao dịch cũng được thực hiện một cách không chính thức trên các cộng đồng thợ săn trên internet, nhưng điều này cũng yêu cầu giấy chứng nhận.
 
'Người bình thường thậm chí không thể tiếp cận được.'
 
Anh cũng đã nghĩ đến việc trơ tráo bán nó cho những khách hàng quen thuộc của quán canh giải rượu, nhưng chắc chắn sẽ có tin đồn từ đâu đó. Và mọi người sẽ hỏi.
 
“Không phải thợ săn, vậy thì anh đã lấy được viên ma thạch này ở đâu vậy?”
 
Thành thật mà nói, ngay cả anh cũng sẽ hỏi nếu một người bình thường có một viên ma thạch có độ tinh khiết cao như vậy. Có quá nhiều thứ phải lo lắng như thế này. Cuộc sống của một người bình thường thực sự quá mệt mỏi.
 
'Hay là mình cứ bảo là một khách quen nào đó đã cho mình để thêm vào sinh hoạt phí nhỉ.'
 
Eui Jae lắc đầu như thể đang tự hỏi tự trả lời. Đó là bởi vì những khách hàng quen thuộc của quán canh giải rượu giờ đây có thể được coi là một cộng đồng hơn là chỉ là khách hàng đơn thuần. Ngay cả khi có một người mà anh chỉ lướt qua thì nếu đi qua hai người khác thì họ đều sẽ biết nhau, và nếu họ moi móc quá khứ của nhau thì sẽ sớm phát hiện ra rằng không có ai cho một nhân viên làm thêm bình thường một thứ như thế này cả.
 
Cuối cùng, Cha Eui Jae, một người bình thường, chỉ còn một lựa chọn duy nhất.
 
Ứng dụng giao dịch đồ cũ khu vực, 'Chợ Cà Chua.'
 
Chợ Cà Chua, nơi đã cung cấp dịch vụ từ trước Ngày Khe Nứt, đã giúp những người sống sót chia sẻ thông tin và sống sót trong khi chờ đợi được giải cứu khi thế giới sụp đổ sau Ngày Khe Nứt. Những người không biết mặt hàng xóm đã chịu đựng được bằng cách cảm nhận được tình cảm ấm áp của hàng xóm thông qua Chợ Cà Chua. Nó đã giúp ích khá nhiều khi giải cứu những người sống sót....
 
‘Liệu mình có bán được ma thạch nếu đăng nó lên Chợ Cà Chua không?’ 
 
Dù sao thì cũng không mất gì cả. Eui Jae đã cài đặt ứng dụng Chợ Cà Chua ngay lập tức và cố gắng đăng nhập. Tuy nhiên, có vẻ như tài khoản mà anh đã sử dụng trước đó đã trở thành tài khoản không hoạt động và đã bị xóa. Cũng đúng thôi vì đã 8 năm trôi qua rồi mà. Anh đã nhấp vào nút đăng ký mới.
 
[Hãy thiết lập biệt danh của bạn.]
 
Anh nên đặt là gì nhỉ? Anh đã nhập tỏi, canh giải rượu, tiết, xương, v.v., nhưng chỉ có thông báo rằng ai đó đang sử dụng biệt danh đó hiện lên. Eui Jae, người đã hơi khó chịu khi ngay cả 'canhgiairượu1234' cũng bị từ chối, đã nhập bừa một chữ cái ngẫu nhiên.
 
[EZ]
 
[Chào mừng bạn đến với Chợ Cà Chua, EZ! Hãy bật GPS và đăng ký khu vực của bạn!]
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo