21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu
“Là Đế quốc Công nghệ.”
“Chú Huen sao?”
“Vâng.”
Se-hyun vẫn đứng đó, lặng lẽ đợi cho đến khi hình dáng mờ ảo kia hiện rõ. Chẳng mấy chốc, khoảng cách dần thu hẹp lại, và Huen dần hiện ra rõ ràng.
Huen bước đến với vẻ ngoài chỉnh tề, chiếc áo khoác trắng phấp phới trong gió, và ngay khi nhìn thấy Se-hyun, hắn ta nở một nụ cười. Nụ cười đã quá quen thuộc đến mức Se-hyun cảm thấy nhàm chán.
“Ồ, không ngờ lại gặp cậu ở đây.”
“Tôi mới là người nên hỏi câu đó ấy. Nghe nói chú bận lắm, vậy mà trông chú có vẻ thảnh thơi nhỉ?”
“Mình cậu thôi.”
Huen tiến lại gần, liếc nhìn Kwak Jeong-han một cái rồi quay sang Se-hyun. Có vẻ như hắn ta có chuyện muốn nói.
“Nếu chú có chuyện muốn nói thì hãy gửi yêu cầu chính thức đến Đế quốc tôi. Giờ tôi phải đi rồi.”
“Thật đáng tiếc. Tôi định báo cho cậu một tin tốt.”
“Là tin tốt cho tôi hay không thì phải xem xét đã.”
Se-hyun tỏ thái độ không muốn nói chuyện, định bước qua hắn ta. Nhưng một bàn tay chặn đường khiến cậu không thể bước tiếp, phải dừng lại. Se-hyun ngước nhìn Huen, thấy đôi mắt hắn ta tối sầm lại.
“Dành chút thời gian cho tôi đi.”
“Các gia thần của tôi đang đợi ở ngoài, tôi không thể.”
“Hừm, vậy sao. Nhưng mà… cậu thấy sao?”
Se-hyun nhíu mày. Huen vẫn giữ nguyên nụ cười, ngả người về phía trước, rút ngắn khoảng cách. Se-hyun vừa lùi lại một bước thì Huen đã kề sát tai cậu. Ngay khi cậu định đẩy hắn ta ra vì khó chịu, thì một giọng nói không thể tin được vang lên.
“Tôi muốn được ở bên cậu đêm nay.”
Se-hyun mở to mắt ngạc nhiên, nhìn Huen. Hắn ta vẫn nở một nụ cười ranh mãnh. Nhưng có gì đó khác lạ. Giọng điệu của hắn ta không còn vẻ đùa cợt như mọi khi, mà rất nghiêm túc.
“Chú… vừa nói gì vậy, chú Huen?”
“À, có vẻ như không phải kiểu này.”
Huen đảo mắt với vẻ mặt thờ ơ. Khi đôi mắt trông có vẻ hiền lành kia lại nhìn về phía Se-hyun, trên gương mặt hắn ta hiện lên một nụ cười nham hiểm. Cậu vô thức lùi lại.
“Cậu Se-hyun!”
Kwak Jeong-han gào lên, đúng lúc ấy, Se-hyun thấy khuôn mặt Huen đang biến đổi một cách kỳ dị. Từng mảng bùn rơi xuống khiến cậu nhớ đến ai đó.
Kwak Jeong-han đang chạy đến thì nhận ra những chiếc gai nhọn hoắt đang lao tới, anh ấy theo phản xạ vặn người né tránh, lùi lại phía sau. Đôi mắt Kwak Jeong-han nheo lại đầy hung dữ.
“Tốt nhất là mày đừng đến gần.”
Giữa làn da đang rơi từng mảng, một đôi mắt đỏ ngầu hiện ra. Đôi mắt dữ tợn ấy gợi lên những ký ức mà Se-hyun đã cố gắng quên đi.
Những hạt cát vương trên làn da khô ráp.
Park Seung-geon, là hắn ta.
Ngay khi nhận ra đó là ai, Se-hyun vội vàng lùi lại. Móng vuốt sắc nhọn của Kwak Jeong-han xé toạc lưng Park Seung-geon đang giả dạng Huen. Nhưng thứ bắn ra không phải máu, mà là cát bụi tung bay mù mịt.
“Tiếc thật… tao đã luyện tập rất nhiều…”
Giọng nói quái dị kia vang lên khiến Se-hyun sởn gai ốc. Cậu đang nhìn khuôn mặt đang tan chảy kia thì bỗng giật mình bởi tiếng hét của Kwak Jeong-han, vội vàng lấy cung tên ra khỏi túi đồ.
Se-hyun nhanh chóng đặt mũi tên lên dây cung, kéo căng đến mức sống lưng như muốn rách ra. Park Seung-geon vẫn giữ nguyên khuôn mặt quái dị đó. Thoạt nhìn, hắn ta như đang cười.
“Cậu Se-hyun, qua đây với tôi!”
Giọng nói hối hả của Kwak Jeong-han vang lên. Ngay lúc đó, mũi tên được cường hóa bằng kỹ năng lao vun vút về phía Park Seung-geon. Se-hyun buông tay, chạy về phía Kwak Jeong-han.
À không, cậu đã định làm vậy. Cho đến khi nghe thấy tiếng Yoo Si-woon gào lên từ phía sau.
“Cậu Se-hyun, mau…! Mau tránh ra đi! Nhanh lên… Áa!”
Giọng nói hoảng hốt chưa từng thấy của Yoo Si-woon khiến Se-hyun theo bản năng quay đầu lại. Đằng kia, Yoo Si-woon đang bị kéo lê ra khỏi cổng không gian, tóc cậu ta bị một bàn tay thô kệch nắm chặt.
“Á…! Hức, cậu Se-hyun… Chạy, chạy đi… Á!”
“Si-woon của chúng ta mới đó mà đã có bạn mới rồi sao?”
Kẻ đang túm tóc Yoo Si-woon chính là gã đàn ông đã làm nhục cậu ta trong bữa tiệc của các Đế quốc. Yoo Si-woon vùng vẫy trong tuyệt vọng, cố gắng gỡ tay gã ra. Khuôn mặt thanh tú kia giờ đã đầm đìa nước mắt.
Nhìn Yoo Si-woon chống cự, gã đàn ông cười khẩy.
“Si-woon của chúng ta lớn rồi nhỉ? Giờ còn biết chống cự nữa cơ đấy.”
Gã đàn ông cười khẩy, để lộ hàm răng xanh xao. Chiếc lưỡi như lưỡi rắn thè ra, liếm qua cằm Yoo Si-woon. Tóc cậu ta lại bị giật mạnh về phía sau.
“Người khác nhìn vào còn tưởng chúng ta định làm gì cậu ta.”
“Ta thì có việc cần làm thật.”
Một giọng nói khác vang lên từ cổng dịch chuyển của Đế quốc Yoo Si-woon. Một gã đàn ông to lớn, nặng nề, với ánh mắt hừng hực thù hận, xuất hiện giữa không gian trắng xóa.
Vừa nhìn thấy gã ta, Se-hyun đã lập tức cảnh giác lùi lại. Gã chính là kẻ đã bị Se-hyun dùng mũi tên tạo thành một dấu ấn lên mu bàn tay rồi lăn lộn kêu gào thảm hại trên sàn sảnh tiệc. Khi đôi mắt của gã ta ánh lên sát khí, Se-hyun gọi Kwak Jeong-han.
“Anh Jeong-han.”
“Vâng.”
“Đừng cố gắng lao vào. Tôi không sao đâu.”
“… Cứ giao cho tôi.”
Lúc này, họ chỉ có thể tách nhau ra di chuyển. Có ba người đàn ông đang tiến đến gần. Park Seung-geon đã trở lại hình dạng ban đầu, không còn giả dạng Huen nữa. Cát bụi bay ra từ làn da nứt nẻ của hắn ta, dần dần che khuất tầm nhìn.
“Se-hyun này, tao đã phải chịu bao nhiêu thiệt hại vì mày rồi. Thằng Yoo Si-woon mất tích mà Đại Công Tước của tao không còn nghe lời tao… tao suýt nữa thì giết gã đó đấy.”
“Cậu sửa cái thói đổ lỗi cho người khác đi rồi hẵng nói.”
Se-hyun vừa kéo căng dây cung vừa lạnh lùng đáp trả. Khuôn mặt Park Seung-geon co rúm lại, đôi mắt dữ tợn nheo lại đầy hung ác. Se-hyun nhìn thẳng vào mắt hắn ta, gọi Kwak Jeong-han.
“Anh Jeong-han.”
“Vâng.”
“Các đòn tấn công vật lý không có tác dụng với hắn ta đâu. Anh phải dùng kỹ năng.”
Kwak Jeong-han không đáp lời, chỉ gật đầu, rồi rút những móng vuốt sắc nhọn ra khỏi tay. Đôi mắt vốn bình tĩnh của anh ấy giờ đây ánh lên vẻ hung dữ như khi ở dưới nước.
Ngay cả khi đứng từ xa, Se-hyun cũng cảm nhận được sự rùng mình đáng sợ. Dường như không chỉ mình cậu cảm thấy như vậy, Park Seung-geon và hai gã kia đang tiến lại gần cũng khựng người lại.
“Cậu Se-hyun, cậu hãy lui về phía sau hết mức có thể đi.”
“Nếu được thì tôi sẽ làm vậy.”
Cậu vừa dứt lời, Kwak Jeong-han đã lao về phía trước. Giữa vẻ hung dữ, hàm răng sắc nhọn của anh ấy lộ ra. Khi những móng vuốt sắc bén xé toạc không khí, Se-hyun nghe thấy âm thanh như sóng biển vỗ ầm ầm. Tiếng gầm rú dữ dội như muốn nghiền nát đá tảng.
Ánh mắt Se-hyun lướt qua những tên kia, dừng lại ở Yoo Si-woon. Cậu bất giác cắn chặt môi. Yoo Si-woon đang thở hổn hển, cổ bị ngửa ra sau. Có vẻ như cậu ta đã bị bóp cổ trong lúc bị đưa đến đây, những dấu tay đỏ chói hiện rõ trên cổ cậu ta.
Tạch-
Mũi tên được cường hóa bằng [Thanh Tẩy Sa Ngã] lao vun vút về phía trước, nghiền nát cánh tay kẻ đang nắm tóc Yoo Si-woon. Máu đen bắn tung tóe, gã đàn ông hét lên một tiếng thảm thiết, ôm lấy cánh tay rách nát, ngã khuỵu xuống đất.
Nhưng ngay sau đó, gã trừng mắt nhìn Se-hyun đầy hung dữ. Se-hyun lại lên dây cung, bắn thêm một mũi tên nữa. Lần này là nhắm vào ống chân.
Rắc-
“Khụ… cậu Se, Se-hyun… Không được đâu… Chạy, chạy mau…”
Yoo Si-woon ôm lấy cổ, ngã sấp xuống đất, thều thào những lời yếu ớt. Đôi cánh nhỏ run rẩy trông thật bất lực.
Trái ngược với những gì Yoo Si-woon nói, nếu Se-hyun quay lưng bỏ chạy lúc này, cậu sẽ trở thành mục tiêu dễ dàng bị bắt nhất. Kwak Jeong-han cũng vậy. Cách duy nhất để thoát khỏi đây là khiến những kẻ này mất hết khả năng hành động.
Yoo Si-woon sẽ không chết. Chừng nào cậu ta còn giá trị lợi dụng, bọn chúng sẽ không bao giờ giết cậu ta. Dù biết vậy, nhưng Se-hyun vẫn không thể nào thoát khỏi nỗi bất an đang bủa vây.
‘Liệu có thể đưa cậu ấy ra khỏi đây không?’
Nếu được thì Se-hyun rất muốn làm vậy, nhưng lúc này cậu không thể chắc chắn điều gì. Dù không muốn thừa nhận, nhưng Park Seung-geon và đồng bọn của hắn ta đã mạnh hơn so với hồi ở bữa tiệc. Không, có lẽ chỉ có mình Se-hyun là không thể tiến bộ thêm.
Việc trì hoãn quá trình thăng cấp đã cản trở cậu.
Khi mũi tên lao đi như sao băng, xuyên thủng ống chân gã đàn ông, Se-hyun đột nhiên thấy lời cảnh báo trong đôi mắt mở to của Yoo Si-woon. Trong khoảnh khắc, cơn ớn lạnh bất giác chạy dọc sống lưng cậu.
“Hộc… hộc… Nhanh lên…! Nhanh lên… Không được…! Cậu Se-hyun!”
Ánh mắt Yoo Si-woon đang nhìn về phía sau Se-hyun. Cậu không cảm nhận được bất kỳ thứ gì. Nhưng cậu quyết định tin tưởng ánh mắt ấy.
Se-hyun nắm chặt mũi tên trong tay, xoay người về phía Yoo Si-woon đang nhìn, rồi dùng hết sức đâm mạnh xuống. Cậu nghe thấy tiếng “rắc” vang lên trên không trung, cùng với cảm giác mũi tên ghim vào một thứ gì đó.
Nhưng chỉ có vậy, mũi tên biến mất không một tiếng động. Không hề có giọt máu nào bắn ra. Se-hyun lại cầm lấy mũi tên, quét một vòng xung quanh. Không có gì cả. Cậu vẫn không cảm nhận được bất kỳ dấu hiệu nào.
“Cậu Se-hyun!”
Tiếng hét như xé toạc không gian vang lên bên tai. Se-hyun đưa mắt nhìn quanh, rồi dừng lại ở Kwak Jeong-han đang chạy tới từ phía xa. Bên cạnh anh ấy là Yoo Si-woon đang đưa tay về phía cậu với vẻ mặt kinh hãi.
Có chuyện gì vậy?
Se-hyun vừa kịp nghĩ như vậy. Nhưng nỗi đau ập đến đã quét đi tất cả. Lưng cậu bị bẻ cong ra sau đến mức tưởng như sắp gãy, cằm bị kéo ngược lên. Cùng lúc đó là cơn đau khủng khiếp xuyên qua cánh và cột sống.
Tiếng hét như bị thiêu đốt vang vọng trong cổ họng, nhưng cậu không thể phát ra tiếng nào. Ở cuối tầm nhìn run rẩy, cậu nhìn thấy một bàn tay đang xuyên qua giữa đôi cánh mình. Không phải là một bàn tay bình thường, mà là một cánh tay bán trong suốt. Ngay khi nhận ra điều đó, cơ thể Se-hyun chao đảo.
Tầm nhìn cậu nhấp nháy, tối sầm lại. Cậu cảm nhận được có người đang nắm tóc mình. Đầu bị kéo giật ngược về sau, Se-hyun mất hết sức lực, cả người loạng choạng ngã xuống.