Sampal Novel - Chương 123

Lịch ra: T4 và T7 hàng tuần

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web navybooks.net, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Chương 123

“Chào mọi người.”

“Xin chào, ông chủ ạ.”

Mọi người ào ào đứng dậy chào Moo Kyung cùng Độc Xà. Hong Ju cũng hơi ngượng nghịu đứng lên rồi quay người lại. Quả nhiên, Moo Kyung vẫn mặc bộ đồ buổi sáng. Mặc dù đã là buổi chiều nhưng trang phục với kiểu tóc vẫn gọn gàng, không chút xộc xệch. Khuôn mặt hơi mệt mỏi của anh thậm chí còn toát lên vẻ quyến rũ.

“…Chào anh.”

Vừa khẽ cúi đầu rồi ngẩng lên, Hong Ju đã chạm ánh mắt với Moo Kyung. Môi anh khẽ nhếch lên. Độc Xà đi theo sau cũng liếc nhìn về phía cậu. Hắn ta cũng ăn mặc khá chỉnh tề với chiếc áo khoác ngoài, khác hẳn ngày thường.

“Ngồi xuống đi. Ai không biết lại tưởng mấy đứa xã hội đen đấy.”

Nghe vậy, mọi người khúc khích cười rồi ngồi xuống. Tất nhiên… Hong Ju biết thân phận thật của Moo Kyung không thể cười thoải mái được.

Anh quen thuộc ngồi vào chỗ của mình. Hong Ju lén lút nhìn vào ngón tay của Moo Kyung bên cạnh. Hôm nay anh cũng đeo găng tay đen.

“Nghe nói mọi người muốn tẩm bổ chút dầu mỡ, nên tôi đã chuẩn bị món bít tết theo set.”

“Tuyệt vời quá ạ!”

Nhân viên làm ca sáng giơ ngón tay cái lên, tỏ vẻ hoan nghênh. Moo Kyung nở một nụ cười hời hợt, không mấy nhiệt tình. Anh đang thực hiện khá nghiêm túc lời nói của Hong Ju rằng hãy cười nhiều hơn khi ở trước mặt nhân viên.

Khi anh cởi chiếc găng tay da, chiếc nhẫn mà Hong Ju chưa kịp mua mới đã lấp lánh trên ngón tay út. Nếu người khác đeo thì có vẻ hơi kỳ lạ, nhưng không hiểu sao, Moo Kyung đeo lại rất hợp. Cậu giả vờ uống nước, liên tục lén lút liếc nhìn anh.

“Chúng tôi xin phép chuẩn bị món ăn.”

Các nhân viên đẩy xe đẩy vào, mang theo đủ món cho mọi người. Khi đặt món khai vị xuống, họ còn giải thích ngắn gọn. Ban đầu, mọi người chỉ gật đầu một cách gượng gạo nhưng khi thêm vài món nữa được mang ra và tình huống lặp lại, họ bắt đầu chăm chú lắng nghe.

Nếu chỉ có một mình Moo Kyung thì không khí chắc chắn sẽ rất ngượng, nhưng nhờ có Độc Xà hòa đồng đi cùng, không khí trở nên khá thân thiện.

“Công việc hỗ trợ tôi không khó lắm, chỉ là sắp xếp tài liệu thôi. Cứ đến đúng giờ làm thêm của mình là được.”

“Vậy là tụi em sẽ làm việc đó cho đến khi công trình hoàn thành ạ?”

“Đúng vậy, bắt đầu từ thứ Hai tuần sau. Tôi sẽ gửi địa chỉ sau.”

Trong lúc mọi người đang trò chuyện về công việc thay thế trong thời gian tu sửa, Dong Hyun ngồi đối diện đột nhiên hỏi Hong Ju.

“Mà sao anh không làm thế?”

“Ờ…”

Hong Ju đang cắt bít tết, khẽ mấp máy môi. Cậu đã nói dối Kyung Han là có việc rồi nhưng vì cậu ta không hỏi thêm nên cậu cũng không nghĩ ra lý do gì để bào chữa. Hong Ju đảo mắt, lúng túng nói đại một câu.

“Tôi… có chút việc.”

“Tất cả mọi người đã vất vả rồi. Cứ coi như được làm việc thoải mái trong vài tháng đi.”

Moo Kyung chen vào, ngắt lời Hong Ju. Sau đó, anh nhìn lướt qua những người ngồi quanh bàn tròn rồi nói tiếp.

“Kể cả có lười biếng thì tôi cũng sẽ cho qua.”

“Woah, tuyệt vời!”

Hong Ju nghĩ Kyung Han đã rất năng động rồi nhưng nhân viên ca sáng lại còn hơn thế nữa. Cứ ai nói gì là họ lại vỗ tay hưởng ứng rồi cười không ngớt. Đó là nguồn năng lượng cùng sự sôi nổi mà Hong Ju hoàn toàn không có. Moo Kyung tuy không thường xuyên tham gia vào cuộc trò chuyện nhưng có vẻ anh không khó chịu với sự ồn ào này, bởi anh không hề nhăn mặt lấy một lần.

“À, Hong Ju là người đã xử lý vị khách khó tính kia đúng không?”

“Không phải xử lý đâu…”

Cậu ngắt lời để nuốt miếng thịt trong miệng. Nhân cơ hội đó, Kyung Han chen vào.

“Cậu ấy chỉ nói vài câu với vẻ mặt nghiêm túc thôi mà mặt hắn ta tái mét lại rồi bỏ chạy ngay.”

“Tụi em sợ nên không dám làm thế. Ánh mắt của người đó hơi bất ổn.”

“Đúng vậy. Sợ sau này hắn tìm đến trả thù. Thế giới bây giờ đáng sợ lắm.”

Mọi người tiếp tục nói rằng thật tiếc khi ca sáng dù có ba bốn người ở quán vẫn luôn hoàn trả tiền cho khách một cách ngoan ngoãn. Hong Ju lặng lẽ rút lui khỏi cuộc trò chuyện không thoải mái, chăm chỉ cắt bít tết.

“Tôi muốn làm cùng ca với Hong Ju. Anh ấy xử lý khách lạ tốt lắm. Dong Hyun thì vô dụng. Như người giấy vậy.”

“Này. Cậu cũng thế thôi.”

“Cậu đã đi nghĩa vụ rồi mà. Sao lại muốn bằng tôi chứ.”

Su Jeong và Dong Hyun cãi nhau nhỏ, Kyung Han cũng tham gia vào cuộc chiến đó.

“Anh yêu Hong Ju là của tôi rồi nhé? Xem tôi có đổi ca được không.”

Cậu ta lè lưỡi trêu chọc rồi cười khúc khích. Có lẽ vì được ăn ở một nơi sang trọng nên tâm trạng vui vẻ, cuối cùng cậu ta đã buột miệng nói ra những lời đó. Bàn tay đang cắt thịt của Hong Ju khựng lại. Vô thức, cậu đảo mắt liếc nhìn Moo Kyung đang ngồi bên trái. Anh cầm ly nước lên và uống một hơi cạn sạch. Độc Xà ngồi cạnh anh, mím chặt môi để nín cười.

“…”

Một tiếng cạch nặng nề, Moo Kyung đặt ly nước xuống rồi giọng nói trầm thấp của anh vang lên trên bàn.

“Công ty chúng ta cấm yêu đương nội bộ đấy.”

“Ối, làm sao đây. Anh yêu nghỉ việc đi.”

Kyung Han thì thầm trêu chọc, khẽ huých vào cánh tay Hong Ju.

“…”

Đó là giọng điệu mà cậu ta thường dùng với bạn gái mình. Hong Ju giật mình, giả vờ nhấm nháp đồ ăn rồi liếc nhìn Moo Kyung.

“Người yêu của cậu táo bạo nhỉ.”

Anh bật cười rồi có vẻ như tập trung vào bữa ăn. Hong Ju thấy cổ họng mình khô khốc, liền uống nước ừng ực. Ngay lúc đó, một cảm giác chạm nhẹ vào mắt cá chân. Hong Ju giờ đã không còn nhìn xuống gầm bàn hay giật mình rụt vai lại nữa. Cậu đã quá quen với điều đó rồi. Một tiếng chạm nhẹ, rồi một cú chạm mạnh hơn vào mắt cá chân, sau đó là sự mò mẫm trên bắp chân. Hong Ju khẽ đảo mắt.

“…”

Giữa cuộc trò chuyện của mọi người, ánh mắt của Moo Kyung với Hong Ju giao nhau. Chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng ánh mắt đó cứ dính chặt và dai dẳng như muốn lột trần cậu. Hong Ju cảm thấy nóng bừng. Cậu sờ vào gáy, cố tỏ vẻ chăm chỉ cắt thịt.

Bữa ăn gần kết thúc trong không khí ồn ào thoải mái. Lần này, người dẫn dắt câu chuyện vẫn chủ yếu là các nhân viên làm ca sáng cùng quản lý.

“Ông chủ, hôm nay ăn ngon quá ạ.”

“Ông chủ! Anh ngầu thật đấy. Khí chất đỉnh, thật sự đỉnh, đỉnh nhất luôn.”

“Cậu bỏ bớt sự điên cuồng trong mắt đi.”

Độc Xà ở bên cạnh chen vào, dọa rằng đừng quên từ thứ Hai cậu sẽ làm việc dưới trướng ai rồi mới miễn cưỡng nhận lời khen.

“Nếu kết thúc ở đây thì tiếc quá, ai muốn đi tăng hai thì đi nhé.”

“Ông chủ cũng đi ạ?”

Trước câu hỏi với đôi mắt lấp lánh, Moo Kyung lắc đầu. Anh thêm vào một cách tinh quái rằng việc của ông chủ chỉ là mở ví rồi rời đi. Lời dặn dò hãy cười nhiều hơn để các bạn trẻ bớt sợ hãi đã được anh tuân thủ rất tốt cho đến cuối cùng.

“Tiếc quá.”

“Thật ra tôi đã nghĩ ông chủ là người đáng sợ. Nhưng có vẻ không phải. Hy vọng ông chủ đến quán cà phê thường xuyên hơn!”

“Tôi đã làm gì mà đáng sợ chứ?”

Từ nãy đến giờ anh trông hơi mệt mỏi, nhưng điều đó lại tạo nên một khí chất đặc biệt. Mặc dù anh chỉ đang cầm ly nước nhưng lại khiến người ta lầm tưởng đó là ly rượu vang.

“Chỉ là… cảm giác thôi ạ.”

Na Eun nói lắp bắp rồi cười ngượng nghịu, trông thật dễ thương như một đứa trẻ cùng tuổi. Nghe vậy, những người khác cũng bắt đầu thêm vào. Kyung Han vẫn luôn lén lút ngưỡng mộ Moo Kyung cũng góp lời.

“Anh ấy mua đồ ăn ngon nên là người tốt.”

“Người yêu của cậu có vẻ quan tâm đến tôi đấy?”

Moo Kyung chạm nhẹ vào cánh tay Hong Ju. Một luồng điện chạy qua như có tĩnh điện.

“…”

Hong Ju không biết phải trả lời thế nào, chỉ tỏ vẻ lúng túng. Dù những người ngồi đối diện cười khúc khích khi thấy cảnh đó, cậu cũng không thể cười cùng.

“Ai đi tăng hai không? Hôm nay ông chủ đã giao thẻ cho tôi rồi.”

“Tôi!”

“Tôi nữa.”

Trong lúc ồn ào, Moo Kyung đưa tay xuống dưới bàn như thể đã ăn xong. Ngay sau đó, Hong Ju cảm nhận được một bàn tay đang mò mẫm trên đầu gối cậu. Lần này, cậu vô thức rụt người lại. Mặc dù cậu không ngồi cạnh Kyung Han nên có lẽ cậu ta không thấy, nhưng vẫn có rất nhiều người đang nhìn.

Hong Ju kinh ngạc liếc mắt ra hiệu. Moo Kyung chỉ chống cằm, khẽ nháy mắt.

“Hừm.”

Cậu ho nhẹ một tiếng, kéo ghế lại gần bàn hơn để không ai phát hiện ra bàn tay đang sờ soạng trên đùi mình.

“Cậu không đi à?”

“Tôi thì…”

Mọi giác quan của cậu đều tập trung vào hơi ấm của bàn tay đang xoa trên đầu gối. Khi Hong Ju ngập ngừng, Moo Kyung nhẹ nhàng cào cào đầu gối cậu.

“Tôi hơi mệt.”

Như thể hài lòng với câu trả lời đó, bàn tay dưới gầm bàn nhẹ nhàng rút lui.

“Ôi, dù mệt cũng đi chứ!”

“Đi cùng đi. Đâu có nhiều dịp chơi thế này.”

“Thôi nào! Người nào muốn về thì đừng có giữ lại!”

Độc Xà chen vào ngăn cản. Vì hắn ta đã thân thiết với các bạn trẻ nên khi hắn ta nói vài câu, sự chú ý hướng về Hong Ju nhanh chóng tan biến.

“Chúng ta đứng lên thôi.”

“Vâng!”

Tiếng ghế cọ xát vang lên, Hong Ju cũng đứng dậy, mân mê đầu gối vẫn còn hơi ấm. Có vẻ như vì nhóm khá đông và có cả những người trẻ tuổi nên có vài ánh mắt liếc nhìn về phía họ. Khi đi qua sảnh, khoảng cách giữa Hong Ju với nhóm đi trước hơi xa ra. Moo Kyung đi bên cạnh, sánh bước cùng Hong Ju đang lặng lẽ đi sau cùng.

“Hôm nay có vẻ em không thấy khó chịu nhỉ?”

Moo Kyung vừa nhìn thẳng về phía trước vừa nói. Khoảnh khắc Hong Ju quay đầu lại để trả lời, cậu cảm nhận được những ánh mắt đang hướng về phía họ vội vàng quay đi. Không chỉ một, hai người. Cậu đảo mắt nhìn xung quanh rồi lại hướng về phía Moo Kyung.

“…”

Dù ánh sáng lờ mờ nhưng những ánh đèn chiếu rọi khắp nơi làm nổi bật những đường nét trên khuôn mặt anh. Khuôn mặt sắc sảo cùng với bộ suit gọn gàng không chút xộc xệch, toát lên một vẻ quyến rũ.

Kỳ lạ… Hôm nay anh trông đẹp trai hơn bình thường. Chắc vì vậy mà những người lạ cũng nhìn chằm chằm như thế.

Còn tiếp 

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web navybooks.net, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo