Tôi đã từng thấy biển hiệu này khi đi ngang qua, nhưng đây là lần đầu tiên tôi bước vào. Tôi không biết nhiều về nó, chỉ biết rằng nó mới mở không lâu. Trước đó ở đây đã từng là một quán cà phê nhỏ, và tôi đã thấy hơi tiếc khi nó đóng cửa vì cà phê ở đó rẻ hơn hầu hết những chỗ khác.
Nhưng ngay lúc này, tôi lại biết ơn vì phòng khám thú y này tồn tại. Nếu không, hẳn tôi đã phải lang thang một lúc lâu, bế theo con mèo con bệnh tật trong tay.
“Xin lỗi vì đã đến muộn thế này…”
Tôi lẩm bẩm nói với người đàn ông, cảm thấy có chút sợ hãi vì tình huống bất ngờ này và vì chính vẻ ngoài của anh ta. Anh thản nhiên nhún vai rồi đón lấy con mèo con từ tay tôi.
“Động vật thì chẳng có giờ giấc cụ thể nào để bệnh cả. Con mèo này là của cậu à?”
Trong khi xem xét con mèo con, anh ta nói với tôi bằng một giọng rất lịch sự, khiến tôi vội vã đáp lời.
“Không, không phải. Tôi nhặt được nó trên đường về nhà. Tôi không thể bỏ mặc nó ở đó được… trông nó như sắp chết vậy.”
“Cậu sống ở gần đây à?”
“Hả? À vâng, chỉ ngay phía trước thôi ạ.”
“Tôi nghĩ tôi đã thấy cậu vài lần rồi.”
Đây chỉ là một cuộc trò chuyện bình thường, nhưng không hiểu sao, tôi lại thấy căng thẳng một cách không tự nhiên lắm. Tôi cúi đầu, cố gắng tiêu hoá lời nói của anh ta, và sớm nhận ra đó là vì tình trạng của mèo con mèo thực sự khá tồi tệ. Nhìn vào gương mặt điển trai ấy khiến tim tôi thoáng loạn nhịp, nhưng bây giờ không phải là lúc để bị vẻ ngoài đó làm phân tâm.
Rốt cuộc thì, đẹp cũng không sắc ra mà miếng ăn được.
Anh ta cẩn thận đo nhiệt độ cho con mèo nhỏ và kiểm tra nó rất kỹ lưỡng. Đôi tay của anh thật to lớn so với sinh vật bé xíu ấy, tuy vậy từng cái chạm của anh lại thật dịu dàng, điều đó khiến tôi thấy an tâm hơn phần nào. Anh quấn mèo con vào khăn, lau khô rồi kiểm tra rất nhẹ nhàng, khiến nó khe khẽ kêu meo.
“Nó chỉ có một mình à? Cậu có thấy mèo mẹ ở gần đó không?”
Tôi mãi dõi theo đôi tay anh đến mức câu hỏi khiến tôi chợt giật mình. Không chắc mình có nghe đúng không, tôi cố gắng hết sức để trả lời.
“Lúc tôi nhặt được thì đúng là chỉ có mình nó. Tôi không có thời gian tìm mẹ nó.”
“Trong cái thời tiết như thế này mà con mèo lại ở một mình ngoài đường, chắc hẳn là bị bỏ rơi hoặc lạc mất mẹ. Hoặc có khi mẹ nó đã chết rồi cũng nên. Dù vậy, tôi không thấy có triệu chứng rõ ràng nào của bệnh suy giảm bạch cầu. Nó chỉ hơi bẩn và lạnh một chút thôi, tuy nhiên…”
Tôi nuốt nước bọt một cách khó khăn, sự lo lắng dâng trào bên trong tôi. Tôi không muốn thấy sinh linh bé nhỏ mà mình vừa nhặt được lại chết đi. Người đàn ông dường như đoán được sự bất an của tôi và vội nói thêm,
“Trước tiên phải sưởi ấm cho nó và cho nó ăn đã. Hôm nay trời đặc biệt lạnh.”
“Vâng…”
Dù trời lạnh, tôi vẫn toát mồ hôi khi nghe anh nói, bởi tôi chẳng biết gì về việc chăm sóc mèo cả. Người đàn ông đã chú ý đến sự lúng túng của tôi, khẽ nhếch môi cười rồi chỉ về phía một dãy túi trà sắp xếp gọn gàng.
“Con người cũng rất dễ bị cảm khi lạnh.”
“…Vâng ạ?”
“Cậu có muốn uống chút trà nóng không?”
Sự việc xảy đến một cách bất chợt, và khả năng ăn nói của tôi càng lúc càng tụt dốc, trong khi anh ta lại khéo léo đưa lời mời một cách trôi chảy. Lúc đó tôi mới nhận ra cơ thể mình đang lạnh buốt dưới lớp áo, thân mình khẽ run lên.
“À, vâng, làm ơn.”
Anh đưa tôi một chiếc khăn trắng rồi quay đi lấy chút đồ ăn nhẹ, để tôi tạm thời thoát khỏi việc phải đối diện với cái “vẻ đẹp trời ban” ấy. Có cần thiết phải đẹp trai đến mức đó không? Thế giới này cũng đâu thể chỉ xoay quanh mỗi anh ta. Cho dù vẻ ngoài có hoàn hảo đến đâu, với tôi cũng chẳng mảy may khác biệt.
Đến khi sự bực dọc ban đầu đã dần lắng xuống, tôi mới để ý đến nội thất của phòng khám. Nó sạch sẽ đến mức khó tin và được sắp xếp vô cùng hoàn hảo.
Có lẽ người đàn ông đẹp trai này mắc chứng ám ảnh cưỡng chế. Mà cũng bình thường thôi, ai chẳng có tật này tật kia. Nói thật, gọn gàng sạch sẽ thì còn tốt chán, ai mà chẳng thích.
Nơi này ngăn nắp đến mức khó tưởng tượng nổi có động vật từng ra vào. Mọi thứ dường như được sắp đặt theo một quy tắc vô hình, và tất cả đều đồng nhất một màu trắng.
Giờ nghĩ lại, cả chiếc khăn này cũng màu trắng. Tôi hất nhẹ mái tóc ướt của mình vừa lúc ấy thì cửa mở ra, và người đàn ông quay lại, hương nước hoa thoang thoảng toả ra theo từng bước chân.
“Có ít bánh quy ở đây, cậu dùng tạm nhé?”
Anh ta đưa cho tôi một gói bánh với dòng chữ có vẻ là tiếng Anh hoặc ngôn ngữ nào khác; trông nó không giống loại bán ngoài cửa hàng. Tôi khẽ gật đầu cảm ơn, rồi loay hoay với gói bánh trong tay.
Nhìn cách anh pha trà chẳng khác nào đang xem một đoạn quảng cáo trên TV. Chẳng mấy chốc, một tách trà màu đỏ sẫm đã được đặt trước mặt tôi, tỏa ra mùi hương lạ nhưng hấp dẫn.
“Đây là trà dâm bụt.”
“Cảm ơn anh.”
Tôi chỉ vừa định hỏi nó là gì thì anh đã trả lời trước, như thể đọc được sự tò mò trong mắt tôi. Đang khát, tôi liền nhấp một ngụm, và lập tức sặc; nó nóng hơn tôi nghĩ nhiều, làm bỏng cả môi lẫn vòm miệng.
“Á…”
Tôi che miệng bằng lòng bàn tay, nhăn mặt vì cơn đau bất ngờ, thấy thế anh nhanh chóng rút khăn tay trong túi ra, khẽ chạm vào môi tôi.
“Cậu nên uống chậm thôi. Như thế có thể nguy hiểm đấy.”
Giọng anh ở ngay gần kề và đượm sự lo lắng. Tôi thấy xấu hổ khi phạm phải lỗi vụng về trẻ con như thế ở tuổi này, mặt đỏ bừng khi ngước nhìn anh. Đôi mắt anh như đang soi xét tôi với ánh nhìn kỳ lạ.
“Cậu ổn chứ?”
“À, vâng, vâng…”
Lưỡi và vòm miệng tôi vẫn đau rát, khiến mắt tôi ứa lệ, nhưng tôi vẫn đáp lại một cách máy móc. Căn phòng chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng thở khe khẽ của con mèo con đang ngủ say. Bên ngoài, tuyết đã ngừng rơi, bóng đêm đặc quánh. Nhận ra rất đã muộn rồi, tôi lúng túng hỏi vội,
“À, lúc nãy anh đang định về à? Có lẽ giờ anh phải về rồi hả?”
“À, cũng chẳng có ai chờ tôi cả, nên cũng không sao. Với lại mai là ngày nghỉ.”
Tôi chợt nhớ hôm nay là thứ Sáu.
“Anh ở lại muộn quá…”
“Ừ.”
Không khí im lặng lại một lần nữa bủa vây lấy chúng tôi. Khó mà hỏi thêm lý do tại sao anh lại ở lại muộn thế này, nhất là khi anh cắt ngang cuộc trò chuyện. Giờ làm việc ghi trên cửa kính phòng khám thú y là ‘AM 9:00~PM 6:00’. Bây giờ đã gần 11 giờ tối, tức anh đã ở lại khoảng năm tiếng sau giờ đóng cửa.
Chẳng lẽ anh ở lại để chăm sóc động vật bệnh? Trước đây tôi chỉ đi ngang qua và không chú ý nhiều đến nơi này, nên không rõ. Trong lúc tôi đang nghĩ, anh lại bắt chuyện, có lẽ cũng đã nhận ra bầu không khí im ắng khó xử này.
“Vậy cậu là người giám hộ của nó à? Thời nay hiếm còn ai tốt bụng đến thế.”
Tôi chưa từng được ai gọi là người tốt cả, nên giờ cảm giác vừa lạ vừa ngượng nghịu.
“Tôi không thể phớt lờ được… con mèo trông tội quá. À mà, tiền viện phí là bao nhiêu vậy?”
“Bỏ đi. Trông cậu còn khá trẻ. Không phải sinh viên à? Đã đi làm sớm rồi sao? Quần áo này trông như đồ của bố cậu vậy.”
Chiếc áo khoác ướt sũng được treo hờ trên ghế, còn bộ vest rộng thùng thình mà tôi đang mặc quả thực khiến tôi trông trẻ hơn. Tôi cười gượng; tôi vốn hay bị nói trông giống trẻ con, nên mới chọn những mẫu trông trưởng thành hơn, nhưng có vẻ lại phản tác dụng.
“Tôi chỉ làm văn phòng thôi. Tôi không trẻ đến thế đâu. Tôi hai mươi tám rồi.”
Người đàn ông có vẻ ngạc nhiên, phản ứng quen thuộc mỗi lần tôi nói ra tuổi của mình.
“Tôi cứ tưởng cậu mới ngoài hai mươi thôi chứ. Thực ra giờ đi làm sớm cũng không phải việc gì hiếm.”
Đó là câu khó mà đáp lại. Cũng thật kỳ quặc nếu nói cảm ơn.
“Nhưng ở tuổi đó con người ta thường nên tiết kiệm tiền. Cậu thì sao? Dù sao thì con mèo này cũng sẽ được mang vào đây, nó sắp chết trước cửa phòng khám rồi. Nếu cậu không thấy nó, tôi cũng sẽ mang nó vào thôi.”
Tôi thắc mắc rằng anh ta bao nhiêu tuổi mà lại khuyên nhủ như thế. Đã biết tuổi tôi mà còn nói vậy, hẳn anh ta phải lớn hơn. Quả thực, anh trông cũng già dặn hơn.
“Anh có vẻ còn tốt bụng hơn tôi.”
“Bác sĩ? Ừ, cũng đúng. Nhưng tôi là bác sĩ thú y. Dù là bác sĩ chữa cho người thì cũng không thể làm ngơ trước một bệnh nhân sắp chết được.”
Cách anh dùng từ ‘bác sĩ’ chẳng có gì lạ, nhưng nét mặt anh lúc nói lại có phần nào đó không đúng. Sự tò mò trỗi dậy mạnh mẽ, tôi liền hỏi tiếp:
“Bác sĩ thú y cũng có lời thề nào giống thế không?”
“Không, không hẳn. Chỉ là từ trái tim thôi, tôi nghĩ vậy.”
“À, ra vậy…”
“Cậu có thể mang mèo về không? Cậu sống cùng gia đình à?”
Cuộc trò chuyện quay lại với con mèo, khiến không khí nặng nề, và tôi khẽ thở dài.
“Không, tôi sống một mình. Như vậy có được không? Tôi chẳng có gì ở nhà cả…”
“Để nó lại đây nếu cậu muốn thấy nó chết cống vào sáng mai, rồi cả tôi lẫn cậu đều chẳng ai vui nổi.”
“À…”
“Thả nó về lại ngay thì cũng không ổn. Nó còn quá nhỏ.”
Anh ấy là người chuyên nghiệp, hẳn là anh đúng. Ngay cả một kẻ chẳng biết gì như tôi cũng thấy quá tàn nhẫn khi cho mèo con quay lại cái lạnh ngoài đường ngay sau khi cho ăn.
“Anh nghĩ nó khoảng bao nhiêu tuổi rồi?”
“Trông tầm hơn một tháng. Chúng ta cũng cần nghĩ xem sau khi nó khỏe lại sẽ thế nào. Cậu có muốn gửi nó vào trạm cứu hộ không?”
“Trạm cứu hộ?”
“Nếu còn nhỏ, có thể sẽ có người nhận nuôi.”
Đúng lúc đó, con mèo đen kêu lên một tiếng khe khẽ. Tôi theo phản xạ đưa tay ra, và nó dụi đầu vào tay tôi. Khách quan mà nói, nó là một con mèo con đáng yêu, nhưng liệu ở trạm cứu hộ sẽ có ai chịu nhận nuôi nó không? Người ta thường thích những con mèo thuần chủng hơn.
Tôi không biết nhiều về động vật, nhưng cũng biết được rằng nhiều người kị mèo đen. Tuy vậy, đôi bàn chân nhỏ xíu như khoác lên lớp tất trắng khiến nó không thể chỉ đơn giản là một con mèo đen, nhất là với những cử chỉ đáng yêu đến thế.
Tôi ngày càng bị sự dễ thương của nó cuốn hút. Nếu nó có thể làm rung động cả một người vốn không hứng thú với thú cưng như tôi, thì có vẻ cơ hội có người nhận nuôi cũng cao. Nhưng nếu không thì sao? Ý nghĩ về thân hình nhỏ bé, cuộn tròn bất lực trong vòng tay bỗng làm tim tôi nặng trĩu .
“Cậu đã từng nuôi mèo bao giờ chưa?”
“Tôi chỉ từng nuôi cá thôi, chưa nuôi mèo hay chó bao giờ.”
“Thật đấy à?”
Thực ra, ngay cả mấy con cá đó cũng do người khác chuyển nhà bỏ lại, và tôi miễn cưỡng phải chăm sóc.
Anh gõ nhẹ đầu ngón tay thon dài lên bàn trắng, như đang tính toán suy nghĩ. Tiếng gõ đều đặn khiến tai tôi nhạy cảm hơn thường lệ.
“Thôi thì tạm thời mang nó về chỗ tôi. Cho tôi số liên lạc của cậu đi. Dù sao cũng là cậu đem nó đến. Tôi vốn đã nuôi khá nhiều con vật ở nhà rồi.”
“Thật sao?”
“Vậy cậu muốn nhìn nó chết ở đây à?”
Mắt tôi mở to kinh ngạc trước sự tốt bụng của anh.
“Cảm ơn anh. Anh thật sự là người tốt.”
Như thể anh vừa cứu chính mạng sống tôi vậy.
“Có thế à?”
Anh nở một nụ cười thoáng qua. Bối rối, tôi vội vàng đưa danh thiếp của mình, và anh cũng lấy một tấm từ quầy tiếp tân. Rõ ràng trên đó ghi: Lee Dohoon, Giám đốc Bệnh viện Thú y Dohwa.
“Lee Dohoon. Cậu có thể gọi tôi là bác sĩ. Ha Mino.”
Chỉ vì nhặt được một con mèo con mà tôi bất ngờ kết nối với một bác sĩ thú y đẹp trai. Thật là một cái kết khó đoán cho ngày hôm nay.