Báu Vật Của Guide - Chương 79

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Cảm giác như anh đang quan sát những con mãnh thú không biết chừng nào sẽ xông vào Kwon Ji Won vậy. Anh đã cảm nhận được việc dùng bầu không khí để giết người là như thế nào. Trong khi những sát khí đó không nhắm vào anh.

Cuối cùng, Si-jin tự nguyện làm việc gấp đôi. Anh không còn lựa chọn nào khác vì bầu không khí giữa các dị năng giả rất đáng sợ. Và khi anh kết thúc bài kiểm tra thăng cấp cơ bản, Si-jin không thể không kiệt sức và xụi lơ.


Đến tận tối muộn, Ham Geon Woo và Jung Tae Yul mới hoàn thành bài kiểm tra thăng cấp cơ bản và trở về. Si-jin ở lại phòng chẩn đoán với Kwon Ji Won để xem xét kết quả đo.

Si-jin khó khăn mở lời khi chỉ còn lại hai người bạn.

"À, Ji Won à. Cậu đã sốc vì đám trẻ lúc nãy nhỉ. Xin lỗi cậu."

"Hả? Không sao, chỉ cần họ kiểm tra tốt là được rồi."

"Nhưng mà…."

Kwon Ji Won đã cho qua một cách vô tư khi Si-jin cảm thấy có lỗi. Có lẽ vì anh đã có một cuộc hôn nhân hạnh phúc nên kiểm tra viên Hổ báo đã trở nên dịu dàng hơn rất nhiều. Đó là một điều đáng mừng đối với Si-jin.

Kwon Ji Won dụi đôi mắt mỏi mệt và mệt mỏi nói.

"Việc các dị năng giả cảnh giác với người kiểm tra không phải là chuyện một hai ngày, thôi bỏ đi. Nhưng chúng đã nói những lời chúc phúc khá là vô nghĩa đó."

"Là gì?"

"Ừm, Ham Geon Woo đã nói gì đó. Đột nhiên cậu ta bảo tôi hãy trân trọng gia đình mình."

"……?"

Geon Woo không phải là người sẽ nói những điều đó. Si-jin nghi ngờ nghĩ. Chẳng lẽ cái sở thích thích người có vợ của cậu ta cuối cùng lại đi ngược lại à?

Dù sao thì việc cậu ta nói năng thô lỗ với người kiểm tra là không nên. Si-jin nghĩ rằng hôm nay anh phải nói chuyện riêng với hai người cấp A đã liên tục thô lỗ với Kwon Ji Won.

Lúc đó, Kwon Ji Won ra hiệu cho Si-jin và nói.

"Tiến sĩ Baek, đến đây xem kết quả đo kìa."

Kwon Ji Won đang xem xét máy đo tổng dao động mà anh đã mang từ trung tâm trung ương. Đó là một thiết bị đắt tiền trị giá hàng chục tỷ won, dùng để đo tổng lượng dao động mà một dị năng giả chứa đựng trong tim. Si-jin gọi nó một cách hài hước là 'thiết bị đo mana'.

"Wow…. Giờ các cậu mang cả máy đo dao động đến tận đây luôn à."

"Ừm. Thật kỳ diệu phải không? Nhưng nó hơi nặng đó."

Kwon Ji Won nói và đưa cho Si-jin bản kết quả trước. Si-jin nói rằng anh đã làm việc vất vả rồi xem bản kết quả.

Và ngay khi xem bản kết quả, đôi mắt Si-jin mở to.

[Kết quả đo tổng lượng dao động của dị năng giả]

[Esper Ham Geon Woo: +25.721] [S-]

[Guide Jung Tae Yul: -21.197] [A+]

"Quả nhiên cả hai người đều có lượng dao động gần với cấp S…."

"Đặc biệt là Ham Geon Woo, cậu ta có tài năng thiên bẩm, rất tuyệt vời."

"Lần này nếu các mục khác cũng đạt điểm tốt thì cậu ta sẽ được cấp S thôi nhỉ?"

"Không biết nữa…. Trước tiên hãy xem kết quả kiểm soát đi."

Lúc đó, Kwon Ji Won đã thao tác máy tính bảng bên cạnh. Bài kiểm tra cơ bản hôm nay có cả 'bài kiểm tra khả năng kiểm soát dao động'.

'Khả năng kiểm soát dao động' là kiểm tra mức độ chính xác khi sử dụng dị năng, và là một trong những môn trong bài kiểm tra thăng cấp. Chỉ khi có thể sử dụng dị năng một cách chính xác, người ta mới có thể bảo vệ những người quan trọng và đánh bại quái vật một cách chắc chắn.

[Kết quả bài kiểm tra khả năng kiểm soát dao động]

[Esper Ham Geon Woo: 257/300 điểm] [A]

[Guide Jung Tae Yul: 291/300 điểm] [S+]

"Hả…? Khoan đã, Jung Tae Yul có khả năng kiểm soát cấp S á??"

"Ừm. Lúc đầu khi tôi nhìn thấy tôi đã thật sự rất ngạc nhiên đó."

Kwon Ji Won liếc nhìn bản kết quả và nói. Rồi anh chỉ vào điểm số của Jung Tae Yul và nói.

"Khả năng kiểm soát của cậu ta là cao nhất trong số các dị năng giả ở nước ta, bao gồm cả những người cấp S."

"Không thể nào, cậu ta chỉ hai mươi tám tuổi mà…!"

Si-jin không thể kiềm chế được sự kinh ngạc.

Khả năng kiểm soát dao động là một môn mà điểm số chỉ có thể tăng lên khi luyện tập liên tục, giống như mức độ thành thạo súng. Đó là lý do tại sao Ham Geon Woo luyện tập thả đồng xu mỗi ngày. Nếu có khả năng kiểm soát cao, người ta có thể bắn hàng trăm đồng xu như đạn.

Nhưng Jung Tae Yul mới chỉ 28 tuổi mà đã đạt cấp S. 291 điểm là điểm số mà Si-jin chưa từng thấy bao giờ.

"Ham Geon Woo là người có tài năng thiên bẩm, còn Jung Tae Yul là người nỗ lực. Cậu ta chỉ sống bằng cách luyện tập mỗi ngày thôi à? Gì vậy?"

"Tôi không biết nữa…. Nếu trình độ này thì chắc cậu ta có thể điều khiển cả dao động mà chuột hamster có…. Á."

Si-jin đang nói chợt nhớ lại những ngày anh đã bị Jung Tae Yul hành hạ.

'Điều khiển dao động giỏi như vậy mà cậu ta lại hôn mình rồi làm mình bất tỉnh à?'

Si-jin vô cớ cảm thấy bực bội và nắm chặt tay tức giận run rẩy.

Tuy nhiên, mặt khác anh cũng nghĩ rằng thật may mắn vì mọi chuyện đã kết thúc bằng việc anh bất tỉnh. Nếu không cẩn thận, có lẽ toàn bộ dao động của anh đã bị Jung Tae Yul lấy đi và anh có lẽ đã hôn mê trong vài ngày.

Lúc đó, Kwon Ji Won đã nghịch ngợm hỏi bên cạnh anh.

"Cậu có muốn đo thử không?"

"Tôi á? Liệu có ra chỉ số của người bình thường không?"

"Ừm. Sẽ ra tổng lượng dao động."

Kwon Ji Won cười như thể thấy thú vị và dẫn Si-jin đi. Si-jin sẵn lòng quấn thiết bị kiểm tra lên người. Với tư cách là người kiểm tra, anh nên tự mình trải nghiệm thiết bị kiểm tra ít nhất một lần.

Si-jin cởi nút áo sơ mi xuống đến ngực. Để đo tổng lượng dao động, anh phải dán miếng dán vào giữa ngực. Kwon Ji Won bên cạnh đã giúp anh gắn các miếng dán vào sau gáy và giữa ngực rồi giúp anh đo.

Và sau một quy trình phức tạp, một kết quả kiểm tra nghèo nàn đã được đưa ra.

[Kết quả đo tổng lượng dao động của dị năng giả]

[(Không rõ danh tính) +37] [FF]

"…37? Chẳng lẽ máy móc bị hỏng rồi à?"

"Khụ…. Gì vậy? Sao tuổi cơ thể của Baek Si-jin lại hiện ra vậy?"

"À, không… thật á? Dao động của tôi lại tầm thường đến vậy à?"

Si-jin xem lại kết quả như thể không tin vào mắt mình. Ai đó có một nguồn năng lượng khổng lồ lên đến 20 nghìn, nhưng anh chỉ có 37…. Kwon Ji Won đang ở bên cạnh Si-jin đang ngẩn người, chế nhạo anh hết cỡ.

"Khụ khụ khụ…. 37 luôn kìa."

"Đừng có cười mà…."

"Với mức độ chênh lệch này thì phải guiding 100 ngày mới có thể giúp đối phương trấn tĩnh được đó."

"Đừng so sánh tôi với bọn trẻ như vậy…"

Si-jin ủ rũ trả lời. Anh vốn đã rối bời vì chuyện đó, nhưng so sánh anh như vậy càng khiến anh cảm thấy chán nản hơn.

Si-jin yếu ớt dọn dẹp thiết bị kiểm tra rồi cài lại áo sơ mi.

"Không nên kiểm tra thì hơn…."

"Gì vậy, anh. Cậu để ý đến chuyện đó à?"

"Tôi…. Không phải đâu. Tôi đi mua cà phê ở quán cà phê một lát. Cậu muốn ăn đồ ngọt không?"

Si-jin lấy chiếc áo khoác gió trắng và hỏi như thể không có gì xảy ra.

Nhưng Kwon Ji Won không trả lời mà chỉ nhìn chằm chằm vào Si-jin. Ngay sau đó, anh dọn dẹp thiết bị kiểm tra và nói một câu như thể nói vu vơ.

" Baek Si-jin kia."

"Hả?"

"Guiding không phải là tất cả của một dị năng giả."

"……."

"Đi dạo một chút đi. Tôi sẽ đi kiểm tra máy móc."

"…Được rồi."

Si-jin lặng lẽ để lại lời cảm ơn.

"Cảm ơn nhé."

Rồi anh lặng lẽ rời khỏi phòng khám bệnh.

Rõ ràng anh đã nói với Jung Tae Yul rằng guiding không phải là tất cả, nhưng hóa ra chính anh mới là người bận tâm đến việc mình khác với các dị năng giả. Thật trớ trêu.


Khi Si-jin ra khỏi tòa nhà thì đã là buổi tối muộn. Hầu hết mọi người ở trung tâm đã tan làm nên xung quanh có cảm giác vắng vẻ.

'Chắc giờ này quán cà phê cũng đóng cửa rồi….'

Anh muốn uống một ly cà phê ngọt ngào và ấm áp, nhưng thật đáng tiếc. Sau một hồi suy nghĩ, Si-jin quyết định đến cửa hàng tiện lợi.

'Giờ có ai hộ tống không nhỉ?'

Trước tiên, Si-jin nhìn xung quanh. Đó là thói quen mà anh đã hình thành sau khi bị quái vật tấn công gần đây. Anh muốn kiểm tra xem ai là người đang hộ tống mình.

'Jung Tae Yul?'

Không may thay, người hộ tống anh lúc này là Jung Tae Yul. Cậu ta đứng cách Si-jin khoảng hai mươi bước. Anh biết rằng bất kỳ ai trong đội Alpha cũng có thể đến làm người hộ tống, nhưng Si-jin chỉ cảm thấy bồn chồn hơn khi nhìn thấy thủ phạm đã khiến anh bối rối.

Nhưng mặt khác, anh cũng cảm thấy yên tâm vì là Jung Tae Yul. Si-jin gật đầu chào cậu một cách gượng gạo rồi hướng đến cửa hàng tiện lợi.

Sau khi ghé vào cửa hàng tiện lợi, Si-jin đã mua một lon cà phê, một ít bánh kẹo đơn giản và sữa đậu nành để uống vào sáng mai. Có lẽ vì mệt mỏi nên bước chân anh trở về trở nên chậm chạp và thiếu sức sống.

Lúc đó, một giọng nói vui vẻ vang lên từ phía sau.

"Bác sĩ!"

Quay lại nhìn, Ham Geon Woo đang mở cửa sổ hàng ghế sau của ô tô và gọi Si-jin. Sau đó, cậu ta nhảy ra khỏi xe trước khi xe dừng hẳn.

"Thằng khốn này!"

Những người đồng nghiệp trên xe có vẻ ngạc nhiên nên đã chửi Ham Geon Woo.

Nhưng Ham Geon Woo chỉ nhìn Si-jin và bước nhanh đến chỗ anh.

"Bác sĩ! Anh đi đâu về vậy?"

"À, tôi đi cửa hàng tiện lợi về."

Si-jin cười và giơ túi lên. Chỉ là một câu trả lời bình thường, nhưng Ham Geon Woo lại nhìn Si-jin và nở một nụ cười say sưa. Si-jin nhìn biểu cảm hào phóng đó và cười khó xử hỏi.

"Geon Woo? Cậu uống rượu à?"

"Vâng, hôm nay tôi được ra ngoài đó ạ. Tôi đã đến trung tâm thành phố. Tôi đã uống rất nhiều rượu!"

"Ra vậy. Geon Woo say rồi à."

Si-jin nói một cách dịu dàng như thường lệ. Theo như Si-jin biết, Ham Geon Woo dạo gần đây bận rộn với công việc nên không thể uống rượu được. Có vẻ như cậu đã tranh thủ uống rượu rất nhiều trong khoảng thời gian ngắn ngay sau khi được phép ra ngoài quý giá. Bởi vì ngay cả một con Cá voi sát thủ không dễ say cũng đã say rồi.

Si-jin lo lắng hỏi.

"Đừng nói là cậu vội vàng uống vì không có thời gian nhé?"

"À. Thì là, bác sĩ…."

"Cậu đã uống đến mức say rồi à?"

"Nếu thế này thì tôi chưa say đâu…. Tôi chỉ về sớm thôi…."

Ham Geon Woo có vẻ áy náy khi bị truy hỏi nên đã nhìn anh dò xét. Theo như cậu ta nói, Ham Geon Woo đã về khá sớm. Một con Cá voi sát thủ thường uống đến 5 giờ sáng mà nay lại chỉ uống đến 10 giờ đêm thì quả là một sự thay đổi lớn.

"Dù sao thì Geon Woo à. Giờ cậu nên nghĩ đến sức khỏe của mình…."

"…Bác sĩ?"

"……."

Si-jin định cằn nhằn Ham Geon Woo, nhưng rồi anh im bặt.

Thật trùng hợp, trung tâm này được xây dựng bằng cách cải tạo một khu đất được xây dựng như một khuôn viên trường đại học, vì vậy Ham Geon Woo đang đứng trên bãi cỏ trông giống như một sinh viên thể chất cao lớn.

Có lẽ là do gần đây anh đang lo lắng về một thực tế mà anh không thể thay đổi? Si-jin cảm thấy hình ảnh đó có chút buồn bã.

'Jung Tae Yul và Ham Geon Woo cũng vậy…. Nếu họ là người bình thường thì.'

Si-jin đã nghĩ về điều gì đó sẽ xảy ra nếu.

Nếu họ là người bình thường, thì họ đã trở thành những sinh viên đại học bình thường mặc áo khoác khoa thay vì phải trải qua những năm 20 tuổi nguy hiểm trên chiến trường. Chắc chắn cả hai người họ đều sẽ cực kỳ nổi tiếng, và họ sẽ không bị ràng buộc bởi những quy định nghiêm ngặt của trung tâm. Họ sẽ không phải làm việc với cái giá là tính mạng của mình, và họ sẽ không phải sống như những đối tượng thí nghiệm từ khi còn nhỏ và phải chịu đựng những chấn thương tâm lý suốt đời.

Khi nghĩ đến điều đó, Si-jin bỗng trở nên yếu lòng.

"…Việc cậu uống vội vàng còn tệ hơn là việc cậu ít uống. Cậu biết là tôi lo cho cậu mà đúng không? Sau này đừng uống rượu vội vàng nữa nhé."

"Oa…. Bác sĩ."

Ham Geon Woo từ từ cười và nhìn Si-jin từ trên xuống dưới. Sau đó, cậu ta ngước nhìn bầu trời đêm với khuôn mặt đẹp trai có chút men say và hít một hơi thật sâu. Khuôn mặt cậu ta khi nhìn anh lại có vẻ ngượng ngùng và mãn nguyện.

Si-jin hỏi với vẻ mặt có chút ngượng ngùng.

"Sao vậy Geon Woo?"

"Không có gì. Tôi chỉ cảm thấy có chút khác lạ khi bác sĩ mặc thường phục và nói những điều như vậy với em thôi. Anh giống như một người anh vậy."

Nghe những lời đó, Si-jin nhìn xuống trang phục của mình. Hôm nay anh mặc một chiếc áo sơ mi bình thường và một chiếc áo gió có in logo của trung tâm. Có lẽ anh trông thân thiện hơn vì không mặc áo blouse.

Ham Geon Woo nhìn anh từng chút một, Si-jin có chút xấu hổ. Mặt khác, anh cũng cảm thấy tội nghiệp cho Ham Geon Woo, vì cậu cảm động trước một sự quan tâm bình thường như thế này.

Lúc đó, Ham Geon Woo nói như thể đang thề.

"tôi biết rồi ạ. tôi hứa là từ giờ tôi sẽ thật sự, thật sự không uống rượu nữa đâu."

Ham Geon Woo ôm Si-jin vào lòng một cái thật chặt, có lẽ vì cậu ta quá vui vẻ. Si-jin ngạc nhiên mở to mắt. Dù vậy, anh đã có thể nhanh chóng thoát khỏi vòng tay vững chắc của cậu.

"Thấy chưa? Bác sĩ chỉ lo lắng cho tôi thôi đấy!"

Đột nhiên, Ham Geon Woo khoe khoang với những người đồng nghiệp ở phía sau rằng bác sĩ đẹp trai và cậu thân thiết như thế nào. Si-jin bật cười thành tiếng, lắc đầu và cố gắng đưa Ham Geon Woo vào trong. Cậu đã uống quá nhiều rượu và ngày mai cậu còn có bài kiểm tra thăng cấp, anh không thể để cậu ở lại như thế này được.

"Geon Woo à, giờ thì đi ngủ sớm đi."

"tôi muốn ở lại với anh lâu hơn…."

"Cậu vào trước đi, tôi phải quay lại phòng kiểm tra đây."

"…Đến gặp cái gã có vợ đó ạ?"

"Suỵt, là giám khảo kiểm tra thăng cấp đó. Mau vào đi."

Si-jin nghiêm khắc nhắc nhở cậu. Nghe vậy, Ham Geon Woo lộ rõ vẻ thất vọng. Nhưng khi thấy Si-jin không chiều theo cậu, cậu buồn bã quay lưng bỏ đi. Có lẽ vì say rượu nên những cảm xúc của cậu đang lộ rõ ra.

Thật là...haiiiiz.'

Đúng là cậu có một tính cách được yêu mến ở mọi nơi. Si-jin cười nhẹ rồi quay lại phòng kiểm tra. Lúc đó, anh nghe thấy tiếng lầm bầm từ phía sau, rồi đột nhiên Ham Geon Woo gọi Si-jin một cách tinh nghịch.

"hyung, hyung ơi!"

"Ơ…? Tôi á?"

Nghe thấy tiếng gọi xa lạ, Si-jin quay lại. Ham Geon Woo đang gọi anh là hyung vì say rượu. Đó là một cách xưng hô xa lạ nhưng lại rất quen thuộc.

"Anh thích cà phê mà đúng không? Anh uống cái này đi ạ."

"À…."

Ham Geon Woo đưa cho Si-jin một túi màu nâu sẫm nặng trịch. Trên bề mặt có in logo của một thương hiệu cà phê cao cấp nổi tiếng. Bên trong có nhiều chai Cold Brew cao cấp.

Si-jin cười áy náy nói.

"Sao cậu lại mua những thứ này chứ."

"tôi đến trung tâm thành phố và tôi nghĩ đến anh đó ạ. tôi đã bảo họ đưa cho tôi những loại tốt nhất."

Si-jin cười như thể không thể làm gì cậu. Rồi anh ôm chiếc túi màu nâu sẫm vào lòng và cảm ơn cậu.

"Cảm ơn cậu Geon Woo à. Tôi sẽ ăn thật ngon."

"Lần sau tôi sẽ mua cho anh nữa ạ."

Ham Geon Woo nói một cách đắc ý. Rồi cậu ta tự hào lùi lại và giả vờ ngầu. Bởi vì cậu ta vốn đã cao lớn và đẹp trai nên khung cảnh đó trông rất tuyệt. Nếu đây thực sự là một trường đại học, Ham Geon Woo chắc chắn sẽ rất nổi tiếng.

Ham Geon Woo say sưa tinh nghịch hét lên.

"Anh ơi, vào đi ạ! Muộn rồi đó!"

"Tôi hiểu rồi, hãy nhìn phía trước và đi cẩn thận nhé."

"Tôi khỏe lắm! Tôi ổn mà!"

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo