Chủ Nhân Của Ngày Thứ 7 - Quyển 3 - Chương 12 (2)

Khi nhấc nó lên trước mắt và nhìn vào màn hình, đầu óc chợt tỉnh táo lại. Nổi bật với những chữ màu xanh trên nền sáng là tên của em gái.

“…Trưởng nhóm….”

Anh ta đang ngủ và không phản ứng. Cậu dựa vào lưng ghế và đưa điện thoại lên tai. Hạ giọng hỏi.

“Có chuyện gì thế?”

Đã qua một ngày mới. Lúc đó vừa quá nửa đêm. Một tiếng lạch cạch, chiếc taxi rung chuyển như một điềm xấu. Hơi thở lo lắng truyền qua ống nghe. Đó là giọng nói cậu vừa nghe một tháng rưỡi trước.

– Oppa, anh đang ở đâu? Tại sao anh không nghe điện?

“… Em đã về Hàn rồi à?”

– Sao anh không ở nhà? Bây giờ em đang đợi…

Trong đầu đập thình thịch. Áp má vào tấm kính lạnh và cố gắng tập trung.

“Em đang ở trước nhà anh? Vào giờ này?”

– Khi nào anh về? Giờ anh đang ở đâu?

“… Nếu định đến thì đáng lẽ phải liên lạc trước chứ, tại sao đột nhiên… Hôm nay anh không về được. Về nhà trước đi, ngày mai gọi lại, sẽ gặp sau.”

– Không, hôm nay em phải gặp anh. Tại sao anh không thể về? Anh không thể về được à?

Cậu chóng mặt đến mức không biết ai trong hai người là người say. Chiếc xe lắc lư ầm ĩ. Đột nhiên, Trưởng nhóm Han đang nghiêng người về phía trước lại rơi xuống lưng ghế. Chiếc taxi sau khi dừng ở đèn giao thông lại tăng tốc. Nhìn ra ngoài, cậu thấy một ngã tư quen thuộc cách nhà anh ta không xa. Em gái nhắc lại như một con vẹt với giọng the thé.

– Anh có đó không? Tại sao em không thể đến nhà anh trai mình.

Hình như thỉnh thoảng lại xen lẫn tiếng khóc rưng rức nên cậu nhỏm dậy và ngồi thẳng lên.

“Nói thẳng cho anh nghe xem. Chuyện gì đã xảy ra vậy, em gặp tai nạn à?

– … Khi nào anh về, em sẽ kể cho anh. Sẽ mất bao lâu, Oppa? Đã quá nửa đêm rồi….

“… Được rồi. Vậy thì… Thế thì, anh sẽ về càng sớm càng tốt, vậy nên bây giờ hãy ở yên đó. … Không, mật khẩu cửa trước-.”

Lúc đó, tay Trưởng nhóm Han nắm chặt đùi cậu như bóp nát nó. Cậu nghiến răng nhấn nút kết thúc cuộc gọi để không hét vào điện thoại.

Một đôi mắt lạnh lùng nhìn cậu. Anh ta bình tĩnh hỏi qua kẽ răng, vẻ ngoài chỉnh tề thường ngày hoàn toàn bị xáo trộn.

“Cậu định đi đâu?”

“… Tôi nghĩ mình phải về nhà do em gái tôi đến. Đầu tiên, sẽ thả Trưởng nhóm xuống-”

“Bây giờ cậu định bỏ tôi lại à?”

Cách phát âm rõ ràng đến mức không thể nghĩ từ miệng một người say rượu. Anh ta tóm lấy cổ tay cậu với một lực mạnh.

“Nếu tôi bảo cậu đừng đi. Cậu vẫn đi à?”

Cậu mở miệng nhưng không nói được câu gì.

Ánh mắt họ gặp nhau. Khoảnh khắc nhìn vào mắt đối phương, toàn bộ sức lực của cậu như biến mất khỏi cơ thể.

“Nếu Trưởng nhóm không muốn thì tôi sẽ không đi.”

“Vậy thì đừng đi.”

“Vâng.”

Sau đó anh ta buông cậu ra, bắt chéo đôi chân dài của mình và tựa vào lưng ghế.

Cậu không nói gì cả. Vừa thở dốc vừa xoa chỗ đùi chắc chắn sẽ bị bầm tím. Khi cậu lấy điện thoại ra lần nữa, anh ta nghiêng người về phía trước. Nắm lấy lưng ghế lái và nói chuyện với người tài xế, người vẫn im lặng bất chấp tình trạng hỗn loạn đằng sau.

“Quay xe lại.”

“… Nhưng chúng ta sắp đến nơi rồi không phải sao?”

“Cậu Lee Seo-dan. Hãy cho tôi biết địa chỉ.”

“Dạ?”

“Không cần…Tôi biết rồi.”

Và anh ta đã đọc ra địa chỉ của cậu rất rõ ràng, không sai một chữ nào. Khi bãi đậu xe khu nhà anh ta ở ngay phía trước, chiếc taxi quay đầu lại và bắt đầu đi theo hướng ngược lại. Trưởng nhóm Han khoanh tay, ngả người ra sau, nhắm mắt lại. Anh bình tĩnh hỏi như thể thấy ánh mắt sửng sốt của cậu.

“Sao vậy. Không có chỗ cho khách ngủ à?”

“… Trong nhà không có chăn.”

“Cũng không phải sẽ ngủ riêng. Vậy có vấn đề gì? Hãy gọi tôi khi đến nơi.”

Cậu bỏ cuộc và đặt điện thoại xuống, thả lỏng người khi xe taxi hơi lắc lư và nhắm mắt lại.

Nơi xe taxi dừng lại là nơi anh ta thường thả cậu xuống. Cậu thả tiền trước khi mở cửa và lắc mạnh đôi vai bất động của anh ta một cách thận trọng.

“Trưởng nhóm, chúng ta đến rồi.”

Anh ta giơ bàn tay chỉn chu của mình lên trong bóng tối và từ từ vuốt mặt trước khi mở cửa xe. Cậu xuống xe ở cửa phía bên kia, đi qua và vòng tay qua vai để đỡ anh ta.

Con hẻm lúc bình minh thật yên tĩnh và lạnh lẽo. Giữ chặt anh ta, cậu bấm mật khẩu và mở cánh cửa kính dẫn vào. Cảm thấy may mắn được ở trong một tòa nhà có thang máy. Nếu là khu nhà trước đây thì cậu đã không thể dìu anh ta lên được. Cậu nhấn nút thang máy và để anh ta tựa vào bức tường cạnh mình. Khuôn mặt lạnh lùng với đôi mắt nhắm nghiền dưới ánh sáng nhợt nhạt thật xa lạ.

“…Trưởng nhóm.”

Thay vì trả lời, một nếp nhăn mờ hình thành giữa đôi lông mày thẳng. Thấy vậy, dù choáng váng và kiệt sức nhưng tim cậu vẫn đập nhanh hơn.

Thang máy đã đến. Khi bước vào, cậu vòng tay qua lưng đỡ anh ta. Luống cuống áp má vào bờ ngực đối phương. Khi mũi hít thấy mùi hương quen thuộc, tâm trí tràn đầy bồn chồn của cậu dần lắng xuống. Vùi má vào gáy người kia, cậu ngước lên và mở miệng.

“Tôi có chuyện muốn nói với em gái…”

“… … .”

“Nếu Trưởng nhóm ngủ… Tôi sẽ ra ngoài một lúc rồi quay lại.”

Thang máy dừng lại. Cậu miễn cưỡng lùi ra và chuẩn bị đỡ anh ta ra.

Cửa bật mở. Đèn ở hành lang sáng rực. Nhìn thấy cậu, em gái đang ngồi xổm trước cửa liền nhảy dựng lên. Khoảnh khắc nhìn thấy nó, cậu nhận ra.

Nó không đến một mình. Một người phụ nữ mặc áo len đan màu trắng đứng cạnh con bé quay người lại trước sự hiện diện của cậu.

Cậu thậm chí còn không nhận ra cánh tay đang ôm vai mình đã rơi ra. Cậu sẽ không nhận ra nếu không nhìn vào bức ảnh kia không trước đó. Rất khác so với khuôn mặt trong trí nhớ. Ánh đèn hành lang màu vàng trần trụi. Khuôn mặt nhăn nheo, già nua của mẹ đã già đi mười tuổi.

“…Oppa.”

Em gái cất tiếng gọi. Cậu thẳng người và lùi về gần thang máy. Không còn nơi nào để rút lui, nhưng cậu lại lùi về phía thang máy. Em gái chặn cánh cửa sắp đóng lại. Nó nắm lấy cánh tay cậu và cố gắng kéo cậu vào hành lang.

“Oppa, đợi một chút. Em đến vì mẹ nói muốn gặp anh. Sẽ không lâu đâu, chúng ta hãy nói chuyện một chút nhé.”

“Anh không có gì để nói, vậy hãy bảo bà ấy về đi.”

“Mẹ nói muốn gặp Oppa, nên chúng ta vào thôi.”

“Anh không muốn gặp. Về nhà với mẹ đi.”

“Nhưng đã ở đây rồi, dù chỉ trong một lúc thôi… Mẹ, hãy đến đây và nói chuyện với anh ấy đi.”

“Nói cho anh tôi đến chỉ vì con bé muốn đến thôi!”

Là mẹ. Đó là một giọng nói chói tai dường như đánh thức cả nhà bên cạnh. Em gái buông tay cậu ra và lần này tóm lấy mẹ. Thấy cậu đứng chặn thang máy, bà giật mình, nắm lấy lan can cầu thang và dựa lưng vào đó khi sải bước xuống.

“Tôi đến vì Seo Young nài nỉ thôi! Tại sao tôi phải đợi hàng giờ ở hành lang cho một đứa thậm chí không về nhà và ngủ lang ở đâu đó, tôi thật xấu hổ vì điều đó!”

“Mẹ, đừng thế nữa! Oppa đang ở đây rồi.”

“Con nói mẹ muốn đến, không phải con xin mẹ đến sao? Nếu đến khi nó đang ở nhà, sẽ không đợi trước cửa nhà rồi!”

“Mẹ! Oppa, đừng đứng đó, mẹ không thể đi được…”

Thật là một bộ phim hài. Người mẹ cố đi xuống cầu thang và giày bị tuột ra. Em gái bướng bỉnh nắm lấy cánh tay mẹ và kéo cho đến khi bật khóc. Nhìn thẳng vào cậu và rơi nước mắt. Khuôn mặt lấm lem nước mắt và nước mũi của đứa em gái, phản chiếu một màu vàng và xa lạ dưới ánh đèn hành lang.

Cửa thang máy đang định đóng lại thì lại mở ra. Nếu không có bàn tay đưa ra từ phía sau, có lẽ cậu cứ chết lặng để nó đóng lại rồi.

“Cậu Lee Seo-dan.”

Là Trưởng nhóm Han. Anh nhắm và mở mắt một lúc rồi chặn đường cậu như thể đang say. Mẹ ngẩng đầu lên nhìn anh ta và ngập ngừng.

“Lại thế nữa… Anh đã đi đâu và làm gì, kéo một người đàn ông về nhà!”

Một bên giày bị tuột ra, bà bám chặt vào lan can cầu thang và hét vào mặt cậu.

“Người nhà anh đang đợi trước nhà. Làm thế nào mà anh lại mang một người đàn ông về được? Anh không thấy xấu hổ khi gặp Seo Young à?”

“Mẹ, thực sự dừng lại đi!”

Đứa em gái ôm cánh tay mẹ và khóc không ngừng. Cậu như vừa mới tỉnh lại. Hơi nóng bốc lên mặt đến mức cậu ước gì mình có thể chạy ra ngoài.

Cậu mở miệng, nhưng không có lời nào phát ra. Khi ngước mắt lên, Trưởng nhóm Han đang nhìn chằm chằm vào cậu. Hơn bất cứ điều gì khác, thật đáng sợ khi anh ta đã nhìn thấy tất cả. Thật xấu hổ. Có thứ gì đó giống như một hòn đá mắc kẹt trong cổ họng và cậu không thể thở được.

Cậu đẩy cánh tay anh ta bằng bàn tay run rẩy. Cậu không thể nhìn mặt người kia nên chỉ nhìn xuống chân mình và nói.

“Đợi một chút, anh hãy vào trong đi.”

“Đợi ở đó.”

Tay anh chạm vào vai cậu một lúc rồi buông ra,, quay lưng đi, bỏ cậu lại phía sau và tự mình bước vào khung cảnh ác mộng đó. Đi ngang qua đứa em gái đang khóc trong mái tóc bù xù, anh ta đưa tay về phía mẹ từ đầu cầu thang. Anh ta nói một cách thờ ơ như thể đây là một tình huống bình thường giưa ban ngày.

“Tôi là Han Joo-won, cấp trên của cậu Lee Seo-dan. Tôi là Trưởng nhóm TF mà cậu Lee Seo-dan tham gia.”

Sau khi lục túi một lúc, anh ta cầm trên tay một tấm danh thiếp. Mẹ cậu như không nói nên lời, nhận lấy cái bắt tay và tấm danh thiếp trắng mà anh thẳng thừng đưa ra. Trưởng nhóm Han tự nhiên nắm lấy bằng bàn tay đang run rẩy của mẹ rồi rồi đỡ bà lên cầu thang, vừa giải thích vừa cúi xuống nhặt chiếc giày.

“Sau bữa tiệc tối, tôi chỉ đi cùng cậu Lee Seo-dan, người ở gần nhà tôi, về thôi. Hôm nay dự án đã kết thúc nên lâu lắm rồi mới có thời gian xả hơi. Nếu nhà ta liên hệ trước, tôi sẽ đưa cậu Lee Seo-dan về nhà trước rồi, nhưng tôi xin lỗi vì đã để nhà ta phải đợi.”

“… Anh đã phải nhọc lòng rồi.”

Mẹ nói với giọng trầm lặng. Cậu bật cười. Trưởng nhóm Han lấy khăn tay trong túi ra đưa cho em gái, đợi nó lau mặt. Sau đó anh ta quay sang cậu và nói với vẻ mặt giống như thường lệ.

“Mời mẹ và em gái vào nói chuyện đi. Tôi ở ngay đây, nếu cần hãy gọi cho tôi.”

“Không cần đâu-”

“Không, tôi không có gì để nói cả. Tôi muốn về nhà nên Seo Young cũng về thôi.”

Là mẹ, em gái, người đang vò nát chiếc khăn tay của Trưởng nhóm Han, ngẩng đầu lên trước những lời đó.

“Tại sao? Không, em có chuyện muốn nói với anh.”

“Vậy thì có thể nói đi vì mẹ cũng sắp về rồi.”

“Làm thế nào tôi là người duy nhất về? Làm sao anh có thể để mẹ anh đi về nhà một mình được?”

“Mẹ, bây giờ con-”

Lúc này, Trưởng nhóm Han gõ nhẹ ngón tay lên mặt tường. Mẹ và em gái ngừng nói chuyện cùng lúc. Nó không giống cảnh thực, mà giống như khung cảnh trong phòng họp.

“Để tôi đưa bác nhà mình ra taxi, để Seo Young và anh trai vào nhà nói chuyện.”

“… Anh có thực sự ổn không?”

Cậu mở miệng. Thật không thể tin được. Tuy nhiên, Trưởng nhóm Han đã dắt tay người mẹ ngoan ngoãn của cậu, quay người lại và đẩy nhẹ cậu sang một bên cửa thang máy.

“Tôi sẽ về nhà. Tôi sẽ liên lạc với cậu sau.”

“Trưởng nhóm.”

Dứt khoát nhấn nút thang máy bằng ngón tay của mình, anh nói nhỏ chỉ lọt vào tai cậu.

“Không sao đâu, không có gì phải lo đâu.”

Nghe những lời đó, sức lực như rời khỏi cơ thể cậu. Lưỡi đau rát và không thể nói được gì.

Không thèm nhìn cậu, mẹ được dắt tay dẫn vào thang máy. Cửa đóng lại. Số trên thang máy bắt đầu giảm dần.

“…Oppa.”

Khi cậu không trả lời, đứa em sụt sịt và lấy khăn tay lau mũi.

“Oppa, em đến vì mẹ muốn gặp anh….”

“…Vào nhà thôi.”

Cậu thở ra từ từ qua hàm răng nghiến chặt. Nhắm mắt lại và mở chúng ra. Áo khoác của Trưởng nhóm vẫn còn đâ. Ngoài hành lang lạnh, nhưng bên ngoài còn nóng hơn. Cậu giơ bàn phím cửa trước lên, bước vào và bấm số để mở cửa. Ngôi nhà hôm qua không được dọn dẹp hôm nay mát mẻ và ảm đạm hơn.

Đứa em cởi giày rồi đi theo vào mà không nói một lời. Cậu bật tất cả đèn trong nhà. Ở một bên tường quần áo được treo để không bị nhàu.

“… Đó có đúng là Trưởng nhóm của Oppa không?”

Con bé hỏi với đôi mắt sưng húp. Vẫn cầm chiếc khăn tay của anh ta đang ướt nước mắt trên tay.

“Anh ta thực sự không đùa à…”

“Ngồi xuống. Em bảo có chuyện muốn nói mà.”

“Oppa, anh đang hẹn hò với anh ta à?”

“Lee Seo-young!”

Con bé nao núng. Ánh mắt hướng về phía cánh cửa trước đã đóng lại rồi quay trở lại phía cậu.

“Có chuyện gì vậy? Hay là không… Em có thể hỏi thăm mà.”

“Bây giờ em chỉ muốn hỏi thế à?”

Phần cuối giọng nói cao lên rõ ràng. “Được rồi,” đứa em gái trả lời thật nhanh. Con bé ngồi trên một chiếc đệm trên sàn, cụp mắt xuống và thỉnh thoảng liếc nhìn cậu.

Mí mắt nặng trĩu. Toàn thân kiệt sức đến nỗi không muốn làm gì nữa. Cậu đã vậy, không thể tưởng tượng được anh ta sẽ thế nào.

“…Oppa.”

Em gái nhẹ nhàng nói.

“Cho em xin một ly nước?”

“Trong nhà bếp. Tự lấy uống đi.”

Đứa em gái, người thường hay lên tiếng phản đối, đi vào bếp trong im lặng. Bước chân xa dần. Cậu nhắm mắt lại và lắng nghe tiếng tủ mở ra lạch cạch. Sau một lúc yên tĩnh, tiếng bước chân lại gần.

“Oppa, em không tìm thấy cốc….”

Cậu đứng dậy mà không trả lời. Khi nhìn gần, khuôn mặt con bé tái nhợt. Tóc buộc đuôi ngựa, lòa xòa và rối bù.

Cậu đi vào căn bếp nhỏ, để lại con bé đứng dựa vào tường với vẻ mặt như muốn khóc. Lấy ra một cái cốc và đổ nước khoáng vào nửa cốc. Trong bếp có một cửa sổ nhỏ nhìn ra bãi đậu xe. Một chiếc ô tô với đèn pha màu trắng đi vào bãi. Cậu không thể đoán được đó là taxi hay gì và cũng không thấy anh ta.

Bàn tay đặt trên bồn rửa trắng bệch. Cậu mở vòi và tạt chút nước lạnh lên mặt. Tay nắm vòi nước, còn mặt đầy những giọt nước nhỏ.

“Ngồi xuống đi.”

Cậu đặt cốc xuống chiếc bàn hẹp. Em gái lặng lẽ ngồi xuống chiếc đệm đối diện. Có vẻ như con bé đã trang điểm và có thứ gì đó giống như mực đen lem quanh mắt.

Nó cầm cốc lên uống vài ngụm nước, hạ ánh mắt không nhìn cậu. Kim giây của đồng hồ treo tường phát ra từng tiếng tích tắc. Cậu mở miệng trước.

“Xuống sân bay khi nào?”

“Sáng nay.”

Không nhìn lên, em gái trả lời.

“Buổi sáng đến nơi, chia tay bạn bè ở sân bay… Em về nhà và ngủ tiếp. Em chưa thể thích nghi do chuyến bay trễ ….”

“Chuyến du lịch. Tốt cả chứ?”

“… Vâng.”

Lại im lặng. Khụ, con bé ho khan. Đôi má sưng húp. Cậu lấy điện thoại ra khỏi túi và đặt nó lên đùi để nhìn rõ. Màn hình không hiển thị cuộc gọi hay tin nhắn nào.

Cậu tỉnh lại vì tiếng nấc. Với cặp kính che nửa khuôn mặt, em gái lại đang khóc.

“Tại sao lại khóc nữa?”

“Thật sự, em không biết anh trai mình lại ghét mình đến vậy….”

Trên bàn không có khăn giấy. Cậu đứng dậy lấy hộp giấy vệ sinh trong bếp đặt trước mặt nó. Dùng ngón tay lau nước mắt, em gái rút khăn giấy ra xì mũi.

“Tối qua mẹ đột nhiên gọi điện cho em và nói Oppa… Đó là lý do tại sao mẹ tức điên lên….”

“Uống thêm nước đi.”

“Mẹ nói phải xin lỗi Oppa, nói mẹ sẽ làm thế. Oppa đã nói đúng… Đến đây, nhưng Oppa đã vắng… Anh cũng không trả lời điện thoại nên phải đợi… ”.

Lời nói đột ngột bị cắt đứt. Giọng vỡ ra và vỡ vụn.

“Sau này định hỏi Oppa xem có thể cho em vay tiền để đi du học nếu anh dư dả, nhưng em thực sự không có ý định chỉ xin không thôi. Thực sự… Là mẹ đã nói sai.”

“Được rồi.”

“Mẹ bảo mình đã sai, và bảo sẽ xin lỗi, nhưng mẹ bị tổn thương vì Oppa lại xuất hiện như vậy….”

“Anh mới bị tổn thương, vậy tại sao mẹ lại bị?”

“Oppa, hét vào mặt em, bảo em phải làm gì bây giờ…”

Nói xong nó lại nấc lên. Cậu nhắm mắt lại. Một cái bóng dài vụt qua như con giun đang quằn quại trong mí mắt. Cậu cảm thấy thật sự chóng mặt.

“Đó là tất cả những gì em muốn nói?”

Như thể như vẫn chưa đủ, cảnh tượng còn mới mẻ. Ánh mắt anh ta, vẻ mặt anh ta, lúc kéo tay mẹ cậu.

“Hay là đến để vay tiền?”

“Không phải như vậy, em nghĩ Oppa đã hiểu lầm rồi.”

“Em nghĩ anh có hiểu lầm không? Đến tận nhà lúc rạng sáng mà không liên lạc trước, khiến anh trông như thế trước mặt sếp anh, và đó là điều em muốn nói à?”

“… … .”

“Đối với em, chuyện như thế có quan trọng đến mức phải đưa mẹ đến giải quyết ngay không?”

Con bé ngừng khóc và mở to mắt. Ngước nhìn lên, mím đôi môi trắng bệch như thể không hiểu phản ứng của cậu.

Và dường như cậu chợt nhận ra. Giống như khi lùi lại một bước và quan sát, mọi thứ bỗng trở nên rõ ràng.

Họ gọi cho cậu và nói cần tiền, và đến nhà cậu vào lúc nửa đêm mà không gọi trước. Mọi thứ đều đáng giá. Bởi vì cậu đã chưa bao giờ lớn tiếng một lần nào cả. Bởi vì cuối cùng cậu không thể từ chối yêu cầu của họ, bởi vì trong cậu vẫn nuôi hy vọng.

Bằng chính miệng của mình, họ nói cắt dứt với cậu. Sau đó, bất cứ khi nào em gái gọi điện trong dịp hiếm hoi, cậu đều chạy ra ngoài và gặp nhau ngay cả khi đang đi học hoặc làm việc bán thời gian. Hồi đại học, cậu đã mua đồ ăn cho đứa em gái ngay cả khi anh đang chết đói vì chưa nhận lương từ công việc bán thời gian của mình. Cùng đi xem phim và mua tặng con bé đôi bông tai ở cửa hàng cạnh nhà ga. Nghĩ các cặp anh em khác cũng như vậy nên cậu cảm thấy mình cũng phải làm như thế.

Một mối quan hệ thất bại, mất cân bằng khi cậu luôn là người chờ đợi, luôn chịu đựng và thậm chí không lên tiếng phàn nàn. Đó là một vai trò cậu đã tự mình đảm nhận. Cậu cam chịu tất cả. Đó không phải lỗi của em gái cậu. Một bên là gia đình ba người, còn bên kia cậu chỉ có một mình. Con bé có bố mẹ đợi khi nó ở nhà, còn cậu trở về nhà trong một căn phòng trọ nhỏ trống rỗng. Sợi dây liên kết duy nhất cậu là đứa em gái, nhưng với con bé thì không phải vậy. Con bé vẫn còn đủ cả gia đình và bạn bè.

Vì vậy, bất cứ khi nào cần điều gì đó, cậu chỉ có thể trông cậy vào bản thân mình. Con bé chỉ gọi mỗi khi cậu không liên lạc gì và im lặng chờ đợi.

“Anh nghĩ gì, điều đó có quan trọng gì không?”

“…Oppa.”

“Nó là vì em. Đó không phải là về tâm trạng của anh. Nếu không thì em nên nghĩ đến hoàn cảnh của anh trước. Nếu em nghĩ đến việc tìm hiểu xem dạo này anh đang làm gì hoặc tại sao hôm nay anh lại về muộn thì em đã không đến một cách liều lĩnh như vậy ”.

“Đó là vì em sợ Oppa sẽ không chịu gặp mẹ nếu em nói sẽ đi cùng mẹ….”

“Tại sao lại phải quyết định có gặp hay không? Việc anh gặp hay không gặp quan trọng gì với em?”

Đôi mắt của con bé đỏ ngầu khi cậu nói hết. Cậu nhìn xuống lòng bàn tay mình đang trải rộng trên bàn.

Có lẽ cậu đã biết ngay từ đầu. Dù vậy, cậu chần chừ vì không muốn cắt đứt hoàn toàn. Bởi vì cậu ít nhất muốn để lại một sợi dây liên kết. Thật tốt dù đó là một mối quan hệ đầy ngượng ngùng luôn khiến cậu trở nên yếu đuối. Cậu vẫn muốn có được điều đó. Muốn một cọng rơm để vươn tay nắm lấy.

Nếu thậm chí điều đó bị mất thì cậu cảm thấy mình sẽ thực sự cô đơn.

Như bị bỏ lại một mình trong không gian rộng lớn, tối tăm, không nghe thấy bất cứ âm thanh nào.

“… Hãy dừng lại ở đây, Seo-young.”

“Oppa.”

“Đã mười năm rồi, dù có gặp lại bố mẹ cũng không thể làm lại quá khứ. Vì vậy, nếu em đang chờ mong điều đó và vẫn giữ liên lạc với anh, hãy dừng lại đi. Giống như người kia coi như mình không có đứa con trai nào, em cũng coi như anh chưa từng tồn tại đi.”

“Làm sao lại như thế được?”

Đôi mắt của con bé sưng lên, và nước mắt lại trào ra.

“Oppa cũng muốn điều đó mà. Khi lần đầu tiên em ra nước ngoài một mình, em đã nghĩ sẽ thật tốt nếu có thể trò chuyện với mẹ, ngay cả khi không nói chuyện được mọi lúc-”

“Đã từng, nhưng không còn nữa. Bây giờ anh không cần nữa.”

Khi nói ra được cây này, cậu nhận ra đó là sự thật. Những lời lẽ lẽ ra chỉ là niềm tự hào trống rỗng chỉ vài tuần trước giờ đây có thể vẫn giữ nguyên trong miệng họ.

Đó là bởi vì người đàn ông từng nói sẽ nhốt cậu dưới tầng hầm nếu cậu làm sai điều gì đó đã nắm giữ mọi sự ràng buộc với cậu trước khi cậu kịp nhận ra. Vì vậy, lần đầu tiên cậu có thể buông bỏ mọi thứ khác. Ngay cả khi buông lỏng tay, cậu vẫn không bay lên không trung. Lòng bàn chân trần đặt nặng nề trên mặt đất.

Cậu đứng dậy và cầm lên cái túi của cửa hàng bách hóa trên giá sách. Đôi mắt của đứa em gái dõi theo phía sau.

“Đó là quà tốt nghiệp, nhưng anh chưa biết em sẽ thích gì nên anh đã mua một thứ đơn giản. Có biên lai bên trong, nếu em không thích thì đi đổi đi ”.

“… Oppa.”

“Anh xin lỗi vì không thể tham dự lễ tốt nghiệp. Thay vào đó, tương lai anh sẽ đi xem triển lãm cửa em bất cứ lúc nào. Nếu em mời anh đến dự đám cưới thì anh sẽ đi, nếu em không muốn thì anh sẽ không đến. Tang lễ cha mẹ, nếu một mình lo liệu quá sức, anh sẽ hỗ trợ em. Từng là một gia đình, kể từ bây giờ hãy làm điều đó cho nhau nhé.”

“… … .”

“Hãy suy nghĩ kỹ đi, và nếu em nghĩ rằng không sao cả nếu có một người anh không qua lại với bố mẹ trong suốt quãng đời còn lại thì hãy gọi cho anh.”

Con bé mở miệng rồi lại ngậm lại. Cậu nhìn xuống mí mắt sưng tấy của nó và chiếc túi đang đeo trên tay. Cậu nhặt chiếc cốc rỗng trên bàn và mang vào bếp.

“Đã muộn rồi nên về đi thôi. Tìm số taxi và nhắn tin gọi họ. Về đến nhà hãy báo cho anh.”

Sau một hồi im lặng, cậu nghe thấy có người đứng lên sau lưng mình. Tiếng bước chân không đều, tiếng giày xào xạc ngoài hành lang.

Cánh cửa trước mở ra rồi đóng lại. Cậu mở vòi nước trên cốc trong bồn rửa.

***

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo