Báu Vật Của Guide - Chương 78

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Lúc đó, Kwon Ji Won giữ phía trên máy tính xách tay và nói.

[Đúng rồi, Baek Si-jin à. Tôi quên chưa nói với cậu điều này.]

"Điều gì?"

[Lần này hai người đã đăng ký bài kiểm tra thăng cấp S rồi đúng không?]

"À… ừm. Lần trước tôi đã đăng ký rồi."

[Ừ, đúng rồi. Người đáng lẽ đi đã hủy chuyến nên cái tôi sẽ đi công tác đấy.]

"Cái gì!?"

Si-jin vội vàng túm lấy máy tính xách tay. Bỏ qua mọi lo lắng, Trung tâm F12 là một nơi nguy hiểm để Kwon Ji Won đến. Chỉ một tháng trước, một người kiểm tra xét nghiệm đã bị bắt cóc và sát hại tại đó.

"Ji Won à không được đâu, cậu là bố của một đứa trẻ rồi mà. Vốn dĩ ở đây rất nguy hiểm…!"

[Vâng. Hẹn gặp lại cậu sau nhé, bác sĩ Baek~.]

-Cuộc gọi video đã kết thúc-

"……."

Si-jin nhìn vào màn hình đen ngòm và ngồi ngơ ngác một lúc lâu.

'Phải làm sao đây. Lão Kwon đó sẽ lo chuyện bao đồng cho xem.'

Si-jin ủ rũ ngồi dựa vào ghế và suy nghĩ. Anh lo lắng không biết mình có thể chịu được cái tính thích lo chuyện bao đồng của anh ta hay không.

Cũng may là Kwon Ji Won làm việc giỏi nên anh có thể tin tưởng được. Si-jin mệt mỏi dụi mắt và quyết định giữ khoảng cách với bọn trẻ nhiều nhất có thể, rồi muộn màng đi ngủ.


Ngày hôm sau, Si-jin đã lảng vảng ở cổng chính của trung tâm từ giờ ăn trưa. Anh không làm vậy vì anh muốn ra ngoài mà là vì có người anh đang chờ đợi.

1:22 sáng, Si-jin sốt ruột nhìn đồng hồ đeo tay, khi phát hiện ra ai đó bên ngoài cổng chính, anh cười và ra hiệu cho họ vào.

Đối phương nhìn Si-jin và cười như thể anh đang làm điều gì đó kỳ lạ, rồi đi vào sau khi trải qua quá trình kiểm tra ra vào nghiêm ngặt ở cổng chính. Si-jin đi theo hướng người đó đi vào và vui vẻ gọi tên họ.

"Ji Won à!"

"Ồ~ Baek Si-jin đây mà. Có vẻ cậu rảnh rỗi nhỉ? Đến mức ra ngoài đợi luôn."

"Ừ, tôi rảnh mà."

Si-jin cười và vui vẻ chấp nhận. Anh cảm thấy như sắp chết vì bị giam cầm trong trung tâm, nhưng cảm giác như có thể thở phào nhẹ nhõm khi bạn đến. Bạn anh tuy chỉ đến công tác có 3 ngày thôi, nhưng đó là một điều đáng mừng đối với Si-jin bị giam cầm. Anh hiểu tại sao những chú chó ở nhà lại sủa mừng rỡ khi nhìn thấy người.

Si-jin bắt đầu đi bộ cùng bạn trong trung tâm. Kwon Ji Won cao hơn Si-jin nửa gang tay, và đôi mắt trũng sâu đặc trưng của anh hôm nay trông mệt mỏi hơn. Si-jin đưa cho bạn mình ly cà phê anh đã mua trước và nói.

"Cậu vất vả đi đường xa đến đây rồi nhỉ? Trông cậu mệt mỏi quá."

"Không sao, phù. Tại con bé nên tôi ngủ không được bao nhiêu…. Mà đây là gì, vệ sĩ của cậu à?"

Kwon Ji Won đang uống cà phê ngạc nhiên quay lại nhìn. Vì những thành viên đội dị năng đang công khai đi theo sau Si-jin. Anh cứ tưởng họ chỉ là những thành viên đội dị năng đứng ở cổng chính, nhưng khi nhìn gần hơn, có một người từ đội Alpha ở cự ly gần và hai lính canh đang đi theo ở cự ly xa.

Si-jin đã quen với những chuyện như thế này, ngượng ngùng cười và nói.

"Dạo này tình hình không được tốt cho lắm. Cứ như thế này thêm 2 tuần nữa thôi."

"Không, gì chứ. Tôi biết chứ…. Mà đây là đội Alpha mà? Wow…. Các anh vất vả rồi. Baek Si-jin chạy loanh quanh giỏi lắm đó ạ?"

Ji Won bắt tay đội Alpha và hỏi. Si-jin khó xử cười vì tính nhiều chuyện của anh và đánh vào lưng bạn mình. Ryu Seon Young của đội Alpha cười và đồng ý nên anh càng thêm bối rối.

"Gì vậy. Cậu bị quái vật cắn cũng sống sót được ấy chứ. Ồ, ở đây còn có hồ nữa à? Trung tâm này y như khuôn viên trường đại học vậy."

"Ji Won à, sao cậu lại như người nhà quê ở Seoul vậy…."

Bất chấp sự can ngăn của Si-jin, Kwon Ji Won vẫn tiếp tục ngạc nhiên nhìn xung quanh. Cứ như thể đây là lần đầu tiên anh đến trung tâm dị năng vậy. Rõ ràng anh đến đây với tư cách là người kiểm tra thăng cấp cấp S mà…. Si-jin đột nhiên cảm thấy xấu hổ thay cho anh.

Lúc đó, Kwon Ji Won nhìn hồ nước xanh biếc với đôi mắt đắm đuối và nói.

"Tôi đúng là người nhà quê mà…. Kể từ khi có con bé đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi ra khỏi Seoul đấy."

"…Cậu muốn xem trung tâm thêm không?"

Si-jin yếu lòng và cho anh xem trung tâm thêm. Anh cảm thấy có lỗi vì bạn mình đã đến đây công tác vất vả, nhưng bản thân anh lại trông rất phấn khởi. Si-jin yên tâm và khoe rằng những đứa trẻ ở đây rất tốt bụng và nhà ăn trong khu vực cũng ngon nữa. Kwon Ji Won nghiêm túc đề nghị anh đổi việc với mình.


[(C) Đội Alpha-Jung Tae Yul]

[Guide cấp A-Chưa được khắc ấn]

[191cm 87kg 28t]

"Cậu này à? Cậu ta đã tấn công cậu sao?"

"Không, không phải vậy. Cậu ta không hề tấn công tôi."

Si-jin đỏ bừng mặt và trả lời. Bên cạnh anh, Kwon Ji Won đang xem xét kỹ lưỡng hồ sơ của Jung Tae Yul. Si-jin tự trách mình vì đã tâm sự chuyện tình cảm với bạn mình vì tính nhiều chuyện đó.

Trong lúc đó, Kwon Ji Won xem xét kỹ lưỡng dáng vẻ của Jung Tae Yul. Anh nhìn đôi mắt buồn ngủ nhưng lại buông lơi, con ngươi sắc bén và những đường nét rõ ràng trên khuôn mặt Jung Tae Yul rồi đưa ra cảm nhận.

"Cậu ta đẹp trai thật đấy, nhưng trông có vẻ vô lễ."

"À, không phải vậy. Khi thực sự nhìn thấy cậu ấy thì cậu ấy khá là… ngoan."

"Khá là? Khá là à…. Được rồi. Tôi phải xem xét kỹ xem có thể giao Baek Si-jin của chúng ta cho cậu ta không."

"Ji Won à. Không được tùy tiện đánh giá người khác…. Thằng tồi này."

Si-jin mắng bạn mình. Nhưng Kwon Ji Won vẫn đường hoàng dù bị mắng.

"Tôi làm vậy là vì tôi sợ cậu lại gặp phải một tên khốn kiếp thôi."

"Không phải vậy mà…."

"Không phải gì chứ. Bị một tên khốn kỳ lạ làm cho tổn thương nên không hẹn hò được."

"Hừm, thôi đừng nói chuyện đó nữa…. Tôi đã triệu tập hai người từ đội Alpha rồi. Họ sắp đến rồi đó."

Si-jin ép buộc chuyển chủ đề cuộc trò chuyện. Kwon Ji Won bật cười như thể thấy thật vô lý vì anh đã nhận ra điều đó, nhưng dù sao thì anh cũng bỏ qua cho anh. Họ đã lâu không gặp nhau nên anh không muốn chỉ toàn cằn nhằn.

"Mà Yoo Seung hwa đâu rồi. Sao cô ta vẫn chưa quay lại trung tâm vậy?"

"Ngày mai cô ấy sẽ đến. Vì cô ấy thuộc đội tình báo nên khó gặp được thường xuyên."

Si-jin vừa nói vừa xem lịch kiểm tra thăng cấp. Yoo Seung hwa hiện tại vẫn chưa quay lại trung tâm được 3 ngày vì nhiệm vụ. Cô ta dự kiến sẽ quay lại vào ngày mai nên bài kiểm tra thăng cấp của Yoo Seung hwa cũng sẽ bị hoãn lại.

"Vậy thì hôm nay chúng ta chỉ kiểm tra thăng cấp cơ bản thôi nhé~. Đã muộn để kiểm tra thăng cấp rồi."

"Ừm. Nhưng cậu phải biết rằng mấy khứa của tôi phải ra ngoài làm nhiệm vụ nhiều đó."

"Chà, chắc chắn là sẽ như vậy nếu là trung tâm F12."

Kwon Ji Won gật đầu và cẩn thận xem xét hồ sơ của những người cấp A khác. Ánh mắt anh với tư cách là một người kiểm tra thăng cấp đang xem xét thể trạng gần đây của họ một cách cẩn trọng. Bên cạnh anh, Si-jin khoe khoang như thể tự hào.

"Đám trẻ nhà tôi đẹp trai không? Tính cách của chúng cũng tốt bụng nữa."

"Đúng vậy. Chỉ số dao động sáng nay là… Ham Geon Woo là 55%, bình thường. Jung Tae Yul là -60%… Chà, tuy mong manh nhưng vẫn bình thường. Chỉ cần nhìn vào chỉ số thôi là cũng thấy chúng ngoan rồi."

Kwon Ji Won chỉ đánh giá các Esper dựa trên chỉ số dao động như một người kiểm tra. Vì họ phải ở trong tình trạng khỏe mạnh thì mới có thể làm bài kiểm tra thăng cấp.

Ngay sau đó, Kwon Ji Won cũng xem xét các hồ sơ khác.

[(C) Đội Oscar-Yoo Seung hwa]

[Esper cấp A-Đã được khắc ấn]

[177cm 67kg 35t]

[Đội Alpha-Ham Geon Woo]

[Esper cấp A-Chưa được khắc ấn]

[188cm 87kg 28t]

Kwon Ji Won khựng lại khi nhìn thấy hồ sơ của Ham Geon Woo. Si-jin cẩn thận nhìn bạn mình vì anh tự hỏi liệu Kwon Ji Won có định nói điều gì khác hay không.

Nhưng Kwon Ji Won lại nói một câu không đầu không cuối.

"…Tôi nhớ công chúa nhỏ của tôi quá."

"Lại nữa rồi…."

Si-jin nói như thể anh không còn gì để nói.

"Công chúa nhỏ" mà Kwon Ji Won nói đến không phải là con gái anh mà là vợ anh. Nhưng anh lại nhìn ảnh Ham Geon Woo đẹp trai và nhớ đến vợ mình…. Anh là một người tuyệt vời theo một nghĩa khác.

"Sao kiểm tra viên Hổ báo của chúng ta lại ra nông nỗi này chứ."

Si-jin than thở như thể anh đã quá chán ngán. Nếu Si-jin là một giáo viên thiên thần trong Viện Nghiên cứu Dị năng Thanh thiếu niên trước đây, thì Kwon Ji Won là một giáo viên Hổ báo. Cứ mỗi tuần lại có những đứa trẻ dị năng bị anh mắng và chạy đến khóc với Si-jin.

Kwon Ji Won nói với vẻ mặt u sầu.

"Ở đây có thể gọi video được không? Có bị chặn vì vấn đề bảo mật không?"

"…Tôi có thể dùng máy tính bảng của tôi để gọi. Nhưng sẽ có ghi lại thông tin đó, cậu có ổn không?"

"Ừ, không sao đâu."

Si-jin thở dài và bật máy tính bảng cho anh vì vẻ mặt đau khổ của Kwon Ji Won. Đã 3 năm kể từ khi cái tên được gọi là giáo viên Hổ báo biến thành một người sợ vợ, Si-jin vẫn chưa thể thích nghi với sự thay đổi của bạn mình. Kwon Ji Won vốn là một người rất bi quan.

Cuối cùng, Si-jin đã kết nối cuộc gọi video cho anh. Khuôn mặt Kwon Ji Won rạng rỡ lên ngay khi nhìn thấy khuôn mặt vợ mình, và anh bắt đầu luyên thuyên nói những điều thậm chí còn chưa được hỏi.

"Em yêu, em yêu? Anh đến nơi an toàn rồi. Sao anh lại gọi chứ, tất nhiên là vì anh nhớ em rồi. Ở đây á? Ờ, không nguy hiểm chút nào đâu. Baek Si-jin nói là đám trẻ ngoan lắm."

Kwon Ji Won mỉm cười rạng rỡ và gọi video cho vợ mình. Si-jin có chút ngại ngùng khi nhìn cảnh tượng đó bên cạnh. Anh không hiểu tại sao mình lại cảm thấy cô đơn khi nhìn thấy bạn mình đã ổn định cuộc sống. Rõ ràng anh phải chúc mừng và vui mừng cùng anh ấy chứ.

Si-jin ngượng ngùng đứng bên cạnh theo dõi rồi gửi lời chào và hỏi thăm vợ của Kwon Ji Won.

"Si-jin à, cậu muốn xem con gái tôi không?"

"Hả? Tôi muốn, tôi muốn xem."

Lúc đó, Kwon Ji Won cho anh xem con gái mà anh luôn khoe khoang. Si-jin thích trẻ con nên anh vui vẻ dựa sát vào Kwon Ji Won.

Ngay sau đó, khuôn mặt của một đứa trẻ đang chơi đồ chơi xuất hiện trên màn hình. Đó là con gái của Kwon Ji Won, bé vừa tròn một tuổi rưỡi. Ngay khi nhìn thấy, một nụ cười rạng rỡ đã nở trên khuôn mặt Si-jin.

"Ôi, dễ thương quá, bé giống Ji Won nhưng sao lại dễ thương thế này? Ye Seo à, đây là chú Si-jin của con. Con chào chú đi, con chào chú đi? Con chào chú~?"

[Cho a~.]

Đứa bé ngại ngùng chào hỏi. Si-jin cười toe toét vì một lời nói đó. Giọng anh tự nhiên trở nên phấn khích. Lúc đó, Kwon Ji Won đã nói thêm những điều khác bên cạnh anh.

"Giờ con bé đã biết nói là 'Con yêu bố' rồi đó."

"Thật á? Ye Seo à, bé yêu ơi."

Si-jin dịu dàng nói khi gọi con bé. Sau đó, đứa bé đã áp mặt quá sát vào máy ảnh thay vì trả lời anh. Có vẻ như con bé quan tâm đến Baek Si-jin đẹp trai hơn là những gì Si-jin đang nói. Rồi con bé cũng ngại ngùng và rời khỏi máy ảnh.

"Con yêu chú? Con yêu chú. Sao vậy. Con không nói à?"

"Hay là bảo con hôn chú đi."

"Hôn hả? Vậy thì hôn, con hôn chú một lần thôi mà. Hả? Hôn. Chụt."

Giờ Si-jin nói một cách dịu dàng như đang dỗ dành. Có vẻ như đứa bé không hiểu những gì Si-jin đang nói, nhưng anh cứ cười vì khuôn mặt tươi cười của con bé quá dễ thương.

Lúc đó, một tiếng gõ cửa nặng nề vang lên.

Rầm, rầm. Rầm!

Si-jin giật mình quay lại nhìn về phía cửa. Bầu không khí thay đổi đột ngột vì một tiếng gõ cửa chứa đựng nhiều cảm xúc.

"À, tôi phải đi đây, lát nữa tôi gọi lại cho cậu nhé."

Kwon Ji Won cũng cảm thấy có gì đó kỳ lạ nên đã kết thúc cuộc gọi video.

"À, à? Mời vào đi."

Khi Si-jin lên tiếng, Jung Tae Yul và Ham Geon Woo đã mở cửa và bước vào. Vẻ mặt của cả hai người đều hằn lên vẻ vội vã và hung dữ như mãnh thú.

Si-jin nghĩ rằng đã có chuyện lớn xảy ra nên anh yên tâm và quay lại nhìn họ.

"Gì vậy, làm tôi giật cả mình…. Sao hai cậu gõ cửa đáng sợ vậy?"

"……."

Dù Si-jin nói một cách thoải mái, cả hai người đều không trả lời. Thay vào đó, Jung Tae Yul dùng đôi mắt hung dữ đặc trưng của mình để nhìn Si-jin và Kwon Ji Won. Vì cuộc gọi video nên Si-jin đã ngồi dựa vào bàn và dính sát vào Kwon Ji Won. Si-jin   nhận ra sự thật đó nên anh đứng tách khỏi bạn mình.

Ham Geon Woo   cười độc địa nói.

"Thật sự là rất là thân thiết, nghe thấy cả tiếng luôn ấy ạ."

"À, à…. Lần trước tôi đã cho cậu xem ảnh em bé rồi chứ? Đây là bạn tôi mà tôi đã nói lúc đó đó."

Si-jin cố gắng cười và nói. Nhưng cả hai người cấp A đều không có biểu cảm gì và thậm chí còn toát ra vẻ lạnh lùng. Chỉ cần nhìn vào bầu không khí thôi cũng có cảm giác như thể họ có thể đánh gục quái vật chỉ bằng biểu cảm.

'Có phải họ không thích người kiểm tra mới không…?'

Nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt Si-jin dần tắt lịm.

Ham Geon Woo không hề che giấu bầu không khí nặng nề đặc trưng của mình và thậm chí còn bắn ánh mắt như gà chọi về phía Kwon Ji Won. Hơn nữa, Jung Tae Yul và Ham Geon Woo đã từng cãi vã như vậy rồi sao. Giờ họ đang giao tiếp chỉ bằng ánh mắt và những tín hiệu nhỏ. Những cử chỉ nhanh chóng đến mức Si-jin không thể theo kịp.

Si-jin xoay chuyển ánh mắt một cách điên cuồng rồi khó khăn lấy lại tinh thần.

"Sao hai cậu lại như vậy chứ…!"

Trước tiên, Si-jin nắm lấy tay cả hai người và can ngăn họ. Rồi để xoa dịu bầu không khí ngại ngùng, anh bắt đầu giới thiệu họ.

"Hừm, Ji Won à, chúng ta chào hỏi nhau trước đi. Đây là Esper Ham Geon Woo và guide Jung Tae Yul."

"……."

"……."

"Cả hai người đều trông ngoan chứ? Các cậu à, đây là người kiểm tra thăng cấp sẽ kiểm tra cấp S cho các cậu lần này. Chúng ta cùng nhau chào hỏi nào."

Si-jin ân cần giới thiệu mọi người với nhau.

Nhưng chỉ có một sự im lặng khó tả bao trùm phòng khám bệnh.

"Các cậu à…?"

Dần dần, nụ cười trên khuôn mặt Si-jin cũng mờ đi. Anh lại nhìn Jung Tae Yul và Ham Geon Woo, và giờ khuôn mặt họ trông thật đáng sợ.

Lúc đó, Jung Tae Yul đột ngột hỏi.

"Anh không nói là hắn ta đã có vợ rồi à?"

"À…. Vâng, đúng vậy."

Si-jin không biết tại sao cậu lại hỏi điều đó trước tiên nên anh khó xử đứng đó, rồi ngượng ngùng gật đầu. Sau đó, vẻ mặt của Ham Geon Woo càng trở nên hung dữ hơn, và Jung Tae Yul thì càng trở nên vô cảm hơn. Vẻ mặt vô cảm của cậu ta ngược lại càng khiến cậu ta trông lạnh lùng và đáng sợ hơn.

"Ừm…. Đám trẻ trông thật là ngoan nhể."

Kwon Ji Won xem xét tình hình, nói như thể đã buông xuôi. Trên khuôn mặt vô cảm của anh đã thoáng hiện lên vẻ mặt của kiểm tra viên Hổ báo ngày nào.

Trước tình huống không ngờ đến, sự khó xử bắt đầu lan tỏa trên khuôn mặt Si-jin.

"Hừm, đám trẻ nhà tôi vốn không như vậy…."

 

Si-jin cười bối rối và nói.

Thực ra thì bình thường bọn họ vẫn như thế này. Si-jin cũng đã từng rất bối rối khi lần đầu gặp cả hai người. Anh đã quên mất điều đó vì họ đã trở nên thân thiết hơn.

Dù sao thì Kwon Ji Won cũng là người kiểm tra thăng cấp cấp S, vậy nên anh nghĩ cả hai người sẽ đối xử với anh một cách lịch sự, nhưng anh không ngờ họ lại chỉ thể hiện vẻ hung dữ.

Si-jin cố gắng đứng sát hai dị năng giả và dỗ dành nói.

"Sao cả hai cậu đột nhiên lại như vậy…. Anh ấy là người kiểm tra đã đến từ rất xa đó."

"Đến từ rất xa thì chúng ta phải đối xử tốt với anh ta sao?"

"Geon Woo…!"

Si-jin nghiêm khắc nói. Nhưng cả hai người đều quay đầu đi như những kẻ nổi loạn và không thèm nghe lời anh. Chỉ có Si-jin là cảm thấy có lỗi với bạn mình.

Kwon Ji Won đang nhìn cảnh đó, nói như thể muốn giải quyết tình huống.

"Thôi, chào hỏi sau. Chúng ta kiểm tra thăng cấp cơ bản thôi nào~. Phải kết thúc trước bữa tối mới được."

"Ừ, vâng, được rồi. Tôi sẽ giúp cậu."

Si-jin cười khó khăn và nói. Rồi anh dùng mắt khiển trách Ham Geon Woo và Jung Tae Yul rồi bắt họ đi kiểm tra.

Hôm đó Si-jin đã run rẩy đến mức nào trong suốt quá trình kiểm tra, anh không biết nữa.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo