Closed Door - Chương 71

Editor: HThanh.                  

"Bà cụ đúng là ghê thật, mà em trai tôi cũng siêu phàm không kém."  

"....Dưa muối?"  

"Cậu chỉ thấy 'siêu phàm' mỗi dưa muối thôi à?"  

Ma Jang Gun ngẩng mặt lên hỏi sau khi ăn sạch sẽ tô canh bánh gạo đến giọt nước cuối cùng rồi nhấm nháp mấy miếng dưa muối. 

Sa Geon Woo đấm vào bắp tay hắn ta một cái, định chửi thêm nhưng nghĩ lại: Nói với cái thằng đầu gỗ này cũng bằng thừa, nên chỉ lắc đầu thở dài.  

"Ăn xong rồi thì đứng dậy đi. Người ta đang xếp hàng chờ đợi ngoài kia kìa."  

Cha Ye Seung đứng lên, kéo theo Ma Jang Gun và Park Cheon Soo, rồi thò đầu vào bếp nhìn. 

Cho Rong, từ 9 giờ sáng đến giờ vẫn không ngừng tay chân, hiện ra trước mắt.  

"Em trai! Chị ăn canh bánh gạo ngon lắm!"  

"Hả? Chị đến từ bao giờ vậy?"  

Ro Yi đang chuyền tô canh qua ô cửa nhỏ giữa bếp và quán, tròn xoe mắt nhìn Ye Seung.  

"Lúc nãy. Ăn xong giờ về đây."  

"May quá, chị đã ăn rồi."  

"Nhờ em mà năm mới chị được ăn canh bánh gạo đấy. Chúc em năm mới nhiều phước lành!"  

"Vâng. Năm mới chị cũng nhiều phước lành ạ!"  

Mồ hôi lăn dài trên gương mặt Ro Yi, dấu hiệu của sự mệt mỏi hiện rõ. 

Cậu nhóc vừa tròn 20 tuổi hôm nay, loanh quanh trong bếp như con thoi khiến lòng cô chợt dâng lên cảm xúc khó tả... 

....Chẳng biết nói gì hơn.  

Ye Seung lặng lẽ quan sát căn bếp nhộn nhịp chỉ có một mình Cho Rong, rồi quán đông nghẹt khách, sau đó bước ra ngoài.  

"Này, đội trưởng!"  

Cô vẫy gọi Sa Geon Woo đang bưng khay chén dơ bỏ vào bồn rửa.  

"Sao không check điện thoại? Đồ khốn kia liên lạc với tôi vì anh không nghe máy đấy!"  

"À..." 

"Kiểm tra đi. Chắc là gọi anh vào Gate thôi."  

"Ừ."  

"Tôi ăn canh bánh gạo ngon lắm, về đây."  

Cô vỗ nhẹ vào lưng hắn rồi nhanh tay túm lấy tai Park Cheon Soo đang định lẻn đi, kéo theo cả Ma Jang Gun tiến về văn phòng đối diện.  

Bát canh bánh gạo đã cạn đáy. 

Lúc đó còn khoảng hai mươi phút nữa là đến mười hai giờ. 

Tôi chẳng buồn dọn dẹp gì, cứ thế đóng sầm cửa quán rồi ngồi phịch xuống chiếc ghế trong cái hội trường bừa bộn. 

Từ chín giờ sáng đến giờ, chưa đầy ba tiếng đồng hồ mà tôi đã hoàn toàn kiệt sức. 

Mặc dù không có ý định bán thêm vào buổi trưa hay buổi tối, nhưng nghĩ đến đống bát đĩa ngổn ngang trong bếp và việc dọn dẹp quán là tôi đã thở dài. 

Sa Geon Woo nhận được lệnh triệu tập từ cấp trên, nói là phải đi giải quyết công việc và truyền đạt lại thông tin cho các thành viên nên đã rời khỏi quán. 

Hắn áy náy vì không giúp tôi dọn dẹp, nhưng tôi biết hắn có ở lại cũng chẳng giúp được gì cho việc rửa bát nên để người nọ đi mà không hề tiếc nuối. 

Thà tôi tự rửa còn hơn là chờ Sa Geon Woo rửa. 

Đến giờ ăn trưa rồi nhưng có lẽ vì quá mệt nên tôi chẳng còn cảm giác thèm ăn. 

Tôi ngồi ngơ ngác khoảng ba mươi phút rồi uể oải đứng dậy đi vào bếp, rửa đống bát đĩa cao như núi, dọn dẹp bếp, rồi lại dọn dẹp cả hội trường. 

Tôi muốn ngã vật ra ngủ ngay lập tức, nhưng vì là ngày đầu năm mới nên tôi còn lau nhà bằng nước. 

Lúc đầu tôi tưởng mình sắp chết đến nơi, nhưng khi dọn dẹp thì đầu óc tôi trống rỗng, cứ thế lơ mơ như một thây ma lau chùi quét dọn, thì hắn quay về. 

Hắn trở lại sau vài tiếng đồng hồ và kinh ngạc khi thấy tôi vẫn còn đang dọn dẹp. 

"Dù là ngày đầu năm mới đi chăng nữa, ai lại dọn dẹp đến mức này chứ. Sáng sớm đã vất vả làm việc rồi mà." 

Sa Geon Woo vừa dọn bữa trưa vừa cằn nhằn, thay cho tôi người vừa dọn dẹp xong quán và ngã vật xuống ghế dài trong phòng. 

"Em có cần phải đặt nặng ý nghĩa ngày đầu năm mới đến thế không? Đâu nhất thiết phải tổng vệ sinh vào hôm nay chứ." 

Ngày đầu năm mới phải dậy sớm, ngày đầu năm mới phải siêng năng, ngày đầu năm mới phải ăn canh bánh gạo, rồi ngày đầu năm mới còn phải tổng vệ sinh nữa sao?

"Cũng không nhất thiết phải là ngày mai đâu. Dù sao cũng phải dọn dẹp một lần, thà làm luôn hôm nay còn hơn."  

"Hôm nay hay ngày mai thì có khác gì nhau."  

"Tâm trạng khác nhau chứ!"  

Câu trả lời của tôi nhận lại tiếng chép miệng ‘chậc chậc’ đầy bực dọc.  

"Vào đây ăn cơm đi."  

"Tôi không có hứng ăn."  

"Do mệt quá đấy. Dù sao cũng phải ăn mới có sức chứ."  

Ăn chút gì đi rồi nghỉ ngơi, Cho Rong ngoan mà? 

Sa Geon Woo vừa dỗ dành vừa kéo tôi đến bàn ăn rồi đặt đũa vào tay tôi.  

Mùi vị cay nồng của kimchi bốc lên. 

Thịt được cho vừa đủ trông thật hấp dẫn.

Tôi múc một thìa canh nếm thử, bất ngờ thấy cũng tạm được.  

"Nhìn kỹ thì hình như anh cũng nấu ăn khá đấy chứ."  

"Tất nhiên. Kinh nghiệm nấu ăn sinh tồn của tôi mấy năm rồi đấy."  

Không phải nấu ăn bình thường mà là nấu ăn sinh tồn. 

Cụm từ kỳ lạ này khiến tôi bật cười.  

Miệng khô đắng chẳng muốn ăn chút nào, nhưng khi đã đưa cơm vào miệng thì lại có thể ăn tiếp. 

Tôi cố gắng ăn hết nửa bát rồi đặt đũa xuống.  

"Ăn thêm chút đi. Sao? Không ngon à?"  

"Không. Đơn giản là tôi chán ăn thôi. Để tôi nghỉ một lát, tối nay nướng thịt ăn nhé. Ngày mệt mỏi thế này phải ăn thịt mới được."  

Chẳng có món bổ dưỡng nào khác ngoài thịt nướng, thịt nướng trên lửa chính là món bổ nhất.  

Nghe tôi nói vậy, Sa Geon Woo gật đầu đồng ý rồi dọn bàn.  

"Chuyến đi vừa rồi ổn cả chứ?"  

"Ơ? Ừ. Tôi cũng đang định nói đây. Có lịch trình cổng rồi. Mai sáng phải vào nên rạng sáng phải đi. Chắc tối nay phải ngủ ở nhà bên ngoài thôi." 

"Sao mà đột ngột vậy? Lịch trình cổng gì mà báo trước có một ngày thế?" 

"Thường thì là thế đấy. Khi có người bỏ lịch hoặc có việc khẩn cấp thì sẽ gọi mình đi thay thế." 

Nhìn Sa Geon Woo cười như thể chuyện này là thường ngày, tôi bỗng thấy nghẹn ứ trong lòng. 

Trước khi vào cổng cần chuẩn bị rất nhiều thứ, phải nghỉ ngơi đầy đủ, khởi động trước nữa, nói chung là cần thời gian. 

Vậy mà vừa cho nghỉ có một tuần đã vội đẩy vào cổng rồi. 

Tôi đã nghe nói chính phủ trói buộc và bóc lột những đứa trẻ vừa ra khỏi trại trẻ mồ côi bằng những bản hợp đồng, nhưng đến mức này thì tôi mới nhận ra sự đối đãi tệ bạc đó một lần nữa. 

"Tôi không sao đâu, Cho Rongie. Đến giờ tôi vẫn ổn, sau này cũng sẽ ổn thôi. Và chỉ cần chịu đựng thêm một năm nữa thôi, chúng ta sẽ cùng nhau làm việc ở cửa hàng hoặc trồng trọt ở đây, tùy theo ý em." 

Có lẽ đọc được điều gì đó trên khuôn mặt ngơ ngác của tôi, Sa Geon Woo áy náy nắm tay tôi vỗ nhẹ. 

Không, anh không trụ được một năm đâu. 

Không thoát ra được đâu. 

Tôi cố gắng giấu đi vẻ mặt đang méo mó trước lời hứa của người đàn ông không biết tương lai. 

"Nhưng sao anh lại định ngủ ở ngoài?" 

Tôi cố gắng giữ giọng bình tĩnh, hỏi một cách thờ ơ trong khi cố gắng điều chỉnh giọng nói đang nghẹn lại. 

"Cho Rongie phải mở cửa cho tôi ra ngoài mà. Vậy thì tôi phải gọi em dậy vào sáng sớm." 

"Gọi tôi dậy là được mà. Việc tôi dậy mở cửa có gì khó khăn đâu." 

"Nhưng em sẽ phải dậy sớm. Cho Rongie ngủ đủ giấc thì mới cao lớn được. Không ngủ đủ giấc thì không lớn được đâu." 

Tôi, người đã bước sang tuổi hai mươi, lại nghe thấy câu nói phải ngủ đủ giấc để cao lớn. 

Hắn đang trêu tôi đấy à? Tôi ngừng phát triển từ bao giờ rồi chứ. 

"Thôi đi. Dù sao thì tôi cũng phải dậy sớm để mở cửa hàng. Cứ ngủ ở đây đi." 

Tôi liếc mắt nói, Sa Geon Woo khẽ bật cười. 

"Mà này, mai tôi mặc gì đi cổng?" 

"......Cái này."

Tôi đáp mà không cần suy nghĩ một giây, vừa nói vừa vẫy chiếc áo khoác da đang mặc. 

"Cái áo khoác da đó dính liền với da anh luôn hả? Lúc nào cũng thấy mặc nó. Anh không có đồ chiến đấu riêng à?" 

"Không có thì sao?" 

Hắn đang nói những lời vô tư lự, rằng chiếc áo khoác này co giãn tốt và thoải mái một cách bất ngờ. 

Tôi thở dài trước câu trả lời đó, rồi hỏi tiếp.

"Vậy còn quần áo thì sao?" 

Thì nhận được câu trả lời thật sự chẳng có gì.

"Cái gì cũng được." 

Ừ thì, thời đại nào rồi mà còn có chuyện thợ săn mặc áo giáp đi lại như thời Trung cổ nữa. 

Những thợ săn bình thường như Sa Geon Woo đều mặc đồ thường khi ra vào cổng. 

Mặc áo giáp kim loại đi lại thì chỉ có nước bị gọi là đồ điên, còn những thợ săn cẩn thận hơn một chút thì cũng chỉ mặc áo giáp chống đâm làm từ da quái vật, kiểu như áo vest thôi. 

Có lẽ vì vậy mà khi hiệu quả của 'Shield Cherry' được công bố, các thợ săn đã reo hò đến thế. 

"Cởi ra đi." 

"......Hả?" 

"Cởi ra." 

Cởi cái áo khoác da chết tiệt đó ra đi. 

Nếu báo trước lịch trình cổng thì có phải tốt hơn không. 

Như vậy thì đâu cần phải cuống cuồng bôi Shield Cherry lên người như thế này. 

Tôi lầm bầm trong lòng rồi giục hắn cởi nhanh ra, Sa Geon Woo ngập ngừng nhìn sắc mặt tôi. 

"Cho Rongie à, em không được làm thế với tôi đâu." 

"Không được cái gì mà không được. Anh bảo ngày mai anh vào cổng còn gì. Không có thời gian đâu. Mau cởi ra." 

"Bình tĩnh suy nghĩ đi em. Đây không phải là chuyện để giải quyết bằng cảm xúc." 

"Tôi đang rất lý trí đây này." 

Vậy nên anh mau cởi ra đi. 

Trước câu trả lời dứt khoát của tôi, hắn bắt đầu lúng túng cởi quần áo. 

Tôi vừa nhặt chiếc áo khoác da đã cởi ra thì thấy Sa Geon Woo cởi luôn chiếc áo phông, rồi sau đó kéo cả quần xuống. 

"......Anh làm gì vậy?" 

"Em bảo tôi cởi ra mà." 

Tôi thấy tay hắn đang định chạm vào quần lót thì vội hét lên.

"Dừng lại!"

Tôi có thể nghĩ rằng hắn định mặc lại chiếc áo sơ mi và quần đã mặc hôm nay vào ngày mai, nhưng đến cả đồ lót thì không thể chấp nhận được. 

"Anh là đồ biến thái à? Ai bảo anh cởi đến cái đó ra hả!" 

"Em bảo cởi thì tôi cởi thôi." 

"Ý tôi là cởi áo khoác! Còn quần áo thì tôi phải đưa cho anh cái để mặc vào cổng ngày mai chứ! Nếu anh cởi hết đồ đang mặc thì anh mặc cái gì hả!" 

Tôi ném chiếc áo sơ mi vừa rơi xuống bàn rồi hét lên, Sa Geon Woo lại trưng ra vẻ mặt ngơ ngác như thể vừa bị oan ức lắm. 

Ai mới là người suýt bị tấn công thị giác đây chứ, sao hắn lại có cái vẻ mặt đó được.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo