Trở Thành Tên Phản Diện Thích Bị Làm Nhục Trong BL - Chương 16

Ra chương không cố định

Không biết mình đã học bài với trạng thái tinh thần ra sao nữa. Đến giờ giải lao, mấy anh bảo vệ trường người to cao đứng ngoài hành lang nhìn vào phòng học, bảo vệ cho mình.
‘Cái gì thế này. Mấy gương mặt kia… hóa ra là mấy ông chú bảo vệ nhà mình à?’
Dù mặc đồng phục bảo vệ trường, nhưng đều là người quen thuộc. Những alpha từng học võ judo, taekwondo ở trường thể thao Hàn Quốc, đeo trên hông cây gậy ba khúc.
Mình có phải đang bị đe dọa ám sát gì đâu, chỉ là không muốn bị bạo lực học đường ở đại học mà lại bị bảo vệ kỹ càng như thế này.
Nếu biết trước thế này, thà chịu bị bọn Kim Min-chul ở Trường Thanh Ha hành hạ nhẹ nhàng còn hơn. Nuốt nước mắt, Yeo Woo-hee quyết định sẽ tìm gặp mấy thằng đầu gấu giả vờ tình cờ ở nhà vệ sinh.
Bản chất mấy trường học rác rưởi kiểu này luôn có kiểu cậu học sinh mới bị mấy đứa trốn tiểu chọc phá làm chuyện đương nhiên mà.
“Thiếu gia, chúng tôi sẽ hộ tống cậu.”
“Đi thôi.”
Mấy anh alpha to lớn rút gậy ba khúc ra, cảnh giới mấy học sinh đang đứng trong hành lang.
Đừng đến gần! Lùi lại!”
Bọn học sinh sợ hãi tản ra như Biển Đỏ bị chia cắt. Yeo Woo-hee thở dài một hơi thật sâu.
“Làm ơn dừng lại đi. Tôi đến trường là để học mà. Các anh biết tôi đang làm ảnh hưởng đến bao nhiêu người rồi không?”
“Nhưng thiếu gia, phu nhân đang rất lo lắng ạ.”
“Đến giờ này thì tin đồn chắc cũng đã lan khắp trường rồi. Anh hãy về đi.”
Yeo Woo-hee nhìn lên những bảo vệ giả danh nhân viên an ninh với đôi mắt đẫm lệ.
‘Đúng rồi, làm ơn đi đi mấy ông chú. Để tôi được tận hưởng chút ký ức tuổi học trò.’
Trưởng nhóm bảo vệ ngập ngừng rồi nói sẽ gọi điện cho chủ tịch. Yeo Woo hee vội nhận lấy điện thoại khi nghe có người muốn nói chuyện với mình.
“Ba ơi. Việc này quá đáng quá rồi. Làm ơn cho mấy anh bảo vệ ấy về đi.”
“Woo-hee à, mẹ con rất lo cho con. Con không thể chịu đựng thêm chút nữa sao? Trường đại học ngầm này nguy hiểm hơn con tưởng rất nhiều.”
“Đây là trường học, không phải chiến trường. Và con cũng đủ mạnh để tự bảo vệ mình. Ba quên rồi sao, con là alpha ưu tú mà?”
Nếu có bảo vệ giám sát thì không những không được “yêu mến” bởi lũ rác rưởi, mà còn không thể lục giỏ của mấy con Omega để lấy thuốc ức chế. Yeo Woo-hee cố gắng thuyết phục ba hết sức.
“Ở trường sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu ạ. Nếu cứ như thế này thì con làm sao có thể kết bạn được? Ba có muốn tôi trở thành kẻ bị cô lập không?”
“...Bị cô lập à? Ai mà dám bắt nạt con trai ta chứ? Nếu con bắt nạt người khác thì mới gọi là bắt nạt.”
chủ tịch Yeo cũng hơi sững sờ, nên đáp lại khá chậm. Yeo Woo-hee thở dài rồi nói sẽ cho bảo vệ về, kết thúc cuộc gọi.
Trưởng nhóm bảo vệ trả lại điện thoại cho cậu với ánh mắt đầy lo lắng.
“Thiếu gia, cậu thật sự ổn chứ?”
“Ổn mà, nhanh về đi.”
Yeo Woo-hee bỏ họ lại, nhanh chóng chạy ra khỏi hành lang.
“Bây giờ cậu định đi đâu vậy? Rất nguy hiểm, hãy quay lại phòng học đi.”
“Tôi chỉ muốn đi vệ sinh một chút thôi mà.”
“Thiếu gia, đừng chạy như thế. Rồi té đấy.”
À, cái sự bảo vệ ngứa mắt này!
Nhưng thấy họ không đuổi theo nữa, có lẽ họ đã bỏ cuộc. Đến cuối hành lang, thở hồng hộc, Woo-hee bước vào xem trong nhà vệ sinh có bao nhiêu lũ rác.
Khác với trường Cheongha, ở trường ngầm này nhà vệ sinh không chia riêng cho alpha và omega, đúng là môi trường lý tưởng để mấy con omega bị đánh hội đồng.
Tim đập thình thịch, Woo-hee nhìn quanh trong căn phòng vệ sinh đầy mùi nước tiểu.
Những tên alpha cứng đầu đang tiểu tiện trước bệ tiểu, ngậm thuốc lá trong miệng, liếc nhìn Woo-hee.
“Wow, thằng nhóc này... đúng là kích thích vãi.”
“mặt mới này là ai vậy?”
Bọn chúng nhổ tàn thuốc đang hút xuống sàn nhà rồi cười hớn hở, tiến về phía Woo-hee.
Woo-hee giả vờ run rẩy sợ hãi, lùi lại chậm rãi.
“Này nhóc xinh đẹp, mày biết mày đang chui vào đâu không? Mày đến đây là để được anh em chúng tao cho “tắm bẩn” đúng không?”
“T, tôi xin lỗi. Tôi tưởng đây là nhà vệ sinh nên mới vào.”
“Đéo phải nhà vệ sinh đâu, đây là trạm xịt nước bẩn đấy.”
Đó, đúng kiểu này mới đã! Gã thiên tài ngôn ngữ quái đản ấy đưa tay hôi hám vuốt lên má mình. Woo-hee vội ngoảnh mặt tránh khỏi cái chạm ấy. Dưới cổ áo sơ mi trắng, cái cổ dài thon thon hiện lên với những cơ cổ căng cứng.
Một tên vừa định cọ con cặc bẩn đang tiểu tiện vào Woo-hee thì bỗng có tiếng đá mạnh vào vách ngăn nhà vệ sinh vang lên.
“Mình là trưởng đội judo, bạn trai Kang Do-hee đây. Sao thế?”
“Cái gì thế? Ai ở đó?”
Một tên omega người nhỏ con mở cửa nhà vệ sinh bước ra. Woo-hee há hốc mồm khi nhìn thấy bảng tên trên đồng phục. Đó là Na Tae-jun.
“Địt, đen đủi vkl. Đi thôi.”
Lũ rác kéo khóa quần lên rồi dẫn đám đàn em đi mất. Tae-jun đứng đó nhìn Woo-hee, tưởng hắn sợ nên trông có vẻ lo lắng.
“Ổn chứ?”
“Ừ. Ừm.”
“Tớ tên là Na Tae-jun.”
“Ờ tớ là Yeo Woo-hee.”
Na Tae-jun vừa rửa tay ở bồn rửa, nhìn vào gương rồi cười tươi tỉnh.
“Nếu sau này gặp mấy thằng kia thì cứ nói là bạn trai của Kang Do-hee. Thế là chúng nó không dám động vào đâu.”
Na Tae-jun lau tay ướt trên quần xám rồi tháo bảng tên trên áo sơ mi đưa cho Woo-hee.
“Mang cái này theo nhé. Người ta đã đồn tớ là tay sai của Kang Do-hee rồi nên phải đeo cái này.”
“Còn cậu thì sao?”
“Tớ cũng có một cái ở trong tủ đồ.”
Na Tae-jun đặt bảng tên lên lòng bàn tay của Yeo Woo-hee rồi chờ đến khi cậu ấy gắn nó lên ngực áo. Woo-hee đành phải tháo bảng tên của mình ra và đeo bảng tên của Na Tae-jun vào.
“Tớ cũng toàn phải nói dối vì bị mấy con alpha hành hạ suốt. Thế mà trưởng đội judo trường mình lại nói với mấy đứa alpha rằng tớ là bạn trai nó. Mặc dù chưa từng gặp mặt nhưng chắc nó thấy tớ tội nghiệp.”
Woo-hee cảm thấy lạ lùng khi mối quan hệ giữa Kang Do-hee và Na Tae-jun lại khác hẳn với trong tiểu thuyết. Vì Woo-hee không dùng tiền để mua chuộc Do-hee-won, tức là Kang Do-hee hiện tại, nên mọi chuyện mới thế này. Có vẻ như Do-hee từ nhỏ đã thích chăm sóc người khác và lớn lên vẫn giữ tính cách ấy.
Nhìn tên còn nguyên như vậy, có lẽ cậu ấy cũng đã gặp lại bố mình ở trại trẻ mồ côi một cách bình an. Woo-hee chỉ viện cớ Kang Do-hee để chuyển trường xuống đại học ngầm, nhưng nghe đến tên anh ấy, cậu thấy lạ kỳ mà cũng rất vui.
“Nhưng mà, chắc mày cũng sẽ rất khó sống ở trường này đấy.”
“Tại sao?”
Woo-hee biết rõ là Na Tae-jun nói vậy vì thấy mình đẹp, nhưng vẫn giả vờ ngây thơ mở to mắt hỏi.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo