Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
Nghe những lời đó, Si-jin thở phào nhẹ nhõm. Nếu vậy thì chỉ còn lại lý do là do sai lầm do cảm xúc. Vì một lý do nào đó, Si-jin cảm thấy khá hơn khi loại bỏ khả năng tồi tệ nhất.
Si-jin cười như thể nhẹ nhõm và nói.
"Chỉ cần như vậy là được rồi."
"……."
Sau đó, Jung Tae Yul nhíu mày nghi ngờ.
Có vẻ như đó không phải là phản ứng mà cậu ta mong muốn, cậu ta chìm vào suy nghĩ một lúc. Trước phản ứng bất ngờ đó, Si-jin nhìn cậu với vẻ mặt khó hiểu. Chỉ là anh nói rằng mọi chuyện đều ổn thôi, nhưng anh có cảm giác như mình đã làm điều gì đó sai trái.
Jung Tae Yul trầm giọng hỏi.
"…Anh thật sự thấy ổn với chuyện đó sao?"
"Hả?"
"Tôi nói anh có thấy ổn không khi bị một dị năng giả hôn đến bất tỉnh."
"Dù sao thì cậu cũng không làm tôi bất tỉnh vì ác ý mà."
Nghe những lời đó, Jung Tae Yul chỉ nghiêng đầu nhìn Si-jin. Dường như cậu ta không trả lời vì đó là một câu hỏi hiển nhiên. Ánh mắt cậu ta dừng lại trên môi Si-jin một lúc rồi quay đi, đưa tay lên xoa mặt một cách mệt mỏi.
Cậu ta thở dài nói.
"Đừng nói là anh ổn với một chuyện mà đáng lẽ anh phải bất tỉnh khoảng 3 ngày nếu tôi làm sai điều gì đó, đừng cố gắng lấy thân đền tội mà hãy nổi giận đi. Đừng có vui vẻ chấp nhận nếu sau này có thằng nào làm vậy với anh…."
Đột nhiên, lời nói của Jung Tae Yul dừng lại. Sau đó, cậu ta cúi đầu và thậm chí còn thở dài. Như thể cậu ta đã bị làm phiền vậy.
Trước sự thay đổi đột ngột trong biểu cảm của cậu, Si-jin ngạc nhiên hỏi.
"…Sao vậy?"
Si-jin hỏi với vẻ khó hiểu. Đôi mắt Jung Tae Yul dần trở nên sắc bén hơn. Cậu ta quay sang một bên rồi đột nhiên nhìn chằm chằm vào Si-jin. Si-jin cảm thấy căng thẳng mà không hề hay biết.
Si-jin định nói gì đó thì chợt khựng lại.
Một lúc sau, ánh mắt của Si-jin hướng về phía sau Jung Tae Yul.
"…À, Geon Woo đang đến kìa."
"Ừ. Tôi biết nên hãy nhìn tôi đi."
"Vâng, vâng?"
"Hãy chỉ nhìn tôi thôi."
Jung Tae Yul nói, nhìn thẳng vào Si-jin.
"Nếu anh giả vờ không nhìn thấy thì cậu ta sẽ buồn bã và bỏ đi đó nên đừng làm ngơ nhé."
"Sao tôi có thể đối xử với Geon Woo như vậy…."
"Hoặc là nói với cậu ta rằng chúng ta đã hôn nhau đi."
"…Tôi sẽ giữ im lặng."
Ngay sau đó, Si-jin cẩn thận lên tiếng với giọng run rẩy.
"Nhưng dù thế nào thì tôi cũng không thể giả vờ không nhìn thấy cậu ấy… Ứ ừ."
Đó không phải là một âm thanh mà anh cố tình tạo ra. Là vì một vật nặng trĩu cố tình chen vào giữa hai người và tựa vào vai Si-jin. Và khi Si-jin cố gắng nhìn sang một bên, anh thấy một thứ đang áp má vào vai mình xinh xắn như một con mèo hoang.
"Geon Woo à…?"
Si-jin bối rối chạm mắt Ham Geon Woo. Con Cá voi sát thủ bằng mọi giá đã dính chặt lấy Si-jin.
"Cái thằng điên này…."
Bên cạnh, Si-jin nghe thấy tiếng Jung Tae Yul chửi thề một cách dữ dội.
Nhưng Ham Geon Woo không hề bận tâm mà gối đầu lên đùi Si-jin. Cậu ta móc chân vào đâu đó trên người Jung Tae Yul, cười thật tươi với Si-jin và hỏi.
"Bác sĩ. Anh đang làm gì vậy ạ?"
"Ơ ơ, à. Geon Woo à."
Si-jin khó khăn đáp lại. Bên cạnh, Jung Tae Yul đang đẩy cái đùi cơ bắp của Ham Geon Woo ra. Nhưng Ham Geon Woo bám chặt vào lưng ghế đá và nghiến răng chịu đựng. Có thể thấy ý chí mạnh mẽ của cậu ta là tuyệt đối không rời khỏi vòng tay Si-jin.
Si-jin lo lắng Ham Geon Woo sẽ ngã khỏi đùi mình, anh khó nhọc ôm lấy bờ vai vạm vỡ của cậu và đáp.
"Chỉ là tôi đang nói chuyện với Jung Tae Yul một lát thôi."
"Ra vậy ạ."
"Ư, ừm. Geon Woo, nhưng sao cậu lại, lại nằm trong lòng tôi như thế này…."
"Sao là sao ạ. Trước giờ chúng ta vẫn thường trò chuyện như thế này trên ghế đá mà?"
"À, vậy sao. Có lẽ vậy."
Si-jin cố gắng nhớ lại khi đáp lại. Lần trước, khi anh sắp chết vì bị vùi dập trong cuộc kiểm tra toàn diện, anh đã ngủ gật trên đùi hai người họ. Nhưng anh không ngờ rằng chỉ cần đổi chỗ với Ham Geon Woo một lần thôi mà lại mệt mỏi đến vậy.
Lúc đó, Ham Geon Woo đã báo cáo một cách đường hoàng về một điều mà không ai hỏi cậu ta cả.
"tôi đã cho mấy đứa huấn luyện và ăn cơm rồi ạ."
"Ừm. À, cậu ăn cơm rồi à. Geon Woo của chúng ta chắc đã ăn rất nhiều, rất nhiều cơm nhỉ…."
Si-jin nói với cánh tay run rẩy ôm Ham Geon Woo. Anh run tay vì phải đỡ lấy phần thân trên vạm vỡ của Cá voi sát thủ đang chiếm chỗ trong lòng anh. Vai cậu ta rộng đến mức nếu Si-jin không giữ thì có lẽ cậu ta sẽ ngã mất. Có vẻ như người duy nhất cảm thấy thoải mái là Ham Geon Woo.
"Mẹ kiếp, cậu còn không mau cút đi à?"
Jung Tae Yul không thể chịu đựng được nữa mà chửi thề một cách dữ dội. Có lẽ vì gần đây Si-jin chỉ nhìn thấy dáng vẻ dịu dàng của cậu nên anh đã rất ngạc nhiên. Nhưng Ham Geon Woo không hề chớp mắt mà mách lẻo với Si-jin.
"Cái thằng lưu manh đó vừa chửi tôi đó ạ."
"Các cậu à…. Không được chửi bạn bè. Sẽ bị phạt đấy."
Si-jin trước hết đã hòa giải cả hai. Trước hết, anh cố gắng ôm Cá voi sát thủ để có thể quản lý cậu ta bằng cách sửa lại tư thế ôm. Sau đó, anh dỗ dành Ham Geon Woo, cậu nhìn chằm chằm lên anh.
"Nhưng mà… Geon Woo à? Bây giờ tôi có chuyện muốn nói với guide Jung Tae Yul…."
"Sao ạ? Cứ nói đi ạ."
"Vì chuyện này hơi khó nói nếu Geon Woo nghe thấy."
"Anh muốn tôi tránh ra à?"
Ham Geon Woo mở to mắt tỏ vẻ ngạc nhiên và hỏi.
"Bác sĩ đã nói tôi là người quan trọng nhấ-t mà."
"À… tôi không nghĩ là tôi đã nói nhất đâu…."
"…Không phải sao ạ?"
"À, không. Geon Woo của chúng ta thật sự rất quan trọng mà. Ừ."
Nói xong, Si-jin vô thức nhìn sang Jung Tae Yul. Anh lo lắng rằng cậu sẽ hiểu lầm điều gì đó.
Nhưng Jung Tae Yul đang nhìn Ham Geon Woo với một khuôn mặt pha trộn giữa sự siêu thoát, ghê tởm, ngạc nhiên và khó chịu. Biểu cảm của cậu ta như thể cậu ta vừa nhận ra đối thủ cạnh tranh của mình không phải là người mà là một con chó vậy.
Trên thực tế, Jung Tae Yul đã mất đi khả năng chiến đấu vì sự kiềm chế quá tầm thường này. Cậu ta không chỉ phải cạnh tranh với một con chó, mà còn bị đánh bại bởi những mánh khóe rẻ tiền mà con chó đó sử dụng. Nếu cậu ta không có tham vọng chiếm được Si-jin, cậu ta sẽ đứng dậy và nói như mọi khi, "Mẹ kiếp, cậu cứ làm đi." Nhưng lần này, cậu ta không muốn bị cướp mất người mà cậu ta không bao giờ muốn mất.
Jung Tae Yul trừng mắt nhìn Ham Geon Woo như muốn giết cậu ta và nghiến răng nói.
"Trước khi tôi cho cậu bất tỉnh thì mau cút đi đi…."
"À…. Bác sĩ à."
Đột nhiên Ham Geon Woo nhíu mày.
"tôi cứ thấy đau ngực. Có lẽ là vì tôi đã cố quá sức trong lúc huấn luyện lúc nãy…."
"Ơ, ơ? Ngực á? Cậu cảm thấy thế nào?"
"tôi không biết nữa. À…. Chân tôi cũng đau lắm luôn…."
"cậu đã sử dụng năng lực quá sức à? Để tôi xem nào, tôi ấn vào đây nếu đau thì cậu nói nhé. …Jung Tae Yul, đừng đẩy Geon Woo ra. Cậu ấy đau đó."
"……."
Si-jin gạt tay Jung Tae Yul ra khỏi chân Ham Geon Woo và trách mắng cậu. Sau đó, anh lo lắng ấn mạnh vào lồng ngực cơ bắp vạm vỡ của Ham Geon Woo. Ngay lập tức, Ham Geon Woo ngẩng cao đầu một cách đắc ý như thể cậu ta chưa từng cảm thấy đau đớn vậy. Ở cuối tầm nhìn của cậu ta là Jung Tae Yul.
'Thằng khốn kiếp.'
Giờ thì Jung Tae Yul đã chửi bằng biểu cảm. Nhưng Ham Geon Woo không hề bận tâm. Ngược lại, cậu ta di chuyển cơ thể và dựa đầu vào lòng Si-jin một cách trơ trẽn. Biểu cảm của cậu ta cũng mang theo một nụ cười chế giễu tinh tế như thể thách thức cậu làm gì được cậu.
Nhìn thấy biểu cảm đó, Jung Tae Yul đã cảm thấy thôi thúc giết người sau một thời gian dài. Nũng nịu, tâng bốc. Đó là nút kích hoạt sự tự ti của Jung Tae Yul.
Lúc đó, Ham Geon Woo nói.
"Phải rồi, Jung Tae. Đội trưởng đang tìm cậu ở phòng chỉ huy đó ạ? Nghe nói là cậu cứ tắt máy hoài à."
"…Tôi đã không nghe điện thoại của đội trưởng thì sao nào. Thằng chó chết."
"Thì sao chứ. Cậu không đi à? Tôi bảo là tôi sẽ nói với cậu khi cậu ta đến mà."
Nghe những lời đó, Jung Tae Yul tức giận đứng dậy. Ham Geon Woo suýt ngã, nhưng cậu ta đã cố gắng trụ vững bằng cách dùng chân đẩy Jung Tae Yul ra. Si-jin túm lấy cái chân hư đốn đó để xoa dịu tình hình.
Sau đó, Jung Tae Yul nhìn Si-jin rồi lại nhìn Ham Geon Woo.
"Cậu cứ liệu hồn mà chuẩn bị tinh thần để tôi tống cổ cậu xuống địa ngục miệng quái vật đi."
Si-jin ở gần đó đã nghe thấy rõ ràng. Lúc Sợ hãi, đôi mắt Si-jin mở to và ngập tràn kinh hoàng. Anh có cảm giác như Jung Tae Yul sẽ thật sự làm như vậy.
"Bác sĩ, tôi sợ quá."
Tuy nhiên, Ham Geon Woo vẫn thản nhiên dựa vào lòng Si-jin. Jung Tae Yul nhìn cảnh đó liền nắm chặt tay run rẩy, rồi rời đi khi nhìn thấy ánh mắt sợ hãi của Si-jin.
"Giờ cậu ta mới đi kìa."
Và chỉ đến khi Jung Tae Yul thật sự rời đi, Ham Geon Woo mới đứng dậy. Sau đó, cậu ta ngồi xuống, vòng tay qua lưng ghế đá nơi Si-jin đang ngồi. Cậu ta có một thái độ thong thả như thể chưa từng giả vờ sợ hãi.
"Geon Woo à…?"
"Sao ạ?"
Si-jin nhìn cảnh đó và há hốc mồm. Đây là lần đầu tiên anh thấy Ham Geon Woo thắng Jung Tae Yul.
Si-jin nhìn Ham Geon Woo và hỏi.
"Chẳng lẽ vừa rồi cậu… lừa bạn mình đấy à?"
"Ôi dào~ Không có đâu. Cục trưởng bảo tôi bắt Tae về mà."
Ham Geon Woo nói một cách thản nhiên. Vẻ mặt cậu ta vẫn thong thả như thường lệ, nhưng lại có một chút tức giận mơ hồ. Ham Geon Woo nhìn về phía Jung Tae Yul vừa biến mất một lúc, rồi ôm lấy vai Si-jin bằng cánh tay của mình và nói.
"Khoảng 3 ngày trước."
"……."
Trước cảnh đó, ánh mắt Si-jin trở nên ngơ ngác. Đây là lần đầu tiên anh thấy Ham Geon Woo sử dụng đầu óc.
Hôm nay đúng là một ngày kỳ lạ.
Dù vậy thì cũng quá kỳ lạ rồi. Cuộc sống thường nhật của Si-jin vốn khá quy củ đang bị lệch lạc một cách chóng mặt đến mức anh không thể chịu đựng được.
Si-jin bối rối đến mức thậm chí còn không mắng Ham Geon Woo vì đã giả bệnh và chỉ còn cách trở về ký túc xá.
Đêm đó, Si-jin nhìn chằm chằm vào chiếc máy tính xách tay với vẻ mặt như thể ai đó đã đánh cắp đi một phần tâm trí anh. Bên trong màn hình là một cuộc gọi video đang bật.
[Khụ khụ khụ khụ khụ….]
"…Đừng có cười nữa."
[Khoan đã, tôi thật sự sắp cười chết mất.]
"……."
Kwon Ji Won đang ôm bụng cười phía bên kia màn hình. Si-jin ngơ ngác ngồi trước mặt anh ta rồi hỏi.
"Có gì buồn cười vậy?"
[Đương nhiên là buồn cười rồi, ha. Bác sĩ Baek của chúng ta đã đến đó rất tốt mà. Giờ thì cậucòn hẹn hò nữa chứ.]
"Tôi đã bảo là đó không phải là hẹn hò mà. Chúng tôi chỉ vô tình hôn nhau thôi…."
[Hôn nhau ư? Hôn xong rồi bất tỉnh. Khụ khụ khụ….]
Kwon Ji Won giờ đã cười đến mức không thở được nữa. Si-jin với tâm trạng buông xuôi chỉ ngơ ngác nhìn vào màn hình. Anh thà làm việc còn hơn.
'Đến Geon Woo cũng vậy, rốt cuộc là sao chứ. Chỉ riêng Jung Tae Yul thôi đã đủ mệt mỏi rồi….'
Chỉ riêng Jung Tae Yul thôi đã đủ khó đối phó rồi. Đến cả Ham Geon Woo cũng công khai bám lấy anh thì sự hỗn loạn còn gấp ba lần. Cứ như thể hai người đã thỏa thuận sẽ nắm lấy anh từ hai phía và lắc lư anh vậy.
Cuối cùng, Si-jin vì quá hỗn loạn nên đã gọi video cho một người được gọi là bạn, nhưng Kwon Ji Won đã bận cười ngay khi nghe câu chuyện.
Sau khi cố gắng kìm nén tiếng cười, Kwon Ji Won thậm chí còn vỗ tay và nói.
[Dù sao thì anh chàng Nho giáo Baek của chúng ta đã hôn rồi! Thì ra mấy đứa trẻ con đúng là tốt mà? Nóng vội thật đấy.]
"Thôi đi Ji Won à…. Tôi thật sự đang rất hoang mang."
[Sao vậy. Chẳng phải đó là một chuyện tốt sao?]
"Hai người họ đột nhiên bám lấy tôi khiến tôi muốn chết quá…"
[Hai người?]
Si-jin không thể trả lời mà chỉ tháo kính ra và lau mắt. Có lẽ vì anh đang trong tình trạng bù xù nên anh trông có vẻ đáng thương và quê mùa. Nhưng Kwon Ji Won chỉ thấy điều đó thú vị. Anh ta sau khi kết hôn lại trở thành người thích nghe chuyện tình cảm của người khác nhất….
"Tôi sẽ làm gì với mấy đứa trẻ kém mình năm tuổi chứ…."
[Ai bảo cậu phải kết hôn đâu mà. Chẳng phải cậu cũng có hứng thú với cậu ta sao?]
"Tôi không biết nữa…. Gần đây thì có một chút?"
[Ra vậy…. Đối với Baek Si-jin thì "một chút" có nghĩa là "hoàn toàn đổ đứ đừ" đấy.]
Kwon Ji Won gật đầu một cách qua loa. Vì cả hai đã quen nhau nhiều năm nên anh ta biết rằng Si-jin đặc biệt chậm chạp trong chuyện tình cảm.
Giờ Si-jin chỉ lẩm bẩm những lời của mình vì quá hoang mang.
"Gần đây cậu ấy trở nên dịu dàng hơn, nhưng vì trước đây tôi luôn nhìn cậu ấy một cách đáng sợ nên giờ chỉ cần cậu ấy đối xử tốt với tôi một chút thì tôi đã thấy cậu ấy dịu dàng rồi. Hay là tôi chỉ bị gương mặt đẹp trai của cậu ấy mê hoặc thôi…. À, khoan đã…."
[……?]
Si-jin đang nói chuyện, chợt mở chiếc tủ lạnh mini bên cạnh. Có một hộp sữa cà phê mà anh đã mua để dùng khi tâm trạng rối bời.
[cậu vẫn uống cái đó à.]
Kwon Ji Won quen thuộc nên nói một cách thờ ơ.
Si-jin uống sữa cà phê và tiếp tục nói những lời của mình.
"Nhưng cậu ấy là người đã luôn đối xử với tôi một cách đáng sợ. Vừa gặp nhau lần đầu đã làm tôi bất tỉnh, giờ thì đột nhiên hôn tôi…."
[……??]
"Mà, chuyện kiểm tra…. Đó là thông tin mật nên tôi không thể nói chi tiết được. Dù sao thì tôi cũng đang rất bối rối. Có cảm giác như hiện tượng kỳ lạ đó chỉ xuất hiện để trêu chọc tôi thôi…."
[Cái gì, cậu á?]
"Hả?"
[cậu không phải đang nói về cái anh chàng Esper lực lưỡng đó sao?]
Nghe những lời đó, Si-jin miễn cưỡng ngẩng đầu lên. Lúc đó anh mới thấy Kwon Ji Won đang nhìn mình với vẻ mặt nghi ngờ. Si-jin lắc đầu và nói.
"À…. Không. Tôi đang nói về cái cậu guide luôn dè chừng tôi đó."
[Cái thằng điên này…!]
Kwon Ji Won lớn tiếng rồi nhìn xung quanh. Người bạn đang mặc đồ thường phục như Si-jin đang ở nhà. Anh ta đã giật mình chửi thề và đang dò xét sắc mặt vợ mình. Si-jin vô thức im lặng như chuột chết.
Sau đó, Kwon Ji Won hạ giọng và nói.
[Xin lỗi. Em bé đang ngủ.]
"À à…. Không sao đâu."
[Hừm, dù sao thì Baek Si-jin. Những gì tôi nghe và suy nghĩ nãy giờ thì….]
Kwon Ji Won nói một cách lặng lẽ. Có lẽ anh ta giờ đã hiểu những lo lắng của Si-jin nên anh ta đã trở nên khá nghiêm túc. Si-jin cũng chú ý lắng nghe lời của bạn mình.
Kwon Ji Won nghiêm túc chắp tay và nói.
[Thì cứ tận hưởng khi còn đang vui vẻ đi…. Cậu làm việc đủ rồi không phải sao?]
"Này, cái…."
[Ơ, em bé khóc kìa. Tôi phải đi đây. Tôi phải đi đây.]
Khi tiếng trẻ con khóc từ xa vọng đến, Kwon Ji Won vội vàng đứng dậy. Sau đó, anh ta chỉ cúi người và thao tác máy tính xách tay một cách qua loa.
[Dù sao thì, cứ tận hưởng khi còn có thể nhé. Tôi cho cậu bài tập về nhà đấy.]
"Bài tập về nhà gì?"
[Nhanh chóng chén sạch cái anh chàng Esper hay guide đó theo phong cách của một người lớn tuổi hơn đi.]
" cút giùm cái…!"
Si-jin oan ức hét lên. Anh thật sự đang rối bời nên mới nói ra, nhưng người được gọi là bạn lại chẳng giúp ích gì được cho anh cả.