Thức Thứ 7 - Chương 78 - H+

Chương 78 - H+
 
"A...a...!"
 
Bất chấp cơn hỗn loạn tuyệt vọng, cơ thể Yoon Jae vận động theo bản năng. Trong lúc bị ghì chặt, Young Soo nhiều lần thốt lên những tiếng rên nghẹn ngào. Mặt tái nhợt, làn da lộ ra ướt đẫm mồ hôi lạnh.
 
Khi ngừng cử động, đầu Young Soo đập xuống sàn. Yoon Jae lúc này mới chống tay nâng nửa thân trên lên. Ánh mắt anh rơi xuống nơi giao hợp - phần đầu dương vật cố gắng đâm vào lỗ nhỏ hẹp. Giữa hai bên mông trắng nhợt của cậu, cột máu đỏ hung hãn cố đâm vào trông kỳ dị đến mức xấu xí.
 
"Ha..."
 
Yoon Jae kéo mông cậu sang hai bên, khiến lưng Young Soo run lên. Lỗ nhỏ hồng hào không một nếp nhăn đã sưng tấy vì ma sát.
 
Nhìn cảnh tượng ấy, Yoon Jae đè khung xương chậu của cậu xuống, từ từ rút ra. Bạch, cột thịt vừa lấp đầy bụng cậu giờ rời khỏi, khiến Young Soo co giật. ‘Anh bỏ cuộc sao?’ Ánh mắt ngạc nhiên của cậu thấm đẫm vô số cảm xúc phức tạp. Yoon Jae nắm cổ Young Soo, ấn xuống trước khi kịp giao lưu ánh mắt, cảnh báo ngắn gọn:
 
"Nằm yên."
 
Rồi anh dí đầu dương vật vào lỗ nhỏ đang khép chặt. Young Soo run rẩy, chuẩn bị tinh thần cho cơn đau tái diễn, nhưng không có dấu hiệu xâm nhập. Đầu thịt dày ép vào thịt mông, chỉ có tiếng ma sát ẩm ướt vang lên.
 
Lúc này Young Soo mới nhận ra anh đang làm gì. Yoon Jae dùng đầu dương vật xoa lên lỗ nhỏ, anh đang dùng tinh dịch làm chất bôi trơn. Cậu muốn nhìn thấy biểu cảm của anh, nhưng cổ bị ghì chặt nên không thể.
 
"Anh..."
 
"Đừng mở miệng."
 
Yoon Jae gầm gừ ra lệnh, từ từ nhắm mắt lại. Anh nhớ về đêm ấy - khi tầm nhìn bị che khuất, họ thản nhiên chạm vào nhau. Đôi môi mềm, chiếc lưỡi ấm áp, vòng eo mềm mại và tiếng thở gấp, và...
 
"Chỉ cần chạm vào em là anh đã thấy hạnh phúc."
 
Kỳ lạ thật. Đêm đó biến đi đâu mất rồi?
 
"Ha..."
 
Tinh dịch trào ra ướt đẫm. Yoon Jae dùng tay phết đều quanh lỗ hậu, khiến Young Soo run bần bật.
 
"Lạnh à?"
 
Dĩ nhiên đây không phải câu hỏi xuất phát từ sự quan tâm, mà là lời chế nhạo. Nhưng Young Soo vẫn lắc đầu thành thật:
 
"Không... không lạnh..."
 
Yoon Jae ôm lấy đôi vai run rẩy, nghĩ thầm: 
 
‘Em sẽ nhớ về đêm này như thế nào?’
 
"...Nếu là anh..."
 
‘Với anh, có lẽ đây là cơn ác mộng theo anh suốt đời…’
 
"Giờ anh có lạnh không?"
 
Giọng nói nghẹn lại vì sợ hãi thốt ra câu hỏi chẳng liên quan gì đến tình cảnh hiện tại. Yoon Jae suýt nữa gào lên giữa dòng nước mắt chảy dưới cổ cậu: - Đây thực sự là điều duy nhất em muốn nói lúc này sao?
 
"Miệng..."
 
‘Khi chúng ta lăn vào vũng bùn này, em chỉ quan tâm đến chuyện đó thôi ư?’
 
"Giờ thì cắn chặt lại đi."
 
Cổ và lưng Young Soo chi chít vết răng hằn sâu cùng những mảng bầm tím. Yoon Jae chợt nhớ lại ngày đầu tiên đến ngôi nhà này. Khi ấy, cơ thể cậu thiếu niên cũng ngập những vết thương tương tự. Một thân hình nhỏ bé phủ đầy tổn thương, nhưng khuôn mặt luôn vô cảm.
 
"A..."
 
Lỗ hậu ướt nhẹp giúp dễ xâm nhập hơn, nhưng vẫn là trải nghiệm đau đớn. Mỗi lần đẩy vào, Young Soo cảm thấy bụng thắt lại.
 
"Ah...!"
 
Young Soo co quắp ngón tay trên sàn nhà, rên rỉ yếu ớt. Yoon Jae thở dài, đưa tay xuống giữa đùi cậu. Anh nắm lấy dương vật mềm oặt rồi bắt đầu xoa bóp thô bạo.
 
"...A, ứa...?"
 
Khoái cảm quen thuộc lóe lên giữa cơn đau. Young Soo chớp mắt nhanh, tay nắm chặt cánh tay Yoon Jae.
 
"Như thế... đương nhiên..."
 
"Em định phân tích rõ ràng giữa thích và không thích trước khi làm chuyện này à?"
 
"Ư...ư..."
 
Kích thích từ bàn tay mạnh mẽ của Yoon Jae nằm chính xác ở điểm giao giữa đau đớn và khoái lạc. Bất chấp ý chí của Young Soo, cơ thể cậu vẫn nhớ rõ cảm giác sung sướng mà anh từng mang lại. Chẳng mấy chốc, Yoon Jae dùng móng tay cào nhẹ lên đầu dương vật đã cứng, cười gằn.
 
"Xem ra 'không bị anh hấp dẫn' chỉ là lời nói dối."
 
Sự xấu hổ trào lên vì cách diễn đạt nông cạn, và ngay khi mở miệng, toàn thân Young Soo như mất hết sức lực.
 
Vì cách diễn đạt phũ phàng, sự xấu hổ bùng lên, Young Soo vô thức mở miệng - ngay lập tức toàn thân mất hết sức lực. Yoon Jae tận dụng khoảng trống này, đẩy mạnh hông lên. Lỗ hổng ướt át mở ra không kháng cự, thanh trụ dài đâm sâu vào bụng dưới.
 
"...!"
 
Young Soo ho sặc sụa dưới áp lực đè nén từ cổ trở xuống. Yoon Jae nắm lấy hai cánh tay đang yếu ớt run rẩy của cậu, kéo mạnh về phía mình. Rầm! Gương mặt ướt đẫm va vào xương mu của Yoon Jae, phát ra tiếng động thô bạo.
 
"...Ực! A...a!"
 
Bộ phận sinh dục đột ngột đâm vào lấp đầy bụng, xé toạc tim gan. Young Soo gào lên trong cảm giác khó tin, ngón chân quào xuống sàn. Cậu cố giãy ra khỏi tay anh, nhưng mỗi lần vùng vẫy, vai lại đau như trật khớp.
 
"A...a..."
 
Nước mắt tuôn ra, rơi lộp bộp trên sàn. Yoon Jae buông một tay, dùng bàn tay trái dán băng cá nhân đặt lên bụng dưới nhỏ bé của Young Soo. Dưới lớp da bụng mỏng, hình dạng vật thể đâm vào hiện rõ mồn một Khi tay anh ấn mạnh, rốn cậu như bị đẩy lồi ra ngoài. Young Soo hoảng sợ, đầu gục gặc trong vòng tay Yoon Jae.
 
"A...ghét quá..."
 
Lời than vô nghĩa không kịp kết thúc. Yoon Jae nắm lấy eo, kéo cậu về phía mình. Young Soo há hốc miệng không thành tiếng. Bên trong cơ thể co thắt như dính chặt vào thứ đang xâm nhập, không có dấu hiệu mở ra.
 
"Ha...mẹ kiếp..."
 
Lời chửi rủa ghim vào cổ ướt đẫm mồ hôi. Yoon Jae kéo Young Soo - đang yếu ớt chống đẩy - vào sát người mình, thì thầm:
 
"Thả lỏng đi... Dong Ja."
 
"...A...ực...ực."
 
"Chỉ khi em thả lỏng, anh mới vào được. Hiểu không?"
 
"Ư...cứ...cứ làm đi...!"
 
Young Soo ngửa mặt lên nghẹn ngào, lập tức dừng lại, quay mặt đi. Nhưng Yoon Jae đã thấy rõ nước mắt trên gương mặt nhỏ nhắn. Sau phút chần chừ, anh hạ người xuống, cằm tựa lên xương vai cậu. Khuôn mặt thiếu niên càng lúc càng đỏ, hơi thở gấp gáp. Đôi má ửng hồng như thịt quả chín mọng.
 
Yoon Jae hôn lên đôi mắt xanh vẫn còn ướt lệ, rồi liếm dọc thái dương ẩm ướt. Vị mặn thấm vào môi khiến anh khát như nuốt phải nước biển. Dù biết uống cũng vô ích, anh vẫn đắm đuối tìm đến đôi môi. Tay nắm chặt cằm nhỏ, Yoon Jae liếm hết thứ nước biển có độc ấy, cuối cùng cũng tìm được bờ môi.
 
"...Ư."
 
Môi mềm mại bị ép mở, lưỡi nóng bỏng cuộn vào. Young Soo cúi đầu chịu đựng, nhưng rồi cũng mở miệng cho anh tự do hành động. Lưỡi anh thăm dò từng kẽ răng - khắp khoang miệng Young Soo đầy vết thương như bị xé. Có lẽ cậu đã tự cắn mình vì đau đớn và sợ hãi.
 
"A..."
 
Yoon Jae nhẹ nhàng liếm từng vết thương, tay xoa lên cơ thể cứng đờ. Chẳng mấy chốc, làn da trở nên ấm áp. Đồng thời, bên trong khô khốc cũng dần mềm ra. Anh tiếp tục nụ hôn nông, dụ Young Soo mở ra, rồi đột ngột đẩy sâu vào.
 
"...!"
 
Dương vật xuyên qua lớp màng nóng mềm, đâm vào chỗ uốn cong sâu trong bụng. Young Soo cắn chặt môi dưới của Yoon Jae. Anh dùng một tay ôm lấy đầu cậu, tiếp tục đẩy mạnh.
 
"...!"
 
Cơ thể Young Soo co thắt mỗi lần bị đâm sâu, khoái cảm mù mịt ùa đến bất chấp tình cảnh thảm hại. Yoon Jae bất chấp môi rách chảy máu, liên tục đâm mạnh rồi rút ra. Young Soo nhắm nghiền mắt, cuối cùng ngã vật xuống. Yoon Jae phủ lên cậu, ấn mạnh phần thân thể đang run rẩy xuống sàn.
 
"Ực...ực...a!"
 
Mỗi lần anh dùng lực phá vỡ bức tường chật hẹp, ngón chân Young Soo lại co quắp lên rồi rũ xuống. Yoon Jae im lặng tập trung vào hành động thô bạo. Khi Young Soo cong lưng lên, anh kéo mạnh cổ chân cậu xuống; khi cậu ngẩng đầu, anh cắn vào tai ngăn cản.
 
Căn phòng nhỏ chẳng mấy chốc ẩm ướt như bể cá. Da dính mồ hôi trơn trượt khó nắm. Giữa thân nhiệt tăng cao, hơi thở ngột ngạt, nỗi đau và khoái cảm lạnh giá, Young Soo dần mất đi cảm giác thực tại, run lên.
 
"Huu..."
 
Hơi thở Yoon Jae đột nhiên gấp gáp. Anh lại đè lên cổ Young Soo, thì thầm vào tai câu nói không rõ là cầu xin hay đe dọa:
 
"Anh sẽ phóng vào trong, Dong Ja."
 
Young Soo thậm chí không hiểu ý nghĩa, chỉ gật đầu. Yoon Jae cười gượng, siết chặt bụng nhỏ của cậu.
 
"Hiểu không? Anh sẽ cho vào trong này."
 
"...Ực."
 
"Vì Dong Ja là đàn ông nên chuyện này thoải mái. Không lo có thai."
 
Young Soo biết anh cố tình nói những lời kích động. Cậu lại gật đầu.
 
"...Được."
 
"..."
 
"Từ giờ... muốn làm gì tùy anh."
 
Giọng nói không chút run rẩy. Nỗi buồn hay gì đó, hoàn toàn có thể giấu đi như chưa từng tồn tại. Yoon Jae im lặng, đột ngột đâm sâu vào tận cùng. Cảm giác mãi mãi không thể quen ấy rung lên dọc xương sống - rồi một bàn tay cứng rắn đè lên lưng.
 
"Ha..."
 
Dương vật rút ra, tinh dịch đặc quánh trào ra từ lỗ nhỏ vừa bị tra tấn. Chất lỏng chảy xuống đùi khiến Young Soo rùng mình.
 
Dù bàn tay đè ép đã rời đi, nhưng tứ chi bất lực không thể cử động theo ý muốn. Sau một hồi gắng gượng, cậu mới nhấc được phần thân trên lên, thứ dịch đục đặc lại chảy ra từ giữa mông. Young Soo cúi gằm mặt vì xấu hổ và cảm giác xa lạ, rồi chợt nhận ra Yoon Jae vẫn đang quỳ ngay tại đó.
 
"..."
 
Đôi mắt đen mất hết hy vọng, đôi môi mỏng dính máu khô vì cắn nát - tất cả hiện rõ trong tầm mắt cậu. Young Soo vô thức đưa tay về phía đôi môi bị thương của Yoon Jae. Anh khựng lại, nhưng không tránh hay gạt bàn tay ấy đi.
 
"Dong Ja."
 
Nhưng trước khi đầu ngón tay chạm vào vết thương, hơi thở u sầu của anh đã ngừng bặt. Đồng thời, một dòng lệ lặng lẽ rơi từ đôi mắt đen.
 
"Anh đang..."
 
"..."
 
"...làm cái gì thế này?"
 
Young Soo hiểu. Cậu có thể trả lời: Chúng ta chỉ đang cố làm tổn thương nhau thôi. Bởi nếu không làm vậy, có lẽ sẽ phát điên mất. Tự làm tổn thương bản thân quá khó, nên giúp nhau thôi. Vì thế...
 
"...Đây là hành động vô nghĩa."
 
Vậy nên đừng nghĩ nữa. Giờ có thể đón lấy đêm yên giấc rồi. Sự phản kháng trống rỗng đã kết thúc, bình minh lên mọi thứ sẽ khác.
______
 
Những đêm dài vô tận khi mỗi lần nhắm mắt, cơn ác mộng lại đuổi theo. Khi cậu chống tay lên mái tóc đau nhức mà đứng dậy, thứ đầu tiên thấy là tấm chăn gấp gọn gàng.
 
Trong căn phòng tối om lúc hừng đông, không khí lạnh lẽo cắt da. Young Soo loạng choạng bước ra sân. Dấu giày da in hằn trên nền đất ẩm ướt sau cơn mưa đêm.
 
"..."
 
Vị khách mang đôi giày da xịn đã nhàu nát, hư hại vì mưa đã rời đi. Young Soo chân trần vội vã theo dấu chân ấy. Những vết in hướng ra cổng chính, dẫn lối vào con đường núi.
 
Là đứa trẻ lớn lên trên núi từ thuở lọt lòng, cậu nhận ra đó là dấu vết mới đây. Không phải để đuổi theo. Cũng chẳng mong chạm mặt. Chỉ như kẻ bị mê hoặc, bước chân không thể dừng lại.
 
Mỗi lần bàn chân trần chạm đất ẩm, mùi mưa thoảng vào mũi. Bước thình thịch trên nền đất mềm nhũn, cậu lo lắng liệu vị khách kia có làm bẩn quần áo và giày dép trên con đường gập ghềnh. Mưa đã tạnh, nhưng không khí vẫn ẩm ướt, đất đai nhão nhoét, có chỗ trơn trượt. May mắn thay, từ lối xuống núi đến tấm biển bãi đỗ, dấu chân vẫn rõ ràng, đều đặn.
 
"..."
 
Chỉ khi đã xuống tận chân núi, tiếng động cơ văng vẳng mới khiến cậu thiếu niên dừng bước. Ánh đèn pha từ trong bãi đỗ quét qua màn đêm trống rỗng, rẽ xuống triền núi. Chiếc sedan đen nhánh bơi đi uyển chuyển như cá lượn. Dù biết tài xế chẳng thể nào nhận ra mình, Young Soo vô thức nín thở.
 
Chiếc xe từ đường đất lên đường nhựa, tựa cá về nguồn, dần khuất xa. Young Soo đứng chôn chân trên nền đất ẩm ướt, đến khi đèn hậu đỏ kia biến mất khỏi tầm mắt. Mặt trời mới ló dạng sau mây khiến cảnh vật sáng lên, nhưng trước mắt cậu vẫn tối đen như đêm qua.
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo