Lịch đăng: T5 & CN hàng tuần
Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.
Chương 24
“Cậu dậy rồi à?”
Trời đã tối mịt. Phòng khách chỉ bật đèn gián tiếp mờ mờ ảo ảo. Chiếc TV lớn như bị tắt tiếng, liên tục phát ra ánh sáng trắng lóe lên mà không có bất kỳ âm thanh nào. Vẫn còn ngái ngủ, tôi ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào chiếc chăn rồi ngoảnh đầu lại. Ha Jeong Yoon nằm nghiêng, chống khuỷu tay đỡ thân trên, tay kia gối đầu nhìn tôi.
“Mấy… giờ rồi?”
Ngủ bao lâu mà giọng khàn đặc.
“9 giờ.”
Chúng tôi đến nhà Ha Jeong Yoon lúc hơn 5 giờ chiều, vậy là tôi đã ngủ gần bốn tiếng mà không mơ mộng gì. Khi tôi nằm thẳng lại, cơ bắp và xương cốt đều rên rỉ.
“Á….”
“Cứ như vừa đi khuân nước ở suối về ấy.”
“…Sao cậu lại nằm đây thế này?”
Dù ghế sofa có rộng nhưng hai người nằm thì vẫn chật. Chẳng cần phải cố giữ cái tư thế bất tiện này làm gì.
“Tôi đang xem phim mà?”
“Sao không gọi tôi dậy?”
“Gọi rồi. Tôi bảo cậu dậy đi, nhưng cậu đá tôi rồi chửi um lên.”
“…Tôi đi tắm đây.”
Ha Jeong Yoon nắm lấy cổ tay tôi khi tôi định đứng dậy và ngước nhìn.
“Tắm chung không?”
“…”
“Tôi nói rồi mà, phòng tắm nhà tôi cách âm tốt lắm.”
Đã muộn rồi, cũng chẳng có lý do gì để từ chối. Tôi gật đầu, Ha Jeong Yoon cười toe toét.
Dẫn tôi vào phòng ngủ và để tôi ngồi trên giường, cậu ấy bảo chờ một chút rồi đi vào phòng tắm một mình. Tôi ngồi ngẩn ngơ nhìn thẳng, xoa bóp vai gáy cứng đờ để tỉnh táo hẳn rồi lấy điện thoại ra chơi sudoku trong lúc chờ Ha Jeong Yoon.
Nhưng tôi chơi hết ba ván sudoku mà cậu ấy vẫn chẳng có dấu hiệu ra khỏi phòng tắm. Tôi đứng dậy phủi mông, mở cửa phòng tắm và lén nhìn vào trong.
“Đang định gọi cậu đây.”
“Wow.”
Cảnh tượng trước mắt khiến tôi kinh ngạc thốt lên.
Phòng tắm này rộng gấp ba bốn lần phòng tắm ở phòng khách, một mặt là cửa kính nhìn ra dòng sông chảy qua Seoul đẹp như tranh vẽ. Trong căn phòng tắm như bước ra từ phim, Ha Jeong Yoon mặc áo choàng trắng, ngồi trên thành bồn tắm đầy bọt xà phòng tràn ngập.
“Cởi đồ rồi vào đi.”
Bị mê hoặc bởi cảnh đêm ngoài cửa sổ, tôi cởi phăng quần áo, ném lung tung. Nhưng đến khi chỉ còn lại chiếc quần lót, tôi khựng lại. Chậm rãi chuyển ánh mắt sang Ha Jeong Yoon. Khi mắt chúng tôi chạm nhau, cậu ấy như thói quen nhếch môi cười. Tôi kéo chiếc quần lót xuống rồi bắt chước hành động của cậu ấy lần trước, đá nó ra khỏi chân và ném đi.
“A, gì vậy? Tặng tôi à? Hình như hơi nhỏ với tôi thì phải.”
Tôi mặc kệ Ha Jeong Yoon đang chụp lấy miếng vải bay đến và ướm thử vào chỗ đó của mình, rồi bước vào bồn tắm.
“Ha…”
Ngâm mình trong nước ấm, cả người như tan chảy.
“Đừng có hưởng thụ một mình.”
Ha Jeong Yoon nhặt chiếc quần lót tôi ném và đống quần áo vương vãi trên sàn đặt lên kệ, rồi cởi áo choàng và bước vào. Bọt xà phòng dâng cao tràn ra. Bồn tắm rộng đến mức hai tên đàn ông trưởng thành ngồi bên trong mà vẫn còn dư không gian.
Tôi tưởng chúng tôi sẽ ngay lập tức quấn lấy nhau, nắm lấy chỗ đó của nhau mà lắc lư. Nhưng không, Ha Jeong Yoon ngồi đối diện tôi, trượt tới gần rồi lấy bọt xà phòng đắp lên đầu tôi.
“Cậu có biết cậu ngây thơ một cách đáng yêu không? Khác xa ấn tượng ban đầu luôn ấy.”
“Cậu thuộc kiểu đánh giá người khác qua vẻ ngoài hả?”
Cậu ấy thờ ơ đáp lại lời tôi nói rồi tiếp tục đắp bọt lên hai vai tôi và hỏi.
“Này… tôi không phải loại người đó đâu.”
Dù tôi có bực bội hay không, Ha Jeong Yoon vẫn tập trung vào đống bọt, lấy một ít thổi phù. Theo phản xạ, tôi nhắm tịt mắt và ngoảnh đầu đi, bỗng một bàn tay rắn chắc nắm lấy eo tôi, xoay người lại. Lau sạch bọt trên mặt, tôi mở mắt, cảnh đêm ngoài cửa sổ tràn ngập tầm nhìn. Ha Jeong Yoon kẹp tôi giữa hai chân, tựa cằm lên vai tôi.
“Đẹp không?”
“Ừ.”
Ánh đèn thành phố rực rỡ sắc màu phủ lên dòng sông đen kịt, đẹp không còn từ ngữ nào để diễn tả. Để tận hưởng cảnh đêm trọn vẹn, tôi thả lỏng, tựa vào ngực Ha Jeong Yoon.
“Lúc đầu cậu nghĩ tôi thế nào?”
“Hả?”
“Cậu bảo khác với ấn tượng ban đầu mà. Lần đầu thấy tôi, cậu nghĩ gì?”
“Thì… chỉ nghĩ cậu đẹp trai thôi.”
Trước một nhận xét chắc chắn cậu ấy đã nghe cả ngàn lần, Ha Jeong Yoon cọ má vào má tôi.
“Gì nữa?”
“Còn gì nữa?”
“Ừ.”
“Ừm…”
“Cậu chẳng thèm để ý gì luôn sao?”
“Không… thì…”
Giọng cậu ấy trầm xuống, tôi hơi chột dạ, lấp lửng câu trả lời. Cậu ấy nói không sai. Tôi và Ha Jeong Yoon vốn ở hai thế giới khác nhau, ngoài việc cùng khoa thì chẳng có điểm chung nào. Dù cậu ấy khá nổi tiếng trong trường, tôi cũng chẳng đặc biệt quan tâm.
“Còn cậu thì sao?”
Dù chắc chắn với Ha Jeong Yoon, tôi chỉ là một thằng bạn cùng khóa thoáng qua nhưng tôi vẫn tò mò hỏi. Nhưng cậu ấy không trả lời.
“…Đến mức không nhớ nổi luôn à?”
Cũng đúng thôi. Tôi chẳng tham gia buổi chào đón tân sinh viên, lúc nào cũng lẩn trong đám đông. Biết là vậy, nhưng tôi vẫn thấy hơi hụt hẫng, ngón tay vô thức búng búng đống bọt. Đúng lúc ấy…
“…Làm gì có chuyện đó.”
Một giọng nói pha lẫn tiếng cười và thở dài vang lên bên tai tôi.
Tôi định quay lại, nhưng cánh tay ôm eo tôi siết chặt hơn, kéo tôi sát vào người cậu ấy.
“…Có gì đó chạm vào lưng tôi kìa.”
“Đây là trường hợp bất khả kháng.”
Bàn tay đang đặt ở ngực tôi trượt dần xuống dưới. Xoa nhẹ bụng dưới rồi nắm lấy chỗ đó. Đây là lần đầu tiên sau vụ ầm ĩ trong nhà vệ sinh thư viện, cảm giác kích thích lại trở lại.
“Ha…”
Hơi thở nóng hổi phả ra từ đôi môi ẩm ướt.
“Ha Jeong Yoon…”
“Ừ.”
Khi tôi gọi tên, Ha Jeong Yoon khẽ cắn vai tôi.
“Mạnh hơn chút.”
Tôi cọ đầu vào vai cậu ấy mà yêu cầu, bàn tay nắm chỗ đó tăng thêm lực.
“Nhanh hơn không?”
“Ư… ừm…”
Tay cậu ấy dần tăng tốc. Eo tôi cũng bắt đầu nhấp nhô mạnh hơn. Cảm giác râm ran chạy khắp cơ thể. Tôi ngoảnh đầu, kéo cổ Ha Jeong Yoon lại. Thè lưỡi ra, cậu ấy há miệng. Trước mặt Ha Jeong Yoon, tôi chẳng cần giấu giếm, chẳng cần e dè. Tôi thoải mái thể hiện, bày tỏ, đòi hỏi những gì mình muốn. Cắn môi dưới của cậu ấy mà bám chặt, Ha Jeong Yoon bật cười, cổ họng rung lên.
“Chắc là nhịn lâu quá rồi nhỉ.”
“Đừng, đừng dừng lại… Ha Jeong Yoon… tiếp tục đi…”
Tôi nắm lấy bàn tay đang dừng lại của cậu ấy, ép chặt. Cảm giác chỗ đó bị bàn tay mềm mại ép vào khiến ngón chân tôi co quắp. Làm chuyện này trong nước thật sự khác biệt. Động tác tay nặng nề vì sức cản của nước khiến tôi vừa sốt ruột vừa kích thích, trong khi những con sóng nhỏ vỗ vào chỗ đó tạo ra cảm giác ngưa ngứa, khuếch đại khoái cảm.
Đầu gối nhô lên khỏi mặt nước càng lúc càng dang rộng. Ha Jeong Yoon dùng tay còn lại cào nhẹ cái lỗ phía sau. Cơ thể tôi giật bắn, nước bắn ra ngoài bồn. Tôi lại một lần nữa kinh ngạc khi biết vùng này có thể mang lại khoái cảm mãnh liệt đến thế. Khi tôi vặn eo, ngón tay cậu ấy càng hung hãn tấn công chỗ đó.
Tiếng rên kìm nén và tiếng nước vỗ vào thành bồn tắm vang vọng. Tôi đẩy mông ra sau, cọ vào chỗ đó đang cương cứng của cậu ấy. Cột thịt căng cứng cọ vào mông và lưng tôi khiến đầu tôi ngửa ra sau, hơi thở hổn hển bật ra. Bọt bắn lên tận cằm. Bàn tay đang di chuyển nhanh chậm đột nhiên siết chặt đầu đầu dương vật khiến tôi xuất ra.
“Hức…”
Ha Jeong Yoon đỡ lấy cơ thể rũ rượi của tôi, môi dán vào cổ và vai, nâng chân tôi đặt lên đùi cậu ấy và bắt đầu đẩy hông. Cơ thể tôi đung đưa trong nước như ngồi trên xích đu. Nước gợn sóng nhè nhẹ theo nhịp. Ha Jeong Yoon vừa cọ chỗ đó vào mông, cái lỗ phía sau và tinh hoàn của tôi, vừa nắm lấy ngực tôi, thở dài và bắn ra.
“Ha… Woo Hyun Soo. Cậu làm tôi thích muốn phát điên luôn.”
Hơi thở nóng hổi phả vào cổ tôi. Đồng thời, eo tôi run lên, da gà nổi lên lan khắp cánh tay. Chỉ một câu nhận xét sau khi xuất ra mà ngực và bụng dưới tôi như bị bóp nghẹt. Để xua đi cảm giác kỳ lạ, tôi quay đầu, hôn lên môi Ha Jeong Yoon.
Sau khi mỗi người xuất một lần, chúng tôi ra khỏi bồn và ngã vật xuống giường.
“Lăn ra ngủ luôn hả?”
“Trời, tôi buồn ngủ muốn chết… Có phải vì làm dưới nước không? Tốn sức kinh khủng.”
Mệt mỏi, tôi buột miệng nói bừa.
“Bây giờ mấy giờ rồi? Chắc lỡ chuyến cuối rồi nhỉ?”
Dù đã ngủ vài tiếng nhưng vẫn không đủ bù cho cả tuần thiếu ngủ. Nằm sấp trên giường, cơn buồn ngủ lại ập đến.
“Ngủ lại đây đi.”
Một lời đề nghị khó cưỡng.
“Vậy… tôi ngủ ngoài phòng khách.”
“Để làm gì?”
Má tôi dí vào chăn lầm bẩm, Ha Jeong Yoon nằm xuống cạnh tôi, kéo chăn đắp đến cổ tôi.
“Cậu không thấy bất tiện à…”
Phải đứng dậy ra phòng khách ngay, nhưng cơ thể nặng như đeo bao cát không chịu nghe lời.
“Cậu ngủ một mình ngoài phòng khách còn bất tiện hơn.”
“Cậu bất tiện cái gì? Cậu bất tiện thì tôi cũng bất tiện.”
“Ngủ ngoài phòng khách có gì tiện đâu? Ngủ đây luôn đi.”
“…”
Hết sức để đấu khẩu, tôi nhắm mắt, giả vờ thua cuộc.
***
Mở mắt ra, thứ đầu tiên tôi thấy là gương mặt Ha Jeong Yoon đang ngủ say bên cạnh. Tưởng cậu ấy giả vờ ngủ, tôi vẫy tay trước mặt, nhưng có vẻ ngủ thật, cậu ấy không động đậy, chỉ thở đều. Làm bộ không mệt nhưng hóa ra cậu ấy cũng kiệt sức. Nhìn cậu ấy ngủ say thế này thì đúng là vậy rồi.
Ngoài lần kinh hãi bỏ chạy khi thấy Ha Jeong Yoon giả vờ ngủ, đây là lần đầu tôi nhìn cậu ấy ngủ thật. Gương mặt say ngủ có chút lạ lẫm, tôi ngắm nghía một lúc rồi với tay lấy điện thoại trên bàn để xem giờ. Cánh tay đang ôm eo tôi khẽ động, kéo tôi sát lại.
Tỉnh rồi à?
Tôi quay lại nhìn, nhưng lông mày cậu ấy chỉ hơi nhíu, mắt vẫn nhắm.
“Á!”
Màn hình điện thoại hiện 11h45 sáng. Sáng đã qua từ lâu, gần đến giờ trưa luôn rồi. Tôi ở lại nhà Ha Jeong Yoon lâu hơn dự tính. Cảm giác hơi khó xử, tôi gãi thái dương, kiểm tra tin nhắn mới. Nhóm chat với đám bạn cấp ba vốn im ắng một thời gian, đột nhiên bùng nổ tin nhắn.
“Lee Jun Young được nghỉ phép rồi.”
Hàng trăm tin nhắn tiếp nối câu chào “Tôi đây đã xuất hiện” của Lee Jun Young. Nhìn lũ bạn đang mải mê nói chuyện riêng, tôi quên luôn cảm giác khó chịu vừa rồi và bật cười.
Chúng tôi cùng nhau học cấp một, cấp hai, cấp ba trong một khu phố. Một vài đứa còn cùng nhau lên đại học ở Seoul. Năm nhất, chúng tôi thường xuyên gặp nhau để chia sẻ những khó khăn khi sống xa nhà và những điều thú vị về thành phố mới, trở thành chỗ dựa cho nhau. Nhưng sau đó, chúng tôi trở nên bận rộn hơn với việc nhập ngũ, bảo lưu và học tập, vậy nên ít gặp nhau hơn.
Đám ồn ào này.
Khi tôi tham gia vào cuộc trò chuyện, họ bắt đầu cằn nhằn tại sao tôi bây giờ mới trả lời và bắt đầu trêu chọc tôi.
Còn tiếp
Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.