Tư Duy Ngược - Chương 106 - Ngoại Truyện 2 (9)

Chương 106 - Ngoại Truyện 2 (9)

"Anh à, cái gì đây?"
 
"Hả?"
 
Kwon Ji Wook đang ngồi trên sofa phòng khách chơi điện thoại liếc nhìn Park Joo Yeon tiến lại gần. Trong tay cậu cầm một chiếc thẻ SD nhỏ. "Cái gì vậy?" Ji Wook đặt điện thoại xuống, luân phiên nhìn giữa thẻ nhớ và Joo Yeon với vẻ tò mò.
 
"Gì cơ?"
 
Joo Yeon mỉm cười gian xảo như đã chờ đợi từ lâu, lật qua lật lại chiếc thẻ trong lòng bàn tay.
 
"Thẻ nhớ."
 
"Đột nhiên lôi thẻ nhớ ra, chuyện gì thế? Từ camera hành trình à?”
 
‘Em ấy có bị tai nạn xe hơi hay gì đó không?’ 
 
Mặc dù Ji Wook tỏ vẻ lạnh lùng hỏi thêm. Bỏ qua câu nói của anh, Joo Yeon đặt laptop lên đùi và cắm thẻ nhớ vào. Chỉ sau vài giây, cậu nhấp đúp vào thư mục hiện ra, hàng loạt hình thu nhỏ video lấp đầy màn hình.
 
Dù tỏ vẻ không quan tâm, Ji Wook vẫn nghiêng người về phía trước, lén nhìn vào màn hình laptop nơi Joo Yeon đang lặng lẽ thao tác. Bố cục căn phòng trong hình thu nhỏ khiến anh thấy quen thuộc khó hiểu.
 
"... Đây không phải phòng anh sao? Cái quái gì thế? Tại sao phòng anh lại bị quay?"
 
"Chúng ta nuôi Tháng Tư mà. Nên lắp camera quan sát cho thú cưng."
 
"Từ khi nào?"
 
"Ngày hôm sau khi mang Tháng Tư về."
 
‘Mình... đã làm gì trong phòng nhỉ?’ 
 
Gần đây, Kwon Jiwook thường quên những điều nhỏ nhặt, và không có gì cụ thể hiện ra trong đầu. Nhưng ngay cả khi không có ký ức rõ ràng, bản năng không thể bị phớt lờ, cảm giác bất an vẫn trào dâng. Joo Yeon luôn mang đến những điều bất ngờ khiến người ta không kịp trở tay.
 
"Thỉnh thoảng em kiểm tra camera. Nhưng có vài đoạn lạ lắm."
 
"Cái gì?"
 
“Nếu anh xem cái này… rải rác trong vài ngày…”
 
Joo Yeon cúi người, chăm chú nhìn màn hình. Ji Wook không kìm được tò mò, cũng nghiêng người lại gần. Đột nhiên, một mảnh ký ức lóe lên. Những việc anh làm trong phòng kể từ khi nuôi Tháng Tư...
 
Chưa kịp định thần, giọng cười khúc khích của Joo Yeon đã vang bên tai.
 
"Anh à, cái gì đây?"
 
"Những ngày em vắng nhà, anh dẫn Tháng Tư đi làm gì thế?"
 
“…”
 
Khoảnh khắc nghe câu nói đó, ngọn lửa giận dữ bùng cháy từ đỉnh đầu xuống tận ngón chân.
 
Kể từ lần đầu dùng mật ong dụ dỗ, mỗi khi Joo Yeon đi vắng, anh lại dắt Tháng Tư vào phòng thỏa mãn dục vọng. Đã bao nhiêu ngày trôi qua kể từ đó? Thói quen đó không phải là thứ anh có thể dừng lại chỉ sau một hoặc hai lần.
 
Nếu xấu hổ đến mức muốn chết thì bây giờ sẽ là thời điểm hoàn hảo. Ji Wook không thốt nên lời, cũng không dám nhìn thẳng, chỉ biết cúi gằm mặt xuống. Anh hoàn toàn không nói nên lời. Ánh mắt sắc như dao của Park Joo Yeon làm Ji Wook đau nhói.
 
"Em giới thiệu bạn cho anh, ai ngờ anh lại dẫn bạn đi..."
 
“…A-anh không biết em đang nói gì…”
 
"Vậy à? Vậy thì hãy xem nó diễn ra thế nào…”
 
"Không! Đợi đã!"
 
Ji Wook giật mình đứng phắt dậy, đóng sập laptop lại. Joo Yeon cười khành khạch nhìn anh, rồi thở dài đầy tinh nghịch, đặt máy xuống chỗ trống trên sofa.
 
Im lặng bao trùm phòng khách. Ji Wook toát mồ hôi lạnh, co rúm người như kẻ phạm tội. Trời ạ, ngột ngạt quá. Đôi mắt đen huyền bí của Joo Yeon vừa cười vừa nhìn càng khiến người ta sợ hãi.
 
"Anh biết lần đầu em xem cái này em nghĩ gì không?"
 
"..."
 
"À... Có phải em đối xử quá tốt với anh không? Vốn dĩ anh thích bị đối xử như chó, mà em không nhận ra?"
 
‘Không lẽ... mình thực sự có thiên hướng đó?’ 
 
Dù bị Joo Yeon đối xử tệ, nhưng không thể nào bản thân lại có sở thích tình dục kỳ quái như vậy. Đó rõ ràng chỉ là sự lăng nhục và bạo lực một chiều từ Joo Yeon. Không có gì để tôn vinh những ký ức đó. Ji Wook trợn mắt nắm chặt tay Joo Yeon như phủ nhận sự hợp lý hóa vô lý đó.
 
"Không phải thế, thực sự không phải! Nếu em còn lương tâm, em sẽ không nói điều đó với tôi!”
 
"Wow, kẻ bảo chó liếm chỗ đó còn nói chuyện đạo đức, buồn cười thật."
 
"Làm ơn, im miệng đi..."
 
"Tháng Tư, lại đây."
 
Joo Yeon tặc lưỡi gọi chó, Tháng Tư lập tức chạy đến, đặt hai chân trước lên đùi cậu. Ôm và vuốt ve những bàn chân lớn của Tháng Tư, Park Joo Yeon lẩm bẩm đủ lớn để nghe thấy.
 
"Lạ thật. Dạo này Tháng Tư hay thò đầu vào giữa hai chân anh."
 
"Không, nghe này, Joo Yeon. Em có nghe anh nói không?”
 
“Có gì mà nghe? Ưm, em không biết. Em thực sự đang cảm thấy bị xúc phạm, nên đừng nói chuyện với em.”
 
Lần này, đến lượt Kwon Ji Wook chết lặng.
 
“Tại sao em lại bị xúc phạm?”
 
“Anh nghiêm túc đấy à? Em chưa bao giờ nghĩ kỹ năng trên giường của mình kém cỏi, mọi người đều khen tốt, nhưng thực ra anh không hài lòng với em phải không? Anh không hài lòng với chuyện tình dục của chúng ta, nên anh đã tìm đến Tháng Tư…”
 
"Đủ rồi, hiểu rồi, đừng nói nữa, làm ơn..."
 
Đó là quá khứ đen tối anh không muốn nghe từ miệng người khác. Dù đã tận hưởng khi bị liếm, và sau nhiều lần, cảm giác tội lỗi đã tê liệt khiến anh quên mất lương tâm, nhưng bị người khác chỉ ra lại là chuyện khác.
 
"Xem ra không ổn rồi. Phải thử xem em hay Tháng Tư ai giỏi hơn."
 
"...Hả?"
 
"Anh không cần làm gì đặc biệt. Chỉ cần ngồi xem mọi người chơi trò gia đình là được."
 
Sao đột nhiên nói đến trò gia đình? Dù không hiểu, nhưng Ji Wook bị cảm giác bất an khó tả thúc giục, từ từ dịch người về phía tay vịn sofa. Joo Yeon ngồi đối diện nắm lấy một chân anh ngăn lại. Rồi nghiêng người về phía trước, áp sát mặt anh cười khúc khích.
 
"Em sẽ phân vai. Anh làm vợ, Tháng Tư làm chồng."
 
“Em đang nói cái quái gì vậy?”
 
“Một cặp đôi nên ở cùng một cấp độ. Anh quỳ xuống đi."
 
Joo Yeon nhẹ nhàng gạt tay đang đè lên đầu gối, rồi hất cằm ra hiệu xuống sàn. Ji Wook há hốc nhìn chằm chằm Joo Yeon. Đôi mắt Park Joo Yeon cong cong một cách đẹp đẽ.
 
‘Trời ạ, thằng khốn này nghiêm túc đấy.’ 
 
Đây không phải là Park Joo Yeon người đã đùa giỡn bảo anh ăn đồ ăn cho chó – đây là Park Joo Yeon người đã ra lệnh cho anh đi tiểu vào miếng lót huấn luyện, là chủ nhân. Đối mặt với khuôn mặt đó, cơ thể vốn đã căng cứng của Ji Wook bắt đầu run rẩy.
 
"...Nghiêm túc đấy à?"
 
"Hừ, quên mất rồi à? Phải nghe lời chứ."
 
"..."
 
Trước khi kịp hiểu bằng lý trí, cơ thể anh đã phản ứng với mệnh lệnh. Cơ thể run rẩy của anh nhanh chóng run bần bật như một chiếc lá, vẻ mặt hoảng loạn trên gương mặt Ji Wook cho thấy ngay cả bản thân cũng không hiểu nổi. Không phải anh đang chống đối mệnh lệnh – mà là thái độ uy quyền của Park Joo Yeon gần đây quá hiếm hoi đến nỗi não anh không thể xử lý được.
 
Như lời cậu nói, Ji Wook không hiểu mệnh lệnh của Joo Yeon. Mãi đến khi biểu hiện kiên nhẫn chờ đợi của Joo Yeon dần lạnh lùng, anh mới hoảng sợ bò xuống sàn phòng khách. Như biến thành chó thật sự, dùng bốn chân đứng lên, Tháng Tư lập tức áp sát từ phía sau.
 
Không biết đã bảo liếm bao nhiêu lần, chân Ji Wook mới hơi hé mở, Tháng Tư lập tức chui qua đặt mũi vào giữa, dù phía dưới chẳng có gì. Cái cách nó dụi mũi vào quần ngủ trông thật không đứng đắn. Ji Wook đỏ mặt đẩy đầu Tháng Tư ra. Joo Yeon nhìn cảnh tượng bằng ánh mắt nheo lại.
 
"Chó nhà em không mặc quần áo, lạ nhỉ. Sao nó lại mặc đồ chứ?"
 
"..."
 
Trước câu hỏi đầy ẩn ý của Joo Yeon, Ji Wook lại rơi vào suy nghĩ. Đó là một sai lầm. Ji Wook chần chừ không hành động, Joo Yeon khẽ ho, gõ nhẹ vào tay vịn sofa, rồi đứng dậy.
 
Một cái bóng đổ xuống mặt Kwon Ji Wook. Ngẩng đầu lên trong khi quỳ, hình dáng Park Joo Yeon trùng khớp với một hình ảnh từ nhiều tháng trước. Tim anh bắt đầu đập thình thịch như thể sắp nổ tung. Khoảnh khắc đó không kéo dài lâu. Đột nhiên tiếng gió vụt qua, ánh lửa lóe lên trước mắt. Cơn đau rát lan khắp cơ thể đã bắt đầu quên cảm giác này.
 
"Á..."
 
Ngay sau đó, Ji Wook ôm lấy má đang sưng của mình bằng đôi tay run rẩy. Trong khoảnh khắc, anh không thể hiểu chuyện gì đã xảy ra. Tâm trí vốn đã khó khăn lắm mới hoạt động được trong nhiều tháng, dường như cuối cùng đã ngừng hoạt động, khiến anh choáng váng.
 
So với những trận đòn đỉnh điểm, một cái tát là nhẹ nhàng, nhưng sự lạ lẫm khi bị đánh khiến anh ôm má và run rẩy một lúc. Trước khi anh kịp chất vấn, cú đánh thứ hai ập đến.
 
"Park Joo Yeon! Đột nhiên làm gì vậy... Á!"
 
Lần này là cú đá. Ji Wook bị đá trúng bụng, phát ra tiếng "bịch", anh co người ôm bụng.
 
"Anh không thích em giận sao? Anh cũng muốn thế mà."
 
"Khụ, khụ..."
 
“Làm tất cả những chuyện gây chú ý rồi bây giờ lại giả vờ như không.”
 
Chắc hẳn là bằng dép, nhưng lực tác động vẫn ngang ngửa một cú đá bằng giày. Anh không thể thở bình thường, cũng không thể hiểu tại sao Park Joo Yeon lại đột nhiên bạo lực. Cậu thất thường hơn anh nhiều. Khi Kwon Ji Wook quằn quại, ôm bụng, Tháng Tư sủa lớn.
 
"...Em, em không phải vậy... Khụ, tại sao, sao lại thế này..."
 
“Anh vẫn không hiểu sao?”
 
Joo Yeon mỉm cười, dùng chân đè đầu Ji Wook đang nằm nghiêng. Theo sức nặng dồn xuống, đầu anh đau như muốn vỡ. Anh nhắm nghiền mắt, cổ họng thắt lại phát ra tiếng rên đau đớn.
 
"Cơ thể anh chỉ cần bị tra tấn là vui. Đánh nó, hiếp nó, chà đạp nó. Cơ thể anh cảm nhận được tình yêu theo cách đó."
 
“Hừm… Sao ai có thể… Ưm, anh thích không bị đánh hơn nhiều, đồ điên…! Ai lại thích bị đánh chứ?!"
 
“Em đã suy nghĩ về điều đó nhiều ngày. Không đời nào. Không thể nào. Em chắc là mình đã sai. Sao có thể như vậy được? Nhưng… em đã yêu anh bằng cả trái tim, và anh dường như không thích điều đó lắm.”
 
Joo Yeon dùng mũi dép khẽ đá vào mặt Ji Wook, rồi chỉ vào laptop. Dù vậy, Ji Wook cúi đầu không thèm để ý.
 
"Rồi em xem cái này. Anh mà em luôn nâng niu lại khoái cảm đến chết chỉ vì một con chó liếm lỗ của anh.”
 
“Ưm, ưm…”
 
"Lúc đó em mới hiểu. À, người này, nếu yêu như một con người thì không được rồi."
 
Park Joo Yeon không đặc biệt tức giận.
 
"Phải chăm như một con chó, nó mới phát điên lên vì sung sướng."
 
Dù Ji Wook có giải thích, cậu cũng không tin, nhưng đó là kết luận sau khi quan sát và cảm nhận chân thực.
 
Chăm sóc hết mình, dành trọn tình yêu, thậm chí bám riết không rời, Ji Wook lại có lý do? Và Tháng Tư chính là câu trả lời. Tức giận? Không, Joo Yeon vui sướng. Như giải được bài toán khó, cuối cùng tìm ra công thức và đáp án.
 
"Đừng sợ. Chúng ta từng trải qua rồi mà? Lần đó em giận nên đánh anh, lần này là... vì yêu, đừng sợ."
 
"Không phải, không phải thế..."
 
"Em sẽ khiến anh thấy đau cũng thành khoái cảm."
 
Nước mắt chực trào ra trong tình huống xa lạ từ lâu này. Anh thậm chí không còn ý chí để chống cự. Nhận thấy mắt Kwon Ji Wook đỏ hoe, Park Joo Yeon cúi xuống nhìn thẳng vào mắt anh. Với vẻ mặt thương hại, trìu mến, cậu đặt một tay lên má sưng của Ji Wook, nhẹ nhàng vuốt khóe mắt anh bằng ngón cái. Cậu càng làm vậy, Ji Wook càng run rẩy dữ dội hơn. Cười khẩy, Joo Yeon đẩy mặt anh ra và đứng dậy.
 
"Cởi đồ đi."
 
"Khụ, khụ..."
 
Anh đã nghĩ một người điên giả vờ tỉnh táo sẽ dễ nhận ra, nhưng gã này lại ở một đẳng cấp khác. Điên đến mức trông có vẻ bình thường. Ji Wook nuốt nước bọt đắng ngắt, miễn cưỡng cởi áo. Nhưng ánh mắt Joo Yeon vẫn không rời, anh đành cắn môi dưới cởi luôn quần và đồ lót. Dương vật chưa cương cứng đung đưa theo mỗi cử động.
 
"Tháng Tư ngồi yên, không cử động."
 
"..."
 
"Tháng Tư của chúng ta giờ phải cố gắng thể hiện. Nếu mày cứ nhảy lên mà không động dục, con cái sẽ ghét đấy.”
 
"...Ực..."
 
"Phải liếm cho tốt, hiểu chứ? Như mọi khi ấy."

_______

⚠️ CẢNH BÁO NỘI DUNG CỰC KỲ NHẠY CẢM

Chương sau có chứa cảnh quan hệ tình dục với động vật (Bestiality/Zoophilia).

Vui lòng cân nhắc kỹ trước khi đọc. Hãy đảm bảo bạn đủ tuổi và tinh thần để tiếp nhận nội dung này. Ai chưa sẵn sàng hay skip để chờ đón Ngoại truyện 3

 
 
Bình luận
lalalu
đọc bộ này t bt nên biểu hiện cảm xúc ntn với từng nhân vật lun. JW có thể nói là người xấu, một kẻ ko ra gì vì đã lm chuyện xấu với một cậu bé 13-14 tuổi JY. Lúc đọc đến đoạn quá khứ jw lm với jy t cũng đã nghĩ jw lúc đó cũng trg độ 16-17 chưa hoàn toàn trưởng thành về ý thức, nhg t đã gạt bỏ vì điều đó ko bao biện, ko làm mờ đc hành động jw đã làm với jy và mẹ của jy.... một hành động'' quên mất mình đc dạy''. còn về phần JY cậu có một quá khử đau khổ khi mới ở độ thiếu niên, người mẹ mình yêu thương thì phải vào viện tt. Nhà cậu giàu, t nghĩ jy sẽ có một tương lại tốt hơn nếu cậu trọn bỏ lại quá khứ, bỏ lại tình cảm cho jw, nhg ko cậu đã tự dẫn mình vào hố đen thời thiếu niên ấy. vc jw đã lm với cậu và mẹ cậu phải trả giá bằng toàn bộ cuộc đời sau này của anh, những hành động jy làm thật sự rất đáng sợ, king tởm. dường như với jy thì jw ko cần đc đối xử như con người, T tự hỏi liệu jy có phải vì quá khứ tăm tối đó đã trở nên như vậy hay những lần hành động tra tấn jw đã làm khơi dậy thú tính trong jy? dù là gì thì t đã có cảm nhận cậu hiện tại ko đáng đc cảm thông nữa.Cả hai con người ấy đều đã sai từ lúc họ làm tổn thương nhau và họ sẽ phải cùng nhau sống với chính quá khứ mà họ đã mặc phải đó. Bộ này lm t nhớ đến tác phẩm '' thú tội'' của minata kanae ( mn có thể xem review) , t nghĩ liệu cô giáo ấy có quyền gì mà kết tội cho hai học sinh?, hai học sinh đó đã mất đi mẹ của mình. Nó giống như cách cô mất đi con từ tay chúng. Nhưng rồi mọi thứ có khá lên ko? câu trả lời là ko. Giá như cô cho chúng thêm cơ hội( bởi 2 hs mới học cấp 2 thôi) liệu có tốt đẹp hơn khi cô buông bỏ quá khứ, chúng đc giúp theo đường đúng? Mọi sự đã rồi thì ko thể quay lại JY và JW hai người tâm lý méo mó, hai con người đổi vị trí cho nhau. Những câu chuyện thù hận, trả thù, tổn thương ngay từ đầu đã có dấu chấm, bởi họ đã tự đưa mình về sống với quá khứ rồi.
Trả lời·14/08/2025
hiene
Sốc.... Sốc văng não ... ..... ..... ... ...
Trả lời·10/08/2025
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo