Cũng khó xử thật. Anh đã biến hai mạng người thành xác hoặc nửa sống nửa chết như thế, theo lẽ thì ít nhất cũng phải tống vào phòng giam vài ngày mới hợp lý. Nhưng công việc anh đang đảm nhận cũng là việc lớn, mà xét cho cùng thì cũng có lý do chính đáng là tự vệ.
…Thế thì tại sao lại lôi tôi ra tra hỏi chứ.
“Khi cậu sống cùng Riegrow, bình thường vẫn hay xảy ra chuyện thế này à?”
Tôi đã nhận được câu hỏi này trước khi bắt đầu.
Jeong Taeui nhìn vị sĩ quan huấn luyện có khuôn mặt mày nghiêm nghị.
"Chà, nếu ý ông là từ sau khi tôi sang sống ở Berlin thì tôi không nhớ phải chứng kiến ai đó chết trước mặt mình. Như thông tin từ hồ sơ, ngoại trừ lần tôi đến Dresden vì chuyện gia đình và lần đàn áp quân nổi loạn ở Frankfurt… Nhưng mà tôi thấy từ nãy giờ câu hỏi cứ lặp đi lặp lại, chẳng lẽ các ông không nghĩ chính tôi mới đang bị sốc tinh thần, hoảng loạn cả thể xác lẫn tinh thần hay sao?”
"Cậu sống cùng một thằng như hắn cơ mà?”
MacKin bên cạnh buột miệng. Đám người này đúng là chẳng có chút tử tế nào. Những kẻ được gọi là sĩ quan ở đây đều như thế cả.
"... Thôi được. Đại khái những gì cần nghe cũng đã nghe rồi, có lẽ nên nghe thêm lời từ những người khác. Vậy thì cuộc thẩm vấn thành viên Jeong Taeui dừng ở đây thôi.”
Người vừa gõ gõ đầu bút bi lên tờ giấy cầm trong tay vừa cất lời chính là chú tôi. À không, bây giờ phải gọi là sĩ quan Jeong Chang In. Từ đầu đến giờ, hầu như chú không hé miệng.
"Dù sao kết luận cũng sẽ là tự vệ chính đáng thôi, sao cứ phải làm phiền người ta…”
“Cậu vừa nói gì đó, Jeong Taeui?”
"Không, tôi chẳng nói gì cả.”
Jeong Taeui vội nuốt lời càu nhàu, giả vờ đứng nghiêm giơ tay chào theo kiểu quân đội, rồi quay lưng đi. Thấp thoáng trong tầm mắt có vài khuôn mặt sĩ quan cau có, nhưng tôi mặc kệ. Vừa xoay người bước về phía cửa, liếc đồng hồ treo tường, tôi mới ngạc nhiên nhận ra thời gian trôi chưa bao lâu. Cuộc tra hỏi này cũng không khác thường lệ, nhưng với cảm giác chủ quan thì như đã kéo dài đến cả triệu năm.
Jeong Taeui thở dài một hơi, đóng sầm cửa lại như một cách trút giận hèn nhát.
Tôi được về chi nhánh sớm hơn thường lệ. Mỗi lần đi hành quân, thường phải quá trưa mới trở lại, vậy mà lần này, dù bị giữ trong kia gần nửa tiếng đồng hồ, vẫn chưa đến giờ cơm trưa. Cũng phải thôi, đã có hai kẻ được khiêng đi rồi mà.
"Trời ạ. Chuyện gì thế này, mình không thể ngủ được.”
Bị những ánh nhìn như dao nhọn bám riết, Jeong Taeui gần như chẳng ngủ nổi, lúc này dụi đôi mắt nặng trĩu, lẩm bẩm than vãn. Giá mà có thể quay về phòng nằm vật ra ngủ một giấc thì tốt biết mấy, nhưng buổi chiều lại phải bám theo Horgan. May ra ăn trưa xong còn kịp chợp mắt được chừng hai, ba mươi phút.
Nếu tôi đến chỗ Horgan, chắc chắn ông ta đã hay tin, sẽ lại giương đôi mắt lạnh lẽo nhìn tôi. Vốn dĩ đã chẳng ưa gì Jeong Taeui, không khéo còn phải nghe thêm vài câu mỉa mai chua chát nữa.
“Nếu có thể chết vì stress thì chắc mình đã đi từ đời nào rồi.”
Jeong Taeui gãi đầu, lầm bầm. Chẳng thấy thèm ăn là bao, nhưng nghĩ đến cảnh chiều nay phải lẽo đẽo theo Horgan suốt, thì trước khi chợp mắt cũng nên ăn chút gì bỏ bụng. Dạ dày tôi vốn khỏe mạnh, nhưng cứ cái đà này thì sớm muộn gì cũng thủng một lỗ.
Chỉ cần cầm cự thêm một tuần thôi, một tuần nữa thôi. Jeong Taeui vừa thì thầm tự nhủ, vừa bước xuống cầu thang, bỗng khựng lại.
Một dáng người quen thuộc đang đi lên. Chỉ cần thấy đỉnh đầu thôi cũng đủ nhận ra.
Ilay. Từ sau khi anh biến mất trong khu rừng tối đêm qua, Jeong Taeui chỉ nghe người ta nói đến cảnh anh trở về trong bộ dạng máu me be bét lúc rạng sáng, chứ đây là lần đầu tận mắt nhìn thấy.
Anh lúc này sạch sẽ tinh tươm. Chẳng còn chút dấu tích nào của đôi tay từng vấy máu, cả thân hình bê bết vết đỏ. Nhìn bộ dạng này, Jeong Taeui thấy cũng dễ hiểu vì sao thằng ngốc Kim Jeong Pil lại từng bảo hắn hợp làm bàn giấy hay nhân viên hành chính gì đó.
Ilay cũng hơi khựng bước khi nhìn thấy Jeong Taeui. Nhưng rốt cuộc anh vẫn cứ bình thản sải chân, nhịp bước không hề chậm lại, từng bước một chắc nịch đi lên bậc thang. Đôi mắt vẫn dán chặt vào Jeong Taeui.
Jeong Taeui liếc qua bàn tay anh, nơi quấn một lớp băng mỏng. Băng trắng sạch, chẳng gợi nổi cảm giác bên dưới từng bị lưỡi dao cứa nát. Tôi cũng nhận ra ánh mắt Ilay khẽ liếc xuống cánh tay mình. Lớp băng quấn quanh tay được che bởi ống tay áo, không lộ ra ngoài.
“...”
Khoảng cách giữa người đi xuống và kẻ đi lên cứ thế thu hẹp dần. Mắt vẫn không rời nhau. Ngay cả khi chỉ còn cách nhau hai, rồi một bậc thang, đứng gần đến mức chung một mặt cầu thang, cả hai vẫn không nói một lời. Không ai chịu cất tiếng trước.
Khoảnh khắc lướt qua nhau, mu bàn tay khẽ chạm. Lớp băng nhám sần trên tay anh sượt nhẹ qua. Jeong Taeui giật mình co ngón tay lại. Hẳn anh cũng cảm nhận được. Nhưng chỉ thoáng chốc, Jeong Taeui đã đứng ở bậc dưới, còn anh thì đứng ở bậc trên.
Jeong Taeui không mở miệng. Ilay cũng vậy.
Qua khỏi đoạn cầu thang, ánh mắt chúng tôi cũng không còn chạm nhau. Anh đi đường của anh, còn Jeong Taeui đi theo lối của mình.
Tiếng bước chân vang trên cầu thang nghe chói tai đến lạ. Nhịp đều đặn, từng tiếng một: cộp, cộp, cộp.
Chẳng mấy chốc, âm thanh ấy đã biến mất ở tầng trên. Có lẽ anh đã rẽ ra hành lang.
Ngay khi cảm giác về anh tan biến, Jeong Taeui cũng dừng bước. Ngay trước mặt là cánh cửa dẫn vào nhà ăn, nhưng tôi chẳng buồn mở, cứ đứng ngây ra đó.
“...”
Tâm trạng càng lúc càng bực bội.
Tôi thật sự muốn quay ngược lên, đập mạnh vào sau gáy cái gã đó một cú. (Có khi chỉ cần thực hiện một nửa lực đánh tôi muốn thì cũng đủ khiến anh tơi tả rồi.)
"Giờ thì coi thường người khác hả.”
Jeong Taeui nói nhỏ, tạm gác việc bản thân cũng vừa coi thường anh sang một bên. Nhưng vừa nói ra, tâm trạng lại càng quặn thắt khó chịu.
Này thằng điên, tôi vì anh mà mất ăn mất ngủ mấy hôm nay, chẳng được nghỉ ngơi, đến cả cái dạ dày cũng phải lo thủng vì stress, thế mà anh lại tỉnh bơ, mặt mày sáng sủa, đi ngang qua mà không thèm nói một câu, coi tôi như không khí à… đủ thứ lời chửi rủa xếp hàng lũ lượt trong đầu Jeong Taeui.
Có khi mình sẽ là ca tử vong đầu tiên trên thế giới vì stress mất, Jeong Taeui thầm nghĩ, rồi hít một hơi thật sâu. Tôi hít sâu ba, bốn lần, thình thịch, cho đến lúc nhịp tim loạn xạ dần dịu lại.
Trước hết, cứ đi ăn đã. Ăn xong, nếu may thì chợp mắt được một lát. Còn không, thì đi tìm thằng khốn đó, dứt khoát một phen sống mái, đập cho anh một cú sau gáy…
Ý nghĩ ấy còn đang xoay vòng trong đầu, Jeong Taeui đẩy cửa bước vào hành lang.
“Ê, Jeong Taei.”
Một giọng gọi cất lên. Ngay cạnh cửa, một người đàn ông đang ngồi trên dãy ghế dài liền đứng dậy, chắn trước mặt tôi.
Là Kim Jeong Pil.
Khuôn mặt hơi tái xanh, cuốn theo vẻ dữ dằn như mang sát khí. Jeong Taeui cau mày, ngạc nhiên. Sao thằng này lại ở đây? Rồi tôi chợt hiểu ra: hắn chờ mình.
Phải rồi, từ văn phòng sĩ quan xuống nhà ăn, lối này là nhanh nhất. Nếu muốn chặn đường kẻ vừa bị gọi lên chất vấn, thì ngồi rình ở đây là hợp lý nhất rồi. Vả lại, hành lang này vốn ít người qua lại, quá thuận tiện để gây sự.
Đúng, gây sự. Rốt cuộc thì lần này hắn định kiếm chuyện gì nữa đây.
Jeong Taeui tặc lưỡi, cảm thấy trái tim vừa dằn xuống lại nóng ran, nặng nề. Như mọi khi, tôi biết chắc lần này cũng chẳng thoát khỏi việc phải nghe những lời khó chịu.
"Jeong Taeui, cái thằng Yankee (thằng ngoại quốc ranh) đồng tính đang qua lại với mày, chính là thằng đó hả?”
Đó là câu đầu tiên Kim Jeong Pil xổ ra.
Jeong Taeui đã lường trước kiểu này. Chỉ không ngờ vừa mở miệng, hắn đã chĩa thẳng vào chuyện đó.
Tôi thở dài, mắt dán xuống nền đất. Lúc ngẩng lên nhìn lại Kim Jeong Pil, trong ánh mắt không hề có chút ngại ngần.
“Đúng.”
Câu trả lời dứt khoát đến mức chính kẻ hỏi còn lúng túng. Kim Jeong Pil trợn trừng mắt, miệng há ra, vẻ không tin nổi, rồi bật ra một tiếng khịt mũi khinh khỉnh, hỏi lại:
“Có thật là anh ta không? Rick ấy?”
“Đúng.”
Lại một tiếng cười mũi, Kim Jeong Pil nhìn chằm chằm vào Jeong Taeui. Jeong Taeui cũng chẳng né, trừng mắt đáp lại.
"Mày điên rồi à, cái thằng bê đê này? Muốn làm trò đó thì cũng phải biết chọn người chứ, sao lại là anh ta? À, mà tao thấy hôm qua, cái đó của anh ta trông cũng to lắm nhỉ. Thế nào, phê lắm sao? Chính vì thứ đó khiến mày mê mệt anh ta hả?”
“Ừ, phê lắm. Tao không đùa đâu, cái thằng đó, hàng của nó đủ sức giết người đấy. Đồ chó chết!”
Jeong Taeui bùng nổ, bật ra câu trả lời đầy giận dữ. Thật ra, đó là một nỗi mặc cảm theo cách riêng của tôi, nên khi bị chọc đúng vào thì lập tức nóng máu.
Đồng thời, tuy cái thói quen cửa miệng của hắn lúc nào cũng là cười nhạo người khác bằng chữ thằng đồng tính, nhưng việc lôi đích danh một đối tượng ra rồi phun những lời trắng trợn như vậy lại một lần nữa khiến ruột gan tôi sôi lên. Chuyện đó vốn dĩ chẳng liên quan gì đến hắn. Chẳng liên quan đến bất kỳ ai khác, chỉ là chuyện giữa Jeong Taeui và Ilay mà thôi.
Bình thường, Jeong Taeui vẫn còn đủ sức cười nhạt, mỉa mai lại: ‘Ừ, phê chết đi được. Sao, mày cũng muốn nếm thử à? Hay là thấy của mày với của anh ta cách biệt một trời một vực nên tự ti? Đừng buồn nữa, đi nhờ bác sĩ giúp đi.’ Nhưng hôm nay thì không. Giờ phút này, sức chịu đựng tinh thần đã gần đỉnh nóc kịch trần.
Đừng có thế, Kim Jeong Pil. Mày đang làm cái trò tát vào mặt một đứa trẻ đang muốn khóc đó. Thôi đi. Hôm nay tao thật sự đang rất tệ rồi. Tao không muốn phải hạ mình thành kẻ hèn hạ, nhân cơ hội trút giận lên một thằng chẳng liên quan.
“... Ha. Mày điên thật rồi sao, Jeong Taeui?”
Ánh mắt nhờn nhợt của Kim Jeong Pil lia sang. Có lẽ đêm qua thằng này cũng chẳng ngủ được. Tròng mắt đỏ lấm tấm tia máu, cằm râu ria lún phún, gương mặt hốc hác.
Khóe miệng hắn nhếch lên. Nụ cười mỉa mai hòa cùng khinh miệt rõ mồn một.
“Bọn đồng tính quả là tuyệt vời. Miễn là khoái thì chắc mày chẳng cần quan tâm đối phương là ai đâu hả? Miễn là làm cho mày sướng thì dù có là thằng đồ tể giết người như ngóe hay con thú chém giết dã man thì cũng chẳng quan trọng chứ gì? Ha, đúng là ghê gớm. Thế nên lũ bê đê tụi mày mới bị người ta chửi. Người ta bảo bọn mày chết đi cho rồi, đâu có sai, phải không? Đạo đức con người chắc bị mày đem bán sạch rồi, chỉ cần cái lỗ hậu được chọc ngoáy cho tới bến là đủ hả?”
“...”
Trong khoảnh khắc, tôi cứng họng.
Kim Jeong Pil, cái thằng khốn kiếp này, xưa nay miệng lưỡi bẩn thỉu đã quá quen, nhưng hôm nay còn tệ hơn gấp bội. Có nhét cái giẻ lau vô mồm chắc còn sạch sẽ hơn. Hay cũng có thể là vì đầu óc tôi giờ chẳng còn chút bình tĩnh nào nên những lời hắn nói nghe càng chát chúa, như búa giáng thẳng vào màng nhĩ.
“Mày nói cái gì, thằng chó kia?”
Tôi bật cười khúc khích rồi nói. Nực cười đến mức bật ra tiếng cười trước cả cơn giận.
“Tao bảo lũ bê đê như mày thì chết đi cho rồi, nghe hiểu tiếng người không? Muốn tao nhắc lại lần nữa hả, thằng đồng tính khốn nạn? Biến khỏi thế giới này đi, chết chung với thằng sát nhân điên kia ấy!”
Kim Jeong Pil gầm gừ, hất cằm. Đôi mắt sáng rực trừng trừng nhìn tôi, rồi từng bước, từng bước tiến lại gần.
“Đúng rồi, mày làm gì có cửa mà tìm được một người tử tế làm người yêu! Chẳng phải vì thế mà cái thằng điên ấy mới chịu cặp với mày để làm cái trò bẩn thỉu đó sao! Nó điên rồi! Đầu óc nó hỏng hết cả rồi, mày không hiểu à? Nó là đồ tể, là thằng sát nhân mất trí!”
Hắn dừng ngay trước mặt tôi, chỉ cần với tay là chạm tới. Bộ mặt dữ tợn vặn vẹo của hắn hiện lên trong tầm mắt.
“... Vậy thì, chuyện đó liên quan cái chó gì đến mày.”
Giọng tôi thấp dần, lạnh lẽo. Trái ngược hẳn với Kim Jeong Pil, kẻ càng lúc càng gào lên đầy hung hăng.
Liên quan chó gì đến mày. Lời nói cắt ngang, dứt khoát. Gần như ngay lập tức, khóe miệng Kim Jeong Pil méo xệch.
“Vì tao thấy ngứa mắt, nó làm tao buồn nôn!”
Tiếng hắn lạc đi trong cơn phẫn nộ.
“Cái loại bê đê dính chặt lấy thằng sát nhân điên rồ, rồi cuối cùng cũng chết dưới tay nó, chỉ nghĩ thôi đã thấy buồn nôn, mày không thấy thế à? Hả? Không hiểu nổi sao? Đấy chính là cái tương lai của mày đấy, khi có quan hệ với thằng bê đê khốn nạn đó, đồ đồng tính!”
Ngay khi tiếng chửi của Kim Jeong Pil dứt, một tiếng bốp vang lên trên mặt hắn. Cả người hắn văng ra, đập lưng vào tường hành lang rồi lăn xuống đất. Trước mặt hắn, Jeong Taeui siết chặt nắm đấm, từng bước tiến tới.
Trên mặt Taeui giờ đây chẳng còn lấy một chút nụ cười nào. Thậm chí đến cả tiếng cười khẩy cũng biến mất. Cơn giận bùng lên dữ dội, như muốn thiêu sạch đầu óc, đến mức chẳng còn quan tâm kẻ trước mặt là ai.
“Ừ, mày nói có thể đúng. Cũng có thể sai. Nhưng đó là chuyện của tao, không liên quan đến mày. Còn bây giờ tao thấy ngứa mắt, nên mày cứ ăn đòn trước đi.”
Jeong Taeui nói một cách dửng dưng. Kim Jeong Pil ngẩn ra, chỉ biết chớp mắt. Sau đó bật cười khẩy đầy tức tối, nghiến răng trèo trẹo. Hắn bật dậy, lao vào Jeong Taeui. Hai người cùng tóm lấy cổ áo nhau, Kim Jeong Pil vung nắm đấm lên, Jeong Taeui cũng đồng thời ghì chặt cổ hắn. Cả hai ngã nhào xuống sàn đầy bụi, lăn lộn điên cuồng.
Khoảnh khắc này, Jeong Taeui bỗng hiểu thế nào là cảm giác muốn giết người.
Hắn không sai. Ít nhất là một phần nào đó. Tương lai trước mắt Jeong Taeui chắc chắn không phải con đường trải đầy hoa hồng. Biết đâu một ngày nào đó, đúng như lời hắn nói, bản thân mình sẽ chết dưới tay Ilay.
Nhưng.
Ít nhất, Jeong Taeui không thể để cái tên Kim Jeong Pil này nhổ ra những lời lẽ bẩn thỉu về Ilay.
Ngay từ việc cái tên Ilay bị lôi vào mồm hắn cũng đủ khiến Jeong Taeui khó chịu tột độ, huống hồ hắn còn dám chửi rủa. Kể cả khi bạn bè nói xấu Ilay, tôi còn khó mà chịu đựng nổi, huống chi là Kim Jeong Pil.
Nếu là một người khác, có lẽ Jeong Taeui sẽ nói: Ừ, Ilay đúng là đáng để nghe chửi như thế, rồi bỏ qua. Bởi điều đó không hoàn toàn sai và dù có sự thiên vị tình cảm đi chăng nữa, cũng chẳng dễ gì phản bác.
Nhưng Kim Jeong Pil thì không.
Nhất là vào lúc này, trong tâm trạng này.
Cứ cho là để xả giận đi. Cứ cho là hẹp hòi, nhỏ mọn cũng được. Nhưng Taeui tuyệt đối không chịu nổi việc từ miệng hắn thốt ra những lời bẩn thỉu về Ilay.
“Bê đê thì sao nào? Tao đúng là dính lấy hắn. Nhưng mày có thêm được cái mẹ gì ở đấy đâu. Mày còn là thứ hèn hạ đến mức ngay cả làm bê đê người ta cũng chẳng thèm nhìn đến, đồ khốn!”
“Cái gì, thằng chó!”
Hai người lao vào nhau, nắm đấm đan xen hỗn loạn.
Mặt, bụng, hông, bất cứ đâu cũng trở thành mục tiêu cho những cú đấm loạn xạ và Jeong Taeui cũng chẳng ngần ngại đáp trả. Có lẽ cơn giận dữ đã làm tê liệt cảm giác đau đớn trong đầu. Kim Jeong Pil cũng tương tự, mắt trợn trừng, điên cuồng lao tới mà chẳng thèm phòng thủ cho cơ thể đầy lỗ hổng của mình, chỉ biết tung nắm đấm.
Đây chẳng khác gì một cuộc ẩu đả chẳng theo quy tắc nào.
“Mày muốn gì hả? Tại sao cứ đi lòng vòng, chỉ để tìm cơ hội cắn xé người khác? Mày thích nhìn người ta vùng vẫy khi bị mày cắn vào điểm yếu lắm chứ gì?”
Giọng Jeong Taeui run lên vì cơn giận dữ. Những lời nói lúc này chứa đầy bực tức tích tụ trong nhiều năm, từng câu chữ như phun ra từ tận cùng tâm can.
Hắn luôn như vậy. Nhớ lại, Kim Jeong Pil lúc nào cũng tìm cách xâu xé điểm yếu của Jeong Taeui, bám sát để chọc ngoáy. Hắn là một người vô cùng căm ghét Jeong Taeui. Chính vì vậy, Jeong Taeui ghét hắn đến tận xương tủy.
Bốp.
Một tiếng đập nặng vang lên từ bụng hắn.
Cả người Kim Jeong Pil lộ ra khi đấm vào cằm Jeong Taeui, nhân cơ hội đó, nắm đấm của Taeui, nhắm thẳng vào cái bụng trần trụi của Kim Jeong Pil, đã trúng chính xác ngay giữa bụng hắn, một cách đầy uy lực.
Trong giây lát, dường như Kim Jeong Pil đã đứng yên tại chỗ.
“Ức… khực…”
Ngay sau đó, như thể vừa trúng phải vùng dạ dày, hắn nhăn mặt, nôn ọe. Có lẽ từ đêm qua hắn đã không ăn gì, nôn nhiều lần nhưng chẳng nôn ra được thứ gì. Chỉ có nước bọt lẫn chút dịch dạ dày.
Jeong Taeui đứng trước mặt Kim Jeong Pil, người đang nằm sấp trên đất và nôn khan. Tôi lau miệng, không biết là ướt đẫm mồ hôi hay máu. Vì quá hưng phấn, tôi không cảm thấy đau, nhưng máu đã thấm lên mu bàn tay. Có lẽ môi đã bị rách hoặc chảy máu mũi. Cảm giác của lý trí đã tê liệt, chẳng còn bình thường.
“Kim Jeong Pil, mày chẳng có quyền gì mà chửi thằng sát nhân điên rồ đó. Mày dùng cái lưỡi sắc như dao để xâu xé người khác, rồi vẫn đứng đó tự vỗ ngực rằng ‘tao không làm gì hết, chẳng gây hại gì. Nếu có ai đau khổ, thì chỉ vì họ có điểm yếu mà thôi’. Mày sẽ đóng vai một người vô tội, mày biết điều đó không?”
Jeong Taeui thở hổn hển, rít lên. Mỗi hơi thở sâu khiến lồng ngực tôi bắt đầu nhức nhói. Giờ đây, cảm giác đau nhức còn chưa đến do cơ thể đang tê liệt, nhưng chắc chắn đã có vết thương. Không, vài phút nữa, khi bình tĩnh lại, toàn thân tôi sẽ ê ẩm.
Nhưng ngay lúc này, tôi không hề cảm thấy đau. Đầu tôi vẫn nóng như thiêu đốt và không hề hạ nhiệt.
Tôi ghét tên đàn ông trước mặt, người đã ngừng nôn khan và ngẩng đầu lên với vẻ mặt dữ tợn, đến mức muốn giết hắn.
Phải. Đây là cơn bộc phát. Cơn tức giận vượt xa cảm giác khó chịu mà Kim Jeong Pil gây ra. Nó không chỉ nhắm vào riêng hắn, mà còn là sự bùng nổ của tất cả những trải nghiệm bẩn thỉu, khó chịu mà Jeong Taeui phải chịu đựng, gộp lại trong khoảnh khắc này.
Việc Jeong Taeui phải đối diện với kẻ mà mình đã căm ghét tận xương tủy suốt nhiều năm và chính kẻ đó đã khiến cơn giận của tôi bùng nổ.
Jeong Taeui nhổ ra một bãi nước bọt lẫn máu xuống sàn. Cảm giác như răng tôi đang lung lay, trong miệng cũng đau nhói.
“Thằng khỉ này…”
Kim Jeong Pil loạng choạng đứng lên bằng đôi chân run rẩy. Khuôn mặt hắn, khóe miệng cong lên, trông méo mó đến kinh tởm. Hắn túm lấy cổ áo Jeong Taeui, như muốn lao vào để đánh tiếp, nhưng ngay trước mặt, Jeong Taeui đứng thẳng, nhìn thẳng vào mắt hắn, trút hết mọi cảm xúc tích tụ bao năm qua.
“Mày là người kinh tởm nhất mà tao từng thấy. Mày có biết không? Mày thật sự, thật sự rất kinh tởm. Kim Jeong Pil.”
Hắn dừng lại.
Ngay trước mắt, nơi mà Jeong Taeui túm lấy cổ và kéo hắn gần đến nỗi mũi chạm mũi, Kim Jeong Pil vẫn không chớp mắt, nhìn chằm chằm tôi. Đôi mắt hắn đông cứng lại, như lời Jeong Taeui vừa nói là một câu thần chú, không nhúc nhích, chỉ có đôi mắt đỏ lòm như sống động, căng tràn căm hận, nhìn thẳng vào Jeong Taeui.
Jeong Taeui lẩm bẩm một câu chửi thề cộc lốc, lạnh lẽo. Tôi túm lấy cổ tay đang giữ cổ áo mình của Kim Jeong Pil, giật mạnh và hất ra. Bàn tay hắn rơi xuống khoảng không.
Jeong Taeui đẩy Kim Jeong Pil đang đứng im tại chỗ ra và bắt đầu bước đi theo hướng của mình.
Cơn đói biến mất hoàn toàn. Tôi nghĩ thà tìm một góc nào đó chợp mắt còn hơn. Liệu cái đầu đang sôi sùng sục, căng như tổ ong có ngủ được hay không vẫn còn là một dấu hỏi.
“Jeong Taeui!!”
Đi được vài bước, bỗng từ phía sau vang lên một tiếng hét như tuyệt vọng, gọi tên Jeong Taeui.
Jeong Taeui giật mình, dừng bước và quay lại.
Kim Jeong Pil đứng đó, nhìn chằm chằm vào Jeong Taeui bằng ánh nhìn đầy đe dọa. Không còn là ánh mắt khinh miệt và nhạo báng như mọi khi, mà là phẫn nộ thật sự.
Tuy nhiên, trước mặt Jeong Taeui, Kim Jeong Pil chỉ đứng đó, không nói được lời nào tiếp theo, chỉ cắn chặt đôi môi trắng bệch. Jeong Taeui lạnh lùng lên tiếng.
“Đừng gọi tên tao. Chỉ riêng việc tên tao phát ra từ miệng mày đã khiến tao thấy ghê tởm.”
Jeong Taeui quay người đi lần nữa. Lần này, tôi chắc chắn sẽ bước đi không do dự, bất kể Kim Jeong Pil có hét lên ở phía sau.
Và thật bất ngờ, Kim Jeong Pil, kẻ mà tôi tưởng sẽ gọi lại, lao tới túm vai hay tung cú đấm nào đó, lại chẳng có bất cứ phản ứng gì. Không có tiếng bước chân lao tới, cũng chẳng hề có tiếng gọi.
Chỉ còn lại những nhịp thở gắng gượng, dồn dập, cùng ánh mắt cay nghiệt đâm thẳng vào lưng tôi, không giây nào ngừng lại cho đến tận lúc Jeong Taeui rẽ qua góc hành lang.
[Chuyển tiếp sang Special track]