“Em muốn làm mà, tôi đâu thể cản đến cùng được. Nếu em muốn thuần hóa thì cứ làm đi.”
“Thật vậy ạ?!”
“Nhưng mà, tôi phải là người đứng thứ hai, nhất định đấy. Ngoài chị của Henri Raymond Charles Françoise Đệ Lục ra thì tôi không nhường tình yêu của chủ nhân cho ai hết.”
“Đương nhiên rồi!”
Lee Hye-yeon không hiểu hai người đang nói gì, nhưng trông có vẻ đã giải quyết ổn thỏa, nên cô chỉ khẽ cười rồi lùi lại.
[Việc thuần hóa hamster đã hoàn tất. Bạn có muốn dùng tên mặc định do hệ thống gợi ý không?]
“À… có nên đổi tên không nhỉ?”
“Chủ nhân muốn thế nào thì cứ thế đi.”
[Tên của hamster là ‘Henri Raymond Charles Françoise VIII’.]
Cảm giác quen thuộc của Đệ Bát dịu dàng xuyên qua linh hồn, dựng nên một cây cầu nối linh hồn với linh hồn. Bên cạnh hình xăm con dơi trên cổ tay cậu, một hình xăm hamster mới hiện ra.
“Chít!”
Đệ Bát bật lên một tiếng kêu vui sướng.
[Tên: Henri Raymond Charles Françoise VIII]
[Trạng thái hiện tại: vui vẻ, ổn định.]
“Gyu-ha, có lẽ Đệ Bát thật sự là boss đó. Nhỏ xíu vậy mà đa số chỉ số đều ở hạng D.”
“Có nghĩa là chỉ một cú đấm thôi cũng đủ khiến em xuyên tường bay ra ngoài. Nguy hiểm lắm, phải cách ly thôi.”
“Tới mức đó sao?”
Ngay lúc ấy, tựa như có ai đánh rơi lọ màu xuống không trung, sắc màu lan ra rồi rạn nứt. Qua khe hở của bầu trời đang hé mở, ánh hoàng hôn đỏ rực len vào. Cậu khẽ thốt lên kinh ngạc. Thế giới vô sắc dần được nhuộm bởi ánh sáng dịu dàng, một vẻ đẹp thần diệu chỉ có thể thấy ở nơi này.
Trong khi đó, Gong Tae-sung lôi xềnh xệch Choi Jin-hyuk đã ngất xỉu, nắm mắt cá chân mà kéo đi rồi ném phịch xuống. Lee Hye-yeon đỡ lấy một cách quen thuộc, vác anh ta lên vai.
“Cửa vào hẹp, nên xin mọi người xếp hàng, đừng chen lấn. Khi bên trong trống thì cửa sẽ không đóng lại, vì thế đừng lo lắng.”
Theo lời hướng dẫn ấy, người ta òa khóc trong nhẹ nhõm, có người bật thành tiếng reo mừng rồi lần lượt bước qua cánh cổng.
Cậu và anh là những người cuối cùng. Vô thức, cậu khẽ xoa con Đệ Bát còn ấm trong lòng bàn tay. Ánh mắt Hyun Gyu-ha liếc xuống nhìn.
“Đáng yêu lắm à?”
Đúng là đáng yêu thật. Nhưng mà…
[Trạng thái hiện tại: sát ý, ???, giận dữ, ghen tuông, ghen tuông.]
Ngay cả Hyun Gyu-ha, người công khai thể hiện sự ghen tị của mình với chú chuột hamster, cũng thầm cảm thấy nó dễ thương.
“Anh Gyu-ha đáng yêu hơn nhiều.”
“Đương nhiên.”
Khi ấy Gyu-ha mới như vừa lòng mà ưỡn vai ra. Cậu nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay anh, bàn tay mà cậu luôn thấy ấm áp nhất. Họ cùng nhau bước ra khỏi cổng, và cậu không hề nhận ra rằng lần đầu tiên cậu thấy anh thật dễ thương.
***
Trong cổng, điều cậu lo nhất là Henri Raymond Charles Françoise Đệ Lục. Nhưng may thay, dòng thời gian ở ngoài khác biệt. Thực tế, cậu chỉ bị kẹt chừng hơn năm tiếng, và Đệ Lục vẫn an toàn, không phải chịu đói.
Đây là một cánh cổng đã cuốn vào không chỉ hàng chục thường dân, mà còn cả thợ săn thượng cấp. Sự việc gây chấn động khiến bên ngoài hỗn loạn.
Ngay khi ra khỏi cổng, cậu và nhóm liền bị nhân viên y tế chờ sẵn đưa đi cách ly. Nhờ đám phóng viên đông nghịt ùa tới, bức ảnh cậu và anh nắm tay nhau tình tứ bước đi nhanh chóng lan truyền, khiến fan của Hyun Gyu-ha cũng yên lòng.
– Mấy đứa hô hoán như tận thế giờ thấy chưa, câm hết chưaㅋㅋㅋㅋ
Mấy cấp E thôi chưa đủ, còn có cả cấp S nữa, nên phá cổng như chơi là đúng rồiㅋㅋㅋㅋㅋ
└ Nghe nói lần này thật sự khó đó. Hầu hết thời gian đổ vào việc truy lùng boss ờ đâu.
└└ ?? Thế cuối cùng phá cổng kiểu gì?
└└└ Có tới hai cấp S mà, lo gì. Trên đời này việc vô nghĩa nhất chính là lo cho thần tượng nhà mình với lo cho người xếp hạng trong top.
└ Nghĩ lại cũng buồn cười, cổng xâm thực mà bị cuốn tận bốn rankerㅋㅋㅋ Boss chắc sợ chết nên trốn kỹ lắmㅋㅋㅋ
└└ Ủa, anh Gong vốn ghét cay ghét đắng thợ săn công vụ, sao lần này lại mò tới nơi đóㅠㅠ
└└└ Chẳng phải lại định lôi Hyun Gyu-ha về sao?
└└└└ Chưa đọc bài của nhân chứng à? Người ta bảo Gong Tae-sung nói rõ ràng, không phải vì Hyun Gyu-ha, mà là tới gặp bạn trai người ta đó.
└└└└└ Hảㅋㅋㅋ Gong Tae-sung từng kết hôn với phụ nữ cơ mà, giờ cái gì nữaㅋㅋㅋ
└└└└└ Ma lực quyến rũ đàn ông àㅋㅋㅋ Giờ tự dưng muốn biết người yêu của ổng là ai quáㅋㅋㅋㅋㅋ
└└└└└ Anh ơiㅠㅠ Cô đơn thì còn có em đâyㅠㅠ
└└└└└└ Tóm lại, mấy bình luận này kiểu gì cũng sớm bị phó chủ tịch tập đoàn Yangsa quét sạch thôi.
Sau khi bắt đầu mời quen Hyun Gyu-ha, cậu đã cố tình tránh xa mạng xã hội từ sớm. Hơn nữa, vì đang bị cách ly trong bệnh viện nên may mắn là cậu chẳng hề biết những lời đồn thổi bên ngoài lại đang thổi phồng lên đến mức nào.
Việc boss hầm ngục biến thành hamster, rồi con hamster ấy lại bị một tamer hạng F thuần hóa, chuyện khó tin như vậy đã được quyết định giữ kín. Hơn nữa, đây cũng là lần đầu tiên ghi nhận việc boss trong cổng xâm thực xuất hiện muộn theo thời gian, nên những người từng bị cuốn vào cánh cổng đó đều phải ký hẳn một bản cam kết giữ bí mật.
Cổng xâm thực sau khi được công phá xong, việc xử lý hậu quả còn nhiều hơn cả quá trình chiến đấu. Nhóm cách ly bị “vắt kiệt” như rau bỏ vào máy sấy, phải trải qua đủ loại xét nghiệm và tẩy độc. Bởi vì trong một thế giới nơi nguyên nhân diệt vong chính là dịch bệnh, chỉ cần dính theo chút vi khuẩn nào sang thế giới này thôi cũng khó lòng an toàn được.
Trong thời gian đó, Kim Ji-yeon, cô đồng nghiệp của cậu từng nuôi hamster trước đây đã nhận trông hộ Đệ Lục ở nhà mình. Thù lao chính là mấy tấm ảnh selfie của Hyun Gyu-ha.
Vấn đề đã được giải quyết, mà vì đây được tính là thảm họa do gate gây ra nên dù nghỉ ngơi thì lương cũng vẫn trả đầy đủ. In Yu-shin quyết định tận hưởng kỳ nghỉ có lương ngoài ý muốn này.
“Cái gate mà chúng ta công phá vốn là một thế giới đã cạn kiệt sinh mệnh mà tự hủy diệt, nên sẽ không có mầm bệnh nguy hiểm đâu.”
Đã nghe Hyun Gyu-ha trấn an như vậy, cậu cũng chẳng còn gì để lo. Ngoài việc đôi khi đi cà kê với Park Seung-gi cùng mấy hunter khác, thì cậu chẳng làm gì, cứ thế lười nhác suốt mười ngày.
Cuối cùng, ngày cách ly kết thúc, ngày xuất viện cũng đến.
“Quà xuất viện đây.”
Người vừa bận bù đầu xử lý việc bang hội qua video call, chẳng mấy khi được gặp mặt, nay lại đích thân ghé qua bệnh viện chính là Gong Tae-sung. Thứ anh ta cầm trên tay là một chiếc lồng hamster bằng gỗ nguyên khối, sang trọng và chắc chắn.
Đôi mắt In Yu-shin cũng mở to khi thấy cái lồng lớn được đặt xuống một cách nhẹ nhàng.
“Uầy, cái này cho tôi ạ? Cảm ơn anh. Nhưng mà tôi lại chẳng chuẩn bị được món quà nào cho anh hội trưởng cả…”
“Tôi thà moi gan của bọ chét ra ăn còn hơn.”
In Yu-shin chỉ biết cười gượng, rồi thay vào đó rót chai nước nho mua ở căn-tin ra mời. Gong Tae-sung nhận lấy, nhăn mặt lại như thể mất khẩu vị.
“Cái thứ bám đằng sau cậu là thằng ngốc à?”
“Lo chuyện của anh đi.”
Giọng đáp lại lại vang lên từ phía sau lưng cậu. In Yu-shin đỏ mặt vì xấu hổ, chỉ có thể cố cười cho qua.
Từ ngày bỗng dưng “chung nhà” với cậu em bất đắc dĩ, Hyun Gyu-ha dính lấy cậu suốt 24 giờ. So với lần trước viện cớ để trốn tập gym, lần này triệu chứng càng lộ liễu hơn.
“Này, không vào à?”
Dù có nhà mới hay không thì Đệ Bát vẫn nhẩn nha gặm chocolate. Nghe tiếng gọi, nó giật mình rồi tự mở cửa chui vào trong lồng. Thậm chí còn liếc nhìn Hyun Gyu-ha rồi giả vờ chạy miết trên vòng quay.
Thấy cảnh đó, Gong Tae-sung khẽ rên một tiếng thấp giọng.
“…Hamster vốn dĩ có ăn chocolate đâu nhỉ?”
“Đúng ra là không, nhưng thằng nhóc này ăn ngon lành lắm. Có lẽ nó không phải hamster bình thường.”
“Nếu chỉ bắt chước thôi thì làm ơn dẹp ngay cái ‘gió quá tai’ kia đi.”
“Hamster thì ngay cả chỗ đó cũng dễ thương mà… Lông tơ mềm mịn, chạm vào còn gây nghiện lắm cơ.”
“Tôi còn dễ thương hơn.”
“Đương nhiên, anh Gyu-ha mới là dễ thương nhất.”
Trong đầu Gong Tae-sung bất giác hiện lên câu hỏi. “Cái dễ thương mà cậu ấy nói… chẳng lẽ là hai quả hòn của Hyun Gyu-ha sao?” – và lập tức hắn ta muốn tự móc não mình ra cho rồi. Hắn dốc cạn ly nước nho, chắc chắn rằng bản thân đang dần bị hai kẻ dở hơi này lây nhiễm mất.
“Thôi, tôi về đây. Với lại, nhớ tuyệt đối đừng hé ra rằng cái lồng kia là quà từ tôi.”
“Hả? Cho nhân viên hợp đồng quà cũng phạm luật à?”
“Không phải thế… Mấy cái tin đồn ấy, mẹ kiếp.”
Cuối cùng, không kiềm được, Gong Tae-sung buông tục tĩu, mặt mày đầy bực dọc. In Yu-shin nặng nề gật đầu, dù chẳng biết cụ thể là tin đồn gì, nhưng đại khái cũng đoán được rồi.
Ngay lúc đó, Hyun Gyu-ha nở nụ cười đắc thắng, hôn chụt lên đỉnh đầu In Yu-shin.
“Trong khi Gong Tae-sung đang tạo những lời đồn nhảm nhí, thì tình yêu giữa tôi và em lại càng thêm bền chặt đấy.”
“Anh im giùm cái đi!”