Bí mật Của S và M - Chương 3

Thứ 6 hàng tuần

Chương 3
Cái khoảnh khắc đánh thức Mino khỏi cuộc sống tẻ nhạt vô vị của cậu lại thảm đến nực cười.
“Ha Mino, sau buổi chào cờ thì đến phòng giáo viên nhé.”
Đó là vào năm thứ hai trung học cơ sở. Không hiểu sao, Mino – người đứng hạng 12 toàn trường – lại đứng hạng nhất trong lớp. Vì thế, cậu nhận được đề nghị tham gia hội học sinh, do giáo viên chủ nhiệm tiến cử. Mino cũng không tiện từ chối, thế là cậu trở thành một phần của hội học sinh.
Đây không phải là một danh hiệu to lớn gì, nhưng cũng là một danh hiệu đủ quyền lực trong trường. Ngôi trường trung học cơ sở nam sinh u ám ấy chẳng có ai ngoan ngoãn bằng Mino. Được hầu hết các thầy cô yêu quý hết mực, khoảng thời gian trong hội học sinh đối với cậu khá thú vị. Cậu phụ trách nhiều sự kiện của trường, thậm chí còn tham gia hội trại đặc biệt của hội học sinh. Đó là những đoạn ký ức không tồi, khá vui.
Trường của Mino trực thuộc một quỹ nhà thờ lớn. Vì vậy, các thành viên hội học sinh thường bị gọi đi phụ giúp cho những sự kiện do nhà thờ tổ chức, đặc biệt là vào các dịp lớn như Giáng Sinh, nơi nhà thờ có biểu diễn.
Quỹ này có trường riêng cho nam và nữ ở cả cấp 2 lẫn cấp 3, nên lâu lâu sẽ có những buổi giao lưu giữa các trường. Thuận theo tự nhiên, sau đó sẽ có những buổi hẹn hò bí mật. Nhất là vì học sinh cấp 3 trong mắt mấy nhóc cấp 2 trông như người lớn. Tóm lại, một thành viên nam của hội học sinh cấp 2 đã liều lĩnh bắt đầu hẹn hò với một thành viên nữ của hội học sinh cấp 3, và bị phát hiện.
Chuyện đó vốn chẳng là gì nếu không bị làm lớn, nhưng bầu không khí lúc ấy vô cùng căng thẳng. Vì cả hai đều liên quan đến những học sinh gương mẫu, nên sự phẫn nộ cho thấy đây không chỉ dừng ở việc chỉ là mấy bức thư tình vô hại.  
Nó xảy ra ngay trước buổi biểu diễn Giáng Sinh, và mục sư phụ trách trường nam sinh đang nắm quyền xử lý vụ việc chấn động này.
Thoạt nhìn, ông ta trông hiền lành, nhưng lại mang một vẻ đáng sợ lạ thường. Ít tóc, dáng người gầy gò, làn da vàng vọt khiến ông trông yếu ớt, nhưng khi đôi mắt rũ xuống ấy mở hẳn ra, gương mặt ông trở nên hơi đáng sợ một cách kỳ quái.
Ông ta có đôi mắt to bất thường, nhưng hai con mắt lại lệch nhau rõ ràng, và ánh nhìn chứa điều gì đó rất kỳ quái. Đối với một giáo sĩ, đôi mắt ấy lại mệt mỏi đến mức khó chịu. Dù mới mười lăm tuổi, Mino vẫn cảm nhận được sự bất an từ ánh nhìn đấy. 
Và, đúng như dự đoán, ông ta điên rồ thật.
“Bọn mày nên bị đàn anh đánh cho chừa. Đám khốn giống Satan. Và mày cũng thế. Nếu bị bắt gặp lằng nhằng với con gái, bọn mày sẽ bị đàn em đánh. Hiểu chưa?”
Ông ta tuyên bố rằng vì là giáo sĩ nên ông không thể trực tiếp dùng hình phạt thân thể, thế là ông dùng thành viên nam của hội học sinh để thực thi cái gọi là trách nhiệm tập thể. Nếu là bây giờ thì hẳn đã thành bê bối, giật tít là bạo hành trẻ em, nhưng lúc ấy thì khác.
“Thưa mục sư!”
Chủ tịch hội học sinh phản đối, nhưng ánh mắt đe dọa của mục sư đã khiến cậu ta câm lặng. Ông ta nói sẽ không trực tiếp đánh, nhưng có vẻ trường vẫn tiến hành những hình phạt nặng nề ngoài tầm mắt của Chúa. Bất đắc dĩ, Mino và bạn bè phải phủ phục trước những đàn anh lớn tuổi hơn nhiều.
Hình như mục sư còn chuẩn bị sẵn roi từ trước, nét mặt ông ta đầy phấn khích khi phát cho bọn họ. Đồ điên khùng, bệnh hoạn. Ngay cả Mino, người vốn chẳng bao giờ chửi thề, cũng thấy ức đến mức muốn rủa.
Mình chưa từng bị đánh bao giờ…
Đúng là thế, cho đến từng tuổi đó rồi, Mino chưa từng bị đánh bao giờ. Cậu là một đứa con ngoan trò giỏi. Trường học của cậu cũng chẳng có thầy giáo điên nào như thế.
Khi cậu nằm sấp xuống, những người xung quanh từng bị đánh trước đó đều mang nét mặt đầy sợ hãi.
“Đứa nào đánh nhẹ thì sáng mai bị gọi lên phòng mục sư trước tiên.”
Mục sư cười khúc khích khi đưa ra cảnh báo, còn đàn anh siết chặt tay cầm roi. Lúc đó được trao quyền sử dụng bạo lực, bây giờ nghĩ lại chỉ thấy bản thân vừa ngu vừa nực cười, nhưng những ai hiểu cách dạy dỗ của mục sư đều chẳng dám phản kháng.
Đàn anh đứng trước Mino cao hơn hẳn những người khác, và dù Mino chưa từng bị đánh, chỉ riêng vóc dáng kia đã đủ khiến cậu sợ hãi. Vì nằm sấp nên cậu không thấy được mặt, nhưng lại nghe thấy một lời thì thầm khi mục sư không để ý. Hương mùi da thịt của đàn anh đó khắc sâu trong ký ức Mino, nhưng cậu không nhớ nổi gương mặt.
“Xin lỗi.”
Đó là một giọng trầm thấp, khác hẳn những giọng nói ồm ồm do vỡ giọng của bọn cùng lứa. Liệu anh ta sẽ đánh nhẹ thôi sao? Mino không biết, nhưng cậu mong là vậy. Từ bên trái, tiếng roi vang lên, rồi một người bạn của Mino hét toáng, ngã quỵ. Mỗi cú đánh càng khiến nỗi sợ dâng cao, và rồi một cú quất rát bỏng hạ xuống mông Mino.
“Á…”
Cú đầu tiên giáng một lực nặng nề. Sau cơn đau dữ dội là một cảm giác khó hiểu khiến Mino đông cứng lại. Da thịt rát bỏng, và một khoái cảm kỳ quái bùng lên trong cậu. Chỉ một roi thôi. Nhưng nó không thể quên được, vì ngay lúc đó có người xen vào.
“Mấy người đang làm gì vậy?!”
Mino chưa kịp lấy lại bình tĩnh đã vùng chạy, lao xuống hành lang vào nhà vệ sinh. Kiếm được nơi trú ẩn kháml an toàn, cậu vội vàng thở dốc. Tiếng tim đập thình thịch bị lấn át bởi một bộ phận khác trên cơ thể đang lên tiếng.
Cậu vội vã tụt quần xuống…
“Chết tiệt…”
Chiếc quần lót đã bị ướt sũng, đánh dấu một sự thật đau đớn. Sự thất vọng ấy còn sâu sắc hơn cả lúc cậu nhận ra mình thích đàn ông chứ không phải phụ nữ.
Về đến nhà, Mino ngủ thiếp đi, liên tục mơ thấy cùng một giấc mơ: giọng nói dịu dàng “Xin lỗi” cùng với cú quất tàn nhẫn. Khi tỉnh dậy, quần lót của cậu vẫn y nguyên như trong nhà vệ sinh hôm đó. Cú sốc ấy ám ảnh suốt nhiều ngày.
“Mino, con bị bệnh à?”
Cha mẹ cậu, thấy con trai thường xuyên sốt và nôn mửa nên rất lo lắng. Khi biết về sự kiện bạo lực ở trường từ Mino, họ giận dữ. Vụ việc ầm ĩ đến mức mục sư bị sa thải, và hệ thống trường học của quỹ cũng chấm dứt mọi quan hệ với ông ta. Khi Mino hồi phục đủ để đi học lại thì mọi chuyện đã xong.
“Mấy cậu ổn chứ?”
Cậu dò xét gương mặt bạn bè, sợ rằng có ai khác cũng chịu khổ như mình.
“Này Mino, cậu ổn không? Á, cái lão hói khốn nạn! Tính tình thì thúi quắc, chẳng trách tóc nó bỏ đi hết.”
“Bọn đó ra tay mạnh thật chứ, tớ tưởng mình sắp chết rồi.”
“Chắc họ cũng đâu muốn đánh chúng ta, đúng không? Tớ nghe nói thằng Park Han-seong đó khét tiếng ở cấp 3. Bị lôi lên phòng mục sư thì chẳng khác nào bị tra tấn.”
“Nhưng mà, không nên đánh người khác…”
Bọn họ hăng hái trò chuyện về sự việc vừa rồi, còn Mino chỉ lặng người nghe họ nói chuyện.
Đánh người là sai.
Vừa đau vừa khủng khiếp.
Chỉ có kẻ biến thái điên rồ mới thích chuyện đó.
Những lời chắc nịch ấy càng hành hạ Mino. Vậy cậu là gì, khi bản thân lại thấy sướng khi bị đánh? Có lẽ giấc mơ về con nhộng quả thật hợp. Một kẻ biến thái, nhưng cho đến lúc chết cũng không được làm trò biến thái.
Tim cậu đập dồn dập. Vết thương lành rất nhanh, và tự nhiên Mino lại thấy tiếc vì chúng lành quá nhanh. Phải làm sao đây? Phải sống thế nào đây? Con nhộng vừa được nhận thức ấy bắt đầu quằn quại bất an.
Cuộc sống vốn đã tẻ nhạt, bây giờ lại càng trở nên khốn đốn kể từ ngày hôm đó. Điều đó chứng minh một sự thật kinh khủng rằng cậu không bình thường.
Ở cái tuổi mà hầu hết ai cũng bắt đầu đối mặt với những ham muốn cá nhân, khi cơ thể dần lớn lên và bị vỡ giọng, thì ký ức năm xưa đấy đã tác động dữ dội tới Mino. Tuổi dậy thì thật tàn nhẫn. Với tính khí yếu đuối, cậu chẳng thể nổi loạn bằng cách tìm kiếm sự trừng phạt. Cậu chỉ biết nhớ lại người đàn anh đã cầm đã cầm roi đánh cậu mà khổ sở từng ngày.
Nhiều năm khổ sở trôi qua, cuối cùng cậu cũng trở thành người lớn, có một quá khứ dữ dội.
Khi không còn là trẻ vị thành niên, Mino bắt đầu khám phá nhiều thứ. Sau khi luật pháp đã xác nhận cậu đủ tuổi trưởng thành, cậu bắt đầu bước vào một thế giới khác lớn mênh mông. Và rồi cậu nhận ra, điều mình muốn không chỉ đơn giản là bị đánh.
Khoái cảm từ đau đớn không đủ. Cậu muốn bị sỉ nhục, muốn phục tùng ai đó. Có lẽ cậu hợp với việc làm nô lệ ở thời Joseon hơn.
“Mình điên thật rồi.”
Đôi tay cậu run rẩy vì sốc. Đây không phải phản ứng sinh lý bình thường. Không phải cậu chưa từng thử tránh né. Cậu đã cố gắng xây dựng những mối quan hệ bình thường, lành mạnh, hoặc tìm đến những kẻ kỳ lạ giống mình. Và kết luận là, hóa ra có rất nhiều người như thế.
Ban đầu, nó như bước vào một thế giới mới. Chỉ ý nghĩ đó thôi đã khiến cậu rùng mình vì hưng phấn. Cậu đào sâu, càn quét nó dữ dội.
Và cậu biết được rằng trong thế giới riêng ấy, có những kẻ họ còn điên rồ hơn. Thật xấu hổ khi nhớ lại mình đã háo hức tham gia các bài kiểm tra và chờ đợi kết quả thế nào, để rồi chỉ nhận được tin nhắn từ lũ ngốc có ảnh đại diện xấu quắc.
[Nam, 38 tuổi]: Anh sẽ chịch nát cái lỗ xinh đẹp của em.
Xinh đẹp? Ghê quá đi mất. Giá mà bọn họ biến hết đi cho khuất mắt cậu… Tóm lại, lâu như thế rồi mà tin nhắn nào cũng như đúc ra từ một khuôn.
Cuộc sống thật tẻ nhạt, nhưng đó là cuộc sống của cậu. Cậu không thể đánh cược đời mình với lũ rác rưởi. Một kẻ bạo dâm khổ dâm như cậu có thể dễ dàng tự hủy hoại đời mình nếu không cẩn thận. Cậu đủ thông minh để biết điều đó. Mino, người chẳng biết gì về thực hành thực sự, cần một “người thầy” lành nghề—ai đó sẵn sàng làm cậu tổn thương về thể xác và trói buộc cậu.
Đau đớn thể xác mang lại khoái cảm, nhưng chỉ vậy thôi chưa đủ. Có phải cậu đã chờ quá lâu không? Có lẽ cậu không dễ dàng bắt đầu vì tất cả vẫn chỉ là ảo tưởng.
Nếu có thể, cậu muốn bản thân hoàn toàn bị người đó thống trị, cả tinh thần lẫn thể xác.
Bởi chỉ một người. Chỉ suy nhất một người. Sẽ càng tốt hơn nếu họ sẽ chỉ là duy nhất của nhau…
“Thật chẳng vui chút nào.”
Nhưng một người tốt như thế sao mà tồn tại trên đời được. Vì vậy, Mino đành phải tiếp tục sống một cuộc đời tẻ nhạt, không có sức sống. Cậu không quá đặc biệt quá thích một thứ nào đó, không khao khát được công nhận hay thành công. Dục vọng vốn tích tụ lại đành phải bị gạt đi. Cậu sẽ sống một cuộc đời thật tầm thường rồi chết đi, vì có lẽ sẽ chẳng bao giờ gặp được người như thế. Cái nhìn của người khác về cậu chắc cũng chẳng thay đổi.
“Mino, cậu không thích cái gì sao?”
Giá mà cậu thực sự là một kẻ không có ham muốn, thì đã thoải mái hơn là trở thành một tên bái thiến như thế này. Bao nhiêu sở thích mà cậu cưỡng ép thử qua đều vô nghĩa.
Cậu về đến căn gác xép ấm cúng của mình. Mở cánh cửa gỗ cũ kỹ, bước vào, bên trong lạnh buốt. Khung cảnh buổi sáng trước khi cậu đi vậy mà giờ lại hỗn loạn trông như vừa bị đánh bom. Căn phòng nhỏ, tồi tàn, phù hợp với một người đàn ông 28 tuổi sống độc thân, nhưng vẫn thoải mái. Tiền thuê nhà ở Seoul đắt đến nhức đầu cũng là một lý do. Khi tìm nhà, Mino chỉ có ba tiêu chí: không quá xa nơi làm việc, rẻ, và cách âm tốt.
Căn gác xép này là nơi duy nhất đáp ứng được tất cả.
Ngay khi bước vào, Mino ngồi xuống giường mà chẳng thèm cởi quần áo, vội vã chà xát đôi môi mình. Đó chính là nơi cậu đã bị bỏng bởi tách trà nóng khi nãy. Khi chạm vào làn da còn nhạy cảm, màu sắc của tách trà đã làm cậu bỏng rát chợt hiện về trong tâm trí. Hồi tưởng lại cơn đau đó, bàn tay cậu trượt xuống thấp hơn. Thông thường, trong tưởng tượng của cậu luôn có bóng dáng người đàn anh không biết mặt đã từ rất lâu, nhưng hôm nay thì khác.
“Ưm, hừ…”
Dù có hơi thương cảm cho người trong cuộc, nhưng “món ăn phụ” hôm nay của cậu chính là vị bác sĩ kia.
Khi nghĩ đến người đàn ông đẹp trai đã lạnh lùng nhìn cậu, cậu khẽ vuốt ve bộ phận sinh dục. Cậu quyết định gạt bỏ mọi cảm giác tội lỗi. Dục vọng vốn đang tích tụ của cậu đang sôi trào như đê vỡ. Đã thủ dâm vô số lần, đến mức dương vật của cậu đã quen thuộc với nhiệt độ của lòng bàn tay.
“Ah…”
Hơi cương lên, dương vật cậu rỉ ra chất dịch nhầy màu trắng. Người đàn ông đó sẽ quan hệ kiểu gì? Nhưng điều mà cậu quan tâm bây giờ không phải câu trả lời chính xác cho câu hỏi đó. Nhớ lại khoảnh khắc đôi mắt sắc bén ấy xuyên qua cậu, nước bọt cứ trào ra trong miệng.
“Hừ…”
Mino, chỉ dựa vào trí tưởng tượng, vuốt ve dương vật đang lớn dần trong khi cào lưỡi bằng tay kia. Lớp niêm mạc mỏng manh, bị lột một lớp, đau nhói khi bị cào bởi móng tay cứng, nhưng vẫn chưa đủ.
Những ngón tay cậu quá mảnh khảnh không phù hợp với những tưởng tượng mạnh bạo hơn. Tuyệt vọng, cậu vươn tay đến ngăn kéo bàn cạnh giường, lôi ra một dương vật giả bằng silicone được nhét cẩu thả bên trong. Cậu lau nó qua loa bằng khăn ướt trước khi mù quáng nhét nó vào miệng, như thể bị cưỡng bức.
“Kh, ư…”
Lưỡi cậu do bị bỏng nên dần mất đi cảm giác nhưng thay vào đó xúc giác lại nhạy cảm hơn, bị đâm và xâm chiếm bởi dương vật giả có hình dạng như thật. Dương vật giả đầy gân guốc trông dữ tợn, được Mino cẩn thận nhấm nháp như thể nó là của người đàn ông đó. Khi cậu nắm chặt, cổ họng bị đâm mạnh như thể bị người đàn ông ấy xâm phạm.
“Ư, ư, mmm…!”
Những tia lửa lóe lên trong tâm trí, và dương vật cậu dựng thẳng đứng. Cậu vội vàng kéo quần và quần lót xuống, để chúng vắt trên đùi, rồi đẩy dương vật giả sâu vào cổ họng trong khi mạnh bạo dùng ngón tay khám phá mông mình.
“Ah, ah!”
Nước dãi chảy xuống cằm, và bên dưới, dù ban đầu hơi khó chịu vì cậu nhét hai ngón tay, cảm giác thật tuyệt. Mino tàn nhẫn khoáy động bên trong, nhớ lại giọng nói của người đàn ông khi để trí tưởng tượng bay xa.
“Bú sâu hơn.”
Giọng anh ta trầm hơn và dịu dàng hơn so với giọng người đàn anh trong ký ức. Và lần này, cậu nhớ rõ khuôn mặt. Cho đến giờ, cậu tưởng tượng với giọng nói thì thầm “Tôi xin lỗi” của người đàn anh, nhưng thay đổi đối tượng khiến ngay cả việc thủ dâm thường lệ cũng cảm thấy mới mẻ, như thể cậu đang ngoại tình.
Trước khi nhận ra, chỉ còn tay cầm của dương vật giả ở ngoài. Cảm giác áp lực từ dương vật to dày lấp đầy cổ họng cậu. Khi không thể kìm lại nữa, Mino do dự nâng tay tát vào má mình. Với đôi mắt nhắm nghiền, lực đánh tất nhiên rất nhẹ, làm cậu thấy hơi tiếc chút.
Với một tiếng “bốp,” đầu cậu nghiêng đi, và dương vật giả cậu đang mút rơi khỏi miệng.
“Làm nhiều vậy rồi, mà giờ cả việc mút cũng không xong.”
Mino, lo lắng rằng người đàn ông trong tưởng tượng có thể tức giận, vội vàng mút và liếm dương vật giả lần nữa. Hương vị nhân tạo nhè nhẹ của silicone làm gián đoạn sự kích thích, nhưng cậu quyết quên đi cảm giác đó bằng việc đút thêm ngón tay vào bên trong.
“Ah, ah, ư!”
Những ngón tay trắng trẻo của cậu hung hãn xâm nhập vào lỗ đỏ sưng tấy. Mỗi lần một khớp ngón tay chạm vào vách thịt, bụng cậu lại đau nhói. Vẫn chưa đủ. Dù thay đổi tư thế thoải mái hơn, cậu không định rút ngón tay ra. Mino nhắm mắt, hoàn toàn dựa theo cảm tính, dập dương vật giả bằng silicone về phía đầu giường. Dù chỉ nhắm mắt quơ đại, nhưng lại quá thành công. Đó là việc cậu đã làm một mình trong thời gian dài, nên hoàn toàn không có sai sót.
“Ah, ah…”
Quỳ xuống, cậu thô bạo đâm rút nơi tư mật và mở rộng cổ họng để nuốt trọn dương vật giả dày. Nước dãi chảy từ cằm do tuyến nước bọt hoạt động mạnh.
“Nuốt sâu hơn. Trừ khi cậu muốn cổ họng bị xé toạc.”
Có lẽ người đàn ông đó sẽ không bao giờ nói điều như vậy. Anh ta là người tốt. Anh ta sẽ không tham gia vào những hành động bạo lực như thế. Nhưng những suy nghĩ linh tinh như vậy không giúp ích cho việc thủ dâm. Mino ổn định lại tâm trí và cố gắng khuấy động trí tưởng tượng.
Người đàn ông đó có giọng nói thật sự rất hay. Gần như khiến cậu cảm thấy déjà vu. Mino chăm chỉ mút dương vật giả. Cậu dồn sức vào những ngón tay lục lọi phía sau. Vì tự làm nên cậu vẫn thấy rất trống vắng, nhưng cậu nhắm mắt và tưởng tượng đến đôi tay của người đàn ông đó. Những ngón tay pha trà có khớp dày. Móng tay được cắt tỉa gọn gàng, và những cử động của anh ta rất linh hoạt. Nếu đôi tay ấy có thể xâm phạm cậu một cách bừa bãi, ở bất kỳ đâu, bên trong lẫn bên ngoài, như một con chó, sẽ thật tuyệt vời.
“Ha, ah, ư!”
Nếu đó là dương vật thật, nó sẽ xuất tinh bừa bãi trong miệng cậu, nhưng dù cậu mút và siết chặt bao nhiêu, dương vật giả bằng silicone cũng không có phản ứng. Có những dương vật giả chứa được chất lỏng bên trong thật; có lẽ cậu nên mua một cái như vậy. Cậu đang tiếc nuối thì bỗng nghĩ đến,
“Cậu thật sự đã làm rất tốt.”
Trong tưởng tượng của Mino, giọng nói của gã đàn ông phun ra những lời dâm uế đã chuyển thành một âm điệu rõ ràng hơn, không chút thương xót mà đâm thẳng vào lương tâm cậu. Cậu đã từng nghe điều đó từ chính miệng gã. Mino khi ấy đã đáp lại bằng lời khen, gọi gã là người tốt. Thế nhưng giờ đây, cậu lại đang làm những việc chẳng khác gì một kẻ rác rưởi.
Sức lực dần bị kiệt quệ, cậu chậm rãi rút món đồ chơi tình dục ra khỏi sâu trong cổ họng thì điện thoại vang lên tiếng chuông báo.
Mino mở mắt, hoảng hốt với tay chộp lấy điện thoại. Trên màn hình là một tin nhắn từ số lạ.
[010-XXXX-XXXX]: Con mèo đang ngủ ngon rồi. Chúc ngủ ngon, Ha Mino.
Cậu nhớ mình đã nhận danh thiếp của anh ta nhưng chưa lưu số. Đó là tin nhắn từ người đàn ông mà Mino đã tưởng tượng làm “món ăn phụ”. Một cảm giác tội lỗi và tự ghê tởm bản thân xuyên qua cậu sâu sắc hơn cả dương vật giả trong cổ họng.
Ôi, tôi muốn chết. Tình hình này làm sao mà cứu vãn được đây. Mino tự trách mình, gửi lại tin nhắn kiểu [Chúc ngủ ngon, Bác sĩ], và châm một điếu thuốc.
Cổ họng, vừa bị dương vật giả chiếm giữ cảm giác rất đau nhức, môi cậu nhói lên, và phần mông nửa lộ ra cảm thấy trống trãi. Tình hình hiện tại còn tệ hơn nhiều.
Bình luận
milktea
milkteaChương 3
Hihi hóng qa ạ
Trả lời·7 giờ trước
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo