Nếu có góp ý về bản dịch, hãy để lại bình luận hoặc nhắn cho mình qua fanpage ‘Cái Hẻm Séo của Kisa’ nhé :x
- - - - - - -
Tập 53
Hắn nói vậy là ý gì?
Trong cơn gió lạnh, sợi dây thừng quấn quanh cậu chẳng khác nào dây xích băng, siết chặt da thịt. Tae Mu Won thì ngược lại, dù vận trên người mỗi áo sơ mi hình hoa mỏng manh, hắn chẳng hề hấn gì với cái lạnh.
“Tôi bảy, cậu ba. Không thương lượng thêm.”
Cheong Yeon lại thêm lần nữa không hiểu ý hắn. Thấy cậu không đáp, hắn ta nhíu mày.
“Mẹ kiếp, còn đang tính à?”
“…Thật lòng mà nói, tôi không hiểu anh đang nói gì cả.”
Hắn lại nghiêng chai, làm ẩm cổ họng và tiếp tục nói.
“Cậu muốn làm ăn với tên khốn Hwang Ran.”
Cheong Yeon gật đầu.
“Vậy thì nên có tàu buôn chở hàng. Tôi sẽ chịu trách nhiệm kết nối, nhưng tôi lấy bảy.”
Như thể đang phải giải thích những điều cơ bản và không xứng với tầm vóc của mình, Mu Won ra vẻ cợt nhả ý tưởng đàm phán.
Nhưng điều này có nghĩa là, cứ bán được 100 hwan thì Tae Mu Won sẽ lấy mất 70 hwan. Một mức chia chác chẳng khác nào bị tống tiền. Tâm trí Cheong Yeon kêu la thất thanh, đến mức quên bẵng cái lạnh chỉ trong giây lát.
Lợi nhuận từ việc bán 50kg cây ngũ gia bì là 167 hwan.
Nếu phải chia cho Mu Won với tỉ lệ bảy, hắn sẽ ăn mất khoảng 117 hwan. Tức là cậu chỉ còn lại 50 hwan ít ỏi, tốt nhất không nên giao dịch gì cả.
“Thế thì thiệt cho tôi rồi.”
Vẻ mặt rầu rĩ của Cheong Yeon khiến Tae Mu Won đập mạnh chai rượu xuống sàn, tạo âm thanh lớn. Nghe tiếng chai vỡ, vai Cheong Yeon co rúm lại, nhưng cậu phải cố giữ vững lập trường. Cheong Yeon liệt kê tường tận lí do bản thân không thể xuôi theo ý hắn.
“1 hwan cho 300 gram cây ngũ gia bì. Dù tôi có bán được 50 kí đi chăng nữa thì cũng chỉ thu về 50 hwan, thà tôi về trấn Cheong Hwa rồi bán 15 kí còn lợi hơn.”
Ánh đèn từ các tháp canh lia một vòng 360 độ quanh biển cả, càng làm nổi bật tương phản sáng tối trên mặt Mu Won. Giữa lằn phân chia sáng tối rõ ràng, Cheong Yeon cảm giác hắn không vui lắm.
“Quào, đang làm giáo viên dạy toán cho tôi đấy à?”
“…….”
Làm sao hắn biết cậu là giáo viên dạy toán? Cheong Yeon tự hỏi, song cũng nhanh chóng hiểu câu trả lời. Vì luôn theo dõi nhất cử nhất động của cậu, chắc hẳn hắn biết cậu dạy số học cho con trai của ông Joo.
Đương nhiên, Cheong Yeon chẳng hề có ý lên lớp hay giảng dạy gì cho Tae Mu Won. Cậu chỉ đơn giản muốn giải thích rõ thiệt thòi của mình.
“Tôi chỉ là… không làm điều đó.”
“Dạy học á?”
Ở nơi ánh sáng chiếu tới, bật lên hình ảnh Tae Mu Won cười một cách vô nghĩa.
“Giao dịch này.”
“Ai nói doanh số bán hàng, cậu không biết đến lợi nhuận ròng à?”
“Lợi nhuận ròng…”
Cheong Yeon lẩm bẩm. Lợi nhuận ròng, hình như là số tiền còn lại sau khi trừ đi chi phí nhân công. Vì nguyên vật liệu vốn là những thứ đào từ trên núi, thành ra miễn phí, nên Cheong Yeon nhẩm tính lại.
“Hồi tôi làm ở quán bar, lương ngày của tôi là 50 hwan. Nếu tôi kiếm được 1500 hwan mỗi tháng, tôi có nên trừ số tiền đó vào doanh thu rồi chia theo tỉ lệ 7:3 không? Nhưng nếu nhiều việc quá thì tôi mệt…”
“Cậu đang giả vờ ngây thơ, hay thực sự khờ khạo vậy.”
Rào rào, cơn sóng mạnh mẽ lại thêm lần nữa dội lưng Cheong Yeon. Cái lạnh và nỗi sợ hãi cùng lúc ập tới, tựa hồ cơn giận của Tae Mu Won đang nhắm vào cậu.
Mu Won tóm lấy chai rượu và đứng phắt dậy. Hắn thuần thục giữ thăng bằng trên con tàu đang chao đảo. Bị sóng đánh mạnh đến nỗi nếu không có sợi dây buộc vào thành lan can, chắc hẳn Cheong Yeon đã quay mòng mòng.
Trên tay chai rượu, Mu Won tiến bước về phía cabin.
“Anh, anh đi đâu vậy…!”
Cheong Yeon hét toáng.
“Thằng khốn ngu ngốc không muốn học toán nên nghiễm nhiên tôi phải bỏ trốn đây.”
Mu Won cao giọng đáp lại và cười sảng khoái, men theo cầu thang dẫn xuống cabin. Cậu đợi xem hắn có quay lại không, thế nhưng lần này hắn đã đi mất.
Răng va lập cập như đánh lô tô, Cheong Yeon không rõ mình sẽ bị trói ở đây bao lâu. Nếu trói thân thể ở đây suốt đêm, Cheong Yeon cảm tưởng mình sẽ chết cóng. Cái lạnh ở đây quả thật khắc nghiệt, khác xa những đêm ở trấn Cheong Hwa.
Dù lạnh đến đâu thì trấn Cheong Hwa cũng không bao giờ có tuyết rơi cả. Trái ngược, lục địa thứ nhất thường có tuyết rơi. Trời lạnh đến mức Cheong Yeon cứ ngỡ mưa hoá thành đá.
Hắn ta đã nói tỉ lệ 7:3, nhưng sao lại không cởi trói cho cậu… Còn nói linh tinh cái gì đó mà không muốn học toán. Cheong Yeon chợt nghĩ miên man trong đầu. Liệu Tae Mu Won có đang nghĩ cậu muốn khoe khoang không.
“Mày nghĩ tao là thằng ngốc đến mức tới cả phép trừ cũng không tính được? Đúng là xui xẻo.”
Cheong Yeon bỗng dưng nhớ đến những lời cằn nhằn của Oh Ji Sam. Hồi còn thân thiết, thỉnh thoảng gã cũng đến mua rau của Cheong Yeon. Hôm đó, gã mua hai túi dương xỉ, một túi ngưu bàng. Không giống đơn vị thấp nhất thời điểm hiện tại là ‘hwan’, hồi đó, đồng xu thấp nhất được gọi là ‘jeon’, và tổng số rau có giá tiền là 5 hwan 75 jeon.
Gã ta đưa cậu tờ 100 hwan, Cheong Yeon cố gắng gom góp tiền thừa rồi gửi trả gã cùng những túi rau, nhưng Oh Ji Sam mắng cậu một trận, bảo cho dù cậu có là Cheong Yeon thì cũng phải tính toán cho đúng đắn.
Viết các con số vào mặt sau của một cuốn lịch chưa dùng, Cheong Yeon trừ từng số một cho gã ta xem. Oh Ji Sam đỏ bừng mặt vì tức giận, gã la oai oái rồi bảo cậu đừng vì giỏi toán mà khoe mẽ.
Vú nuôi thường khen cậu là thiên tài toán học, nhưng nghĩ lại thì, ngoài vú nuôi ra, có vẻ chưa từng ai khác khen Cheong Yeon cả. Ngay cả ông Joo cũng không thích việc cậu dạy toán cho con trai, cho rằng chủ một hiệu thuốc đang gặp khó khăn không đủ tư cách dạy con trai mình.
Cheong Yeon sụt sịt. Tại sao lúc nào trời lạnh cũng khiến cậu ấy chảy nước mũi thế? Cậu cố xua tan cái lạnh buốt giá, nhưng những cơn gió cứ thốc không ngừng, từng hồi từng hồi như mũi dùi vậy.
Cậu không thể chịu đựng nữa, bèn ngẩng đầu lên, ngước nhìn tháp canh ở trung tâm tàu, nhưng chẳng có ai thèm đếm xỉa cậu. Bọn họ chẳng nói chẳng rằng, chỉ tập trung vào công việc canh gác. Suy cho cùng thì, chính chủ nhân tàu là Tae Mu Won trói cậu ở đó, ai dám cả gan cứu cậu ra chứ?
“Tôi không lạnh…!”
Dẫu sao cũng chẳng có ai quan tâm, thế nên Cheong Yeon mặc sức hét toáng. Như thể làm vậy sẽ khiến cơn lạnh được xua tan đi. Nhưng chẳng mấy chốc, cậu phải thừa nhận.
“Lạnh quá.”
Nếu cậu chết cóng thế này, người dân ở trấn Cheong Hwa sẽ bị Tae Mu Won giết chết mất. Nhưng liệu Tae Mu Won đó, hắn có chợp mắt nổi hay không đây? Chắc chắn hắn rất tức giận khi biết tên khốn nhà cậu là người tộc Hwa.
Cheong Yeon cúi đầu, cậu muốn khuỵu xuống, tựa vào dây thừng, nhưng sợi dây thừng cứng cáp quá đỗi, cứa vào da thịt khiến cậu đau ran. Nếu là cây sống thì cậu đã cố thử mọi cách rồi, nhưng sợi dây thừng làm bằng cây gai dầu chết thì chẳng có ích gì cho cam nữa.
Cậu đoán là mình bất động suốt đêm trong tư thế này.
Nhận thức rõ ràng tình hình, Cheong Yeon thấy chuyện này thực quá đáng. Đương nhiên là cậu chẳng kỳ vọng gì ở Tae Mu Won, nhưng cậu vẫn tin hắn không đến nỗi tệ như lời đồn.
Mặc dù ban nãy gặp Tae Mu Won, Cheong Yeon hồi hộp đến nỗi không dám thở mạnh hay nuốt nước bọt, tuy nhiên trong lòng vui vẻ đôi chút. Giờ thì chẳng khác gì đồng 1 jeon hắn không dùng nữa. Không, thật lòng mà nói, ít nhất thì cậu cũng phải ngang ngửa đồng 1 hwan chứ.
Mỗi khi nhìn thấy tôm hùm ở chợ, cậu tự nhiên nghĩ đến Tae Mu Won, nên trong vô thức có cái nhìn tốt về hắn thì phải. Cheong Yeon ngẩng đầu, nhìn bầu trời đêm, khuôn mặt buồn bã.
Giá như mà cậu có hoa báo thù, cậu đã không phải liều mình lên tàu Feira và bị đối xử giống như thế này. Vì lí do gì mà hoa báo thù chỉ nở ở lục địa chứ? Vú nuôi nói rằng chúng không sinh trưởng trên trấn Cheong Hwa, thế nên chỉ đành giao thương với các thương nhân lục địa thứ nhất. Nghĩ lại mới thấy, không biết vú nuôi có biết cậu sẽ chết trẻ thế này hay không?
Cheong Yeon lại sụt sịt. Biết vậy không nên ra khỏi cabin. Mắc cái giống gì mà cậu ra ngoài hít thở không khí trong lành cơ chứ… Nhưng vì Tae Mu Won đã lên tàu, thế nên chắc chắn sẽ có lúc cậu bị hắn tóm lại, trói vào lan can. Cuối cùng vấn đề chỉ là sớm muộn.
“Tên khốn xấu xa…”
Nhìn về hướng vào cabin, Cheong Yeon lẩm bẩm.
“Đồ bợm rượu…”
Cậu tin nếu mình chửi rủa thì tai hắn sẽ vì thế ngứa lên, và biết đâu chừng sẽ quay trở lại. Chẳng phải lúc nãy hắn ta quay lại vì cậu đã thầm rủa xả hắn sao.
“Rác rưởi.”
Hai tay bị trói, Cheong Yeon cố nhấc chân lên, như trong tư thế của con gà đá để xỏ giày vào. Cũng vì lẽ đó mà những tờ tiền dồn về phía trước lòng bàn chân cậu, khiến nó chật cứng đến mức bức bối, nhưng vẫn đỡ hơn là hai bàn tay tê cóng như băng. Cậu đút hai tay đã lạnh cóng vào túi quần.
Cheong Yeon hy vọng có chút hơi ấm, nhưng đùi của cậu lạnh như đá vậy. Cheong Yeon thực sự tuyệt vọng buồn bã.
“Th, thằng điếm.”
Lời chửi cuối cùng thốt ra khó khăn. Hai tay nắm chặt, đúi vào túi quần, Cheong Yeon thấy mình cũng chẳng khác nào một tên côn đồ hạ đẳng thấp kém. Nhưng vẫn chưa đủ để lột tả hết cơn giận lúc này mà cậu đang có với Tae Mu Won. Cậu lại khịt mũi, tự hỏi liệu có câu chửi nào hợp hơn không.
* * *
“Tên khốn xấu xa.”
“Đồ bợm rượu.”
“Rác rưởi.”
Khuôn mặt Venus bỗng chốc tái mét, cậu ta thuật lại từng câu chửi một. Nhưng Tae Mu Won chỉ nhếch mép cười.
Trên đường bỏ mặc Cheong Yeon và xuống cabin, hắn gặp Venus đang đứng đợi sẵn. Nghĩ chàng dược sĩ sẽ chửi rủa mình, hắn sai Venus quan sát cho vui, ai ngờ nhận lại cái kết như thế.
“Venus, lá gan của tên khốn đó cuối cùng cũng to lên một chút nhỉ?”
Không nhìn Venus, Tae Mu Won nói, xong đổ ba lô của Cheong Yeon ra. Nếu không đọc môi Mu Won, Venus chắc chắn không thể nhận ra lời hắn vừa nói, thế nên cậu ta đứng đó ngơ ngác.
(Cho bạn nào chưa đọc những chap trước thì Venus bị mất thính giác nha, đổi lại đọc môi giỏi lắm)
Một miếng cá khô bọc trong túi bóng, quần áo cũ kĩ vứt bừa trên giường. Áo len màu be sờn rách bạc màu, trông chẳng khác nào của tên ăn mày cột vào dây quai ba lô, rõ ràng là đồ đạc của Cheong Yeon. Quần lót cuộn tròn bị bàn tay thô ráp của Mu Won tháo rời. Mu Won móc quần lót trắng vào đầu ngón tay rồi nhấc nó lên.
“Mặc thứ gì đó nhỏ như mình luôn.”
Huých, hắn ném quần lót cỡ lòng bàn tay quay trở lại giường.
Hắn còn chết lặng khi một tên khốn điên rồ nào đó đã nhường cabin mà hắn đang ở sang cho Cheong Yeon. Dường như tin đồn lắng xuống rồi mà, không rõ tên chết tiệt nào phân cho Cheong Yeon phòng của hắn nữa.
“Th, thằng điếm.”
Câu chửi cuối cùng từ miệng Venus khiến Tae Mu Won đột nhiên quay lại.
“Dược sĩ, cuối cùng…”
Có vẻ Venus đã mất rất lâu mới đủ can đảm thốt lên lời đó.
Không giống Venus đang cứng đờ người sau khi nói xong, Mu Won đột nhiên bật cười thành tiếng. Đã lâu lắm rồi mới thấy Mu Won cười to như vậy, Venus thậm chí cũng muốn cười theo, khoé môi giật giật. Nhưng chẳng bao lâu, khuôn mặt Mu Won bỗng nhiên đanh lại.
“Venus à.”
Đôi mắt hổ phách hướng về phía ngoài cabin, cùng lúc phát lên luồng sáng kỳ lạ.
“Mang dược sĩ đến đây. Thằng điếm này muốn nhìn mặt cậu ta.”
(Gòy song :D)