Báu Vật Của Guide - Chương 70

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Buổi sáng ấm áp, Si-jin chậm rãi mở mắt.

Hiếm khi có một giấc ngủ ngon như vậy. Si-jin chậm rãicử động đầu. Đeo chiếc kính đặt ngay ngắn bên cạnh, khung cảnh phòng bệnh đơn điệu hiện ra trước mắt. Dư âm của giấc ngủ làm Si-jin lười biếng duỗi người.

Lúc đó, một giọng nói dịu dàng vang lên từ bên cạnh mà anh chưa kịp để ý.

"Bé yêu, anh tỉnh rồi à?"

"……??"

Cánh tay đang duỗi của Si-jin khựng lại.

Vì cách xưng hô quá lạ lẫm. Nhưng giọng nói thì lại quá quen thuộc.

'Rốt cuộc là chuyện gì đây...?'

Do dự, Si-jin run rẩy quay đầu lại. Một người đàn ông cao lớn ngồi trên ghế lọt vào tầm mắt. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, đôi mắt cậu ta cong lên dịu dàng.

Ham Geon Woo?

"Ơ, ơ. Ơ...?"

"Sao vậy?"

Ham Geon Woo cười khúc khích nói. Nụ cười như thể cậu ta biết làm thế nào để trông đẹp trai nhất. Đôi lông mày rậm dưới mái tóc đen dần nhíu lại nghi hoặc. Trước mặt cậu ta, Si-jin bối rối đảo mắt liên tục.

"Geon Woo à...?"

"Ừ."

Si-jin bâng quơ gọi thử như thể đang mơ. Nhưng khác với trong mơ, giọng nói anh phát ra rất rõ ràng. Si-jin ngơ ngác hồi tưởng lại tình huống vừa rồi. Vừa nãy Geon Woo gọi mình là gì nhỉ? Và cậu ta vừa nói trống không với mình sao…?

Lúc đó, Ham Geon Woo kéo ghế lại gần giường bệnh hơn. Nắm chặt lấy một bên tay của Si-jin, Ham Geon Woo buồn bã cụp mắt xuống nói.

"tôi lo cho anh lắm đấy…."

"Geon Woo à? Sao, sao tự nhiên lại thế?"

"...Bé yêu mới là người sao vậy. anh ổn chứ?"

"Bé, bé yêu gì chứ, rốt cuộc là sao?"

Trước câu hỏi đầy nghi vấn, nụ cười trên khuôn mặt Ham Geon Woo dần biến mất. Nụ cười biến mất khỏi khuôn mặt tuấn tú chỉ còn lại một nỗi buồn lặng lẽ. Nhìn biểu cảm đó, Si-jin bắt đầu nghĩ rằng tốt hơn hết đây chỉ là một giấc mơ.

Ngay sau đó, Ham Geon Woo nắm chặt một bên tay của Si-jin bằng cả hai bàn tay to lớn của mình và nói.

"Anh. Chúng ta kết hôn rồi mà…."

"tôi với, cậu?"

"Ừ. Đây, nhẫn đây này."

Ham Geon Woo lấy chiếc nhẫn ra khoe. Đôi mắt của Si-jin mở to.

Đó là chiếc nhẫn bạch kim của bố anh mà anh đã làm mất.

"Sao, sao cậu tìm được nó?"

"...Anh tự tay đeo nó vào tay tôi mà."

Ham Geon Woo buồn bã nói. Rồi cậu ta cố gắng đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của mình như thể đang hồi tưởng lại kỷ niệm. Nhưng chiếc nhẫn chỉ lọt được hai đốt vào ngón tay thô ráp.

"...Ơ."

Thấy vậy, cậu ta có vẻ bối rối vội vàng tháo chiếc nhẫn ra, rồi đột ngột vùi trán mình vào mu bàn tay của Si-jin.

'...Có gì đó sai sai thì phải.'

Si-jin dần cảm thấy có gì đó không ổn. Nhưng trước tiên anh cứ để yên như vậy đã. Thấy trai đẹp thế này nên muốn xem thêm một chút.

"Ừ, ờ. Vậy ra tôi đã kết hôn với Geon Woo rồi…."

"Ừ."

"Nhưng… Jung Tae Yul lại để Geon Woo kết hôn với tôi sao?"

"Chứ sao."

Ham Geon Woo vẫn giữ đôi mắt buồn rầu nhưng lại hơi nhếch mép lên đắc ý nói.

"Thằng Tae thừa nhận tôi đẹp trai hơn nên đã cho phép chúng ta kết hôn."

Đây là logic gì vậy. Đến nước này Si-jin bật cười thành tiếng. Jung Tae Yul là người duy nhất có thể trêu Ham Geon Woo là thằng ngốc khoai tây vì cậu ta biết rõ mình đẹp trai.

Giờ thì Si-jin thấy Ham Geon Woo thật đáng yêu nên anh phối hợp cho xong chuyện.

"Vậy ra Geon Woo của tôi… đã chăm sóc tôi, người chồng này, ở bệnh viện sao."

"Đương nhiên rồi."

Trước câu trả lời đầy tự hào, Si-jin dụi dụi đôi mắt buồn ngủ và bật cười. Ham Geon Woo diễn dở quá. Giờ thì anh đã nhận ra đây là trò đùa và có thể thấy rõ tình hình là như thế nào.

Thậm chí còn đi xa hơn, Ham Geon Woo đắc ý cười rồi chỉ vào mặt mình nói.

"tôi đúng hoàn toàn là hiền thê lương mẫu. Hiền thê lương mẫu đó nha."

Si-jin lắc đầu cười. Anh có chút ngạc nhiên nhưng lại không hề tức giận vì anh thấy cậu đáng yêu.

Si-jin chậm rãi ngồi dậy và cố gắng nói một cách nghiêm khắc.

"Thôi đi, cái thằng nhóc này…. Toàn trêu chọc tôi."

"Sao vậy, anh nhận ra rồi à?"

"tôi nhận ra từ lâu rồi."

"tôi còn có thể diễn thêm chút nữa mà."

Ham Geon Woo nhanh chóng cười tinh nghịch. Si-jin chậm rãi dựa lưng vào giường bệnh, nhờ Ham Geon Woo lấy cho một cốc nước để uống. Sau đó, với một khuôn mặt tươi tỉnh hơn, anh thoải mái hỏi.

"Mà chiếc nhẫn cậu tìm thấy ở đâu vậy?"

"tôi đã lục tung trung tâm lên để tìm đó."

"Thật á? …Thật sự á?"

"...Mẹ kiếp. tôi đã chửi mắng mấy thằng bảo vệ định đem bán nó và giật lại đó."

Ham Geon Woo tiếc nuối khi bị lật tẩy âm mưu và đưa chiếc nhẫn cho Si-jin. Si-jin trân trọng nhận lấy chiếc nhẫn. Trong thời đại mà bạch kim đắt đỏ, anh nghĩ rằng nếu người khác nhặt được thì sẽ không thể tìm lại được, thật may mắn vì đã tìm được. Si-jin quên cả trò đùa và an tâm nói.

"Thật sự cảm ơn cậu Geon Woo à. tôi cứ nghĩ là sẽ không tìm lại được nữa chứ…."

"Có gì đâu ạ. tôi đã hứa là sẽ tìm lại cho anh mà."

Ham Geon Woo đắc ý cười. Si-jin mỉm cười theo và xem xét lại chiếc nhẫn bạch kim. Thấy không có dây chuyền, có lẽ nó đã bị rơi ra khi dây bị đứt.

'Giờ thì cứ cất nó đi thôi nhỉ….'

Si-jin nhìn xuống chiếc nhẫn và suy nghĩ. Thà như vậy còn hơn là lại làm mất di vật của bố.

Nhưng Si-jin vẫn đeo chiếc nhẫn vào ngón tay mình. Chiếc nhẫn của bố đã giúp Si-jin không ngừng nghỉ sống tiếp. Si-jin vẫn còn nhiều việc phải gánh vác. Vẫn còn lúc anh cần mang nó bên mình.

Sau đó, Si-jin rời mắt khỏi chiếc nhẫn và hỏi.

"Mà cá mập thì sao? Đi đâu rồi?"

"……?"

"...Sao vậy Geon Woo?"

Khuôn mặt Si-jin dần nở một nụ cười gượng gạo. Bởi vì Ham Geon Woo luôn nghịch ngợm, đang nhìn anh một cách khó hiểu.

Sau một hồi im lặng, Ham Geon Woo nhíu mày nghi ngờ và cười.

"Không có gì. Tôi chỉ thấy đây là lần đầu tiên bác sĩ tìm Tae."

"À.... Cá mập hôm qua không khỏe nhưng đã cứu tôi. Tôi lo lắng khi nghĩ đến điều đó."

"Tôi biết. Sao anh phải lo lắng cho cậu ta? Cậu ta có muốn chết cũng không chết được."

"Cậu muốn giết cậu ta...?"

"Ăn cơm thôi nào. Nyam nyam."

Ham Geon Woo cười hề hề rồi trải bàn lên giường. Sau đó, cậu ta bắt đầu lấy cháo thịt bò ra, có lẽ đã mua riêng. Si-jin cảm thấy biết ơn vì Ham Geon Woo đã chăm sóc mình nên anh đã giúp một tay.

Ham Geon Woo đặt thìa trước mặt Si-jin và nói.

"Tae đã đi làm nhiệm vụ tình báo rồi."

"Hả? Không nguy hiểm sao?"

"Không biết nữa. Chắc là ít có tình huống nào nguy hiểm với cậu ta lắm."

Dù Ham Geon Woo nói một cách thong thả, Si-jin vẫn không thể không lo lắng. Anh biết rõ Jung Tae Yul mạnh mẽ, nhưng các chỉ số của cậu ta gần đây không tốt. Dù hôm qua cậu ta đã đạt được chỉ số bình thường, anh vẫn không thể không lo lắng.

'Có lẽ thể trạng của cậu ta đã tốt hơn một chút? Sao cậu ta lại được phép ra ngoài khi lệnh cấm xuất hiện vẫn còn hiệu lực...'

Cuối cùng, Si-jin cầm chiếc máy tính bảng bên cạnh thay vì thìa. Anh muốn xem các chỉ số xét nghiệm của Jung Tae Yul. Nhưng vì vấn đề bảo mật, anh không thể xem dữ liệu bên ngoài trung tâm. Si-jin thở dài và cuối cùng hỏi Ham Geon Woo.

"Có phải hôm qua cậu đã guiding cho Cá mập không?"

"Guiding ạ? Vâng. Khoảng một lúc vào sáng sớm ạ?"

"Cậu đã tải tài liệu lên phòng xét nghiệm rồi chứ?"

"Đương nhiên rồi."

Vậy thì tốt rồi. Đã guiding rồi. Si-jin thở phào nhẹ nhõm. Nếu Jung Tae Yul được phép đi làm nhiệm vụ tình báo sau khi lệnh cấm xuất hiện được dỡ bỏ, thì các chỉ số được xác nhận trong phòng xét nghiệm có lẽ không có gì bất thường. Dù những người kiểm tra khác thế nào, anh vẫn có thể tin tưởng Shin Da Young.

Si-jin yên tâm và ăn một miếng cháo. Cháo ấm áp có vị nhạt nhẽo nhưng lại trôi xuống một cách nhẹ nhàng.

'Nếu hai người họ đã guiding…'

Si-jin dừng tay lại một lúc.

Ham Geon Woo và Jung Tae Yul, việc hai người họ đã guiding bỗng trở nên mới mẻ.

'Nghĩ lại thì cả hai người họ luôn không ghi lại việc có tiếp xúc cơ thể hay không.'

Các dị năng giả đều ghi lại thông tin vào máy tính bảng mỗi khi guiding. Trong đó, việc có tiếp xúc cơ thể hay không là tùy chọn, vì nó liên quan đến nhân quyền và quyền riêng tư của các dị năng giả.

Dù là tùy chọn, hầu hết các dị năng giả đều ghi lại thông tin một cách chính xác. Bởi vì quan hệ tình dục là một điều phổ biến đối với các dị năng giả.

Nhưng có những kẻ ương bướng không ghi lại. Những dị năng giả có kinh nghiệm lâu năm, đủ để chống lại người kiểm tra, thường không đánh dấu thông tin về việc có tiếp xúc cơ thể hay không. Ví dụ như Jung Tae Yul hoặc Ham Geon Woo.

'Có lẽ hai người họ sẽ không quan hệ tình dục với nhau đâu…. Không. Họ là dị năng giả mà. Có lẽ nó là điều đương nhiên nên họ không đánh dấu.'

Những suy nghĩ hỗn loạn làm cho hành động xúc cháo của Si-jin trở nên chậm chạp. Bên cạnh anh, Ham Geon Woo tự nhận là hiền thê lương mẫu, cứ gắp thức ăn lên thìa của anh. Cuối cùng, Si-jin ăn nhiều thức ăn hơn cháo và dừng bữa. Anh cảm thấy bụng mình nặng trĩu.

'Từ trước đến nay mình luôn né tránh việc hỏi về guiding...'

Việc người kiểm tra hỏi về chuyện guiding tình dục không có gì to tát. Nhưng anh đã luôn né tránh việc tìm hiểu chính xác về điều đó. Ít nhất thì anh nên nắm bắt thông tin chính xác kể từ khi Jung Tae Yul có những biểu hiện bất thường…. Si-jin cảm thấy nặng nề vì trách nhiệm. Cá mập và Cá voi sát thủ đã bảo vệ anh một cách hết mực, nhưng anh lại bị cuốn vào cảm xúc và bỏ qua những điều cơ bản nhất.

Lúc đó, Ham Geon Woo nghi ngờ hỏi.

"Sao vậy? Không ngon sao?"

"Geon Woo à."

"Vâng."

Si-jin nghiêm túc mở lời. Anh không thể né tránh được nữa. Dù sao thì Ham Geon Woo và Jung Tae Yul đều là những đối tượng quản lý khó tính. Anh không được bỏ qua bất cứ điều gì nhỏ nhặt nào. Si-jin lặng lẽ nhìn xuống chiếc nhẫn của bố để trấn tĩnh lại.

Si-jin ngẩng đầu lên. Anh bắt gặp ánh mắt mong chờ của Ham Geon Woo.

"tôi hỏi cái này để cho chắc thôi, đây là câu hỏi cho việc kiểm tra nên cứ thoải mái trả lời nhé."

"Vâng, cứ hỏi đi ạ."

"Có lẽ…."

Sau một hồi do dự, Si-jin cố gắng bình tĩnh hết sức có thể và mở lời.

"Cậu đã quan hệ tình dục lần cuối với Jung Tae Yul khi nào?"

"……."

Anh đã hỏi một cách thận trọng nhất, nhưng Ham Geon Woo không trả lời. Cậu ta nhíu một bên mày như thể câu hỏi đó hoàn toàn khác với những gì cậu ta mong đợi, trông giống như một kẻ nổi loạn. Khuôn mặt của Si-jin dần trở nên bối rối khi chờ đợi câu trả lời.

"Geon Woo à...?"

Đây là lần thứ hai Si-jin nhìn thấy biểu cảm lạnh lùng này của cậu. Lần đầu tiên là khi anh đề nghị cậu xăm ký hiệu và lần này là ngay bây giờ.

Nhưng việc có quan hệ tình dục hay không là điều cần thiết để quản lý cả hai người họ. Si-jin cảm thấy một áp lực nặng nề chỉ từ bầu không khí và ánh mắt của cậu ta, nhưng anh vẫn cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh và chờ đợi câu trả lời.

Sau đó, Ham Geon Woo muộn màng bật cười. Khóe miệng cậu ta cong lên một cách kỳ lạ như thể vừa nghe thấy một điều gì đó thú vị.

"Vậy ra bác sĩ của chúng ta không biết chuyện đó nhỉ."

"Ừ, ừm."

"Nhưng anh cần phải nghe tôi nói thì mới biết sao?"

"Đương nhiên rồi. Nếu cậu thực sự khó xử thì…."

"Chúng tôi làm nhiều lắm chứ, đến chết luôn ấy. Không biết hai người đã phá bao nhiêu cái giường rồi nhỉ?"

Tách.

Si-jin đánh rơi chiếc thìa trên tay. Đôi mắt tròn xoe vì ngạc nhiên của anh run rẩy vì kinh hoàng.

Rõ ràng anh đã chuẩn bị sẵn tinh thần để hỏi. Nhưng từng từ mà Ham Geon Woo nói lớn như thể muốn anh nghe thấy đều là những đòn chí mạng. Si-jin sốc vì Ham Geon Woo đã nói những lời trần trụi như vậy, nhưng sốc nhất là việc Cá mập và Cá voi sát thủ đã quan hệ tình dục với nhau.

Sau đó, Ham Geon Woo không thể nhịn được nữa mà gục đầu xuống, rồi bắt đầu run vai và khúc khích cười. Đến lúc đó, Si-jin vẫn còn đắm chìm trong kinh hoàng.

"Khụ khụ, đáng yêu thật đấy. Sao anh ngạc nhiên thế?"

"...Ơ. Ơ?"

"À, giờ thì không được trêu anh nữa rồi."

Nghe những lời đó, Si-jin bỗng chốc tỉnh táo lại. Có lẽ vì anh đã bị lừa vài lần rồi nên lần này anh nhận ra nhanh chóng.

Anh lại bị lừa rồi.

Một ngọn lửa nóng rực lan tỏa từ sau gáy như gai đâm. Đôi mắt Si-jin, vốn tròn xoe vì ngạc nhiên, bắt đầu biến thành hình tam giác một cách hung dữ.

"Cậu, cậu…. tôi đã bảo là làm vậy thì sẽ bị phạt mà."

"Tôi sẽ không làm vậy nữa đâu. Há , đau cả quai hàm rồi. Bác sĩ giận rồi sao?"

"Đừng có cười. tôi đã nói rõ là tôi ghét cái này rồi mà. Cậu cứ tiếp tục như vậy hả?"

"Phải làm sao đây, cún con giận thật rồi. Tôi xin lỗi."

Ham Geon Woo nói, dùng lòng bàn tay vuốt lên khóe miệng đang cười. Tuy nhiên, có vẻ như cậu ta vẫn không thể nhịn được cười nên cậu ta vẫn cười khúc khích. Cậu ta thậm chí còn đứng dậy ôm Si-jin,anh nhắm chặt mắt, cậu ôm vào lòng để dỗ dành. Ngay cả như vậy, Si-jin vẫn không thể mở mắt ra trong một thời gian vì anh có vẻ thực sự tức giận.

Ham Geon Woo vội thú nhận sự thật.

"Tôi không quan hệ tình dục với cậu ta đâu. Ai thèm làm chuyện đó với cái thằng tính tình thối tha đó chứ?"

"...Lần này là thật chứ?"

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo