Chương 114 - Ngoại Truyện 4 (2)
Ji Wook thấy Joo Yeon hoàn thành việc học đại học mà không một lời phàn nàn quả là phép màu, trong hoàn cảnh của mình. Cậu thậm chí còn là thủ khoa. Do đó, Kwon Ji Wook tin rằng ‘tốt nghiệp’ có ý nghĩa quan trọng đối với Park Joo Yeon sau bốn năm làm việc chăm chỉ, và nếu có điều gì quan trọng trong cuộc đời cậu, anh muốn trải nghiệm nó cùng nhau.
Có lẽ thay vì phấn khích về chính buổi lễ tốt nghiệp, lý do này có thể quan trọng hơn. Kwon Ji Wook đã ở bên cậu ngay cả trong những sự kiện tiêu cực thời thơ ấu, ngay cả khi anh là nguyên nhân của chúng.
"..."
Sự kiện lớn trong đời.
Ji Wook chìm vào suy tư. Lộ trình lý tưởng cả đời anh, khá giống với con đường mà thế hệ trước Hàn Quốc kỳ vọng. Bản thân anh rơi vào hoàn cảnh này đã đành, nhưng Joo Yeon giàu có, quan hệ xã hội không vấn đề, liệu sẽ sống như thế này mãi hay không, vẫn là ẩn số.
Tốt nghiệp rồi đi làm, đi làm rồi kết hôn. Cuối cùng, Joo Yeon cũng sẽ từ lễ tốt nghiệp bước lên con đường thông thường mà mọi người vạch sẵn. Dù cậu không muốn, gia đình cũng không muốn nhìn thấy đứa con trai được nuôi dạy kỹ lưỡng của mình gắn bó với một gã đàn ông đen tối như kẻ biến thái.
Mỗi khi cảm nhận cuộc đời Joo Yeon trở nên méo mó vì mình, cảm giác tội lỗi lại ập đến. Tuy nhiên, Kwon Ji Wook không có ý định buông tay cậu. Vì nếu không có Joo Yeon, anh sẽ lại chìm vào nỗi sợ hãi, run rẩy toàn thân, những ngày thở không nổi sẽ tiếp diễn. Còn Joo Yeon... thành thật mà nói, anh cũng không rõ lắm. Không biết mình có ý nghĩa gì đối với cậu.
"Không, chết tiệt, từ khi nào mình sống kiểu này, toàn nghĩ mấy thứ phức tạp."
Dù vốn ghét những thứ rắc rối, nhưng từ khi bắt đầu sống chung với Joo Yeon...
Chưa đầy năm giây sau khi lẩm bẩm điều này, anh lại nghĩ về Park Joo Yeon. Thôi đi. Đừng nghĩ nữa, đồ con nít. Đừng sống phức tạp thế.
Ji Wook đập mạnh vào đầu mình, tháo đồ trang sức, mặc áo len cổ cao đen, quần jean và áo khoác da, chỉnh lại biểu cảm rồi bước ra. Joo Yeon đang khoanh tay đợi ở cửa sau khi rửa bát, hỏi:
“Anh làm gì trong đó vậy? Nghe tiếng động lớn lắm."
"...Không làm gì cả. Mặc đồ xong ra liền."
"Vậy sao?"
Hôm nay Ji Wook có chút kỳ quặc, Joo Yeon với vẻ nghi ngờ bước vào phòng thay đồ.
Cậu nhanh chóng bước ra, mặc một chiếc áo hoodie và áo khoác, trông vừa giống một sinh viên đại học vừa đáng yêu. Vẻ ngoài phóng khoáng ấm áp khiến Ji Wook cắn môi, nheo mắt nhìn chằm chằm Joo Yeon. Dù có nắm đấm đáng sợ và miệng lưỡi sắc bén, nhưng bọc kín lại trông thật dễ thương.
Khi ánh mắt họ chạm nhau, Joo Yeon nhướng một bên lông mày, gật đầu nhẹ.
"Mặc xong rồi thì đi thôi, đừng nhìn em thế."
"Anh nhìn em thế nào cơ?"
“Như thể anh đang thèm khát em vậy.”
"..."
“Không phải sao? Hừm… Có lẽ là ánh mắt muốn làm tình trong giảng đường lần đầu tiên sau một thời gian dài?”
“Hai cái đó khác nhau ở chỗ nào?”
“Đó là sự khác biệt giữa ‘ngay bây giờ’ và ‘lát nữa’.”
Thành thật mà nói, vì họ đã từng làm tình ở trường đại học trước đây, chỉ cần tưởng tượng thôi cũng khiến vùng bụng dưới của anh tê dại. Trước khi máu dồn xuống háng, Ji Wook nhanh chóng chỉnh lại cơ mặt, bước nhanh ra cửa trước. Joo Yeon cho Tháng Tư ăn sáng xong cười nhẹ theo sau.
Hai người quen thuộc lên xe, hướng đến trường. Mùa đông năm nay ấm bất thường, tuyết rơi ít, nhưng bầu trời hôm nay như cởi bỏ mọi u uất, tuyết rơi lả tả.
Ji Wook tựa đầu vào cửa kính, ánh mắt đổ dồn về Joo Yeon. Cậu trông thật bình thản, một tay điều khiển vô lăng mượt mà, thần thái thanh nhã như chính chiếc vô lăng. Thi thoảng chỉ hơi cau mày và nhăn mũi khi ai đó thực hiện một pha vượt xe ngoạn mục. Trừ trường hợp đặc biệt, phản ứng của cậu rất bình tĩnh và không hề có một lời chửi rủa nào, ngay cả khi lái xe, cũng rất… Joo Yeon.
"Sao?"
"Hả?"
"Sao cứ nhìn em thế? Muốn làm tình à?"
"Điên à, cái này..."
Ji Wook bật cười, lại tựa đầu vào cửa kính. Việc nhắc đến làm tình trên xe khiến anh nhớ đến những chiếc còng mà họ đã để trên tay nắm trần xe vì quá phiền phức khi tháo ra. Liếc nhìn lại hàng ghế sau, chúng vẫn ở đó. Khi họ dừng đèn đỏ, Joo Yeon cười, nhìn thấy đôi tai đỏ bừng của Ji Wook ở gần đó.
"Đợi chút nữa thôi. Chỉ cần nhận bằng xong, anh muốn làm gì em cũng chiều."
“Cái gì, ý em là bất cứ điều gì anh muốn là sao?”
Ji Wook chỉnh tư thế, xoa bóp cổ đau nhức. Hơn thế nữa, anh tò mò tại sao Park Joo Yeon, người dường như không đặc biệt quan tâm đến buổi lễ tốt nghiệp, lại khăng khăng tham dự để lấy bằng.
"...Dù sao. Nhưng bằng tốt nghiệp có cần thiết không? Thật ra cũng chẳng dùng vào việc gì."
"Không có thật sao? Đây là chuẩn bị cho tương lai em đấy."
Thực tế, với thế hệ ngày nay, lễ tốt nghiệp đại học không có vị trí quan trọng, và bằng tốt nghiệp có thể nhận qua bưu điện. Tuy nhiên, Joo Yeon bướng bỉnh khởi động xe, nói rằng cậu không muốn địa chỉ nhà mình bị tiết lộ. Ji Wook cũng không thích người lạ, và Joo Yeon đã trở nên kín đáo về bất cứ điều gì liên quan đến anh trong một thời gian rồi.
Dạo này công ty yêu cầu nộp bằng tốt nghiệp thay vì giấy chứng nhận tốt nghiệp sao? Ji Wook thắc mắc nhưng không biết mở lời thế nào, tỏ ra do dự. Đúng lúc đèn giao thông chuyển, Joo Yeon đang lái nhanh hơn một chút so với giới hạn tốc độ:
“Bố em bảo em mang bằng về.”
"Bố? Bố em á?"
“Đúng vậy. Em đáng lẽ phải chuyển về nhà khi em hai mươi sáu tuổi.”
"Ơ..."
Ji Wook không thốt nên lời. Anh nhìn chằm chằm phía trước một cách trống rỗng với đôi mắt mở to, vì đã nghe một câu chuyện bất ngờ. Chỉ có Park Joo Yeon đang ngân nga một giai điệu trong im lặng.
"Tưởng đã đoạn tuyệt rồi chứ."
"Với gia đình á?"
"Ừ."
Ji Wook thẫn thờ nói. Dù không nghe câu chuyện bao lâu, nhưng so với anh - kẻ đã cắt đứt quan hệ với gia đình, Joo Yeon dường như lớn lên trong môi trường bình thường hơn. Điều bất thường duy nhất có lẽ là mẹ cậu phải nhập viện trong một khu điều trị kín.
"...Thế anh thì sao?"
"Hả?"
"Em về nhà, anh thì sao?"
Xe lại dừng đèn đỏ. Joo Yeon từ từ dừng xe, quay sang nhìn gương mặt đã ngập nỗi bất an. Đôi mắt cậu đã lấp lánh với một nụ cười tinh nghịch, dịu dàng. Mặc dù cậu thực sự muốn Ji Wook cải thiện, nhưng cậu không thể không cảm thấy hài lòng từ sự lo lắng của anh.
"Anh sợ em bỏ anh à?"
"..."
“Không có niềm tin gì cả. Chúng ta đã sống cùng nhau hơn một hoặc hai năm rồi.”
Bàn tay Park Joo Yeon đặt trên bảng điều khiển từ từ chạm vào đùi Ji Wook như an ủi. Đầu ngón tay trượt trên chiếc quần jean bó sát. Khớp ngón tay xinh xắn chà xát nhẹ vào bên trong háng khiến eo Ji Wook căng cứng.
“Ư…”
“Em phải kéo anh theo chứ. Em đã biến anh thành một miếng giẻ rách, và em sẽ không để anh đi chỉ vì một công ty nào đó.”
Bàn tay mân mê đùi nhanh chóng kéo khóa quần. Ngón trỏ và giữa luồn vào giữa áo phông và thắt lưng, đi dọc theo dây đai. Chẳng mấy chốc, hai ngón tay kẹp lấy cậu nhỏ đang thõng xuống, vuốt lên vuốt xuống nhanh chóng. Động tác kiên trì tiếp diễn, Ji Wook ép chặt mông vào ghế, nín thở.
Khi bàn tay di chuyển xuống thấp hơn, nhẹ nhàng xoa bóp tinh hoàn của anh, lập tức vang lên tiếng rên ngắn. Nhưng dù tay có trượt xuống góc không với tới, cũng chỉ chạm được háng, không thể chạm nơi anh thật sự khao khát.
"Ơ, ha, ha..."
“Anh thậm chí còn không cương cứng hoàn toàn… nhưng nhìn mặt anh thì có vẻ như anh đã xuất tinh hai lần rồi.”
Dù không thể thỏa mãn chỉ với điều này, cơ thể anh vẫn thành thật hưng phấn. Kwon Ji Wook, với khuôn mặt đỏ bừng, giật đầu ra sau, run rẩy chỉ vì những cử động giống như con rắn của bàn tay Joo Yeon giữa hai đùi anh. Anh đã quá quen với việc tìm kiếm khoái cảm từ những mệnh lệnh của Joo Yeon đến nỗi anh có thể xuất tinh chỉ vì những lời nói tục tĩu thì thầm vào tai.
“Xin lỗi. Khó chạm đến đó khi đang lái xe. Anh có thể hiểu mà, phải không?”
"Nói suông, còn... nào có thế, trời."
"Lái xe không thể làm tình được. Thông cảm nhé?"
“Cái này… ưm!”
Joo Yeon siết chặt tinh hoàn của anh một cách mạnh bạo, như thể để chứng minh một điểm. Cơn đau dữ dội cùng khoái cảm như điện giật xuyên lên đỉnh đầu. Ji Wook run rẩy nghẹt thở, đầu gối mở rộng, chạm vào hộp điều khiển và cửa. Eo kéo về phía trước, tư thế ngồi ngay ngắn trở nên vô ích.