Cách Tồn Tại Như Một Người Chơi - Chương 169

21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu

Làn khói đen dần tan đi dưới cơn gió dữ dội từ xa xăm thổi tới. Khi tầm nhìn dần trở nên rõ ràng hơn, Luhak vẫn vững vàng đứng đó.


Sau lưng hắn là một sinh vật khổng lồ toàn thân bị nung chảy đến dị dạng, đang nặng nhọc chớp mắt trong vô vọng. Nó vẫn còn sống.


Ngay khi thấy cảnh tượng ấy, đầu gối Se-hyun khuỵu rạp xuống. Euncheong lập tức đỡ lấy cậu, nhưng vẫn không thể ngăn đầu cậu gục xuống.


“Bệ hạ!”


Khi toàn bộ cơ thể đã gắng gượng trong một thời gian dài lấy lại được vài phần thả lỏng, cảm giác kiệt quệ vì chỉ số sụt giảm ập đến khiến cậu choáng ngợp. Se-hyun vội lấy một bình thuốc hồi phục ra, không do dự dốc hết vào miệng.


Họ thật sự đã vượt qua rồi sao?


Mồ hôi từ cằm lã chã nhỏ xuống đất. Thế giới trước mắt vẫn còn mơ hồ, cậu thấy một bàn tay dài, từng đốt xương rõ ràng tiến tới gần. 


Cái chạm quen thuộc ấy nâng cằm cậu lên, rồi đặt lên tai cậu. Luhak đứng trước mặt cậu, với vẻ mặt vô cảm như thường lệ. Không, lần này mặt hắn tối sầm, nặng nề hơn bao giờ hết.


Se-hyun biết điều gì đang chờ cậu. Cậu biết, tiếng gào như xé nát cả thế giới của con quái vật thật sự kia sẽ tiếp tục vang lên. Nhưng lần này, Se-hyun sẽ không để mình dẫm phải vết xe cũ nữa. Cậu nắm lấy tay Luhak và kéo xuống.


“…Không sao đâu.”


Trong lúc dõi theo các anh hùng chiến đấu, cậu đã nhận ra rằng những người thật sự đang đối mặt với “Thành tựu” không phải là cậu, mà là Luhak và các anh hùng. Còn Se-hyun, tất cả những gì cậu cần làm chỉ là “suy nghĩ” mà thôi.


Thời gian sẽ giải quyết mọi thứ. Cứ bước tiếp, rồi mọi thứ sẽ ổn thôi. Cậu đã tự ru ngủ mình bằng những suy nghĩ an toàn miên man, phớt lờ nỗi sợ kinh hoàng chực chờ quanh quẩn mà không hề hay biết.


“…Làm đi. Ngay bây giờ.”


Se-hyun nuốt nước bọt đắng chát, nói khẽ với Luhak. Luhak nhìn chăm chú vào những ngón tay đang run rẩy của cậu, rồi nhắm mắt lại thật sâu.


Không biết bao lâu đã trôi qua, bỗng một tiếng nổ nặng nề khản đặc vang lên sau lưng cậu. Ngay sau đó, một dòng thông báo mờ nhòe xuất hiện trước mắt.


[Đã chinh phục thành công tầng 88 của ‘Tháp Thử Thách’.]

Những con chữ ấy như thể đang vang vọng ngay bên tai. Se-hyun siết chặt tay Luhak, cố gắng trụ vững thêm từng giây từng giây, và rồi, một nỗi kinh hoàng trắng toát, lạnh lẽo ập đến.


KIEEEEEEEEK—!


Một áp lực khủng khiếp như muốn nghiền nát toàn bộ cơ thể cậu hiện ra trước mắt. Cậu như nhìn thấy có một con quái vật há cái miệng rộng tanh tưởi, điên cuồng lao về phía này. Cậu thậm chí không thể hét lên, cả người cứng đờ như hóa đá. Tay chân run rẩy dữ dội, chẳng còn chút sức lực nào để phản kháng.


Giữa tiếng gào rợn người ấy, Se-hyun thấy một cái bóng to lớn không gì tả nổi. 


Cơ thể cậu đổ gục, hơi thở cậu dần yếu ớt hơn bao giờ hết. Nhưng khi ánh mắt cậu chạm vào thực thể vô hình ấy, toàn bộ ý thức lập tức vụn vỡ như thể bản thân chưa từng tồn tại.


Chỉ trong chốc lát, Se-hyun tỉnh lại. Không còn tiếng gào rú, chỉ còn hơi thở gấp gáp của chính mình vang vọng giữa khoảng không. Bờ vai cậu khẽ run rẩy.


Vòng tay ôm chặt lấy tấm lưng lạnh lẽo của cậu như đang nói rằng “Em đã làm rất tốt rồi.” Tựa đầu lên vai Luhak, Se-hyun khẽ cử động đầu ngón tay. Thứ mà cậu luôn khao khát giờ đang lấp lánh hiện lên trước mắt.


[Bạn đã học được kỹ năng ‘Kháng sợ hãi LV.1.’]


Vậy là…Xong rồi.


Cậu khẽ thở dài, là thở phào nhẹ nhõm, hay là tự trấn an, chính cậu cũng không rõ.


Luhak đang lơ đãng vuốt nhẹ gáy cậu, sau lưng hắn dần hiện ra một luồng sáng rực rỡ. Đó chính là “Cánh Cổng” mở ra lối thoát cho những ai vượt qua Tháp trở về thế giới bên ngoài.


Và rồi, vô số giọng nói lướt qua bên tai cậu.


—“Anh ơi! Em yêu anh lắm luôn á!”


—“Là kẻ yếu kém nhất mà thế này là cũng giỏi rồi. Đến cả Isis cũng phải công nhận cậu đấy.”


—“Cậu Se-hyun, hu hu… cảm ơn cậu nhiều lắm… nhờ cậu mà chúng tôi mạnh hơn rất nhiều. Cảm ơn cậu Se-hyun.”


—“Khụ. Thiên Nhân tộc đúng là không tầm thường.”


—“Mấy thứ đó chết hết rồi hả? Không phải mình tôi sống sót đâu nhá. Nếu họ mà chết thật, tôi thề là—”


—“Hahaha! Lâu lắm rồi mới có dịp bung hết sức, sướng thật đấy!”


—“Vì thắng lợi vĩnh hằng của Đế quốc Đông Đức! Ha ha ha! Làm một ly chứ? Ta đích thân mời đấy! Vẹt nào nói kiểu đó thế, ha!”


Từ Lee Jaeyoung đang cười phá lên ngốc nghếch, đến Baek Do-hyun đang gật gù công nhận cậu, Yoo Si-woon thì vừa khóc vừa cảm ơn… thậm chí cả các Đế quốc chư hầu cũng thể hiện sự tự hào của mình, tất cả đều đang ăn mừng vì đã sống sót, vì đã chiến thắng.


Tầm nhìn của Se-hyun mờ dần. Đầu cậu ngả vào bờ vai rắn chắc của Luhak.


Cậu kiệt sức rồi, bây giờ cậu chỉ muốn được ngủ một giấc thật sâu.


“…Một lúc thôi… chỉ ngủ chút thôi.”


Hình như có ai đang đang nói gì đó, nhưng cậu chẳng nghe rõ nữa. Hình ảnh cuối cùng đập vào mắt cậu là bóng các anh hùng bước qua Cánh Cổng rực sáng.


Cậu hít vào một hơi thật sâu, tầm nhìn tối sầm lại. Kết thúc một ngày dài.

***


Se-hyun tỉnh dậy, đập vào mắt cậu là khi một cảnh tượng vô cùng quen thuộc.


Mười hai anh hùng đang quỳ bên cửa sổ, Luhak đứng tựa ở cửa ra vào, còn Huen thì ung dung ngồi ở giữa, bên cạnh là Lee Jaeyoung và Baek Do-hyun đang cãi nhau chí chóe. Chi tiết hơn nữa thì có cả Gwak Junghan cùng Aul cũng có mặt ở đó.


Cậu ngồi trên giường. Người cậu nói chuyện đầu tiên không phải ai khác ngoài Huen, hay đúng hơn, là trút giận lên hắn ta.


“Chú Huen, chú ra ngoài đi. Tôi không muốn thấy mặt chú chút nào.”


Tất nhiên, lời đó chẳng có tác dụng với hắn ta.


“Đầu gối tôi đang đau, không đứng lên nổi.”


“Này, ông đừng có bịa! Lúc nãy tôi còn thấy ông đi lại ngon lành đấy thôi!”


“Lee Jaeyoung à, nhóc chưa hiểu được đâu, ở tuổi này chỉ cần xoay người một cái là đầu gối đã đau điếng rồi. Bây giờ nhóc chưa cảm nhận được, nhưng đến tuổi tôi rồi sẽ rõ thôi.”


“Zenka đã sống mấy trăm tuổi rồi kia, tôi có thấy chị ấy than đau đầu gối bao giờ đâu?”


“Ha ha, nhưng hình như cô ấy khác chủng tộc với chúng ta mà nhỉ?”


Huen vừa thản nhiên mỉm cười vừa nhấp một ngụm trà, còn Se-hyun thì chỉ muốn lật tung cả cái bàn. Có người suýt chết, vậy mà chú ta lại ngồi đó than thở về cái đầu gối chết tiệt ấy, vừa nhâm nhi trà vừa nói chuyện như chẳng có gì xảy ra.


“Ông chú già à, sao cũng được. Nói chuyện chính đi. Liên Minh Bạch Y giờ sao rồi?”


Se-hyun vươn vai đáp lại, tỏ vẻ khó chịu. Lông vũ trên cánh rung nhẹ theo chuyển động khiến các anh hùng đang dõi theo phải đồng loạt cúi đầu xuống.


“Các thành viên của Liên Minh Bạch Y hiện tại đều đang bị tôi tạm giam.”


“Làm tốt lắm.”


“Nhờ cậu mà số thương vong đã được giảm đi đáng kể đấy. Nhưng tiếc là không phải hoàn toàn.”


Đúng như dự đoán. Những người nhận được buff của Se-hyun chỉ có các đế quốc đã ký ‘Khế ước chư hầu’. Trong tổng số 68 Đế quốc gia nhập Liên minh Siêu Vận, chỉ có 47 Đế quốc chính thức trở thành chư hầu. Còn lại 18 Đế quốc đã bày tỏ sẽ ký khế ước đấy, cộng thêm các Đế quốc hạng thấp không gia nhập liên minh nào, chắc hẳn tất cả bọn họ đều đã chịu tổn thất nghiêm trọng.

Ngày hôm qua là một vụ thảm họa khá lớn.


“...Có bao nhiêu Đế quốc đồng minh đã chịu thiệt hại?”


“Tiếc rằng đã có 11 Đế quốc bị xóa khỏi lịch sử Elix. Thứ hạng hiện tại cũng đã được cập nhật lại.”


Có nghĩa là cả 11 Đế quốc đều nằm trong top 100. Nhiều hơn cậu dự đoán, nhưng nhìn theo một góc độ nào đó, con số này cũng không quá lớn.


“Những Đế quốc còn lại đều đã tuyên bố muốn trở thành chư hầu của cậu. Nói cách khác, toàn bộ Liên minh Siêu Vận giờ đã quy phục dưới quyền của cậu rồi đấy.”


Giờ đây, các cuộc tranh luận chắc chắn đã diễn ra sôi nổi, những chỉ số được buff kia cũng chẳng còn là bí mật nữa. Việc các Đế quốc đồng loạt xin gia nhập không có gì đáng ngạc nhiên.


“Hiểu rồi. Tôi sẽ tiến hành ký kết Khế ước.”


“Nhưng mà… tôi để ý chỉ số buff của cậu đã tăng lên. Nếu tôi nhớ không nhầm, đó là một loại kỹ năng chỉ phát huy khi có đủ điều kiện về ‘tình cảm’,  đúng chứ?”


Huen vừa nói vừa chống cằm, ánh mắt nheo lại đầy ẩn ý. Hắn ta đang nhắc đến hiệu ứng buff của [Cõi Ân sủng].


“Với cả, chỉ số gia tăng còn vượt quá 80%. Hừm… tôi không ngờ cậu lại yêu chúng tôi đến thế đấy.”


“Chú Huen, chú đừng nghĩ nữa. Các vị anh hùng của tôi mà giận thì chú ráng chịu đi nhé.”


Các anh hùng đang quỳ chỉnh tề lập tức quay đầu nhìn Huen. Vẻ mặt ai nấy vẫn điềm tĩnh như thường, nhưng ánh mắt thì lấp ló một tầng sát ý.


“Vậy cậu có thể giải thích vì sao cậu lại thay đổi như thế không?”


Nhìn kỹ thì đúng là ai cũng đang tò mò muốn chết. Lee Jae-young và Baek Do-hyun thì khỏi nói, đến cả Kwak Jeong-han và Aul đang giả vờ không quan tâm cũng hóng hớt một cách lộ liễu.


“Chỉ là… tôi học thêm được một kỹ năng mới.”


“Không đời nào chỉ có thế.”


“Chú Huen à, chú có biết ‘Độ tín nhiệm’ của chú là bao nhiêu không?”


“Tôi dám cá là mình đứng đầu.”


“Không. Chú thấp nhất.”


“Không thể nào.”


Nhìn cái cách hắn ta khẽ nhếch môi, chắc cũng ngầm thừa nhận phần nào rồi.


“Anh ơi, còn em thì sao ạ?!”


“Đương nhiên Jae-young của chúng ta là cao nhất rồi.”


“Thật ạ! Em biết mà! Nghe rõ chưa mấy người bất lịch sự kia , tôi đã nói là tôi đứng đầu mà!”


“Sau đó… là anh Baek Do-hyun, hay cậu Yoo Si-woon nhỉ…”


Nghe tới đây, chân mày Baek Do-hyun giật nhẹ. Se-hyun mặc kệ vẻ mặt khó chịu kia, mở ‘cửa sổ trạng thái’ ra.


Màn hình xanh sáng lên, che phủ toàn bộ tầm nhìn. Se-hyun lướt nhanh xuống phần kỹ năng. ánh mắt cậu dừng lại ở hai cái tên vừa học được [Kháng sợ hãi LV.1] và [Liên kết Ý chí LV.1.]


Cậu chạm vào [Liên kết Ý chí] để xem chi tiết. Một ‘cửa sổ miêu tả’ nhỏ hiện ra bên cạnh.


[Liên kết Ý chí LV.1] - Kỹ năng buff chủ động lẫn bị động. Một kỹ buff diện rộng ‘toàn thể đồng minh’, áp dụng tối đa hiệu ứng buff của người sử dụng lên toàn bộ các Đế quốc liên minh.


(Tiêu hao ma lực - 20% chỉ số ma thuật mỗi giây. 

Tiêu hao thể lực - 10% chỉ số ma thuật mỗi giây.)



Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo