Báu Vật Của Guide - Chương 53

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Khi Si-jin tỉnh lại lần nữa, đó là một căn phòng xa lạ.

Trong phòng không bật đèn nào, nhưng nhờ ánh đèn không bao giờ tắt của trung tâm mà tầm nhìn lờ mờ. Si-jin tìm kính đeo vào rồi liếc nhìn đồng hồ. 2 giờ sáng. Anh ngủ một giấc dài mà không hề thức giấc giữa chừng.

Si-jin lại nhìn quanh căn phòng. Cảm giác có gì đó xa lạ, nhưng cũng quen thuộc đến kỳ lạ. Quen thuộc vì cấu trúc giống với ký túc xá của Ham Geon-woo, còn xa lạ vì có những điểm khác biệt ở khắp mọi nơi.

"Chẳng lẽ đây là phòng của Jung Tae-yul?"

Nghĩ lại thì Si-jin có ký ức mơ hồ về nơi này. Lần trước Jung Tae-yul bảo anh sang phòng để thay quần áo. So sánh với ký ức đó thì đúng là phòng của cậu.

"Lần này lại ngủ ở phòng Jung Tae-yul..."

Si-jin thở dài. Lúc say rượu thì ngủ ở phòng Ham Geon-woo, lần này thì kiệt sức mà ngủ ở phòng Jung Tae-yul. Cứ thế này, lần sau ngất xỉu có khi lại tỉnh dậy ở phòng của người cấp A khác là esper Yoo Seung-hwa không chừng. Anh đâu có ý định tham quan ký túc xá của những người sở hữu năng lực cấp A như thế này. Si-jin tự trách thể lực kém cỏi của mình rồi lồm cồm bò dậy khỏi giường. Cơn buồn ngủ và mệt mỏi dính chặt lấy anh, khiến động tác trở nên chậm chạp.

"Đến quần áo cũng thay cho mình rồi sao?"

Si-jin vén chăn lên và lại một lần nữa ngạc nhiên. Anh đang mặc một chiếc áo phông trắng to lớn mà mình chưa từng thấy. Si-jin an tâm phần nào khi chiếc quần dài màu đen vẫn còn nguyên (mặc dù không có thắt lưng), rồi lén lút nhìn quanh phòng.

Căn phòng được dọn dẹp ngăn nắp và khá sạch sẽ. Trên bức tường đối diện giường là một tấm bảng ném phi tiêu, chính giữa cắm rất nhiều mũi phi tiêu. Trên giá treo đa năng bên cạnh là nhiều con dao quân đội và bật lửa Zippo. Dưới sàn là dụng cụ chống đẩy. Đúng là một căn phòng chứng minh đầy đủ tư cách thành viên đơn vị.

Và bên cạnh giường còn có một chiếc bàn phụ. Trên đó có tập tài liệu, laptop và tai nghe cao cấp. Jung Tae-yul xử lý nhiều việc khác nhau nên có rất nhiều loại tài liệu dày cộp. Si-jin thương xót cho đội trưởng Alpha Team vốn đã bận rộn còn phải xử lý cả công việc hành chính.

"Chắc là thích đồ ngọt lắm đây."

Trên bàn còn có cả thanh năng lượng sô cô la. Si-jin nhớ lại việc Jung Tae-yul lúc nào cũng uống cà phê ngọt ngào, thầm nghĩ không ngờ khẩu vị của cậu lại trẻ con như vậy.

Và thứ thu hút sự chú ý của anh là ba viên kẹo đặt ở góc bàn. Nhìn thấy vỏ kẹo quen thuộc, Si-jin chậm rãi tiến đến gần bàn. Nhìn gần mới nhận ra ngay.

"Đây chẳng phải là cái mình cho sao...?"

Nếu không ăn thì tại sao lại giữ lại làm gì? Si-jin thắc mắc, rồi bị thu hút bởi một tờ giấy lớn được trải ra. Trên bàn là sơ đồ súng ống kỹ thuật bằng tiếng Anh được trải rộng, chật kín cả bàn, có thể thấy rõ những dấu vết tự học ở khắp mọi nơi.

Và sau khi học xong, có vẻ như cậu đã dùng nó như một cuốn sổ ghi chép tiện lợi. Vì có nhiều tờ giấy xếp chồng lên nhau, và những dòng ghi chú đơn giản được viết ở khắp mọi nơi. Và có cả chữ viết nguệch ngoạc như gà bới của Beom Georae, như để tự chứng minh danh tính.

[Mượn dầu gội nhé]

Phía trên chữ viết nguệch ngoạc là hai vạch gạch ngang rồi đến nét bút uyển chuyển, kết thúc bằng cảm thán "đm". Si-jin chợt hiểu ra, lần trước khi Ham Geon-woo làm rơi lọ dầu gội trong phòng tắm, vì là lọ rỗng nên mới gây ra tiếng động lớn như vậy.

"Chữ đẹp thật."

Si-jin thầm nghĩ rồi xem xét chữ viết của Jung Tae-yul. Nét chữ của cậu sắc sảo và trưởng thành.

Nhưng ở mặt sau cũng có những chữ viết mờ mờ. Si-jin tò mò. Anh ngó trước ngó sau, rồi vì tò mò mà lén lật một tờ giấy lên xem.

Một trong những ghi chú thu hút sự chú ý của anh.

[Tesoro]

[Viên ngọc quý tỏa sáng dù nhìn từ bất kỳ hướng nào. Vì dễ vỡ nên cần đặc biệt cẩn trọng khi xử lý.]

"Tesoro? ...Tessoro?"

Một bên lông mày của Si-jin nhíu lại khi đọc từ tiếng Anh. Anh cảm thấy như thể đây là một từ mình chưa từng nghe thấy, nhưng cũng có cảm giác quen thuộc ở đâu đó. Có lẽ vì âm điệu hay nên đã nghe thấy trên các phương tiện truyền thông.

"Ngọc quý mà dễ vỡ thì... chẳng phải là mất giá trị sao?"

Tại sao dễ vỡ lại là ngọc quý? Hơn nữa còn tỏa sáng nữa chứ... Si-jin chìm vào suy nghĩ. Anh muốn tìm hiểu thêm, nhưng trước tiên là lặng lẽ đặt tờ giấy xuống. Không thể lục lọi đồ đạc của người khác trong phòng của người ta được.

Cạch.

Đúng lúc đó, cánh cửa mở ra. Si-jin đang nhìn bàn giật mình quay đầu về phía cửa. Ở đó, Jung Tae-yul đứng sững lại với cánh cửa mở toang.

Jung Tae-yul không biểu cảm khi chạm mắt Si-jin, nhưng đôi mắt cậu híp lại. Si-jin nhìn cậu trừng trừng như một con mèo bị bắt gặp đang ăn vụng cá.

Lúc đó, giọng của Ham Geon-woo vang lên từ phía sau cánh cửa.

"Cún con tỉnh rồi à?"

"Chưa."

"......??"

Hoạt động não bộ của Si-jin tạm thời ngừng lại. Suy nghĩ của anh chậm chạp vì dư âm của cơn mệt mỏi còn sót lại. Cún con chẳng lẽ là mình sao? Nếu vậy thì Jung Tae-yul đang nhìn một người đang mở mắt trừng trừng mà vẫn nói dối trắng trợn.

Hơn nữa lại còn gọi người hơn mình năm tuổi là cún con nữa chứ. Vẻ mặt của Si-jin trở nên ngơ ngác. Anh định mở miệng nói gì đó, nhưng giọng của Ham Geon-woo đã vang lên trước.

"Gì chứ, sao còn ngủ thế? Ngủ thế này chẳng phải là hôn mê rồi à?"

"Cứ để anh ấy ngủ đi. Đi giùm cái."

Jung Tae-yul trả lời dứt khoát rồi đóng sầm cửa lại. Si-jin đứng sững sờ trước cánh cửa đóng chặt.

Si-jin ngơ ngác hỏi.

"Cậu vốn dĩ nói dối giỏi vậy sao...?"

"Tùy người thôi."

Jung Tae-yul thản nhiên nói rồi bước nhanh đến gần. Cảm giác khoảng cách vóc dáng càng trở nên rõ rệt khi một thành viên được trang bị vũ trang đứng trước Si-jin đang lơ đễnh. Tại sao mới đó đã trang bị vũ trang rồi nhỉ. Si-jin ngơ ngác hỏi.

"Sao lại trang bị vũ trang vậy?"

"Có báo động quái vật cận chiến."

Trời ạ. Vậy mà mình lại ngủ say sưa trong tình huống khẩn cấp như vậy. Si-jin đột nhiên cảm thấy xấu hổ.

Trong lúc đó, Jung Tae-yul đến gần gỡ thứ gì đó dính trên mái tóc bù xù của Si-jin. Rồi cậu tự nhiên đẩy nhẹ vai anh. Bị bàn tay đẩy đi, Si-jin ngồi phịch xuống ghế trong trạng thái ngơ ngác. Jung Tae-yul đã mang một hộp cơm đến và bày biện trước mặt anh. Si-jin vẫn còn trong trạng thái mơ màng lẩm bẩm.

"Sao mình lại không biết gì hết vậy...?"

"Cận chiến thì không có báo động. Ăn cơm trước đi."

Si-jin chớp mắt, rồi uống cạn cốc nước Jung Tae-yul đưa cho mình. Sau khi ngủ dậy, đầu óc anh vẫn còn chậm chạp như thể bị quá tải. Thật ra Si-jin vẫn còn cảm giác như đang bồng bềnh trong giấc mơ.

Phải thôi. Anh đã làm việc quá sức trong năm ngày liên tục, chỉ ngủ nửa ngày thì sao có thể khỏe lại được. Từ sau khi bước sang tuổi 30, cơ thể và trạng thái của Si-jin không còn hòa hợp với nhau nữa.

"Vậy là hai người họ đã đi làm nhiệm vụ cùng nhau... Jung Tae-yul thì chỉ số cứ không tốt."

Đây là điều đáng lo ngại với tư cách là một người kiểm tra sức khỏe. Chỉ số của Ham Geon-woo chỉ dao động lên xuống giữa buổi sáng và tối, nhưng dù sao thì vẫn ở mức bình thường. Chỉ có Jung Tae-yul là liên tục có vấn đề. Cậu cứ như trêu ngươi người khác khi chỉ số dao động lệch khỏi phạm vi bình thường một chút. Nếu tình hình tệ hơn, anh sẽ phải cấm tất cả các nhiệm vụ và theo dõi 24/24.

"Chỉ số đừng tệ hơn nữa..."

Si-jin ngơ ngác suy nghĩ rồi lồm cồm bò dậy khỏi chỗ ngồi.

"Sao vậy?"

"Jung Tae-yul..."

Si-jin loạng choạng bước đến chỗ Jung Tae-yul đang cởi bỏ vũ trang. Dường như di chứng của năm ngày làm việc quá sức vẫn còn, dáng đi của Si-jin trông thật thảm hại, như thể chỉ cần chạm nhẹ vào là ngã. Si-jin không quan tâm mà tiến đến gần cậu. Jung Tae-yul đang tháo lớp da bảo vệ vai cau có hỏi.

"Sao vậy?"

"......"

"...Sao vậy?"

Có lẽ đã nhận ra điều gì đó kỳ lạ, Jung Tae-yul khựng lại.

Si-jin tập trung suy nghĩ nên không trả lời được. Thứ duy nhất phát ra là tiếng chân trần sột soạt khi anh bước đi.

Chẳng mấy chốc, Si-jin ngước nhìn Jung Tae-yul với đôi mắt buồn ngủ và cố gắng vận động bộ não đang đình trệ.

"Gần đây chỉ số dao động của Jung Tae-yul là bao nhiêu nhỉ. -63% à. Dao động tụ lại ở tim cũng vừa mới được giải tỏa... Vậy mà lại đi làm nhiệm vụ vào lúc này. Nếu lại tệ hơn thì sao..."

Xoạt.

Si-jin đặt tay lên một bên vai của Jung Tae-yul. Jung Tae-yul hít một hơi sâu. Có thể thấy lồng ngực dày của cậu phập phồng trước mắt. Vì chiều cao khác biệt nên tư thế này trông như thể Si-jin sắp ôm chầm lấy cậu vậy.

"Nhìn thế này mới thấy cậu cao thật..."

Si-jin cảm nhận sự khác biệt về vóc dáng một cách mới mẻ rồi đứng sát vào Jung Tae-yul. Bây giờ cả hai đã ở khoảng cách gần đến mức có thể nghe thấy hơi thở của nhau.

Jung Tae-yul ngập ngừng lùi lại nửa bước, rồi dựa vào tường và nhìn xuống Si-jin. Đôi mắt nâu nhạt sắc bén của cậu đảo nhanh. Bên dưới là đường cổ thô ráp đang rung lên. Ánh mắt cậu mãnh liệt như muốn ăn tươi nuốt sống Si-jin. Rồi Jung Tae-yul từ từ đặt một tay lên eo Si-jin.

Si-jin thấy khó hiểu, nhưng chỉ nghĩ đến mục đích của mình và giơ tay ra.

Đầu ngón tay trắng nõn của anh ấn mạnh vào giữa ngực Jung Tae-yul.

"A...!! Xít."

Jung Tae-yul ngay lập tức túm lấy cổ tay Si-jin và cảnh cáo như với một con vật nhỏ.

Nhưng cậu không nắm chặt cổ tay anh, nên cũng không đau. Hơn nữa, Si-jin đã khá gan dạ sau khi biết rằng cậu không thể làm tổn thương mình. Si-jin thản nhiên hỏi với đôi mắt buồn ngủ.

"Đau sao?"

"Anh nghĩ tôi đang nói gì vậy..."

"Chắc lại tụ lại rồi..."

"......"

Jung Tae-yul bị ấn vào chỗ hiểm bất ngờ, vẻ mặt cậu mất bình tĩnh đến lạ. Si-jin đang ấn vào bên trong khuỷu tay Jung Tae-yul. Nơi này cũng là đường đi của dao động.

"Chẳng lẽ cậu không cảm thấy đau sao?"

"...Ừm."

"Vậy là khoảng -70%... Sao lại thế này. Dạo này vẫn luôn dính lấy Geon-woo mà. Cũng không gây áp lực gì..."

"......"

Si-jin lẩm bẩm một mình về công việc. Dù dạo này anh đã phát ngán vì công việc, nhưng vẫn không thể không quan tâm. Vì người khổ sở nhất khi một người sở hữu năng lực cấp A bùng phát chính là anh mà.

Vậy mà chỉ số của Jung Tae-yul lại tệ hơn. Si-jin thở dài rồi muộn màng ngước nhìn Jung Tae-yul.

"Sao vậy...?"

Si-jin ngơ ngác hỏi. Jung Tae-yul đang cố gắng chịu đựng điều gì đó, cậu nghiêng đầu sang một bên và nhắm chặt mắt. Lưng cậu vẫn dựa vào tường, đôi lông mày rậm nhíu chặt. Hơi thở sâu của cậu cũng như đang cố gắng kìm nén điều gì đó. Si-jin cảm thấy như thể mình đã chế ngự được một guide cấp A chỉ bằng một ngón tay. Trông thật vô nghĩa khi Jung Tae-yul trang bị đầy đủ súng ống và dao găm trên người.

"Mình kiểm tra tiếp chắc cũng không sao đâu nhỉ?"

Si-jin do dự rồi bắt đầu ấn vào giữa bụng Jung Tae-yul. Nơi này cũng là đường đi của dao động. Cậu ấn ngón tay xuống và cảm nhận được cơ bụng săn chắc.

"Ở đây thì sao?"

"......"

"Chắc là ổn."

Không thấy Jung Tae-yul phản ứng, Si-jin từ từ hạ tay xuống. Muốn kiểm tra chính xác thì phải ấn vào bên trong đùi nữa. Khi tay anh càng lúc càng hạ thấp, hơi thở ngày càng sâu của cậu lướt qua tai Si-jin.

Tách.

"...Dừng lại."

"Sao vậy? Đau sao?"

"Để ở phòng kiểm tra, làm."

Jung Tae-yul vội vã lướt qua bên cạnh Si-jin. Cậu bối rối vuốt tóc, rồi lấy một chai nước lạnh từ tủ lạnh mini ra uống ừng ực. Mỗi khi cậu hít thở sâu, tấm lưng căng cứng của cậu trông thật đáng sợ.

Đột nhiên Jung Tae-yul vội vã tháo bao đựng súng trên đùi ra ném sang một bên.

"Sao lại nổi giận như vậy chứ. Đáng sợ thật..."

Bầu không khí căng thẳng khiến Si-jin rụt rè nhìn sắc mặt cậu. Thường ngày cá mập không mấy khó chịu với việc kiểm tra, nên anh mới vô tư chạm vào, nghĩ lại thì có lẽ mình đã vô lễ. Nhìn cái cách cậu tuyệt đối không thèm nhìn mình thì có vẻ như cậu đang rất tức giận.

"Tôi... chỉ số dao động của cậu cứ không tốt mà. Dạo này tôi cũng bận nên không quan tâm được..."

"...Mau ngồi xuống đi."

Jung Tae-yul không thèm quay lại mà chỉ tay về phía chiếc bàn bày biện hộp cơm.

Bình luận
7mau
Mới chạm có xíu mà lên rồi, íuuu thíii
Trả lời·16/08/2025
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo